Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 24

Chương 24: Tôi thật sự không muốn nhận phúc phần này đâu


Tên tiểu quỷ này, không đúng, phải gọi là ông lão “be bé” này đúng là rất lanh lẹ. Chớp mắt cái mà lão đã lao vọt đến trước mặt Lý Nhược Thủy, con dao găm xé gió lao tới, mang theo ý nghĩ tàn độc nhắm thẳng vào sợi tơ bạc. Nhưng sau đó nó lại bị Lý Nhược Thủy dễ dàng chặn lại, mũi kiếm của cô suýt chút nữa đã lướt qua cổ lão.


“Cận chiến không phải cứ vũ khí ngắn là có thể chiếm lợi thế. Phải học cách xem kiếm như tay mình, dài hay ngắn đều dùng được.”


Lộ Chi Dao nói xong câu đó thì khẽ động đầu ngón tay. Lý Nhược Thủy vô thức bước theo tư thế chùng chân, thanh kiếm dài cứ thế đâm thẳng về phía trước.


“Chiêu này gọi là ‘Thích’, tập trung lực vào mũi kiếm, tiến thẳng không gì cản nổi, có thể phá vạn chiêu.”


Lý Nhược Thủy thở dài, tay bị ép thu lại. Cô lùi mấy bước, miệng lẩm bẩm không thôi: “Dạy thì cứ dạy, sao lắm lời thế.”


Lộ Chi Dao cúi đầu cười nhẹ, đầu ngón tay y khẽ động trên sợi tơ bạc, kéo hai tay của Lý Nhược Thủy chắp lại thành thế chắp tay, rồi để cô vái vái như là đang xin lỗi ai đó.


“Vừa nói vừa làm, thế mới để cô khắc sâu trong lòng được.”


“Đủ rồi đó.” Lý Nhược Thủy nhìn tay mình bị ép chắp lại, trong mắt chỉ có mỗi hai chữ: mệt rồi. Nói Lộ Chi Dao coi cô như món đồ chơi, nhưng thực ra y cũng nghiêm túc dạy. Song, nếu bảo là y nghiêm túc dạy, thì y lại luôn điều khiển tay cô làm mấy động tác kỳ lạ.


Lão già “be bé” kia chỉ cao đến thắt lưng Lý Nhược Thủy, có lẽ vì tức quá nên lão ta đột ngột bật nhảy cao tới hai mét. Lão hai tay cầm hai con dao ngắn, bóng dao phi xuống tấn công che rợp trời đất, hệt như dệt ra một tấm lưới.


Lộ Chi Dao kéo Lý Nhược Thủy lùi lại vài bước, rồi rút kiếm ra đỡ chiêu.


“Chiêu này gọi là ‘Cản’, đừng nhìn dao của lão, hãy tin vào ký ức cơ thể của cô.”


Lộ Chi Dao đứng dậy, ngón tay chạm vào sợi tơ bạc, động tác nhanh như chớp.



“Tôi thì lấy đâu ra ký ức cơ thể?” Lý Nhược Thủy đang dùng những động tác không phải của mình để đỡ dao, cảm giác này khác hẳn so với lúc trên võ đài. Trên võ đài là bị ép tiếp chiêu, mỗi chiêu đỡ là một đòn đánh vào người, chẳng có chút trải nghiệm chiến đấu gì. Nhưng lúc này, cô lại cảm thấy mình tham gia rất sâu, thậm chí có ảo giác như mọi sai lầm đều do chính mình gây ra.


“Thông minh.” Lộ Chi Dao gật đầu hài lòng, vừa đi trên xà nhà vừa điều khiển cô tấn công về phía trước.


“Tiếp theo là chiêu kiếm do ta tự nghĩ ra, nhưng chiêu thì không có khuôn mẫu cố định, cô cũng có thể tự sáng tạo.”


Lý Nhược Thủy và lão già trừng mắt nhìn nhau, cả hai đều kinh hãi nhìn đối phương. Tốc độ ra tay của Lý Nhược Thủy quá nhanh, không chỉ khiến lão già kia khó chống đỡ, mà ngay cả bản thân Lý Nhược Thủy cũng bị dọa sợ. Lộ Chi Dao đứng trên xà nhà như đi trên đất bằng, tựa như không để tâm đến sự phản kháng của hai người phía dưới, lắc đầu một mình.


“Tiếc là sợi bạc vẫn chưa đủ, không thể dạy cô cách xoay cổ tay được.”


Đủ rồi đủ rồi! Không thấy lão già này càng đánh càng rơi xuống thấp à, thậm chí trong lòng cô còn trào dâng lên niềm vui hệt như đang chơi trò đập chuột vậy.


Lão già lăn một vòng trên mặt đất để tránh lưỡi kiếm, rồi nghiến răng, quyết định liều một phen cuối cùng. Lão bất ngờ bật dậy, hai thanh đoản đao chặn đứng nhát kiếm chém xuống, vận nội lực đánh bay thanh kiếm khỏi tay Lý Nhược Thủy, làm nó cắm sâu vào cột giường. Nắm bắt được sơ hở, lão lập tức ném mạnh thanh đoản đao về phía trước, nhắm thẳng vào mắt cô. Thế nhưng giữa đường thanh đoản đao ấy lại bị một cây phi dao chặn lại. Kẻ trên xà nhà kia rốt cuộc là quái vật gì, mà lại còn dư sức đánh rơi đoản đao của lão ta. Lão già không chần chừ thêm nữa, lập tức nhảy qua cửa sổ bỏ chạy. Lộ Chi Dao cũng không do dự, sau khi nhảy từ trên xà nhà xuống liền cõng Lý Nhược Thủy đuổi theo.


“Ta không nhìn thấy, cô phải chỉ đường cho đàng hoàng đấy.”


“Đã biết là không thấy đường thì đừng có đuổi theo nữa chứ!” Lý Nhược Thủy siết chặt vai y, lúc này cô đã hoàn toàn sụp đổ.


Bị hệ thống kéo tới để chinh phục một kẻ điên, vậy chắc chắn kiếp trước cô đã làm điều gì sai trái nên kiếp này mới khổ thế này rồi.


“Nhảy đi! Cỡ ba bốn mét thôi!”


Lúc này Lý Nhược Thủy bị Lộ Chi Dao cõng chạy băng băng trên mái nhà, chẳng khác gì đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc không có thiết bị an toàn. Cô chăm chú nhìn chằm chằm con đường phía trước, không dám lơ là một giây, sợ rằng chỉ cần sơ suất là sẽ rơi xuống. Lão già bị theo sát phía trước thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại, chửi thề rồi tăng tốc. Còn Lộ Chi Dao chẳng hề do dự mà tiếp tục đuổi theo, hoàn toàn không lo lắng phía trước có hố hay không.


Mái tóc đen của y tung bay trong gió đêm, tiếng cười trong trẻo thoát ra từ cổ họng. Giữa ba người có mặt, chỉ có y là đang vui vẻ. Lý Nhược Thủy bị cảm xúc của y lây nhiễm, thậm chí cô cũng cảm thấy tốc độ này khá dễ chịu, nên không nhịn được mà khẽ mỉm cười.



Nhưng giây tiếp theo, cô không còn cười nổi nữa.


Trên con đường vắng vẻ, người đứng đó không chỉ có ông lão thấp bé kia, mà còn có một chiếc xe ngựa đỗ lại, xung quanh có không ít người mặc đồ đen đứng rải rác. Một người phụ nữ mặc đồ trắng đang bước lên xe ngựa, dáng hình ấy trông có vẻ khá quen mắt. Ông lão nhìn bọn họ bằng ánh mắt âm u nham hiểm, hừ lạnh một tiếng. Vẻ mặt của lão hiện tại đã không còn xíu hoảng sợ nào như trước.


Lộ Chi Dao cõng Lý Nhược Thủy đáp xuống lòng đường, vạt áo tung bay cũng ánh lên vẻ hân hoan không thể che giấu. Lý Nhược Thủy nhìn đội quân hùng hậu trước mặt thì hít sâu một hơi, kéo Lộ Chi Dao lùi lại mấy bước, thì thầm bên tai y.


“Đi gấp quá, quên mang kiếm rồi, hay là mình chuồn trước đi.”


“Muốn chạy à?”


Ông lão thấp bé cáo mượn oai hùm đứng bên xe ngựa, cả người cao chỉ tới khoảng bánh xe: “Đã dám đuổi tới, thì cũng nên có sẵn tinh thần giác ngộ.”


Chỉ một ông già be bé thôi mà đã kinh thế này, không chạy mới là đồ ngu. Biết tiến biết lùi là ưu điểm lớn nhất của Lý Nhược Thủy, cô lập tức nhảy lên lưng Lộ Chi Dao, vỗ vỗ y.


“Chạy mau!” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


“Đừng hòng!” Một người áo đen trong số đó xông lên.


Lộ Chi Dao nắm cổ áo Lý Nhược Thủy kéo cô ra phía trước, hoàn toàn không nể mặt người áo đen kia mà nghiêng người cướp lấy đao trong tay hắn, tiện tay cứa thẳng vào cổ họng đối phương, rồi đưa chuôi kiếm cho Lý Nhược Thủy. Hành động của y dứt khoát gọn gàng, cứ như chuyện giết người ban nãy chưa từng xảy ra.


“Ai nói đeo kiếm là quan trọng, không có gì là không thể bỏ cả.” Giọng nói của y nhẹ nhàng tựa như làn gió mát mùa hè, chẳng mang chút thất vọng nào.


“Kiếm ấy à, chẳng phải ở đây có sẵn một thanh rồi sao.”


Lý Nhược Thủy nhìn thi thể đang trợn trừng hai mắt ở bên cạnh thì tim đập thình thịch, lòng bàn tay cầm chuôi kiếm bắt đầu rịn mồ hôi. Lộ Chi Dao có ý gì thế, chẳng lẽ muốn cô đi giết người à?



“Vậy thì may cho cô đấy, vừa học xong chiêu kiếm…” Lộ Chi Dao đứng sau lưng Lý Nhược Thuỷ, tay trượt xuống cổ tay cô, sau đó giơ kiếm về phía đám đông: “Là có thể học được cách điều khiển kiếm theo chiêu thức rồi.”


“Tôi thật sự không muốn nhận phúc phần này đâu.” Lúc này Lý Nhược Thủy chỉ thấy hối hận, rõ ràng biết tính cách của y, vậy mà lại còn ngây thơ cho rằng y có chút lòng tốt như thế.


“Xông lên.”


Đám người mặc đồ đen đối diện vốn bị khí thế của Lộ Chi Dao làm chùn bước, nhưng vài âm thanh nhẹ vang lên từ vách xe khiến họ buộc phải cắn răng lao tới. Khi đám người cầm kiếm xông về phía trước, rèm xe bị vén lên chút ít, để lộ ra vạt váy trắng và ánh mắt tò mò như thiếu nữ của người ấy. Lý Nhược Thủy ngẩn ra, đầu óc ngổn ngang trăm mối, nhưng sau đó lại lập tức bị đám người mặc đồ đen lao lên cắt ngang dòng suy nghĩ, buộc phải dồn sự chú ý trở lại.


“Đao đến rồi.” Giọng Lộ Chi Dao hơi giương cao lên, y nắm lấy cổ tay Lý Nhược Thủy, bắt đầu dạy cô cái gọi là dùng kiếm, trông có vẻ vô cùng hào hứng.


Giữa tiếng kiếm va vào đao loảng xoảng, Lộ Chi Dao kéo Lý Nhược Thủy chủ động bước vào vòng vây, y bật cười trầm thấp hệt như phản diện thực thụ. Tay trái y áp lên mạch cổ Lý Nhược Thủy, tay phải siết lấy cổ tay cô, vừa đỡ những lưỡi đao đang bổ xuống, vừa dẫn cô chủ động tấn công.


Y bước đi nhẹ nhàng, tiếng cười du dương trầm bổng, lúc này trông y chẳng khác gì người vui vẻ nhất thế gian.


“Giết người vui thế này, chắc chắn cô sẽ thích thôi.”


Ăn nói xà lơ!


Gân xanh trên trán Lý Nhược Thủy nổi lên, nhưng không phải vì tức giận, mà là vì đang gồng hết sức để giành lại quyền kiểm soát thanh kiếm, cố chống lại lực tay của Lộ Chi Dao.


Cô mệt mỏi rã rời, còn Lộ Chi Dao thì lại thấy càng lúc càng thú vị. Mỗi lần mũi kiếm sắp đâm trúng tim ai đó, Lộ Chi Dao có thể nghe thấy thanh âm hít một hơi thật sâu của Lý Nhược Thủy. Đến sau lúc cô dùng hết sức kéo lệch hướng mũi kiếm, thì y lại nghe cô thở phào nhẹ nhõm, lầm bầm mấy câu. Chắc là đang mắng y, hoặc là đang cầu xin mấy vị thần Phật vô dụng nào đó. Thật kỳ lạ, chuyện như thế sao không cầu xin y, lại đi cầu mấy thứ hư vô mờ mịt kia làm gì?


“Tôi chỉ là người mới học thôi, còn nhiều thời gian phía trước mà đại ca, vừa vào đã giết người thì sốc quá rồi đó!” Lý Nhược Thủy bước chân loạng choạng, vừa phải đỡ chiêu, vừa phải cố kìm nén sự điên cuồng của người phía sau, thế nên trong mấy người ở đây chẳng ai vất vả hơn cô.


Có lẽ đêm nay trăng quá đẹp, hoặc là Lộ Chi Dao quá vui, thế nên y mới thu tay lại, đẩy Lý Nhược Thủy ra khỏi vòng vây.



“Học cho tử tế vào.”


Lý Nhược Thủy lảo đảo bước ra khỏi vòng vây, cô ngẩng đầu nhìn y, trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Lúc này, Lộ Chi Dao như thể được giải phong ấn, rõ ràng nụ cười trên môi y dịu dàng trong trẻo tựa ánh trăng đêm nay, nhưng mỗi chiêu ra tay đều chí mạng, cực kỳ tàn nhẫn.


Người trong xe ngựa buông rèm xuống, gõ nhẹ lên vách xe, tên tiểu quỷ kia lập tức nhảy lên, vung roi thúc ngựa gia tăng tốc độ rời khỏi chốn thị phi.


Lý Nhược Thủy nhìn vẻ mặt đắm chìm như si mê của Lộ Chi Dao thì không khỏi nhíu mày. Nụ cười của người như Lộ Chi Dao nhìn thì hiền hòa dịu dàng, nhưng thực chất chỉ là coi người khác như súc vật để xâu xé. Giết người đối với Lộ Chi Dao chẳng qua chỉ là một trò chơi mang lại kh*** c*m k*ch th*ch. Nhưng để tránh phiền toái thừa thãi không đáng có, y chọn cách thực hiện thú vui bày trong giới hạn “hợp lý”, vì thế trước đây y mới sống bằng nghề nhận truy nã treo thưởng. Nhưng suy cho cùng, con người trong mắt y chỉ là công cụ trò chơi, là những con cừu non chờ bị làm thịt.


Cho dù là Lục Phi Nguyệt hay Giang Niên, Lộ Chi Dao cũng chỉ đối xử tốt hơn chút. Nếu giết hai người đó có thể mang lại điều thú vị nào đó, y nhất định sẽ không do dự mà rút kiếm, nói vài câu hoa mỹ hoành tráng, rồi lập tức ra tay.


Vậy thì trong mắt y, cô cũng chỉ là một trong những con cừu non chờ bị giết thôi sao?


Trước đây cô nhận được đánh giá hệ thống là “trung bình”, chứng tỏ cách chinh phục trước đó của cô là không hiệu quả, hoặc chưa đủ.


Nhưng mà…


Như y từng nói, một người vốn không có tình yêu thì sao có thể yêu người khác? Liệu cô có phải mãi mãi chỉ nhận được đánh giá trung bình? Mọi cố gắng của cô có phải đều là công cốc? Liệu cô có phải mãi mãi không thể quay về nhà không?


Từng tên mặc đồ đen lao lên chịu chết nối nhau ngã xuống, che chắn cho chiếc xe ngựa rời đi. Máu nhuộm trên áo Lộ Chi Dao, dưới màn đêm dần hóa thành màu đen sẫm, trông hệt như một bức thủy mặc vẽ bằng mực đổ loang trên vạt áo.


Y thở dài một tiếng, ném thanh kiếm trong tay xuống đất, phát ra tiếng keng đầy tang thương. Nỗi buồn bực và bức bối khó nói suốt bao lâu cuối cùng cũng tan biến, Lộ Chi Dao nở nụ cười. Y cố kiềm lại hàng mi và đầu ngón tay đang run rẩy vì hưng phấn, quay người bước về phía Lý Nhược Thủy.


“Thế nào? Chiêu thức vừa rồi có chỗ nào không hiểu không?” Y khẽ quỳ nửa gối hỏi cô, áo choàng xộc xệch, hàng mi hơi cong, dòng máu ấm nóng trượt xuống từ má, tạo nên một vẻ đẹp vừa tàn úa vừa dịu dàng.


Nhưng mới hỏi được nửa, thân thể y lại bất giác khựng lại. Nỗi bức bối và phiền muộn vừa được xả ra lại cuộn trào lần nữa. Nó mạnh hơn trước, cuồn cuộn kéo đến hệt như muốn nhấn chìm y.


“Cô cũng đang sợ ta.”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 24
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...