Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 22

Chương 22: Nhạy cảm


“Giữa ta và Trịnh công tử, ai đẹp hơn?”


Câu hỏi không đầu không đuôi này làm Lý Nhược Thủy nghe mà chẳng biết y nói gì. Đầu Lý Nhược Thuỷ bị Lộ Chi Dao giữ lấy rồi xoay một vòng trong tay, cô cố rút ra nhưng không thành, cuối cùng cũng mặc kệ: “Anh hỏi cái này làm gì?”


Lý Nhược Thủy nhớ rõ y từng nói, y chẳng bận tâm đến vẻ ngoài, vậy thì hỏi câu này có ý nghĩa gì?


“Tò mò thôi.”


Nếu cô tin thì có mà ngu. Chắc chắn không phải chỉ là tò mò. Dù bị y giữ chặt đầu, nhưng đầu óc Lý Nhược Thủy vẫn xoay chuyển cực nhanh, cô bắt đầu phân tích lợi hại trong đó. Thứ nhất, Lộ Chi Dao có thành kiến với chuyện chỉ thích ngắm vẻ ngoài; thứ hai, y không quan tâm đến diện mạo; thứ ba, y luôn cảm thấy cô là một kẻ mê nhan sắc. Vậy nên… “Tôi thấy hai người không khác biệt lắm.”


Sau một hồi phân tích, Lý Nhược Thủy quyết định chọn cách trả lời hài hòa.


Bàn tay đang v**t v* lọn tóc khẽ dừng lại, y lẩm bẩm: “Vậy à.”


Lý Nhược Thủy không nhìn thấy vẻ mặt Lộ Chi Dao, giọng điệu của y cũng chẳng có gì thay đổi. Cô ngẫm nghĩ, cảm thấy câu trả lời của mình rất ổn, không có điểm nào gây xung đột.


“Cô cũng hay nhìn hắn ư?”


Đầu ngón tay lạnh lẽo của y chạm vào cổ, Lý Nhược Thuỷ nổi cả da gà, rụt cổ lại theo phản xạ. Phân tích của cô bảo cô rằng nên giữ vững lập trường trung lập, nhưng tiềm thức lại bảo cô nên làm theo con tim.


“Tất nhiên là không rồi.” Cô chọn tin vào tiềm thức, tin vào con tim của mình.


Con mèo trong lòng bị cô ôm chặt quá phải kêu lên, nó vùng vẫy rồi phóng ra cửa, biến mất không thấy đâu.


“Mèo của anh chạy rồi.”


Lý Nhược Thủy khó khăn quay đầu, lúc này y mới buông đầu cô ra.


“Không có chạy.” Lộ Chi Dao nhảy xuống từ bậu cửa, tiện tay hất mái tóc đen xõa trước ngực ra sau lưng, cầm lấy cây gậy dò đường bên cạnh, vẻ mặt rất ôn hòa.


“Đi thôi, tối nay cùng cô bắt quỷ.”


Bộ dáng này thật giống những người nhân hậu trách trời thương dân, thấy bất bình liền ra tay giúp đỡ. Đến mức trong lòng Lý Nhược Thủy chợt xuất hiện một suy nghĩ hoang đường: Y thật tốt.



Cô vuốt lại mái tóc, chạy theo y: “Đi ăn sáng trước đã.”


Buổi sáng ở Thương Châu rất náo nhiệt, nhiều người đã bắt đầu làm việc từ sớm. Hàng quán ven đường đầy ắp các món ăn sáng, từ hoành thánh, bánh xếp áp chảo, đến mì… loại nào cũng có.


Khi mở nắp lồng, hơi nóng bốc lên, tan vào khoảng trời tháng Tư.


Lý Nhược Thủy dẫn Lộ Chi Dao ngồi bên đường, rồi gọi hai bát hoành thánh nước hầm. Cô hào hứng đưa thìa cho y.


“Chỉ ngửi thôi là tôi đã biết hoành thánh ở đây thơm lắm rồi. Quả nhiên trong nhân còn trộn tôm khô nữa, chắc chắn rất ngon!”


Lộ Chi Dao nghiêng đầu về phía cô: “Tôm khô là gì?”


“Là những con tôm cực nhỏ.” Lý Nhược Thủy húp một muỗng nước dùng, cảm giác như linh hồn trở lại thân xác.


“Cô rất thích ăn à?”


Lộ Chi Dao vẫn giữ vẻ mặt bình thản như cũ, y cúi đầu ăn một viên hoành thánh nhưng cũng chẳng có biểu cảm gì đặc biệt. Từ nhỏ y chỉ được mẹ cho ăn màn thầu, sau này theo sư phụ cũng không có ngày nào sung túc. Theo lý mà nói, một đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh như vậy phải rất ham ăn mới đúng, nhưng y không chỉ không thích ăn, mà khẩu vị cũng rất kém, cứ như thể chuyện ăn uống là một cực hình vậy.


Ngay cả món hoành thánh vỏ mỏng nhân đầy, nước dùng đậm đà này cũng không thể khiến y hứng thú. Sau khi ăn được năm, sáu viên, uống chút nước dùng, y ăn chậm lại, nhấm nháp từng chút một.


Lý Nhược Thủy muốn y ăn thêm, thế là lập tức tìm cách bắt chuyện.


“Nghe tôi nói bắt quỷ, anh không tò mò chút nào hả?”


Nghe vậy, khóe môi Lộ Chi Dao không kìm được mà cong lên. Chiếc thìa chạm vào thành bát phát ra tiếng vang giòn tan: “Tất nhiên là không rồi, vì ta có mặt tại hiện trường mà.”


Lần này đến lượt Lý Nhược Thủy ngây người.


“Ý anh là gì?”


“Lúc con quỷ cố vào phòng, ta đang ngồi trên nóc nhà nghe ngóng. Lần đầu tiên nghe cô chửi người, rất thú vị.”


Lý Nhược Thủy: …


Nói thế nào nhỉ, vừa nghĩ đến việc Lộ Chi Dao cười híp mắt sau lưng bọn họ, dường như bầu không khí càng đáng sợ hơn. Nhưng mà…



“Chờ một số chuyện xảy ra.”


Y chờ tới màn đôi vợ chồng mới cưới đánh nhau long trời lở đất. Đến lúc đó, nhỡ đâu y không cẩn thận lỡ tay, Trịnh Ngôn Thanh có thể sẽ trầu trời, và mọi thứ sẽ trở về đúng quỹ đạo ban đầu.


Không biết Lộ Chi Dao đang chờ cái gì, nhưng Lý Nhược Thủy cũng không định hỏi sâu. Trực giác bảo cô rằng, nếu tiếp tục truy vấn, cô có thể sẽ nhồi máu cơ tim.


Lý Nhược Thuỷ ngồi trên ghế, tận hưởng làn gió sớm. Cô vươn vai một cái, cảm giác mệt mỏi mấy ngày qua cũng tan biến phần nào.


“Bát hoành thánh này chẳng có nhiều lắm, anh ăn hết đi, tôi đợi anh.”


Lộ Chi Dao hơi ngừng lại, đặt thìa xuống: “Ta no rồi, đi thôi.”


Lý Nhược Thủy nhìn y một lúc, đôi mắt đen láy nhuốm chút ý cười: “Vậy đi thôi.”


Cô không tranh luận chuyện ăn uống với Lộ Chi Dao, để vài đồng tiền xuống rồi đưa y rời đi. Lý Nhược Thuỷ không về thẳng Trịnh phủ mà đi vòng đường xa, dẫn Lộ Chi Dao lang thang trên phố.


“Bánh bao súp này có vị lạ lắm, anh thử đi.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Lý Nhược Thủy không chỉ ăn một mình, mà còn vô cùng tự nhiên cầm một chiếc đưa đến bên môi y: “Xem thử có gì khác với bánh bao anh từng ăn không?”


Lộ Chi Dao khẽ mỉm cười, cảm nhận hơi nóng được đưa đến bên môi, y vô thức mở miệng ăn vào. Chỉ là hương vị của bánh bao súp bình thường, nào có mùi vị kỳ lạ gì đâu.


Lý Nhược Thủy không nhịn được bật cười, vỗ nhẹ lên vai y, trong giọng nói tràn đầy ý cười không giấu nổi: “Chắc cái này chưa phải lắm, anh thử cái khác đi.”


Hiểu được ý của cô, tuy Lộ Chi Dao vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng trong lòng lại có một cảm giác khác lạ khó tả. Nụ cười vẫn còn trên môi, nhưng y không mở miệng thêm lần nào nữa. Lý Nhược Thủy cũng không ép Lộ Chi Dao, tự mình ăn hết cái bánh bao súp.


Con phố này dài như vậy, mỗi hàng ăn một xíu, đợi đến khi về tới Trịnh phủ thì y cũng ăn được kha khá rồi.


“Bên kia có người bán bánh lạnh kìa.”


Món bánh lạnh này được làm từ trái cây, lớp vỏ bánh sau khi chưng lên trong suốt óng ánh, bên trong là nếp dẻo mềm nhìn rất đáng yêu, hương vị chắc hẳn rất tuyệt.


Lý Nhược Thủy một tay kéo cổ tay Lộ Chi Dao, một tay lục tìm đồng xu.


“Ông chủ, cho tôi mấy cái.”



Lộ Chi Dao vừa bước tới đã ngửi thấy hương trái cây ngọt lịm lan tỏa, chỉ một hơi hít thôi cũng như khiến đầu lưỡi ngập tràn vị ngọt. Như thể không chịu nổi sự ngọt ngào ấy, y vốn đang cười bỗng khẽ nhíu mày, lùi lại một bước.


Điều này lại khiến Lý Nhược Thủy rất hiếu kỳ. Không sợ chết, nhưng lại sợ mùi bánh lạnh à? Lý lẽ kiểu gì thế?


Lý Nhược Thuỷ nhận lấy phần bánh được bọc trong giấy, cầm một miếng đưa tới trước mũi y lắc qua lắc lại.


“Thơm không? Có muốn ăn không?”


Nụ cười của Lộ Chi Dao không giữ được nữa, y mím môi, lùi thêm một bước. “Không muốn ăn.”


“Ăn một miếng đi mà.” Lần đầu tiên ép được Lộ Chi Dao lùi bước, Lý Nhược Thủy vui sướng không thôi, nhất thời quên mất khoảng cách an toàn mà nhào vào lòng y, sau đó cắn một miếng bánh to.


“Thế thì tôi ăn.” Chiếc bánh lạnh vừa bị cắn đã lan tỏa hương thơm ngào ngạt, dường như theo hơi thở của Lý Nhược Thủy mà bay khắp xung quanh, “Có sợ không?”


Thiếu nữ cứ thế dốc lòng tiến đến, hơi thở ngọt ngào vương vấn bên tai. Khoảnh khắc đó, y đánh mất quyền chủ động, hệt như một cô gái yếu đuối bị tên ác bá trêu ghẹo. Nhưng y không chỉ không tức giận, trái lại còn bắt đầu vui vẻ, dường như vì mất kiểm soát mà hưng phấn.


Nhịp tim lần nữa rung động, không thể khống chế.


… Làm thế nào mới có thể thoát khỏi cảm giác kỳ lạ này đây?


“Ngựa chạy loạn! Mau tránh ra!” Một loạt tiếng vó ngựa xé gió lao đến, người đi đường vội vàng né tránh, làm rơi không ít đồ đạc trên phố.


Lý Nhược Thủy cũng muốn né đi, nhưng lại bị Lộ Chi Dao mỉm cười kéo đứng yên giữa đường, không thể nhúc nhích. Cảm nhận được nhịp tim dồn dập của Lý Nhược Thuỷ, y bỗng nhiên bình tĩnh lại, dường như tất cả quyền chủ động đều quay về tay y.


Y khẽ cụp mắt, chạm vào cổ Lý Nhược Thuỷ, nhẹ giọng hỏi ba chữ.


“Có sợ không.”


Phía trước, một người đàn ông vạm vỡ né không kịp, bị ngựa va trúng. Vó sắt giẫm lên chân, e là bị gãy xương rồi. Lý Nhược Thủy thầm than xui xẻo, hiếm lắm mới có một cơ hội, thế nào lại gặp ngay chuyện ngựa hoảng chứ!


“Tôi sai rồi tôi sai rồi, tôi không nên trêu chọc anh!”


Dường như Lộ Chi Dao không ngờ lại nhận được câu trả lời này, y nở nụ cười: “Đây cũng gọi là trêu chọc à? Vậy thì bây giờ ta cũng đang trêu chọc cô, được không?”


Mạch não kiểu gì đấy!



Lý Nhược Thủy tiện tay kéo eo y, định cùng y rời khỏi vị trí nguy hiểm này. Không biết là câu nào làm Lộ Chi Dao động lòng, y dùng đầu ngón tay khẽ vuốt cổ Lý Nhược Thuỷ, chờ đến khi ngựa sắp lao tới thì mới nhẹ nhàng nhón chân, đưa cô đáp xuống bên cạnh.


Lý Nhược Thủy vỗ ngực thở phào, quá nguy hiểm, vừa rồi cô như còn cảm nhận được hơi thở phì ra từ mũi con ngựa.


“Cảm giác đã lâu không có, trêu chọc cũng thú vị đến vậy ư.” Phía sau truyền đến tiếng thở dài nhàn nhạt khiến Lý Nhược Thủy nghẹn lời.


Muốn giải thích cho y biết sự khác biệt giữa trêu chọc và mưu sát thực sự quá khó, thế nên cô quyết định im miệng. Dù sao thì cũng đã quen với việc y đột nhiên nổi điên rồi, bởi vậy có thêm một lần hay bớt một lần cũng chẳng khác gì nhau.


Tố chất tâm lý đã sớm được tôi luyện, sau khi bị doạ, Lý Nhược Thủy nhanh chóng bình tĩnh trở lại, thậm chí còn thản nhiên lấy một chiếc bánh lạnh ra.


“Trêu xong rồi thì phải bù chút, ăn bánh lạnh này đi.”


Lộ Chi Dao là một kẻ b**n th**, nhưng ở một số mặt, Lý Nhược Thủy cũng không phải hạng thường. Như khoản thay đổi chủ đề đột ngột này chẳng hạn, thậm chí cô còn có thể sánh ngang với y.


“Bù lại?” Lộ Chi Dao nghiêng đầu tránh xa miếng bánh ngọt ngấy, “Tại sao cô cứ bắt ta ăn thứ này hoài vậy?”


“Anh quá gầy. Dù có chút cơ bắp thật nhưng năng lượng anh nạp vào thực sự không đủ cho anh tiêu hao. Thế nên tay chân anh lúc nào cũng lạnh hết đấy.” Lý Nhược Thủy chọc vào cánh tay thon dài, xương bả vai nhô ra và vòng eo mảnh khảnh của y…


Lộ Chi Dao khẽ run lên, y đặt tay lên chuôi kiếm theo bản năng, nụ cười trên môi cứng đờ. Ma xui quỷ khiến thế nào mà Lý Nhược Thủy lại chọc thêm một cái vào eo Lộ Chi Dao. Lần này không chỉ cơ thể mà ngay cả hàng mi của y cũng run lên khe khẽ.



Nhạy cảm quá đi.


Hai má ửng đỏ, Lý Nhược Thủy chợt cảm thấy hành động vừa rồi của mình có hơi b**n th**. Cô vội thu tay về, nhét bánh lạnh vào tay y.


“Anh, anh ăn đi, cái này không ngấy đâu.” Cô còn muốn nắm cổ tay Lộ Chi Dao, nhưng ngẫm nghĩ một lúc, lại đổi thành kéo tay áo, dẫn y đi về Trịnh phủ.


Lý Nhược Thủy luôn có cảm giác mình vừa phát hiện một bí mật kinh thiên động địa gì đó, cô sợ giây sau mình sẽ bị Lộ Chi Dao giết ngay tại chỗ. Vì vậy cô vừa kéo y đi vừa đè lên thanh kiếm bên hông y.


Lộ Chi Dao ôm bánh lạnh, bị kéo đi, bước chân cứng ngắc. Cảm giác tê dại chạy từ xương cụt lên vừa rồi đã biến mất, nhưng y vẫn còn hơi thất thần. Mà Lý Nhược Thủy cũng chẳng khá hơn là bao. Khoảnh khắc ấy, toàn bộ biểu cảm của Lộ Chi Dao đều bị cô thu vào mắt: thân thể run rẩy, hàng mi càng run hơn, khóe môi mím chặt. Tất cả đều khác hẳn với hình ảnh thường ngày của y.


Không hiểu sao lại khiến người ta muốn bắt nạt thêm chút nữa.


Lý Nhược Thủy lắc lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ đáng sợ ấy ra khỏi đầu, tự nhủ không được tự tìm đường chết. Nhưng mà, dáng vẻ run lên của Lộ Chi Dao đúng là trông rất đẹp.


Moé, lại hơi rung động rồi.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 22
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...