Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 21: QUYỂN II DƯỚI HIÊN, HOA LÊ RƠI THÀNH TUYẾT - Chương 21: Chui đầu vô lưới, thân trong hiểm cảnh

Khi tới gần Tứ Hải Cơ Quát Đường, tuy đã uống mấy viên thuốc, Bùi Việt chỉ có thể miễn cưỡng ngồi dậy.

Giáp trụ trên người chàng còn chưa mặc chỉnh tề, một góc lỏng lẻo trượt xuống, để lộ lớp áo lót trắng tinh loang lổ vết máu và mồ hôi. Mà người đang giúp chàng mặc áo thì sau gáy đã bị điểm ba cây ngân châm, ngã gục trong xe ngựa.

“Kinh Trập…” – Bùi Việt hơi cử động, trước mắt bỗng tối sầm, bóng đen chồng chất.

“Điện hạ đừng vội. Nửa canh giờ sau hắn sẽ tự tỉnh lại.” – Diệp Lẫm bước lên, buộc chặt dây áo giáp cho chàng, rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc lọ sứ, quỳ xuống: “Đây là thuốc Đại La Kim Tiên. Uống vào có thể nháy mắt hết bệnh giảm đau, khiến thân thể đạt đến trạng thái tốt nhất, tựa như tẩy tủy hoán cốt, lột xác tái sinh. Nhưng tác dụng của thuốc chỉ kéo dài hai canh giờ. Một khi hết…”

“Đến cả Đại La Kim Tiên cũng khó cứu phải không?” – Bùi Việt khẽ mỉm cười. Gương mặt mỏng manh thấm đầy mồ hôi lạnh càng hiện vẻ thanh khiết không nhiễm bụi trần, mặt mày chàng óng ánh như ngọc, ôn nhu từ bi, như một linh hồn cô tịch ẩn trong mây mờ.

Trải qua phong ba ngàn dặm mà chẳng thấy mỏi mệt.

Trong lòng Diệp Lẫm bỗng dâng lên một nỗi luyến tiếc không đành chưa từng có. Cánh tay đưa lọ sứ khẽ run nhẹ.

Rõ ràng đã hạ quyết tâm mang tiếng xấu muôn đời, cớ sao lúc này lòng còn hối hận, chẳng thể bình tĩnh?

Thấy Bùi Việt không hề do dự uống sạch “Tiên thủy” trong lọ, Diệp Lẫm suy sụp cười to, để mặc nước mắt thấm ướt hốc mắt: “Điện hạ, nếu như có kiếp sau, ta nhất định…”

Nhất định gì đây? Làm trâu làm ngựa, tận trung vì người ư? Hắn nghẹn lời, đau đớn thấu tâm.

Chợt nghe giọng nói ôn hòa vang lên: “Nếu thật có kiếp sau, ngươi chắc chắn có được một đời pháo hoa bình yên, tâm hồn thảnh thơi, tiêu dao như mây gió.”

“Điện hạ!” – Diệp Lẫm toàn thân run lên.

Đời người như khách trọ, thần quang rồi cũng về trời. Gió cuốn mây tan, trăng sáng chẳng trở lại.

Đêm dài hun hút, đoạn người đứt ruột…

Tứ Hải Cơ Quát Đường mới vang danh thiên hạ, máy móc cơ quan và kỳ vật bày la liệt đầy kệ, khách đến đông như mây. Chẳng bao lâu, người ta truyền nhau rằng chủ nhân nơi này vốn là hậu duệ của phái Mặc gia. Danh tiếng vang xa, hàng hóa khan hiếm, giá càng đắt đỏ, dần dần họ đóng cửa hiệu bán lẻ, chỉ nhận đơn đặt hàng giá cao, khách phải có bái thiếp mới được vào.

Từ đó, vàng ngọc chất thành lầu, thường dân đi ngang qua đã thấy cao xa khó với.

Bởi vậy, khi chàng thiếu niên tướng quân cưỡi một con chiến mã cao lớn đứng một mình trước cổng lớn uy nghi, dân chúng ở Lương Quận, Dự Châu đều cho rằng đó là quý nhân đến đặt mua cơ quan.

Đúng dịp Trung Thu, phố dài tấp nập, trước sảnh người tụ năm tụ ba cười nói, không thì vội vã về nhà.

Dẫu phong thái chàng như ngọc cũng chỉ kéo được vài ánh nhìn, dõi theo bóng chàng xuống ngựa, thong thả bước vào đại sảnh nguy nga.

Trên mái cong, trăng tròn lên cao, kéo bóng chàng dài mãi, khiến người qua đường thở dài khe khẽ—

Yến Xích vốn không chiến sự, cớ sao tướng quân chẳng đoàn viên?

Nhưng không ai thấy trong góc tối, có một bóng người chao đảo, gầy như quỷ. Tựa như linh hồn và cốt khí cả đời đều đã bị rút cạn, chỉ còn lại một lớp da mỏng manh lay lắt giữa nhân gian.

Ở nơi sâu nhất của tòa lầu ngọc chạm vàng, dưới tầng tầng cơ quan là một tòa cấm điện. Trong điện đốt gần nghìn ngọn nến, ánh sáng lay động như dát một lớp vàng kim lên chín trăm bảy mươi sáu bài vị trên bốn bức tường.

Khói nến vô hình lượn lờ, phả vào mặt mày của Nhị vương tử Lệ Thịnh A Sử Na Hàn.

Hắn hơi chau mày, đưa tay quệt ngang sống mũi. Giữa hàng mày cao và đôi mắt sâu thẫm, vết sẹo dài từ trán bên phải xiên xuống tận cằm lại càng thêm dữ tợn; trong đồng tử nâu thẫm lóe lên ánh sáng sắc bén như đao.

“Ngươi chính là Yến Xích Chiến thần Úy Sở Lăng? Quả thật giống hệt bức họa kia, một khuôn mặt trắng trẻo nho nhã……” – A Sử Na Hàn khẽ ho, đưa tay phất phất: “A Sử Đức Tà, thử xem võ công của hắn.”

Tiếng Hán của hắn có ngữ điệu hơi lạ, nhưng ngữ pháp lại khá chuẩn; chỉ là giọng khàn đặc khó nghe, như cổ họng bị khói độc hun hủy.

Vũ khí của A Sử Đức Tà là cây chùy sói, thân chùy kết bằng những sợi tơ thép dai liên kết với các mũi gai sắt. Khi múa lên, hàn mang xé gió, tựa bạc vụ nổ tung, lại như màn châu xoáy cuốn.

Kiếm quang tựa cầu vồng chém tới. Chỉ nghe một tràng leng keng đinh đang của gai sắt va chạm nhau; trong khoảnh khắc tơ thép còn đang chấn động, người thi kiếm đã lướt đến bên cạnh A Sử Đức Tà.

Một mùi máu nhạt rỉ sắt lan trong không khí. A Sử Na Hàn chưa kịp định thần thì A Sử Đức Tà đã ôm cánh tay, quay lại bẩm báo: “Xin nhị vương tử thứ tội.”

Thân pháp và kiếm nhanh đến vậy. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

A Sử Na Hàn phóng người từ đài cao xuống, dốc toàn lực đánh ra một chưởng. Người kia sắc mặt không đổi, giơ chưởng đón lấy.

Nội lực hùng hậu không hề gặp phải phản chấn, lại như trâu đất xuống biển, tiêu tán không lưu dấu vết. A Sử Na Hàn nhìn chằm chằm vào người trước mắt, thấy chàng sừng sững bất động, nét mặt lạnh lẽo như băng tuyết. Một lúc lâu, hắn mới hậm hực nói: “Bổn vương tử mới vừa bước vào Hợp Nhất Cảnh, khiến tướng quân chê cười rồi.”

“Ta đến lấy giải dược của Dao Cầm Gai.” – Người kia thu chưởng, đứng thẳng, giọng lạnh lùng như sương.

“Ha hả… tướng quân một mình vào hiểm địa, chẳng lẽ cho rằng muốn lấy giải dược dễ như lấy đồ trong túi?” – A Sử Na Hàn cong môi cười, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén: “Hay là… tướng quân đã sớm có giác ngộ lấy mạng đổi thuốc?”

Mùa thu năm Võ Hựu thứ hai mươi tư, Yến Xích Thái tử Bùi Việt bị Nhị vương tử A Sử Na Hàn của Lệ Thịnh bắt đi ngay trong cảnh nội Yến Xích. Uy Duệ Tướng quân Úy Sở Lăng truy đuổi một đường đến tận vùng biên giới Đông Bắc, từ đó mất hẳn tung tích Thái tử.

Thượng kinh chấn động, bệ hạ nổi giận long trời, phái một vạn tinh binh hỗ trợ Úy Sở Lăng quét sạch thổ phỉ; lại phái Đại Lý Tự thiếu khanh Từ Túc, cùng Lang trung Công Bộ Chúc Minh đi theo quân đội đến huyện Du Thịnh, quận Lưu Xuyên thuộc Ký Châu điều tra chân tướng Thái tử mất tích, truy xét nhân quả, đồng thời hạ giới nghiêm toàn cảnh Yến Xích. Nỗi nhục ấy bị giữ kín bưng không truyền ra ngoài. Những kẻ biết chuyện như chỉ huy sứ Tham Sự Tư Cố Trạch Diễn, Bùi Thân vương Bùi Hân ngày đêm nơm nớp lo sợ.

Mùa thu năm ấy lạnh lẽo khác thường. Sau Trung Thu, phương Bắc trắng xóa, sông suối đông thành băng. Những rễ cây màu đen săn chắc bị tuyết phủ dày; từng đường gân mảnh mai của dãy núi trùng điệp ẩn sâu dưới mặt đất, mà lá phong đỏ rực như máu trên cành, tựa ngọn tâm hỏa bùng cháy mãi không tắt.

Dãy núi yên lặng mà nguy hiểm; dưới chân núi tuyết, con rồng khổng lồ như mai phục sẵn, chiến hỏa cuồn cuộn sắp sửa bốc lên tận trời.

Thập Cửu suốt đêm chạy tới trước trướng của tướng quân, đúng lúc bắt gặp Úy Sở Lăng vừa diệt phỉ trở về. Từ xa, hắn đã bị ánh mắt lạnh băng thị huyết kia ghim chặt xuống đất. Tim chợt khựng một nhịp, chân mềm nhũn, lập tức quỳ phịch xuống.

“Thuộc hạ đến trễ, xin Thế tử thứ tội!” – Hắn dâng ống thư lên, cúi đầu tạ tội.

Úy Sở Lăng không nói lời nào. Mồ hôi lạnh trên lưng Thập Cửu túa ra từng dòng.

“Vất vả rồi, lui xuống nghỉ trước đi.” – Người ấy nhận lấy ống thư, xoay người bước vào trướng.

Thập Cửu như được đại xá. Các ám vệ khác của Úy Quận vương phủ lúc này mới dám tới bắt chuyện. Thập Nhất không khỏi thương hại, vỗ vai hắn: “Ngươi không biết đâu. Từ lúc Thái tử điện hạ mất tích, Thế tử ngày ngày u uất, mây đen phủ đỉnh… ngươi nên mau chóng thói quen……”

Dưới ánh đèn, Úy Sở Lăng mở thư. Nét bút mạnh mẽ quen thuộc hiện ra trước mắt: Một là lo nàng sau trận Chử Quan dễ rơi vào tình trạng tẩu hỏa nhập ma; Hai là dặn dò nàng bảo trọng; Ba là bố trí sơ lược biên phòng; Bốn là kể về mối tình bi thương giữa trưởng tử Trần gia Trần Tuấn Lệnh và con gái nuôi Mặc Đàn của Mặc thị.

Trần gia đời đời chế hương, là một trong những nhà cung ứng hương liệu quan trọng cho hoàng thất. Hương liệu bất phàm, vang danh khắp Yến Xích, bán sang nhiều nước; tuy không lớn mạnh như Mặc thị, nhưng vẫn nổi tiếng thanh nhã, nên các thế gia Trung Nguyên đều bằng lòng kết giao. Mặc gia thịnh thế như vậy cũng không ngoại lệ.

Khi ấy Trần Tuấn Lệnh và Mặc Đàn đều xuất thân ưu tú, tài hoa xuất chúng. Thanh danh họ lan khắp nơi, đi đến đâu cũng được mến mộ.

Trần Tuấn Lệnh có dung mạo ôn hòa sáng sủa, đôi mắt đào hoa long lanh. Mỗi lần cưỡi ngựa qua phố dài, luôn được thiếu nữ ném hoa và khăn lụa, nên người đời còn dựa vào tên tự “Thanh Dao” của hắn để làm thơ: “Thanh dương kim khuyết hạc, dao dao hiệt lũ hà.”

Mặc Đàn có dung nhan thanh thoát như tiên, tuy là con nuôi nhưng được gia chủ hết mực yêu thương. Nàng tinh thông cầm kỳ thư họa, khí chất thanh nhã, người theo đuổi vô số, gắn liền với hai chữ “Vũ Miên” thường thấy trên thư họa thời đó; nổi tiếng nhất là hai câu thất ngôn: “Ngọc lầu yên cảnh tiêu tiêu vũ, Thiết mộ thiên tiên bất khẳng miên.”

Hai người thanh mai trúc mã, thuở nhỏ vô tư, dùng hương kết duyên, tình cảm dần nảy nở. Tất cả đều diễn ra ngay dưới mắt hai bên phụ mẫu; trong mắt người ngoài cũng là trời sinh một cặp, châu liên bích hợp.

Dưới bóng râm gia tộc, họ cùng trải qua tuổi xuân rực rỡ. Nỗi buồn thiếu niên chỉ thoáng chua cay; khổ sở nhất cũng là nhánh cây nhỏ bị tỉa bớt, chẳng hay rằng nỗi đau ưu sầu ấy nhẹ bẫng như tơ, càng không biết cuộc đời về sau thê lương đến mức phải khắc sâu hai chữ “kiên nhẫn” vào tim mới có thể sống tiếp.

Rồi một ngày sóng gió ập tới, Mặc thị diệt môn, Trần gia vẫn còn hưng thịnh.

Tưởng rằng đã mất người yêu, Trần Tuấn Lệnh đoạn tuyệt thế tục, xuất gia cửa Phật, còn Mặc Đàn không chịu hương tiêu ngọc vẫn, nghiến răng nuốt hận sa vào chốn thanh lâu.

Thanh Dao rời chốn hồng trần, Vũ Miên cũng hóa thành sấm. Từ đó năm tháng vô tình.

Không ngờ rằng vẫn có ngày trùng phùng sau ly biệt, nhìn nhau rơi lệ, chẳng nói nên lời.

Tình khó diệt, hận khó nguôi, thù khó giải, ý nan bình. Nàng và vị Phật tử kia, cuối cùng cũng đem lưỡi dao đã được mài giũa hàng vạn lần trong tim mình thẳng thắn đối diện nhau.

Từ đó, Phật tử Tây hành, mang theo một phương hương không giấy, ung dung mỉm cười chỉ điểm cho Mạc Lương Vương đôi câu.

Trước lúc chia ly, hắn đặc biệt dặn nàng hủy đi chậu linh thảo từng trao nàng để hộ thân…

Úy Sở Lăng khép thư lại, phế phủ đau âm ỉ, Úy Sở Lăng chậm rãi xoa lên ngực, dần cảm thấy sáng tỏ.

Chẳng trách vì sao Nhất Không đại sư lại trẻ tuổi tuấn mỹ đến vậy.

Đêm ấy nàng rõ ràng đã chặn hết mọi ám tiêu; điều nàng không ngăn nổi là chấp niệm độ bướm vượt biển của Trần Tuấn Lệnh.

Phẫn nộ, bi thương, cùng tình yêu nóng bỏng nhiệt liệt muốn phá tan lồng ngực, như thiêu thân lao đầu vào lửa, dẫn hắn vượt qua đêm tối dài dòng, thần phật quỷ mị đều không giữ được bóng, ven đường chỉ còn sao băng lưu hỏa.

Khoảnh khắc như thế, nàng cũng từng có.

Khi ấy mới hay nhân gian kỳ ảo, hoa bay rồi tuyết cũng bay.

Chỉ tiếc họ vì báo thù mà bất chấp thủ đoạn, mưu hại Thái tử, vu oan phiên vương Tây Bắc, dẫn Lệ Thịnh từ Đông Bắc nhập quan, bày ra tầng tầng sát trận, mưu đồ giết hại trọng thần danh tướng Yến Xích…

Làm sao có thể chiêu chiêu bước bước chính xác như mở thiên nhãn, dùng bướm báo thần đến thế? Triều đình hẳn có kẻ tay mắt thông thiên ngầm tương trợ.

Sống chết của Bùi Việt còn chưa rõ, Úy Sở Lăng gấp gáp giải cứu chàng, dù lòng có muôn vàn cảm xúc cũng ép bản thân phải tỉnh táo.

Nàng đốt hết thư, gọi Chúc Minh, Từ Túc, Đoạn Hành Chi, Lư Cẩn Du và Phương Nguyên Bảo tới. Ánh mắt nàng chậm rãi quét qua từng người—

Tay phải Phương Nguyên Bảo quấn băng dày, do hôm ấy bảo thuyền nổi lửa, lửa bắn tứ tung. Hắn chắn một cú cho cha mình, mu bàn tay và cánh tay phải đều bị bỏng nặng; còn Phương Tế Thời tuy không sao, nhưng ria mép lẫn lông mày đều bị cháy sạch, mấy ngày nay vẫn đóng cửa không muốn gặp ai.

Lư Cẩn Du thì bị thương ở chân, phổi sặc khói, đang ngồi mà vẫn ho khẽ vài tiếng.

Đoạn Hành Chi trông già dặn nhiều, trên người không còn sự bồng bột và nhuệ khí, thay vào đó là vẻ trầm ổn, ít lời.

Đại Lý Tự Thiếu khanh Từ Túc, người cũng như tên, nghiêm cẩn cung kính, công chính vô tư.

Còn Công Bộ thị lang Chúc Minh không hổ là tri kỷ của Bùi Việt, khí chất cũng hao hao ba phần. Nếu Bùi Việt như tuyết hồ dưới trăng, trong sáng, trầm tĩnh; thì Chúc Minh tựa bóng cây ven hồ, làn sóng mập mờ dưới ghềnh đá, u uẩn linh động, sáng suốt trong chỗ tối tăm.

Mấy ngày nay, hắn thi triển đủ loại thủ đoạn, mũi nhọn giấu kín mà nổi bật, trổ hết tài năng, khiến nàng nhớ mãi cuộc trò chuyện sau bữa ăn ở trang viên Phương thị với Bùi Việt. Chàng cười nói: “Trong cung ta cũng có lúc nhàn rỗi, gặp tiết trời tốt liền thích đánh cờ với Chúc Minh. Thường thì ta thắng nhiều thua ít, càng đánh càng thích, chẳng nỡ thu bàn lại. Tuy đôi lúc nghi ngờ hắn nhường ta, nhưng cờ nghệ của hắn cao siêu, nếu hắn thực sự có ý nhường thì chẳng ai nhìn ra được sơ hở. Thế nên ta dứt khoát không so đo, chỉ lo tận hứng.”

Hỗn loạn đan xen, bóng hình lay động, nụ cười trong giấc mộng xưa…

Người ấy, giờ đang nơi nào?


Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Story Chương 21: QUYỂN II DƯỚI HIÊN, HOA LÊ RƠI THÀNH TUYẾT - Chương 21: Chui đầu vô lưới, thân trong hiểm cảnh
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...