Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 20: Mổ tim róc thịt, sương thu mịt mù

Trong xe ngựa nồng nặc mùi máu. Mồ hôi lạnh trên trán Diệp Lẫm rịn xuống mắt, cay xè, cũng chẳng ai rảnh tay lau giúp, vì Kinh Trập cũng chẳng khá hơn.

Sau khi rơi xuống nước, Bùi Việt vốn đã thay quần áo khác, giờ lại ướt sũng. Thái tử Yến Xích có thể sống qua đêm nay hay không… cũng khó mà nói trước.

Ý thức của chàng dần mơ hồ. Diệp Lẫm đành phải cố nói liên tục để kéo tinh thần chàng lại: “Điện hạ cố gắng chống đỡ, giờ mà người ngất đi, Tứ Hải Cơ Quát Đường bên kia sẽ chẳng tóm được con sói nào đâu.”

“Được…”

Quả nhiên có tác dụng. Diệp Lẫm lại tiếp lời: “Dọc đường còn phải thay áo giáp của tướng quân. Đám người Lệ Thịnh không thể ở lâu. Đợi chúng phát hiện bắt nhầm người thì đã muộn; dù chuẩn bị đại chiêu gì cũng chẳng thi triển nổi, chỉ còn cách trói điện hạ về giao nhiệm vụ.”

“Trong chuyện này còn một biến số nữa—”

“Diệp mưu sĩ, ngài đang nói gì vậy?” – Kinh Trập hoảng hốt hỏi.

Diệp Lẫm không buồn đáp, chỉ tiếp tục: “Úy Tướng quân sẽ rất nhanh phát hiện ra. Điện hạ hiểu rõ sát cục mà Lệ Thịnh dày công bố trí suốt bốn năm vẫn còn một nửa chưa triển khai. Nếu người không thể hồi quang phản chiếu mà lấy giả đánh tráo, lừa gạt bọn gián điệp Lệ Thịnh khiến chúng tưởng đại công cáo thành, lập tức rút đi… thì dù Úy Sở Lăng có mạnh mẽ đến đâu, rơi vào sát cục này cũng khó mà bảo toàn.”

Dao Cầm Gai như rễ độc quấn chặt trong tim Bùi Việt, chẳng chịu buông nửa phân. Những sợi dây leo như ánh sáng theo nội lực của Kinh Trập bị bức ép ra ngoài, chập chờn thoắt ẩn thoắt hiện. Diệp Lẫm vừa nói vừa tập trung tìm thời điểm chém đứt Đoạn Thảo Hồn, nhưng mãi không thể ra tay.

“Huống chi ta thấy phổi của hắn cũng đã trọng thương.”

Lời vừa dứt—

Bùi Việt bỗng đưa tay khẽ gảy dây đàn trước ngực, dây đàn vốn lỏng liền bật lên tiếng ngân thanh thúy, luồng sáng thuận thế ngược dòng trào lên.

“Ah…” – Đoạn Thảo Hồn bị chém đứt, toàn thân Bùi Việt run bần bật, tiếng rên đau đớn như xé họng bật ra.

Kinh Trập vội thu nội lực, ôm chặt lấy chàng. Mặt mày ướt đẫm, chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt.

“Tiếp theo là mổ tim, nhổ dây, rút gai, rồi khâu lại.” – Diệp Lẫm lau mặt một cái, tay áo dài thấm đầy mồ hôi lạnh: “Nhanh đặt điện hạ nằm thẳng.”

Kinh Trập lập tức làm theo.

“Đừng cử động.” – Diệp Lẫm chỉnh lại hai tay Bùi Việt, rồi ấn vào một chốt ẩn trên nóc xe. Chỉ thấy mấy thanh huyền thiết cong vút trồi lên từ dưới ghế, “cạch” một tiếng, ráp lại thành nửa vòng cung, khóa chặt cổ, cánh tay, cổ tay, eo bụng, đùi và cổ chân Bùi Việt. “Xin đắc tội. Trước đó không lường trước người còn bị trúng tên sau lưng.”

“Dao Cầm Gai đã chết cứng rồi, chẳng lẽ vẫn không dùng được ma phỉ tán sao?” – Nghĩ đến cực hình mà điện hạ sắp chịu, Kinh Trập hoảng sợ đến nghẹt thở.

“Không được.” – Diệp Lẫm quả quyết, giọng không cho phép nghi ngờ: “Nhiệm vụ của ngươi có hai việc, một là truyền chân khí cho điện hạ, điều hòa tâm mạch để người có thể hô hấp; hai là kịp thời lau máu, mồ hôi. Nhớ kỹ, phải chuyên chú tĩnh tâm… Điện hạ mới có thể bớt đi một phần đau đớn.”

Làm sao có thể giảm đau được chứ.

Bùi Việt cắn chặt răng, véo đến mức bàn tay hằn đầy vết máu. Mỗi nơi bị vòng sắt khóa chặt đều bị chàng giãy giụa đến rách toạc, máu chảy thành dòng. Thế nhưng cơn đau rát ngoài da ấy lại chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau bị mổ tim róc thịt.

Đó là nỗi đau có thể phá vỡ ý chí, nghiền nát tôn nghiêm con người. Chàng hận bản thân bị trói chặt mặc người xâu xé, nhưng lại càng không cho phép mình r*n r* như một con cừu đợi làm thịt.

Trái tim tràn ngập máu tươi, thần hồn bị xé làm đôi, nước mắt cứ thế trào ra. Từng mảnh cuộc đời như đèn kéo quân bay nhanh trong trí óc.

Chàng nhớ khi còn nhỏ, Quốc sư Mộ Dung Bạch dạy chàng khinh công. Ban đầu phải rèn gân cốt và trăm mối khớp, thân thể đau đớn như bị xé rách; hoặc phải mang trọng vật chạy nhảy, nặng như rót chì, phế phủ như bị lửa đốt, mồ hôi ròng rã như thác. Mỗi lần luyện, ít thì một nén nhang, nhiều thì mấy canh giờ, chàng đau khổ chống đỡ… chỉ hít thở cũng khó khăn.

Phụ hoàng đôi khi khảo nghiệm, thấy tiến bộ chẳng đáng kể. Quốc sư lại nói công pháp này huyền diệu, không thể chóng thành, nhưng một khi luyện thành thì tuyệt luân.

Khi ấy còn niên thiếu, lòng hiếu thắng bừng bừng, chàng càng dốc sức luyện. Đau nhức đến mất ngủ, có thương tích cũng giấu đi.

Chàng nhớ Quốc sư từng báo với Phụ hoàng, ngài ra lệnh Quốc sư phạt chàng. Cẳng chân, bắp đùi lãnh đủ bốn mươi roi mây, máu rỉ xuyên qua lớp vải. Đêm đó, thái giám Lý Thuần Chân nhìn vũng máu ấy, vừa bôi thuốc vừa khóc.

Giờ thì… Lý Thuần Chân cũng chẳng còn trên đời nữa.

“Điện hạ!” – Diệp Lẫm lại cất giọng: “Lúc này ta nhất định phải giữ được tính mạng cho người. Xin hãy tin tưởng ta!”

Nhưng nhịp tim và mạch đập của chàng vẫn yếu dần…

“Kinh Trập! Nói chuyện về Úy Sở Lăng đi, cái gì cũng được! Nhanh!” – Diệp Lẫm không ngừng động tay, giọng vừa gấp gáp vừa nghiêm khắc.

Tim Kinh Trập đập như nổi trống, nhưng lời nói vô cớ chậm hơn thường ngày: “Thập Nhất nói Úy Tướng quân thích nhất là hoa hạnh ở Mạc Lương, tuyết mây chồng chất. Có lúc hứng lên sẽ hái hoa hạnh ngâm rượu, chôn dưới gốc cây, để sang xuân vừa ăn thịt dê nướng vừa uống rượu hoa. Tướng quân rất sành ăn, thường gọi Tiểu Ngũ nghĩ món mới, thức ăn trong phủ rất tinh tế, rau chỉ ăn lá, canh phải lọc bã, cá phải gỡ xương, thịt phải tách khỏi cốt, trái cây thì gọt vỏ bỏ hạt. Nhưng lúc hành quân đánh trận thì thứ gì cũng nuốt nổi. Tướng quân yêu ngựa, cũng thích những con vật nhỏ, lông mềm mềm; chó, thỏ, mèo mun, chim sẻ… đều được nhặt về phủ, giao cả cho Thập Cửu nuôi. Lúc rảnh lại bồng bế đùa nghịch…”

Hình ảnh Úy Mộng An linh động tươi đẹp thoáng qua trong đầu, ngực Bùi Việt khẽ phập phồng. Chàng vô thức nhớ đến lúc nàng dạy chàng Trường Mệnh Quyết, đầu ngón tay nhẹ lướt qua huyệt vị trước ngực chàng, hàng mi dài khẽ rung, ánh sáng vụn vỡ rơi trong mắt nàng…

“Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật. Điện hạ có biết giữa có và không, điểm khởi đầu nằm ở đâu?” – Ngón tay nàng vòng quanh nơi tim chàng, chợt khoanh lại, nhẹ nhấn một cái. “Ở nắm bắt.”

“Hoặc tìm kiếm ngàn lần, hoặc chỉ một lần là được. Điện hạ hiểu được thì học Trường Mệnh Quyết không khó.” – Lát sau, nàng rút tay về, ánh mắt trong sáng, bên má hé lộ một lúm đồng tiền thật nhạt: “Điện hạ quả nhiên sáng suốt.”

“Thình, thịch, thình, thịch—” Chàng nghe rõ tiếng tim mình đập từng nhịp, từng nhịp…

Diệp Lẫm thở phào: “Tiếp tục nói đi, điện hạ đang nghe đấy.”

“Tướng quân không thích viết chữ, A Nhất là người nàng mang theo để viết văn thư. Còn về Thập Tam, tướng quân bảo hắn là linh vật, nên đi đâu cũng dẫn theo…Tướng quân còn thích thổi sáo. Nghe nói mỗi lần nàng thổi, đều có chim bay lượn mãi trên không…”

Trong lúc Kinh Trập cố gắng moi hết cõi lòng, Diệp Lẫm rốt cuộc cũng khâu xong mũi kim cuối cùng trên ngực Bùi Việt.

Lúc ấy, chàng đã ngất lịm.

Diệp Lẫm thu lại cơ quan giam cầm trong xe ngựa, chỉ thấy toàn thân rã rời như sắp tan thành từng khúc. Hắn ngồi xuống, hồi lâu không thở nổi, bèn chỉ vào chiếc rương gỗ trong xe: “Kinh Trập, trong rương có mấy loại linh dược an thần, trấn tĩnh và tụ khí, có thể giúp điện hạ tỉnh lại nhanh hơn. Ngươi dựa theo chỉ dẫn ta viết bên trong cho người uống.”

Ánh mắt Kinh Trập trầm xuống: “Hà tất phải để điện hạ giả làm Úy Tướng quân? Ta cũng có thể.”

“Nói thật, phương pháp rút độc khâu ngực khi nãy là bất đắc dĩ. Ta và điện hạ chẳng có nửa phần nắm chắc. Điện hạ đã sớm quyết định thay Úy Sở Lăng đến Tứ Hải Cơ Quát Đường. Nếu có thể chống đỡ được, giả làm tướng quân thành công thì chính là phát huy giá trị lớn nhất trước khi chết; Nếu may mắn sống sót, với thân phận Thái tử Yến Xích, người cũng sẽ không dễ dàng bị xử tử.”- Diệp Lẫm tựa lưng vào vách xe, thần sắc mệt mỏi, ánh mắt trống rỗng: “Ngươi theo điện hạ lâu hơn ta, với cách làm người của điện hạ, hẳn ngươi rõ hơn ta. Ngươi có lẽ cho rằng thi thể của điện hạ còn quý hơn cả mạng ngươi, nhưng điện hạ… không nghĩ vậy đâu.”

“Điện hạ bị bắt, thấy tình thế bất lợi… chẳng lẽ lại chịu sống nhục?” – Kinh Trập rưng rưng hỏi.

“Lệ Thịnh xâm nhập Yến Xích, chém giết tướng quân nước ta. Yến Xích sao có thể không chiến?” – Diệp Lẫm đáp: “Điện hạ tự vận, có thể phấn chấn sĩ khí. Chiến thần còn đó, phần thắng sẽ nhiều hơn.”

Kinh Trập sững người, mặt tái đi. Trong khoảnh khắc, nước mắt rơi lã chã: “Vậy vì sao… Điện hạ biết mà Úy Tướng quân lại không?”

“Úy Sở Lăng nhận ra chữ của Lệ Thịnh nhưng không nhận ra hoa văn của họ.” – Diệp Lẫm khép mắt: “Viền của tấm phù chú kia có một vòng họa tiết tên là ‘Tầm Lang’, thường được khắc trên đài treo chiến lợi phẩm mỗi khi Lệ Thịnh tế trời săn thú. Ý là: ‘Tên bắn hổ sói, không trúng không về’. Điện hạ vì vậy sinh nghi, mới chặn lại mật tin của Mặc thị, lấy thuốc giải của Dao Cầm Gai làm mồi, dẫn Úy Sở Lăng vào đêm trăng tròn một mình đến Tứ Hải Cơ Quát Đường.”

“Điện hạ còn sắp xếp cho ta đến Mạc Lương để tòng quân vào mùa xuân năm sau…” – Kinh Trập bi thương tột độ, từng chữ như rặn ra từ cổ họng: “Người trúng độc sắp chết… mà ta hoàn toàn không hay biết…”

Hắn nhắm mắt, cố ngăn nước mắt tuôn tràn, rồi nghiến răng oán hận: “Mặc thị thật sự thông đồng với địch phản quốc!”

Trong xe chỉ còn sự im lặng nặng nề. Diệp Lẫm tựa hồ đã nghỉ ngơi đủ, thong thả đứng dậy, mở chiếc rương gỗ.

“Để ta làm.” – Kinh Trập khẽ nói.

“Thế thì ta đánh xe.” – Diệp Lẫm vén rèm.

“Đợi đã.” – Kinh Trập gọi với theo: “Đám người bên ngoài là ai?”

“Người của ta.” Diệp Lẫm không quay đầu.

Trăng tròn treo lơ lửng trên trời, chiếu xuống tàn viện Mặc thị, lạnh lẽo, hoang phế, âm khí dày đặc.

Ngói vụn vương vãi khắp nơi. Úy Sở Lăng ôm lòng kính trọng với những vong hồn đã khuất, thận trọng nhặt lên một mảnh, đặt giữa đầu ngón tay nâng cao, cất giọng vang dội: “Mặc thị vẫn còn hậu nhân. Ta giữ lời mà đến, đặt chân lên quý địa của thế gia, tuy chỉ nhìn thấy tàn dư phồn hoa năm xưa, cũng đã là một góc thịnh cảnh. Ta nguyện dẫn gió thanh, gọi mưa lớn, thay các ngươi kết thúc oan khuất còn lại, rửa sạch hết thảy bụi bặm tanh hôi.”

Đống tàn tích yên tĩnh, không một bóng người. Chỉ nơi góc tường có một bông cúc dại nở rộ tinh khiết, khẽ lay mình trong gió.

Úy Sở Lăng đứng thẳng, sắc mặt nghiêm nghị. Chợt nàng cảm thấy có gì đó kỳ lạ, hai chữ bỗng nổ vang trong đầu:

Điệu hổ ly sơn, dương Đông kích Tây!

“Chư quân nghe lệnh! Lập tức quay về!” – Giọng nàng như sét đánh, tung mình lên ngựa. “Lập tức! Nhanh! Nhanh nữa!”

Úy Sở Lăng cả đời từng trải qua biết bao trận phi ngựa trong đêm, nhưng chưa lần nào giống lần này, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng nồng đậm, tựa như bia mộ đã sớm dựng nên, chỉ đợi nàng đến lau bụi.

Gió rít ngựa phi năm trăm dặm đường, trăng mờ lặng lẽ.

Đến bến đò, trời đã tờ mờ sáng. Tầm mắt nàng lướt qua những chiến thuyền cháy đen, thuyền dạt vào bờ, binh sĩ chết chìm trong nước, những kẻ may mắn sống sót thì thần hồn điên đảo, tro than loang lổ, những vết bỏng đáng sợ, vệt nước dầm dề…

Nàng cuối cùng cũng tìm được mục tiêu, sải bước tới, túm chặt cổ áo người đó: “Bùi Uyên Thanh đâu? Người đâu rồi!?”

Đoạn Hành Chi lắp bắp: “Ta… ta không biết…”

Ánh mắt Úy Sở Lăng trong khoảnh khắc trở nên kh*ng b* đến mức Đoạn Hành Chi tưởng như mình đã lượn một vòng quanh điện Diêm Vương, sợ đến sắc mặt xanh trắng, vội vàng lắp bắp giải thích: “Điện hạ… muốn rời thuyền sang bờ bên kia… đi xe ngựa… Diệp Lẫm và Kinh Trập theo cùng… Còn các ám vệ và thân quân tinh nhuệ của Đông cung sau khi hộ tống họ sang bờ thì lập tức quay lại… Sau đó… sau đó thuyền liền bốc cháy…”

Bờ bên kia?

Nàng buông Đoạn Hành Chi ra, đưa mắt nhìn xa, chỉ thấy khung trời tiếp giáp núi rừng phủ một tầng xám bạc mơ hồ. Màn sương mỏng manh như tấm lụa mờ bao phủ trời đất. Sương sớm lập lòe, thanh lãnh ẩm ướt.

Trong làn sương mờ không thấy cố nhân.

– HẾT QUYỂN I –


Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Story Chương 20: Mổ tim róc thịt, sương thu mịt mù
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...