Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 66: Hội hoa (2)


Mấy nhà đều thân quen, lại có mối thông gia với nhau, lúc này ai nấy tự tìm việc riêng, người người qua lại chào hỏi. Tỷ như Tề Vân liền dẫn thê tử và ái nữ đến gốc cây anh đào bên nhà Hàn gia để ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu, còn Phó Trác thì mang theo Phó Dung đến bái kiến trưởng bối Tề gia, cảm tạ Tề gia đã chăm sóc Phó Dung trong thời gian qua.


Tề Ninh và Tề Lạc thì tạm thời rỗi rãi, Tề Lạc ngồi một bên ăn bánh ngọt, còn Tề Ninh thì đảo mắt nhìn quanh, cố tìm hình bóng Văn Văn muội của mình.


Từ sau khi Thẩm Tây Linh  bị lão phu nhân Tề gia đuổi khỏi bản gia, Tề Ninh vốn đã hạ quyết tâm không nghĩ đến nàng nữa. Chỉ là vị muội muội ấy không hiểu đã cho hắn trúng thứ độc gì, khiến hắn hồn phách chẳng lúc nào yên, suốt bao ngày qua thường hay mơ thấy nàng, đặc biệt là giọng nói nhẹ nhàng gọi “Tam ca” kia, cứ văng vẳng bên tai, khiến hắn chẳng thể nào quên.


Mấy hôm trước hắn nghe nói nhị ca đã đưa nàng về bên cạnh, hiện đang ở tại Phong Hà Uyển. Hắn tuy cực không ưa việc Văn Văn muội lại giống như bao người, chỉ biết bám lấy nhị ca hắn, nhưng trong lòng vẫn luôn mong ngóng được gặp lại nàng trong hội hoa hôm nay, dù bản thân cũng chẳng rõ, nếu thực sự gặp được nàng thì sẽ thế nào, nhưng vẫn cứ nhớ mãi không thôi.


Nhìn quanh hồi lâu vẫn chẳng thấy bóng dáng muội muội đâu, ngược lại lại thấy nhị ca từ đầu kia của đám đông bước đến, bên cạnh còn có ba người hai nam một nữ đều là hoàng thất tam điện hạ Tiêu Tử Hoàn, tứ điện hạ Tiêu Tử Hành và lục công chúa Tiêu Tử Dư.


Một hàng bốn người cùng bước, ai trông thấy cũng đều đứng dậy hành lễ, một thời cảnh xuân trên núi thêm phần náo nhiệt, lễ nghi trang trọng, tư thế cung kính, quả thật là một bức tranh ‘hoa khai thịnh thế’.


Ba vị hoàng tử công chúa đều có tướng mạo đường hoàng, nhưng đứng bên cạnh nhị công tử Tề gia lại chẳng khỏi trở nên mờ nhạt. May mà Tề nhị công tử chủ tâm thu liễm, cố ý đi chậm nửa bước so với ba vị hoàng thất, nhờ đó mới không quá làm lu mờ họ. Dẫu vậy, tim gan đám tiểu thư quý tộc có mặt trên núi vẫn phần lớn đều nghiêng về phía chàng, đến nỗi những vị tiểu thư vốn luôn giữ mình đoan trang lễ độ, khi chàng đi ngang qua cũng không khỏi lặng lẽ chỉnh sửa tóc tai, vuốt lại váy áo.


Tam điện hạ Tiêu Tử Hoàn là người dẫn đầu. Vị điện hạ này dưới mắt phải có một nốt ruồi lệ, hồi nhỏ thường mang dáng vẻ hơi nữ tính, nhưng nay đã đảm đương đại sự nơi triều đình, lại là người đang rất được coi trọng để trở thành thái tử, thanh danh hiển hách, nên càng có thêm phong thái anh tuấn, đường hoàng. Giờ phút này đứng giữa đám đông, cười vang nói: “Thanh Tế hội hoa là sự kiện lớn của Giang Tả, hôm nay khúc thủy lưu thương, chốn yến tiệc chỉ luận thi văn không bàn chuyện khác, chư vị không cần câu nệ lễ nghi.”


Chúng khách cùng cảm tạ ân điển của tam điện hạ, trong lòng lại âm thầm đánh giá vị tứ điện hạ đi bên cạnh.


Tình thế hiện nay, hai vị điện hạ này vốn dĩ như nước với lửa, không ai nhường ai, vậy mà tứ điện hạ lại trông chẳng có chút địch ý, đôi mắt đào hoa chỉ chăm chú ngắm nhìn cảnh xuân trên núi, tuyệt không có vẻ muốn tranh đoạt hào quang với huynh trưởng. Dường như sẵn sàng để sư huynh m tỏa sáng một mình, khiến người nhìn không khỏi suy đoán, chẳng lẽ đại cục đã định rồi sao?


Tâm tính của mọi người tuy có trăm đường suy tính, song cũng chẳng thể ảnh hưởng đến hành động của mấy vị điện hạ. Các vị hoàng tử, công chúa được Tề Anh đích thân dẫn lối, hướng về gốc anh đào cao lớn, hoa nở sum suê nhất sau núi. Có điều, mấy vị điện hạ cũng rất biết đạo lý, đi được nửa đường liền dừng chân trước, lần lượt bái kiến trưởng bối của Tề gia Hàn gia, lại chào hỏi Hàn đại tướng quân, rồi còn hỏi han đến sức khỏe của mẫu thân Phó Trác, sau đó mới an tọa.


Đây chính là Giang Tả, nơi thế gia làm quý, thiên gia tử nữ cũng phải hành lễ cẩn thận trước các bậc tôn trưởng trong thế gia, tuyệt chẳng thể tùy tiện thất lễ.



Tuy các nhà ngồi dưới gốc anh đào khác nhau, song vị trí không xa, nói năng qua lại vẫn rất tiện, không những không mất nhã hứng mà còn tăng phần phong lưu.


Tam điện hạ ngồi dưới hoa, cười nói với Tề Anh: “Cảnh xuân Kiến Khang tuyệt đẹp, hậu viên núi Thanh Tế lại càng độc nhất vô nhị. Nay gió xuân mơn man, hoa anh đào rực rỡ, lát nữa khúc thủy lưu thương, tất càng tăng thi hứng. Kính Thần hôm nay có thể cùng hạ trường không?”


Khúc thủy lưu thương vốn là một nhã sự do các danh sĩ Giang Tả khai sáng, mọi người ngồi hai bên dòng suối, đặt chén rượu ở đầu nguồn, để dòng nước cuốn đi. Chén rượu dừng trước mặt ai, người ấy phải nâng chén uống cạn rồi ứng khẩu làm thơ, thơ càng hay, danh càng vang xa.


Tề Anh còn chưa kịp trả lời, tứ điện hạ ở bên đã cười lười nhác chen lời: “Hoàng huynh để huynh ấy ra làm chi? Tề nhị công tử mà hạ trường, người khác còn ai dám múa bút làm thơ?”


Giọng nói tuy mang ý trêu chọc, song lời ra vô tâm, người nghe hữu ý, khách khứa đều nhìn ra chút thân sơ trong đó. Tứ điện hạ có thể nói như thế, rõ ràng là gần gũi hơn với thế gia Giang Tả.


Tiêu Tử Hoàn cũng nghe ra ẩn ý ấy, trong lòng không vui, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười, đáp: “Lời là vậy, nhưng cũng không thể tha cho hắn. Hôm nay có được cảnh thái bình để mở hội hoa, đều nhờ Kính Thần khiến quân Nguỵ thoái lui, công lao ấy không thể bỏ qua. Tề nhị công tử tất phải là nhân vật chính hôm nay.”


Người ngoài cuộc nghe chẳng ra ý gì, song kẻ hiểu chuyện liền phân tích được ý tứ sắc bén trong lời nói của tam điện hạ.


Tất cả đều biết, Tề Anh ở Thạch Thành lập được đại công, đâm tướng dưới trướng của Hàn đại tướng quân là Tưởng Dũng, lại vì vượt quyền mà bị hoàng đế quở phạt. Công trạng to lớn như thế, cuối cùng chẳng được ban thưởng lấy một lời, thành ra công cốc, thậm chí kết thù với Hàn gia.


Khắp thành Kiến Khang đều truyền tai việc Hàn Thủ Nghiệp rút kiếm đại náo Phong Hà Uyển, mà tam điện hạ giờ đây lại cố tình nhắc tới công lao của Tề Anh ngay trước mặt Hàn Thủ Nghiệp, chẳng khác nào tát vào mặt ông ta.


Tam điện hạ rõ ràng đang thăm dò quan hệ giữa Tề gia và Hàn gia sau chiến sự vừa rồi. Mọi người đều dõi mắt nhìn, thấy sau khi lời ấy cất lên, Tả tướng và Hàn chủ gia tộc là Hàn Thủ Tùng chẳng hề biến sắc, Hàn Thủ Nghiệp chỉ hừ lạnh một tiếng rồi im lặng. Ai nấy đều thầm tiếc, vở kịch hay có vẻ không diễn ra như mong đợi, lại bắt đầu đoán rằng phải chăng đôi bên đã lặng lẽ hòa giải, hoặc là Tề Anh có bản lĩnh thật, mới có thể xoa dịu được Hàn đại tướng quân.


Tam điện hạ thấy Hàn Thủ Nghiệp không nổi giận như mình dự đoán, khẽ cau mày. Lúc này, Tề Anh lại ôn hòa đáp: “Điện hạ quá khen. Quân Ngụy lui binh là vì kiêng nể thiên uy của bệ hạ, chẳng phải công lao của hạ quan. Hơn nữa, hạ quan đã qua tuổi ứng thí, hôm nay khúc thủy lưu thương là cơ hội quý giá, nên để các cử tử thi đấu tài năng, càng thêm thú vị.”


Tiến thoái đắc thể, lời nói nhã nhặn, phong thái điển hình của thế gia tử tôn Giang Tả.


Bên kia, Hàn Phi Trì tiếp lời, cười rằng: “Nhị ca nói phải. Đã thấy không ít người háo hức, mong thơ hay đến chấn động quỷ thần, một đêm danh vang Giang Tả. Nếu nhị ca cũng hạ trường, e là họ chẳng còn đất diễn nữa.”



Lời nói có vẻ bông đùa, nhưng giọng điệu lười biếng, ngả ngớn. Phụ thân hắn Hàn Thủ Tùng nghe vậy tức muốn thổ huyết, hận không thể đem nghịch tử này ném xuống suối dìm chết cho rồi. Hàn Phi Dự thấy phụ thân tức giận, đành thay mặt làm đại ca mà răn dạy: “Chỉ biết châm chọc người khác! Đệ chẳng phải cũng chưa thi đỗ sao? Hôm nay cũng phải tham gia làm thơ cho ta!”


Hàn Phi Trì làm bộ không nghe, dựa vào gốc cây, dáng vẻ lười nhác không sợ ai, khiến cả phụ thân lẫn sư huynh đều tức mà không làm gì được.


Một phen náo loạn ấy, chủ đề từ tam điện hạ liền bị dời đi, đám thế gia tử tôn quay sang trò chuyện vui vẻ, trêu ghẹo lẫn nhau, ngược lại khiến mấy vị điện hạ bị… gác sang một bên.


Hội hoa vốn chẳng câu nệ, không giống yến tiệc ràng buộc, ai nấy đều có thể rời chỗ, đi lại khắp hậu sơn, nâng chén tán thưởng, đàm thơ luận đạo. Mấy thế gia công tử ngồi lâu thấy mỏi, liền lục tục đứng dậy tản ra tán gẫu.


Phó gia công tử và huynh đệ Hàn gia vốn có giao tình sâu đậm với hai vị công tử lớn Tề gia? lúc này năm người liền tách khỏi đám đông ồn ào, tìm một góc yên tĩnh tụ họp.


Hàn Phi Trì than: “Hội hoa này tuy đẹp, nhưng dở là có mặt bao nhiêu trưởng bối. Thế thì vui nỗi gì chứ?”


Huynh trưởng hắn là Hàn Phi Dự tức đến không nói nổi câu nào. Tề Vân cười hỏi: “Tứ điện hạ hôm nay sao không lại gần?”


Mấy vị công tử này thường xuyên tụ hội với tứ điện hạ, hôm nay lại chẳng thấy hắn đến gần, quả là khác thường.


Phó Trác liếc nhìn Tề Vân, cười nói: “Huynh hồ đồ rồi. Tam điện hạ cũng có mặt, tứ điện hạ làm sao dám tới?”


Tề Vân và Phó Trác tuổi tác xấp xỉ, thuở nhỏ cùng theo học, tình cảm sâu đậm. Nghe vậy, Tề Vân cười gượng: “Phải rồi, ta đúng là hồ đồ, nên thế, nên thế.”


Nhắc đến tam điện hạ, ai nấy lại không khỏi nghĩ đến chuyện hắn khi nãy cố tình kích động quan hệ Tề – Hàn. Hàn Phi Dự cũng biết thúc thúc nhà mình từng đến Phong Hà Uyển náo loạn, nay đối diện với Tề Anh chẳng tránh khỏi bối rối. Hắn nghĩ nghĩ rồi nói: “Kính Thần…”


Chưa dứt lời đã bị Tề Anh giơ tay ngăn lại. Chàng mỉm cười, nhã nhặn đáp: “Ta và thế thúc chỉ là bất đồng ý kiến, hiện giờ đã giải hòa, huynh không cần nhắc nữa.”


Lời ấy đã nói ra, nếu Hàn Phi Dự còn muốn xin lỗi thì lại thành nhỏ nhen bèn không nhắc nữa, chỉ đáp lại bằng nụ cười cảm kích. Tề Anh cũng mỉm cười đáp lễ.



Phó Trác trầm mặc một lúc rồi nói: “Tam điện hạ hôm nay lời nói thế nào thì không bàn, chỉ riêng việc bệ hạ không phong thưởng cho Kính Thần quả là thiếu công bằng, chẳng khỏi khiến người ta…”


Hắn chưa nói hết, nhưng ý tứ ai cũng hiểu. Khiến người nghi ngờ hoàng ân có chọn lựa, khiến người có công cũng sinh lòng lạnh lẽo.


Người trong thế gia, chẳng ai là kẻ ngu dại, đều là hạng mắt sáng tâm tỏ, tự nhiên nhận rõ ý đồ hoàng thất muốn áp chế thế gia. Hoàng thất cho rằng thế gia lòng tham không đáy, thế gia lại thấy hoàng thất vong ân phụ nghĩa. 


Năm xưa  nam độ, cảnh tượng thê lương thảm thiết dường ấy, nếu chẳng có thế gia trợ lực, dòng họ Tiêu – Lương sớm đã vong thân nơi bắc sông, còn đâu giữ được cơ nghiệp hôm nay? Mới chỉ qua hơn ba mươi năm đã nghĩ đến chuyện thỏ chết thì chó bị làm thịt? Diệt trừ Thẩm gia còn chưa đủ, nay lại muốn khơi mào tranh đấu giữa hai thế gia dòng tộc khác là Tề và Hàn? Si tâm vọng tưởng!


Giang Tả này, đã chẳng còn là thiên hạ riêng của hoàng thất mà là thiên hạ cùng trị của thế gia. Nay bệ hạ cùng tam điện hạ nếu thực sự muốn ra tay với thế gia, thì là cá chết lưới rách, ngọc đá cùng tan, thế gia quyết chẳng lui nửa bước. Nếu Tiêu Tử Hoàn quả thực có ý như vậy, thế gia cũng quyết chẳng để hắn bước lên ngôi vị chí tôn.


Nhất thời, mấy vị công tử trong lòng đều có toan tính riêng, rơi vào trầm mặc. Bên này tuy im ắng, song bên kia lại nổi lên một hồi náo nhiệt lớn, đích nữ Phó gia là Phó Dung bị Lục công chúa Tiêu Tử Di ra tay đánh cho một trận.


Trước khi chuyện này nổi lên, Tề Lạc đang vòng quanh mấy gốc anh đào gần đó mà đi đi lại lại.


Hắn đi tới đi lui như vậy khiến Tề Ninh thấy phiền, nhịn không được kéo hắn ngồi xuống bên cạnh, chau mày hỏi: “Đi tới đi lui như ruồi không đầu, vòng vo bao nhiêu lượt rồi, đên tìm gì vậy?”


Tề Lạc mồ hôi đầy đầu, còn hơi th* d*c, đáp: “Tìm Nhị ca.”


Tề Ninh lấy làm lạ: “Đệ tìm nhị ca làm gì?”


Tề Lạc lau mồ hôi trên trán, hậm hực nói: “Ta muốn hỏi nhị ca, sao lần này hoa hội lại không gửi thiệp mời đến Triệu gia!”


Chuyện này có căn nguyên, là việc vài ngày trước.


Núi Thanh Tế tuy rộng lớn, nhưng đại hội hoa xuân chẳng phải ai muốn đến là đến, phải có thiệp mời từ Tề gia mới được lên núi dự hội. Tề Anh tự nhiên chẳng rỗi hơi đi lo ai mời ai không, liền giao việc ấy cho phu nhân Nghiêu thị.



Nghiêu thị phát thiệp khắp nơi, nhưng lại không gửi tới phủ Triệu gia, khiến mẫu tử Triệu thị và Triệu Dao đỏ cả mắt vì tức giận, cùng nhau đến tận cửa chất vấn Nghiêu thị.


Lúc ấy Nghiêu thị ngồi trên chính sảnh của Gia Hỉ Đường, mẫu tử Triệu gia ngồi dưới sảnh. Triệu thị là tẩu tẩu, không tiện hỏi thẳng lý do sao nhà mình không có thiệp mời, đành đẩy nữ nhi Triệu Dao ra hỏi.


Triệu Dao kể từ khi bị lão thái thái Tề gia bắt quỳ trước mặt mọi người, lại bị Vương Thanh tiên sinh đuổi khỏi thư đường đã sớm cảm thấy mất hết thể diện khuê nữ, mấy ngày liền khóc mãi không thôi. Nay đến thiệp mời hội hoa cũng không có lại càng thấy tủi thân, vừa thấy Nghiêu thị người xưa nay luôn thương yêu mình nước mắt lập tức tuôn ào ào, nhào vào lòng Nghiêu thị mà nói: “Cữu mẫu không còn thương Dao Nhi nữa sao? Ngay cả hội hoa cũng không cho Dao Nhi đi?”


Lần này hội hoa, đối với Triệu gia mà nói, vốn rất quan trọng. Triệu Nhuận vừa mới được điều trở về Kiến Khang nhậm chức, những mối giao hảo ngày xưa phần lớn đã lạnh nhạt, còn những môn hộ mới nổi thì lại chưa quen mặt. Nếu có thể tại hội hoa mà kết giao với các đại quan quyền quý đang đắc thế trong thành Kiến Khang thì Triệu gia mới thực sự đứng vững nơi này. Bằng không, giao thiệp vẫn cứ là bế tắc. Ngay vào lúc then chốt như vậy, Triệu Dao lại gây họa lớn ở Tề gia, sao có thể không đáng khóc?


Nghiêu thị nhìn Triệu Dao đang vùi đầu khóc nức nở trong lòng mình, nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu nàng, nói: “Đứa trẻ ngoan, chớ có khóc nữa, cữu mẫu sao lại không thương con? Dù thế nào, con cũng là Dao Nhi ngoan của cữu mẫu.”


Triệu Dao và Triệu thị nghe vậy, trong lòng đều thấy ánh lên hy vọng, cho rằng hẳn có thể xin được một tấm thiệp từ tay Nghiêu thị. Nhưng còn chưa kịp hé nụ cười, đã nghe bà thở dài một tiếng, nói tiếp: “Chỉ là, năm nay hội hoa… vẫn là nên thôi đi.”


Triệu Dao vừa nghe, lập tức sụ mặt, níu lấy tay áo Nghiêu thị mà hỏi: “Vì sao vậy, cữu mẫu! Dao Nhi muốn đi, Dao Nhi phải đi!”


Nàng muốn đến Phong Hà Uyển gặp nhị ca, muốn trang điểm lộng lẫy trở thành danh khuê vang danh khắp thành Kiến Khang, muốn ai ai cũng khen ngợi nàng, đâu cam lòng bị chặn ngoài cửa Phong Hà Uyển?


Mẫu thân nàng Triệu thị cũng cuống lên, cố nở nụ cười gượng gạo, nói với Nghiêu thị: “Tẩu tẩu, việc này… chẳng lẽ là bởi Dao Nhi từng phạm sai nên mới bị phạt không cho đi hội hoa năm nay? Con bé đã biết lỗi rồi, ta cùng phụ thân nó cũng đã răn dạy trong nhà, lão thái thái cùng Vương tiên sinh cũng đều đã phạt, ta nghĩ… chắc cũng đã đủ rồi…”


Chưa nói hết câu, đã bị Nghiêu thị nhẹ nhàng cắt lời. Bà vẫn vuốt tóc Triệu Dao, giọng dịu dàng thong thả: “Dao Nhi còn nhỏ, nhiều đạo lý cần dạy sớm để sau này khỏi gây ra họa lớn hơn. Nhân sinh chẳng có nhiều cái ‘về sau’ như vậy, phần nhiều chỉ một ý niệm nhất thời liền định cả đời. Nay chịu chút thiệt cũng tốt, lần này không thể đến hội hoa lại có thời gian ở nhà đóng cửa suy ngẫm, theo ta thấy… cũng là chuyện tốt.”


Mẫu tử Triệu gia nghe tới đây, trong lòng lạnh lẽo tận đáy. Nhưng Triệu Dao quả thực quá muốn dự hội, không cam tâm, định lên tiếng cầu xin cữu mẫu thêm lần nữa, lại bị ánh mắt cúi đầu lướt qua của Nghiêu thị chặn lại.


Chỉ nghe bà nói: “Huống hồ, việc thiệp mời này, ta chẳng qua là thay Kính Thần lo liệu. Người thật sự định đoạt là nó. Việc bảo Dao Nhi đóng cửa hối lỗi cũng là ý của Kính Thần. Nếu hai người khuyên được nó, thì cứ việc thử đi.”


Một chiêu đẩy trách nhiệm nhẹ nhàng ấy khiến mẫu tử Triệu gia trở tay chẳng kịp. Mà Triệu Dao vừa nghe là nhị ca không cho mình đi, lại càng thêm tủi thân, thương tâm đến tan nát cõi lòng, về nhà đóng cửa khóc thêm mấy ngày nữa.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 66: Hội hoa (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...