Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 54: Trôi dạt (3)
Trong đại đường yên tĩnh đến rợn người, Thẩm Tây Linh lặng lẽ quỳ nghe Tề lão thái thái giảng dạy, bên cạnh, Tề Ninh lén liếc nhìn sắc mặt nàng, thấy trên gương mặt nhỏ xinh của Văn Văn có vết máu vết thương chằng chịt, lại tái nhợt đến đáng sợ.
Trong mắt hắn lóe lên vẻ thương cảm, trong lòng cũng có chút tình ý khác lạ dành cho Thẩm Tây Linh, cũng muốn như lúc Tề Lạc bênh vực Triệu Dao mà ra mặt cho nàng, chỉ là hắn vốn hiểu mình là thứ tử không được lão thái thái sủng ái, dù có ra mặt cũng chỉ là công cốc, hơn nữa ánh mắt hắn thoáng chạm đến chiếc áo choàng của nhị ca rớt trên đất, sắc mặt tự nhiên lạnh đi.
Ha, hắn hà cớ gì phải ra mặt? Rốt cuộc, Văn Văn cũng chỉ như Triệu Dao mà thôi, trong mắt chỉ có nhị ca tài hoa tuyệt thế, chuyện gì cũng vượt trên đầu người khác. Nếu hắn vì nàng mà hết lòng hết sức, chẳng hóa thành kẻ ngu ngốc như tứ đệ sao? Người ta chưa chắc đã biết ơn. Nghĩ vậy, Tề Ninh trong mắt hoàn toàn phai nhạt, rồi quay đầu không nhìn Thẩm Tây Linh nữa.
Tề lão thái thái dừng một chút, tiếp lời: “Nha đầu, việc hôm nay ngươi cho là không tốt, nhưng thực ra nếu ngươi có thể mở rộng tầm nhìn hơn, sẽ biết đây lại là điều hay. Nhân lúc những ý niệm không nên có chưa bén rễ sâu, mau chóng nhổ tận gốc, chẳng để sót lại mảy may, đó mới là điều tốt nhất cho chính ngươi, ngươi có hiểu không?”
Nghiêu thị ngồi bên nghe thấy lời lão thái thái càng lúc càng quá đáng, nhưng Văn Văn tựa như chỉ sắc mặt càng tái nhợt hơn, không hề biểu lộ vẻ u sầu oán than nào. Một cô nương nhỏ tuổi, cô độc quỳ giữa đại đường, trước bao ánh mắt nhìn chằm chằm chịu đựng sỉ nhục như thế, nàng cũng không khóc, không rơi một giọt lệ, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Lúc này thậm chí còn gật đầu đáp: “… Cảm tạ lão thái thái chỉ bảo, tiểu nữ đã hiểu.”
Lão thái thái gật đầu, phát ra tiếng “ừm” dài, nâng chén trà uống một ngụm, rồi chậm rãi đặt xuống, nói: “Dẫu sao chuyện này cũng phải có một quyết định rõ ràng.”
“Thật ra ta vốn cho rằng tiểu thư Phương gia vào giảng đường trong phủ có phần không hợp.” Lão thái thái thần sắc uy nghiêm. “Triệu Dao và Dung Nhi có chút liên hệ với Tề gia, cùng Kính An các người học hành cũng còn hợp lý, nhưng tiểu thư Phương gia tiến vào lại không tiện. Chỉ là trước đây ta chưa từng hỏi han, chuyện ấy đành xem như vậy thôi.”
Bà thở dài, tiếp: “Ta biết Kính Thần cũng là người tốt muốn báo đáp Phương công, chỉ là hắn là một nam tử, đối với những chuyện nhỏ nhặt lại không thấu đáo. Theo ta xem, tiểu thư Phương gia sống trong Tề gia không thuận tiện, hay là chuyển ra ngoài sẽ tốt hơn.”
Nghiêu thị nghe lời này giật mình. Bà tưởng lão thái thái chỉ mắng mỏ Văn Văn một trận là xong, nào ngờ bà lại có ý muốn đuổi Văn Văn ra ngoài. Một thiếu cô nương nhỏ tuổi, song thân đều đã khuất, nếu bị đuổi khỏi Tề gia, nàng biết đi đâu?
Nghiêu thị trong lòng cũng sinh bất bình, bèn mở miệng khuyên giải: “Lão thái thái, Văn Văn còn nhỏ tuổi, thân thích đều không còn bên cạnh, nếu rời khỏi Tề gia, con bé sẽ đi đâu? Hơn nữa cũng là Kính Thần đưa về, tất phải hỏi ý Kính Thần rồi mới…”
Lời chưa dứt, Nghiêu thị nghe lão thái thái lạnh nhạt một tiếng hừ, nói: “Hỏi Kính Thần? Hắn một nam nhân chưa có thê tử, kéo một tiểu cô nương về cho hắn có gì tốt? Ngươi làm mẫu thân mà xử sự chuyện lại quá lộn xộn!”
Lời nói sắc bén như thế, lại lôi cả Nghiêu thị vào trách mắng.
Lão thái thái tuổi đã già nhưng uy quyền vẫn không giảm bớt. Đại đường càng thêm im ắng, Tề Ninh, Tề Lạc ngồi trên ghế không dám động đậy, Triệu Dao quỳ dưới đất cũng không dám thở mạnh, chỉ có Phó Dung thần sắc bình thản, dáng vẻ hiền hòa dâng thêm chén trà cho lão thái thái, khuyên bà hạ hỏa.
Lão thái thái cầm chén trà, vẫn chưa nguôi giận, lại quay sang nói với Nghiêu thị: “Tề gia không phải là nơi không hiểu quy củ phép tắc, đã nhận ân tình từ Phương gia, tất phải chăm sóc cho kẻ khốn khó trong nhà, lát nữa ngươi đi tìm trướng phòng, bảo hắn chuẩn bị bạc thật hậu hĩnh cho tiểu thư Phương gia, đừng bạc đãi. Sau này tiểu thư Phương gia có khó khăn gì, cũng có thể đến phủ có lời, ta sẽ giúp đỡ hết sức.”
Nghiêu thị chưa kịp đáp thì lão thái thái lại quay đầu nhìn về phía Thẩm Tây Linh, cằm hơi ngẩng, hỏi: “Tiểu thư Phương gia, ngươi thấy thế nào?”
Ánh mắt mọi người lại đồng loạt dồn về Thẩm Tây Linh.
Tiểu cô nương cô độc đối diện tình cảnh bị đuổi ra ngoài vẫn không khóc không kêu la, dù trên mặt đầy vết thương, sắc mặt vẫn bình thản. Nghiêu thị còn thấy ánh mắt nhỏ nhìn về phía mình, thoáng hiện vẻ cảm kích, rồi nhanh chóng rút lại, trước mặt Tề lão thái thái lễ bái, Văn Văn lặng lẽ đáp: “Như vậy thật tốt, đa tạ lão thái thái chiếu cố.”
Nghiêu thị nhìn dáng quỳ lễ của nàng, không rõ sao bỗng chốc lòng chùng xuống, nước mắt chực trào.
Lão thái thái thì hoàn toàn không hay, chỉ cho rằng tiểu cô nương này biết điều, nhân lúc Kính Thần không có nhà vội vàng đuổi đi, đứa nhị tôn tử này tính tình lãnh đạm, nghĩ rằng về sau có biết chuyện này cũng chưa chắc có phản đối gì. Những mầm mống không nên có này, vẫn nên dập tắt sớm cho yên.
Phó Dung ngồi bên cạnh lão thái thái, nhìn thấu mọi chuyện trong đại đường, lúc này hạ mắt, che giấu đi nụ cười mỉm thoáng qua trong đôi mắt.
Quả nhiên như huynh trưởng Phó Trác nói, chuyện dễ gây ra rắc rối, tốt nhất mình đừng trực tiếp ra tay. Ngươi xem, nàng không động thủ, mọi chuyện vẫn suôn sẻ biết bao.
Chỉ một ngày trôi qua, phủ Tề gia đã sinh những biến động không nhỏ.
_
Triệu Dao bị phạt, không chỉ bị Tề lão thái thái mắng mỏ và phạt quỳ, sau đó tin tức nàng gây náo loạn còn truyền đến Vương Thanh khiến tiên sinh tức giận, lớn tiếng rằng sẽ không dạy nàng ta nữa, trực tiếp đuổi nàng ta ra khỏi thư đường. Còn tiểu thư Phương gia thì càng tội nghiệp hơn, bị lão thái thái thẳng tay đuổi khỏi phủ, nghe nói vừa mới từ Vinh Thụy Đường ra chưa lâu vào buổi sáng thì chiều đã bị đuổi khỏi cổng phủ Tề gia.
Phủ Tề gia lâu rồi không xảy ra chuyện rối rắm như thế, hôm nay một trận náo loạn như vậy, đương nhiên khó tránh khỏi người người bàn tán sau lưng.
Chẳng hạn như Tề Vân và phu nhân Hàn Nhược Huy. Đêm ấy, vú nuôi đã đưa Huy Nhi xuống ru ngủ, phu thê ngồi trên giường nói chuyện, Hàn Nhược Huy vừa bóp vai Tề Vân vừa kể chuyện hôm nay lão thái thái đuổi tiểu thư Phương gia ra khỏi phủ khiến Tề Vân cũng vô cùng ngạc nhiên.
Tề Vân cau mày nói: “Tổ mẫu sao có thể làm vậy? Phương công có ân với Kính Thần, tiểu thư Phương gia là nữ nhi của Phương công, nay lại bị đuổi khỏi phủ, đạo lý nào mà chấp nhận được? Nếu chuyện này lan ra, người ngoài sẽ nhìn phủ Tề gia thế nào?”
Hàn Nhược Huy nhẹ nhàng xoa cổ cho trượng phu, nối lời: “Tính tình lão thái thái chàng biết mà, một lời là một lời, hôm nay mẫu thân cũng đã khuyên mãi mà không được.”
Tề Vân thở dài, lộ vẻ lo lắng, do dự nửa lúc, nói: “Hay là ta lại đến nói chuyện với tổ mẫu lần nữa, chuyện này thật sự không ổn.”
Nói xong định đứng dậy, liền bị thê tử kéo lại, mắng: “Chàng ngớ ngẩn rồi, chuyện này chàng còn chưa hiểu rõ, xen vào làm gì?”
Tề Vân nghe vậy nhướng mày, không hiểu chuyện có gì uẩn khúc, Hàn Nhược Huy vừa bất lực vừa thấy buồn cười, nói: “Chàng không nhận ra à? Lão thái thái muốn gả chất tôn nữ cho Kính Thần, không ưa gì tiểu thư Phương gia làm cản trở nên mới đuổi người ra, chàng nói với tổ mẫu đạo lý sao được?”
“Có chuyện đó sao?” Tề Vân nghe xong hết sức ngạc nhiên. “Dung Nhi với Kính Thần sao?”
Chuyện này nghe có vẻ khó tin, nhưng suy nghĩ kỹ lại cũng có lý. Tổ mẫu vốn quý trọng bên phụ tộc, giờ lại phải chăm sóc Phó Dung cũng không có gì lạ. Nếu Dung Nhi thành hôn với Kính Thần, địa vị của gia tộc Phó gia vốn có phần dao động sẽ được củng cố. Với Kính Thần, một người có tính tình đoan trang trầm tĩnh như Phó Dung quả là vợ hiền. Chỉ có điều…
“Chỉ là lão thái thái hơi đa nghi quá.” Tề Vân cười nhạt: “Tiểu thư Phương gia còn nhỏ tuổi vậy, Kính Thần chắc không đến nỗi…”
Thê tử hắn lại cười, nói: “Sao lại không đến nỗi? Thiếp thấy lo lắng của lão thái thái cũng không phải không có lý, chàng không cảm thấy Kính Thần đối với tiểu cô nương ấy có phần khác biệt sao?”
Tề Vân suy nghĩ một lúc, lắc đầu nói: “Không có đâu…”
Hàn Nhược Huy bịt miệng cười, nhẹ nhàng vỗ vai trượng phu nói: “Chàng ấy à, chàng biết được gì chứ?”
Tề Vân lại hỏi, thê tử chậm rãi đáp: “Chàng biết tính đệ đệ chàng mà, rõ hơn thiếp nhiều. Thực ra hôm nay lời lão thái thái cũng có phần hợp lý, chuyện chăm sóc cô nhi người có ơn thì cho chút bạc là đủ, nhưng đem về sống trong phủ thì hiếm thấy, chuyện này phải người khác cũng ít thấy, huống hồ là Kính Thần, phải không?”
Nói vậy cũng hợp lý. Tề Vân nghĩ đến tính tình đệ đệ vốn lười biếng tránh chuyện thị phi, quả thực có phần chăm sóc tiểu thư Phương gia hơi quá. Nghĩ kỹ lại, lúc đệ đệ đề nghị cho Triệu Dao vào thư đường, có lẽ cũng là lo liệu cho tiểu thư Phương gia.
Tề Vân ngẫm ra đôi điều, nhưng vẫn rất tin tưởng phẩm chất của đệ đêu, không thể có chuyện suy nghĩ xấu với tiểu cô nương mới mười hai tuổi. Thê tử nghe thế cười nói: “Hiện giờ giữa hai người có thể chưa phải tình cảm nam nữ, nhưng chuyện sau này khó nói lắm.”
Tề Vân nửa tin nửa ngờ, lại nghe thê tử nói: “Ta chỉ không chắc Kính Thần nghĩ thế nào về chuyện này… Tính khí đệ ấy, nếu một khi về biết tiểu cô nương bị bắt nạt, chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra.”
Nói đến đây, Tề Vân cũng thấy lo. Kính Thần tuy rất hiếu thảo với trưởng bối, nhưng lại rất có chủ kiến riêng. Nếu Nhược Huy nói không sai, Kính Thần thật sự quan tâm tiểu thư Phương gia, về phủ mà biết tổ mẫu bắt nạt người ta, chuyện này… Tề Vân một lúc đau đầu như búa bổ.
Hàn Nhược Huy lại thở dài nói: “Đệ đệ chàng cũng chẳng dễ dàng gì, ngoài đó đã bị việc triều đình bận rộn không rời được, về phủ lại phải dọn dẹp mớ hỗn độn này, thiếp thấy chuyện này chàng tốt nhất đừng xen vào, khỏi phải lo lắng nhiều.”
Tề Vân thật muốn xen vào, nhưng một bên là tổ mẫu, một bên là đệ đệ, dù có thế nào cũng không thể can thiệp.
Hắn do dự một lúc, lại định đứng dậy, Hàn Nhược Huy kéo lại hỏi: “Chàng làm gì đấy?”
Tề Vân quay đầu lại, đáp thê tử: “Ta sẽ viết thư cho Kính Thần, để đệ ấy biết trước mọi chuyện còn hơn về đến nơi thấy cảnh này mới rối.”
Tính khí Kính Thần khó đoán, nói người này nóng tính thì không phải, nhưng cũng ít khi tính toán với mọi, có người nói Kinh Thần hiền nhưng có lúc nổi giận thật sự khiến người ta sợ hãi. Tề Vân cho rằng chuyện này vẫn nên báo trước cho đệ đêh, tránh sinh chuyện lộn xộn thêm.
Tề Vân vỗ nhẹ tay thê tử, nhẹ nhàng nói: “Nàng ngủ đi, ta viết xong sẽ ngủ sau.”
Hàn Nhược Huy gật đầu, nhìn trượng phu đi đến bàn dưới đèn viết thư.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 54: Trôi dạt (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
