Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 50: Sinh thần (1)


Thành Kiến Khang cách quận Nam Lăng chưa tới ngàn dặm, dẫu Thạch Thành gió tanh mưa máu, nơi đây lại hoàn toàn không bị vương chút khói lửa, vẫn giữ nguyên vẻ thái bình an ổn, phồn hoa rực rỡ như cũ.


Vào hạ tuần tháng hai, khắp thành liền ngập tràn ý xuân mê đắm lòng người. Dân chúng đã bắt đầu thay bỏ áo ấm mùa đông, lo toan may sắm y phục xuân mỏng nhẹ tươi sáng. Dẫu gió xuân còn se lạnh, nhưng bước chân mùa xuân, quả thật đã cận kề.


Chính trong những ngày xuân như thế, Thẩm Tây Linh vẫn luôn chờ đợi Tề Anh trở về.


Nói đến chờ đợi, Thẩm Tây Linh là người rất giỏi. Từ nhỏ nàng đã cùng mẫu thân ở lại tiểu viện ấy, ngày ngày tháng tháng đợi phụ thân quay về. Ban đầu nàng chẳng có kinh nghiệm gì, chỉ biết ngồi đợi, mà càng đợi lại càng khó chịu. Về sau nàng tự nghĩ ra đôi ba phương pháp, như luyện vài tờ chữ, đọc vài quyển sách… nói chung là tìm việc khác để làm, nhờ vậy mà lòng bớt phiền muộn.


Giờ đây, nàng cũng dùng cách ấy để đợi Tề Anh. Chỉ là không biết vì cớ gì, những phương pháp từng hữu hiệu năm xưa khi chờ phụ thân, nay lại chẳng còn linh nghiệm. Nàng luôn cảm thấy bản thân so với khi nhỏ càng thêm nôn nóng, thời gian dường như cũng chậm lại, mỗi ngày đếm rồi đếm mãi, ngày hai mươi tư cứ như cố ý trêu ghẹo nàng, chẳng chịu đến.


Tuy trong lòng mang tâm sự, song việc đọc sách, nàng vẫn chăm chỉ như thường. Mỗi ngày đều dậy sớm thức khuya, đôi khi không chỉ làm hết bài Vương tiên sinh giao, còn tự tìm thêm sách mà đọc. Tử Quân và các tỷ muội thấy vậy đều kinh ngạc, khen nàng còn siêng hơn cả tam công tử và tứ công tử Tề gia, còn nói nếu hai vị công tử ấy có được một nửa chuyên tâm như nàng, ắt đã sớm đỗ đầu bảng rồi.


Thẩm Tây Linh thật ra chẳng ôm mộng công danh lớn lao, cũng không đặc biệt yêu thích sách vở, chỉ là nàng vốn tính ôn hòa nhu thuận, song trong tâm lại có vài phần kiên cường. Nàng chưa từng nghĩ phải tranh thắng với ai, nhưng cũng không muốn bị người khinh thường. Trong đời nàng, có rất nhiều chuyện bản thân bất lực không thể quyết định, duy chỉ có việc đọc sách là khác, chỉ cần chịu khổ học hành, tất có hồi báo. Nàng rất thích cảm giác ấy, rõ ràng, vững vàng, mới mẻ mà cũng thật dễ chịu.


Vương tiên sinh đối với Thẩm Tây Linh vốn dĩ cũng có đôi phần hài lòng. Lúc đầu, ông vốn tưởng tiểu nha đầu này chỉ là nhờ cậy mối quan hệ mơ hồ chẳng rõ giữa nàng với nhị công tử Tề gia mà được thu nhận vào phủ, lòng ít nhiều có phần khinh nhờn. Nào ngờ nàng chẳng hề ỷ thế làm càn, trái lại còn vô cùng hiếu học tiến thủ, không những hơn hẳn tiểu thư Triệu gia, thậm chí còn chăm chỉ hơn cả tam và tứ công tử Tề phủ.


Gần đây mỗi ngày ông đều tùy hứng kiểm tra việc học, ngay cả Phó Dung cũng từng có lần trả lời sai, chỉ riêng nàng là lần nào cũng đáp đúng khiến Vương tiên sinh không khỏi nhìn nàng bằng con mắt khác xưa.



Ngày tháng dần trôi, chớp mắt đã tới ngày hai mươi tư nhưng Tề Anh vẫn chưa trở về. Thẩm Tây Linh không biết phải làm sao, nói không rõ trong lòng buồn tới đâu, chỉ thấy một khoảng trống hoác như có gió lạnh thổi qua khiến nàng hoang mang luống cuống. Năm xưa khi đợi phụ thân, nàng còn có thể làm nũng với mẫu thân, giờ đây thật sự chỉ còn một thân một mình, chẳng có ai để hỏi han về kỳ hạn trở về của nhị công tử Tề phủ.


Một mặt nàng lo việc của chàng chưa xong, mặt khác lại sầu muộn, lòng nghĩ chẳng lẽ chàng đã quên lời hứa sẽ trở về cùng nàng đón sinh thần rồi sao?


Nào ngờ trong ngày sinh thần mà nàng khắc khoải mong chờ, người nàng một dạ nhớ nhung không trở lại, mà bản thân lại bất ngờ phải ăn một trận roi tay từ chính Vương tiên sinh.


Chuyện này, kỳ thực xét đến cùng, lỗi cũng chẳng hẳn ở Thẩm Tây Linh. Hôm ấy, Vương tiên sinh ngẫu hứng kiểm tra ghi nhớ, phát đề cho các học trò chép lại đoạn văn đã học. Triệu Dao trước đó từng bị đánh hai lần, mắng thì chẳng đếm xuể, thế nên vừa trông thấy sách vở liền sinh tâm hoảng loạn, học về cũng chẳng vào đầu, càng học càng loạn, càng loạn càng mù mịt.


Lần này nhìn đề, nàng lập tức đầu óc trống rỗng. Mặc dù tối hôm trước đã ôn tập kỹ càng, nhưng giờ phút này vẫn thấy chẳng nhớ được mấy. Lo sợ dồn dập, nàng bèn nảy tâm tà, quay lại cầu xin Thẩm Tây Linh ngồi sau giúp đỡ.


Một mảnh giấy vo tròn ném tới bàn nàng, Thẩm Tây Linh đang chăm chú viết bài, bỗng bị giấy đập vào tay, vừa ngẩng đầu liền thấy Triệu Dao quay đầu nhìn nàng, ánh mắt nửa như cầu khẩn, nửa như uy h**p. Thẩm Tây Linh liền đoán được ý đồ, mở giấy ra thì quả nhiên bên trong ghi chép lộn xộn vài câu chưa hoàn chỉnh, hiển nhiên là phần Triệu Dao không làm được.


Kỳ thực trong lòng nàng chẳng muốn giúp gian lận. Không phải vì có hiềm khích gì với Triệu Dao, chỉ là bản tính nàng vốn không thích làm điều sai trái. Nhưng trong tình cảnh lúc ấy, Triệu Dao tỏ ra vừa đáng thương vừa đáng sợ, liên tục quay đầu truyền ánh mắt khẩn thiết khiến nàng khó lòng cự tuyệt. Nếu từ chối, một là sợ Triệu Dao sau này oán giận, hai là nàng lại phải chịu thêm trận đòn nữa. Hôm qua nàng ta vừa bị đánh, tay còn chưa hết sưng, nếu hôm nay lại tiếp tục thì thật khó mà chịu nổi…


Cân nhắc mãi, Thẩm Tây Linh cuối cùng cũng không thắng nổi ánh mắt cầu khẩn kia, đành mở mảnh giấy, vụng trộm giúp nàng ta viết vài dòng.


Nào ngờ mới viết được mấy câu thì bị Vương tiên sinh bắt gặp ngay tại chỗ. Vương tiên sinh vốn là người cương trực nghiêm minh, mắt không dung nửa hạt bụi. Gặp chuyện gian lận như thế, đương nhiên không thể dung thứ. Ngay hôm ấy, ông liền phạt cả hai người.


Triệu Dao bị đánh đến phát khóc, Tứ công tử thay nàng cầu tình hồi lâu, Vương tiên sinh chẳng mảy may động lòng, thậm chí càng đánh càng nặng, vừa đánh vừa răn: “Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ đã bất chính! Thư đường là nơi dạy người thành người, đâu cho các ngươi giở trò hạ cấp như vậy? Vô học thì còn có thể dạy, đạo đức tư tưởng sai trái, tuyệt đối không thể dung tha!”



Ông càng mắng càng giận, bàn tay như gió lốc, đến mức vị tiểu thư khuê các được nuông chiều từ bé là Triệu Dao cũng chẳng màng lễ giáo, ôm mặt khóc lớn.


Sau đó đến lượt Thẩm Tây Linh chịu phạt. Kỳ thực, nàng vốn làm bài rất tốt, việc này nhiều lắm chỉ là tòng phạm, lỗi không nặng. Vậy mà Vương tiên sinh lại đánh nàng còn nặng hơn cả Triệu Dao, thêm hẳn năm roi, mỗi roi đều nặng nề nghiêm khắc.


Lần đầu tiên nếm mùi roi tay, Thẩm Tây Linh mới biết, cái gọi là ‘bàn tay hổ dữ’ không chỉ là lời đồn. Đau không chỉ là đau da thịt, mà là như có dao cắt, xương gãy. Đến khi roi dừng, nàng đã đau đến mức ngây dại, lòng bàn tay sưng đỏ, như tứa máu.


Nàng ra sức nhẫn nhịn, không để nước mắt rơi. Một bên là Thủy Bội theo hầu nàng thì khóc đến nghẹn ngào không thôi. Vương tiên sinh bị tiếng khóc làm phiền, càng phát giận, trầm giọng quát: “Tan học rồi ngươi ở lại đây! Chuyện này chưa xong đâu!”


Một câu nói vang dội khiến cả lớp ngồi như đóng băng, cả ngày ai nấy đều như chim sợ cành cong. Ngay cả hai vị tiểu công tử Tề phủ xưa nay nghịch ngợm, hôm nay cũng nghiêm chỉnh lạ thường, không dám sai sót nửa chữ.


Đến khi tan học, tay Thẩm Tây Linh đã sưng vù, từ đỏ chuyển tím, trông vô cùng đáng sợ. Không động còn đỡ, hễ cử động là như dao đâm vào tim, khiến người run rẩy.


Thủy Bội nhìn nàng mà đau lòng đến rớm lệ suốt cả ngày. Song Vương tiên sinh lại chẳng có lấy nửa phần mềm lòng. Không những không để nàng về, còn đuổi hết mọi người ra khỏi học đường, ngay cả Triệu Dao là kẻ khởi đầu chuyện này cũng được thả về, duy chỉ giữ lại Thẩm Tây Linh một mình, gọi nàng đứng trước thư án.


Vương tiên sinh ngồi thẳng lưng trên thái sư ỷ, nhìn nàng chằm chằm, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị.


Thẩm Tây Linh cúi đầu im lặng, nghe ông sau hồi lâu mới mở lời hỏi: “Lão phu đánh ngươi, ngươi có phục không?”


Nàng không ngẩng đầu, nhẹ giọng đáp: “Học trò không dám. Tiên sinh dạy dỗ là phải. Là học trò làm sai.”



Thẩm Tây Linh vẫn trầm mặc, không nói một lời. Vương tiên sinh nhìn nàng cúi đầu, ngoan ngoãn mà không phản bác, không tranh biện, lòng cũng nhẹ đi đôi phần, chậm rãi thở dài, khẩu khí cũng dần dịu lại: “Ngươi có biết vì sao lão phu đối với ngươi nghiêm khắc hơn người khác không?”


Thẩm Tây Linh lông mi khẽ run, nhẹ nhàng ngẩng mắt nhìn ông, mím môi, rồi khẽ lắc đầu.


Thế nhưng lại thấy Vương tiên sinh lộ ra thần sắc ôn hòa, giọng nói trầm tĩnh mà thiết tha: “Làm sư thầy là để truyền đạo, truyền nghề, giải nghi, nhưng sâu xa hơn nữa, là dạy người ta lập đức và giữ tâm. Ngươi là một đứa trẻ tốt, học hành chuyên cần, chỉ là… ta luôn cảm thấy, ngươi đang quá làm khó chính mình.”


Tâm Thẩm Tây Linh khẽ rung động, trong mắt thoáng qua vẻ mơ hồ.


Vương tiên sinh chăm chú nhìn nàng, ánh mắt mang theo sự điềm đạm lắng đọng từ năm tháng: “Ví như chuyện hôm nay, ngươi vốn dĩ không muốn giúp Triệu Dao, vậy thì cuối cùng vì cớ gì lại chấp thuận? Ngươi biết việc đó trái quy củ, trong lòng cũng không bằng lòng, thế nhưng vẫn làm, vì sao vậy?”


Ánh mắt ông như xuyên thấu, khiến tâm tư Thẩm Tây Linh bắt đầu dao động, rối bời.


Phải rồi… vì sao chứ? Vì sao cuối cùng nàng vẫn lựa chọn đồng ý với Triệu Dao?


Vương tiên sinh thấy nàng mơ hồ, cũng không thúc ép, chỉ khẽ mỉm cười, nói: “Vạn vật trong thiên hạ đều có quy luật. Lớn như nhật nguyệt sơn xuyên, nhỏ như thảo mộc côn trùng, đều như thế cả. Con người cũng có pháp, gọi là ‘bản tâm’. Hôm nay ta phạt ngươi không vì điều gì khác, chỉ vì ngươi đã không giữ vững được bản tâm ấy.”


Thẩm Tây Linh khẽ nhíu mày, ánh mắt lạc lõng, dường như hiểu mà chưa thấu, trong lòng như có điều gì bị lời của Vương tiên sinh khẽ chạm vào, song vẫn chưa đủ rõ ràng để nắm bắt.


Lại nghe Vương tiên sinh than nhẹ: “Nếu một người có thể giữ được bản tâm thì có thể như lời thánh hiền từng dạy ‘tòng tâm sở dục nhi bất du củ’ (làm theo lòng mình muốn mà không vượt khuôn phép). Người đời thường chỉ nhớ đến vế sau ‘bất du củ’, mà quên rằng vế trước ‘tòng tâm sở dục’ cũng quan trọng không kém. Ngươi nay giữ ‘bất du củ’ rất tốt, nhưng lại không biết ‘tòng tâm sở dục’, vậy thì cả đời e sẽ sống trong gò bó, khó mà thong dong vui vẻ được.”



Nghe đến đây, tầng mây mù trong lòng Thẩm Tây Linh chợt được vén ra, như có ánh sáng lướt qua, khiến nàng bỗng thấy lòng sáng tỏ.


Vương tiên sinh nói đúng. Nàng thực sự… đang sống trong cái khuôn của chính mình. Tuy nàng kính yêu phụ mẫu, nhưng trong lòng vẫn luôn cho mình là nhi nữ của tội nhân, tuy được nhị công tử che chở, hiện đang nương nhờ trong phủ nhưng trong lòng lại không xem nơi đây là nhà. Bên cạnh nàng có không ít người thật lòng đối tốt với nàng như Thủy Bội, Phong Thường, Tử Quân, thậm chí cả tam công tử và tứ công tử, nhưng nàng vẫn luôn cảm thấy bất an, tự ti, luôn cho rằng bản thân không xứng đáng, lại lo sợ sự bình yên trước mắt chỉ như hoa trong gương, trăng đáy nước, thoáng chốc rồi sẽ tan biến như mộng.


Nàng thực ra đang sống trong một nỗi cô độc và bất an vô biên vì thế mới luôn tỏ ra quá mức nhu thuận. Dù đôi khi nàng cũng ghét cái vẻ yếu đuối đó của bản thân, nhưng vẫn không đủ sức để thay đổi. Đó chính là tâm ma của nàng. Đến bản thân nàng cũng chưa từng nhìn ra, vậy mà Vương tiên sinh lại thấy rõ ràng.


Xưa nay nàng vẫn cho rằng Vương tiên sinh cứng rắn, nghiêm khắc, không ngờ ông lại tinh tế đến vậy, không chỉ nhìn thấu những ám ảnh trong lòng nàng mà còn chịu bỏ công giảng giải, chỉ bảo cho nàng. Trong lòng Thẩm Tây Linh vừa cảm động, vừa biết ơn. Khi nhìn lại Vương tiên sinh, nàng không còn thấy ông nghiêm khắc lạnh lùng nữa, mà có phần gần gũi, hiền hậu như bậc trưởng bối thân tình. Ông thật sự là vì nàng mà nói ra những lời ấy.


Thẩm Tây Linh đã hiểu. Vương Thanh thấy ánh mắt nàng đã sáng rõ, biết nàng đã ngộ được điều gì, bèn mỉm cười, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn: “Việc giữ bản tâm, hôm nay ngươi đã hiểu, nhưng đường đời sau này ắt còn gặp lại hoang mang, cần ngươi tự mình giữ vững mỗi lúc mỗi nơi, nếu một ngày nào đó lại thấy mờ mịt, có thể đến hỏi Kính Thần. Chuyện này, nó làm rất tốt.”


Nhị công tử sao? Thẩm Tây Linh khẽ ngẩn người, nghĩ đến Tề Anh, dáng vẻ trầm tĩnh điềm đạm, hành xử chừng mực mà không gò bó, trong lòng nàng bỗng sinh ra kính phục.


“Tòng tâm sở dục nhi bất du củ” nàng muốn học theo chàng, nhưng cũng biết, con đường ấy còn rất dài.


Lúc này, Vương tiên sinh liếc nhìn lòng bàn tay nàng bị ông đánh hôm nay, thấy vết thương chằng chịt, trông thật đau lòng. Trong lòng ông bỗng thấy hổ thẹn, già mặt đỏ bừng, ho khẽ một tiếng, nói: “Cái… cái chuyện gian lận là rất nghiêm trọng, lão phu phạt ngươi cấm túc ba ngày, đứng đối diện tường suy ngẫm lỗi lầm. Ngươi có phục không?”


Thẩm Tây Linh là người nhạy bén, đương nhiên hiểu rõ ông đang nói ngoài miệng cứng rắn, nhưng trong lòng lại mềm yếu, thực chất là muốn cho nàng có thời gian nghỉ ngơi, dưỡng thương. Trong lòng nàng thầm cảm kích.


Nàng nghiêm túc cúi mình hành lễ, nói: “Đa tạ tiên sinh.”


Vương tiên sinh đứng dậy hừ nhẹ một tiếng, làm bộ như nghiêm nghị lạnh lùng, rồi không nói thêm gì, xoay người rời đi.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 50: Sinh thần (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...