Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225: NT8: Hành lộ
Thẩm Tây Linh trở lại Phong Hòa Uyển đã là lúc sắp tàn canh, gần sáng. Trước và sau Tết Nguyên Tiêu, khí trời vẫn còn lạnh giá, những bậc đá của núi Thanh Tế đã phủ một lớp sương giá, lạnh thấu da người.
Thế nhưng trong đêm lạnh lẽo ấy, trước cổng Phong Hà Uyển lại có một bóng người đứng lặng, hình bóng của hắn bị ánh đèn lồng lay động chiếu lên kéo dài, hòa cùng với không khí lạnh giá và sương đêm, nhìn qua có vẻ u tịch, như thể có chút hiu quạnh.
Thẩm Tây Linh đi gần lại mới nhận ra người đó là Hàn Phi Trì. Nàng có chút bất ngờ, gọi một tiếng: “Hàn tiên sinh” rồi hỏi hắn sao lại ở trước cổng Phong Hà Uyển lâu như vậy vào giữa đêm khuya, không biết có phải có chuyện gì không, nàng mời hắn vào trong.
Hàn Phi Trì lắc đầu, lúc ấy ánh mắt nhìn Thẩm Tây Linh cũng có chút phức tạp. Hắn im lặng một hồi lâu rồi mới thi lễ, nói: “Cảm tạ phu nhân, ta ở đây đợi là được.”
Thẩm Tây Linh vô cùng khó hiểu nhìn vẻ mặt hắn, có vẻ không phải là có việc gì quan trọng, nàng liền đoán hắn đến thăm Tề Anh, lại mời hắn vào trong nhưng hắn vẫn kiên quyết từ chối, chỉ hỏi về tình trạng vết thương của Tề Anh.
Nàng thở dài, đáp: “Chỉ thiếu một chút nữa thôi là nguy hiểm đến tính mạng.”
Hàn Phi Trì khẽ chấn động, vẻ mặt cứng đờ trong giây lát, rồi lại hỏi: “… Thành Nhi thế nào? Có sao không?”
Thẩm Tây Linh đáp: “Thành Nhi không sao, là phụ thân nó thay nó đỡ nhát kiếm ấy.”
Hàn Phi Trì gật đầu, như thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại rơi vào im lặng, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Phu nhân vào trong đi, đừng để bị nhiễm phong hàn.”
Thẩm Tây Linh thấy tối nay hắn không có ý vào trong, cũng không muốn ép buộc, liền gật đầu với hắn rồi xoay người bước vào Phong Hà Uyển.
Khi nàng sắp vào đến cửa, Hàn Phi Trì gọi giật lại, Thẩm Tây Linh quay đầu, thấy hắn đứng trong bóng tối mờ ảo của ánh đèn, dáng vẻ lẻ loi và xa vắng.
Hắn có vẻ hơi ngập ngừng, điều này đối với Hàn đại nhân, một người luôn giỏi hùng biện, quả là điều rất hiếm thấy. Thẩm Tây Linh đợi một lúc lâu trong cái lạnh càng lúc càng thấm vào da thịt, cuối cùng mới nghe hắn nói: “Thành Nhi thông minh, nghe một biết mười, mong phu nhân chăm sóc dạy dỗ, đừng để lãng phí nó.”
Nói xong, hắn thi lễ với nàng. Những lời này nghe có vẻ chẳng có gì sai, nhưng lại mang theo một chút cảm giác như lời từ biệt. Thẩm Tây Linh nhíu mày, không biết nên trả lời thế nào, nhưng trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
Cuối cùng nàng không nói gì, chỉ gật đầu với Hàn Phi Trì, rồi cửa lớn đóng lại, nàng không còn thấy hắn nữa.
Thẩm Tây Linh vội vã quay lại Hoài Cẩm viện xem tình hình của Tề Anh. Trong đêm lạnh vắng vẻ, dễ khiến người ta trầm tư, mà trong đoạn đường ngắn ngủi ấy, Thẩm Tây Linh đột nhiên tỉnh ngộ ra một vài điều.
Rất có thể những sự việc tối nay… có điều gì đó phức tạp hơn nàng tưởng. Hàn Phi Trì là người cẩn thận tỉ mỉ và xử lý công việc rất gọn gàng, suốt bao năm qua, Đình Uý trong tay hắn luôn duy trì ổn định.
Hôm nay lại là Tết Nguyên Tiêu, vào lúc trọng đại như thế này, một nơi như Đình Uý sẽ không thể không đề phòng những âm mưu hỗn loạn, mà hiện giờ Phó Dung và ấu đế đều đang yếu thế, dù có sự trợ giúp từ các cựu thần, cũng không thể tránh khỏi sự giám sát của Khu Mật Viện và Đình Uý, không thể dễ dàng bố trí một vụ ám sát lớn như vậy giữa hội đèn lồng. Bọn chúng phía sau ắt có người đứng sau.
Có phải là Hàn Phi Trì? Hắn cố ý tạo điều kiện cho phe thái hậu sao? Hay là… người chủ mưu sau sự việc này chính là hắn?
Nhớ lại lời từ biệt mà Hàn Phi Trì đã nói lúc nãy, trong lòng Thẩm Tây Linh không khỏi bùng lên một cảm giác hoảng loạn, nàng không kìm được mà chạy vội, muốn lập tức quay lại bên cạnh Tề Anh. Nàng phải bảo vệ chàng… Dù ai muốn phản bội chàng, nàng chắc chắn sẽ đứng chắn trước chàng.
Nàng hốt hoảng lao vào Hoài Cẩm viện, nhưng cảnh tượng trước mắt lại là một bức tranh an yên. Trong phòng, một ngọn đèn nhỏ đang cháy, không quá sáng cũng không quá tối. Tề Anh đã tỉnh dậy, khoác một chiếc áo ngoài, tựa lưng vào đầu giường, Thành Nhi không biết vì sao lại chạy vào đây, con đang ngủ trong lòng chàng. Tề Anh nhẹ nhàng vỗ về bờ vai bé nhỏ của con, sắc mặt chàng dưới ánh đèn có vẻ hiền hòa dịu dàng vô cùng.
Chàng nghe thấy tiếng bước chân của nàng, liền ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đầy sự ấm áp, rồi chàng ra hiệu cho nàng im lặng, khiến Thẩm Tây Linh vô thức bước nhẹ hơn. Lòng nàng bỗng chốc trở nên bình lặng, cảm giác hoảng loạn vừa rồi biến mất, chỉ còn lại một cảm giác ấm áp vương vấn.
Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nhìn thấy vết thương của chàng đã được băng bó cẩn thận, tuy vậy sắc mặt chàng vẫn tái nhợt khiến nàng vô cùng lo lắng. Nàng định hỏi chàng sao lại ngồi dậy, sao không nghỉ ngơi cho tốt, nhưng khi cúi đầu nhìn, lại thấy mặt Thành Nhi còn vương vài giọt nước mắt, khóe mắt đỏ ửng.
Chắc hẳn con rất sợ hãi, có lẽ vì lo lắng cho phụ thân mình nên mới vào đây, còn Tề Anh tỉnh dậy thấy con khóc, tự nhiên sẽ dỗ dành.
Thẩm Tây Linh trong lòng thở dài, ra hiệu cho Tề Anh rồi bước ra ngoài gọi Thuỷ Bội vào, nàng vẫn còn thức canh bên ngoài cửa. Miệng con lẩm bẩm gọi “phụ thân, mẫu thân”, khiến ai nhìn cũng phải xót xa. Đứa bé ngoan… hẳn là lo lắng cho bọn họ đến mức nào.
Thấy cảnh tượng này, Thẩm Tây Linh trong lòng bất giác cảm thấy cay đắng và tự trách, nàng nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt con, cuối cùng vẫn để Thuỷ Bội bế con ra ngoài.
Nàng có lời muốn nói với Tề Anh, mà những lời này, con trẻ không thể nghe được. Thuỷ Bội đóng cửa lại, trong phòng giờ chỉ còn lại nàng và chàng, nàng ngồi bên giường nhìn chàng không kìm được mà rơi lệ, phút chốc nàng rất muốn lao vào lòng chàng để chàng an ủi mình như dỗ Thành Nhi, nhưng lúc này trong lòng nàng có quá nhiều điều phải suy nghĩ, thực sự nặng nề khiến nàng không thể yêu cầu thêm gì từ chàng.
Nàng chỉ sợ rằng Hàn Phi Trì thực sự đã phản bội chàng và nếu chàng biết sự thật… chàng sẽ đau khổ đến mức nào?
Hắn đã là một trong những người bằng hữu ít ỏi của chàng. Nàng đột nhiên không biết nên mở lời thế nào.
Tề Anh lại là người không bao giờ để nàng rơi vào thế khó, chàng như thể luôn biết nàng đang lo lắng điều gì và luôn có thể giúp nàng tháo gỡ khó khăn khi nàng cần nhất.
Chàng chủ động hỏi nàng: “Ngoài kia, nàng đã gặp Trọng Hành chưa?”
Thẩm Tây Linh ngẩn người, nhìn thấy vẻ mặt chàng bình tĩnh tựa như đã thấu suốt mọi chuyện, trong lòng nàng phút chốc trở nên hoang mang, một lúc sau gật đầu, hỏi: “… Chàng đã biết rồi sao?”
“Đương nhiên!” Chàng khẽ ho một tiếng, sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng đôi mắt lại ấm áp, bình thản đáp. “Sau khi ta tỉnh dậy, hạ nhân đã tới báo với ta.”
Thẩm Tây Linh chớp mắt, hỏi: “… Chàng không cho hắn vào?”
“Không phải ta không cho hắn vào.” Chàng mỉm cười nhẹ, rồi nắm tay nàng: “Mà là hắn tự biết mình không nên vào.”
Lời nói này sâu xa, lại khiến Thẩm Tây Linh trong lòng chấn động, nàng không thể tin nổi, lại hỏi: “Hắn thật sự… là người muốn giết chàng sao?”
Bàn tay nàng hơi run rẩy. Cả vì sự thật tàn khốc đằng sau chuyện này, lẫn vì… nàng mơ hồ cảm giác Tề Anh có một vị trí khác trong chuyện này.
Tề Anh cảm nhận được sự sợ hãi của nàng, bàn tay càng nắm chặt hơn, chỉ là hôm nay chàng mất máu quá nhiều, tay cũng lạnh hơn bình thường, không còn ấm áp như mọi khi, chỉ có sự dịu dàng vẫn không thay đổi.
Chàng nhẹ nhàng vuốt lại tóc mai nàng, giọng nói trầm thấp: “Hắn không phải muốn giết ta.”
Chỉ sáu từ này, đã hoàn toàn đánh thức Thẩm Tây Linh. Hàn Phi Trì không muốn giết Tề Anh… mà là nàng và Thành Nhi.
Hắn hẳn đã biết kế hoạch của thái hậu và các cựu thần tối nay, trong bóng tối đã sắp xếp để Đình Uý tạo điều kiện cho chúng, thậm chí có thể đã làm một cách mờ ám, ngăn cản Khu Mật Viện có hành động.
Thẩm Tây Linh bỗng nhớ ra, tối nay bọn họ đi ngắm Đại Phù Dung đăng, đã có một thuộc quan đến gọi Tề Anh đi, có lẽ đó chính là sự sắp xếp của Hàn Phi Trì. Hắn cố tình khiến cho Tề Anh không thể cùng đi ngắm đèn, như vậy chàng sẽ không sao, còn kẻ bị giết chỉ có nàng và Thành Nhi.
Bàn tay nàng run rẩy mạnh hơn, là mẫu thân, nỗi sợ lớn nhất của nàng chính là mất đi đứa con của mình, nàng không dám tưởng tượng nếu tối nay Thành Nhi xảy ra chuyện, nàng sẽ…
Nàng run rẩy hỏi chàng: “Hắn vì sao lại làm vậy?”
Hàn Phi Trì muốn giết nàng và Thành Nhi để làm gì? Nếu hắn đứng về phe thái hậu và các cựu thần, hắn không cần bảo vệ Tề Anh, trái lại chính Tề Anh mới là người hắn nên giết. Mà nếu hắn đứng về phía Tề Anh, vậy tại sao lại hại nàng và Thành Nhi?
Nàng không thể hiểu nổi. Trong khi nàng đang bối rối, nàng nghe thấy tiếng thở dài của Tề Anh, nàng ngẩng lên nhìn chàng, trong ánh mắt chàng thoáng hiện vẻ lạnh lùng, đó là vẻ mặt của người đã nhìn thấu thế gian.
“Văn Văn!” Chàng nhẹ nhàng nói: “Có những người, có lẽ có thể cùng nàng đi một đoạn đường, nhưng cuối cùng không thể đi suốt cả đời.”
Chàng đang nói về Hàn Phi Trì. Hàn Phi Trì có trung thành với chàng không? Có thể là có, dù sao hắn cũng từng vì giúp chàng đạt được mục đích mà phản bội cả gia tộc, thậm chí từ bỏ quyền lực của Hàn gia, là người thật sự liều mạng vì chàng.
Nhưng hắn cũng có con đường của riêng mình, Tề Anh biết, hắn luôn hy vọng chàng sẽ giết ấu đế rồi tự mình lên ngôi.
Nhưng đó không phải là điều Tề Anh muốn làm. Cuộc đời chàng đã chịu nhiều vướng bận bởi quyền lực, chàng từ lâu đã coi triều đình lộng lẫy này là đầm lầy của sự chết chóc, là nhà tù bằng sắt, chàng không muốn ở lại nơi này, càng không có ý định thực hiện cái gọi là đại nghiệp gì. Những gì chàng muốn chỉ là quốc gia thái bình, quốc gia này có thể cải cách, dân chúng không còn phải lầm than… chỉ có vậy mà thôi.
Hàn Phi Trì lại hy vọng chàng có thể đi làm nên đại nghiệp, thu hồi đất đai đã mất, thống nhất giang sơn, tự tay kiến tạo một thời đại thịnh vượng. Con đường họ đi giờ đã khác biệt.
Hàn Phi Trì biết rõ Tề Anh chẳng có ý định giết Tiêu Diệc Chiêu mà thật lòng đang bồi dưỡng đứa trẻ ấy, mong một ngày nào đó nó sẽ trưởng thành thành một minh quân, từ đó trả lại chính quyền cho đứa trẻ ấy. Đây chính là điều mà Hàn Phi Trì không hề mong muốn, hắn hy vọng Tề Anh có thể dứt khoát g**t ch*t ấu đế và thái hậu.
Vậy điều gì có thể thúc đẩy Tề Anh hành động tàn nhẫn như vậy? Chỉ khi họ chạm đến chiếc vảy ngược của chàng mới có thể làm được. Cứ thử nghĩ xem, nếu thái hậu thực sự g**t ch*t Thẩm Tây Linh và Thành Nhi, Tề Anh sẽ thế nào?
Có thể ngay cả khi biết tất cả những gì xảy ra đều có sự sắp xếp của Hàn Phi Trì, chàng cũng vẫn không thể tha thứ cho thái hậu và ấu đế, chàng sẽ bỏ đi những thiện tâm cuối cùng trong lòng, trở thành một con ác quỷ thật sự. Và chỉ có như vậy, chàng mới có thể đạt được đỉnh cao mà không ai có thể sánh bằng.
Thẩm Tây Linh hiểu rõ mối liên hệ giữa mọi chuyện, nhưng đồng thời, nàng lại càng thêm hoang mang. Nàng không thể hiểu được hành động của Hàn Phi Trì, nó quá cố chấp, quá điên cuồng. Hơn nữa hắn sẽ thu được gì từ việc này? Dù Tề Anh có lên ngôi hoàng đế, dù chàng có trở thành ác quỷ như Hàn Phi Trì mong muốn, Hàn Phi Trù rốt cuộc được gì từ việc này?
Hắn rõ ràng chẳng thu được gì cả… Điều khiến Thẩm Tây Linh thực sự chấn động lại không phải là điều này, mà là Tề Anh dường như đã biết tất cả mọi chuyện từ trước.
Thẩm Tây Linh run rẩy hơn, nàng không thể tin nổi mà nhìn Tề Anh, ánh mắt nàng cũng bắt đầu dao động, hỏi chàng: “Chàng đã biết từ trước sao?”
Chàng đã biết từ trước sao? Chàng đã biết Hàn Phi Trì muốn làm gì, chàng đã biết Phó Dung và ấu đế đang làm gì, chàng đã biết chuyện gì sẽ xảy ra tối nay? Có phải như vậy không?
Tề Anh quả thật đã biết từ lâu, từ ngày Tiêu Tử Hành chết năm năm trước. Chàng từ nhỏ đã là bạn học của Tiêu Tử Hành, cùng nhau lớn lên đối mặt với nhau như bằng hữu và kẻ thù suốt nhiều năm, hiểu rõ tính cách của hắn hơn ai hết. Chàng biết Tiêu Tử Hành sẽ không tự vẫn, dù mất hết mọi thứ cũng không bỏ cuộc, hắn sẽ như một con rắn độc, kiên nhẫn chờ đợi cơ hội để báo thù, tuyệt đối sẽ không dễ dàng kết thúc cuộc sống của mình.
Hắn đã bị giết. Vậy ai đã giết hắn?
Chàng biết Phó Dung vẫn không từ bỏ ý định đoạt quyền, cũng biết nàng ta âm thầm liên kết với các cựu thần để gây loạn, đây là mối nguy lớn cho Đại Lương, chàng phải triệt để diệt trừ cái mầm bệnh này.
Nếu muốn hành động, phải có lý do chính đáng. Có lý do gì tốt hơn việc chàng bị ám sát trong lễ hội đèn lồng Tết Nguyên Tiêu? Chàng có thể nhân cơ hội này bắt gọn những kẻ gây rối đằng sau, từ đó triều đình Đại Lương sẽ ổn định một thời gian, quốc gia sẽ ngày càng thịnh vượng.
Vì vậy, chàng đã lựa chọn tận dụng tình thế để Phó Dung nghĩ rằng chàng không hề biết gì về kế hoạch của nàng ta và để Hàn Phi Trì nghĩ rằng chàng đã bị mắc vào kế ‘dương đông kích tây’. Nhưng thực chất chàng đã chuẩn bị sẵn kế hoạch từ trước, khi thời cơ đến, chàng sẽ quay lại cứu thê tử và nhi tử, đồng thời diễn màn ám sát trước mặt mọi người.
Một mũi tên trúng hai đích. Nhưng đây là điều mà Thẩm Tây Linh không thể chấp nhận. Trời biết tối nay nàng đã trải qua nỗi đau khổ gì. Nàng sợ hãi, thương tâm, khi những sát thủ từ trong đám đèn lồng xuất hiện, nàng tưởng nhi tử sẽ chết. Khi Tề Anh bị thương, máu của chàng dính đầy người nàng, nàng càng nghĩ rằng mình sẽ mất đi chàng.
Nàng đau đớn đến mức muốn phát điên, thậm chí trong một khoảnh khắc tối nay, nàng thực sự muốn tự tay giết Phó Dung và ấu đế để lấy máu của họ làm dịu đi nỗi đau và căm phẫn của mình.
Nhưng giờ đây lại nói với nàng rằng… chàng đã biết tất cả rồi. Thẩm Tây Linh hoàn toàn sụp đổ, tâm trạng nàng bây giờ còn kích động hơn cả lúc trước, tức giận đến mức suýt nữa muốn rút kiếm ra để chém Tề Anh thêm mấy nhát.
Nàng giận dữ, quát lên với chàng: “Chàng sao có thể làm như vậy! Chàng sao có thể, sao có thể ích kỷ như thế! Chàng chỉ nghĩ đến đại nghiệp của mình, nhưng có nghĩ đến thiếp, có nghĩ đến Thành Nhi không? Nếu có chuyện gì ngoài ý muốn thì sao? Nếu con bị thương thì sao? Nếu bọn thiếp chết hết thì sao? Dù không bị thương, nhưng chàng có biết thiếp đau lòng đến mức nào không? Khi thiếp thấy chàng ngã xuống, thiếp đã sợ chàng chết rồi! Thiếp tưởng chàng sẽ chết, thiếp muốn tự tay rạch cổ mình để chết cùng chàng! Chàng sao có thể lừa thiếp như vậy, chàng…”
Nàng cuối cùng không thể nói tiếp, bởi vì Tề Anh đã ôm chặt lấy nàng. Chàng vừa mới bị thương nặng, đáng lẽ ra không nên có bất kỳ động tác mạnh nào, nhưng lúc này chàng không quan tâm đến điều đó nữa, chỉ biết ôm chặt lấy nàng, mặc cho vết thương lại bị rách ra.
Vết thương của chàng lại rỉ máu, nhưng chàng dường như không cảm thấy gì, hoặc có lẽ những cơn đau này trở nên không có trọng lượng trước nước mắt của Thẩm Tây Linh.
Chỉ có nỗi đau của nàng mới có thể làm tổn thương chàng. Chàng siết chặt nàng vào lòng, đồng thời giải thích: “Sẽ không có chuyện gì đâu, ta đã sắp xếp rất nhiều người cải trang thành thường dân, họ sẽ bảo vệ nàng và Thành Nhi thật tốt, tuyệt đối không để nàng và con bị tổn thương.”
“Vết thương này ta phải chịu bởi vì sau lưng có quá nhiều liên quan, nếu cứ kéo dài mãi, không bằng nhân cơ hội này diệt trừ tất cả. Ta không muốn để nàng và Thành Nhi chịu thêm nguy hiểm, hôm nay chính là cơ hội tốt nhất.”
Chàng hiểu nàng quá rõ, vì thế chàng biết cách để nhận được sự tha thứ của nàng, chàng không ngừng tự trách, nói rằng chàng đã làm sai, đã phạm phải bao nhiêu sai lầm, phần lớn đều là lời nói quá, khiến ai nghe cũng không khỏi thương cảm.
Chàng… chàng quá tinh ranh. Chàng rõ ràng đang lợi dụng nàng… lợi dụng tình yêu nàng dành cho chàng, lợi dụng lòng thương xót của nàng đối với chàng.
Thẩm Tây Linh thực ra cũng hiểu rằng Tề Anh không có lỗi, nàng biết chàng luôn thận trọng, sẽ luôn đặt an toàn của nàng và Thành Nhi lên hàng đầu. Dù chàng có gặp chuyện gì, chàng cũng sẽ không để họ bị thương, nhưng điều đó không ngăn cản nàng giận dữ!
Thẩm Tây Linh đã được dỗ dành suốt một lúc lâu, lửa giận trong lòng tuy đã phần nào giảm bớt, nhưng lòng oán giận vẫn chưa nguôi. Nàng vẫn không kiềm chế được, tiếp tục trách móc chàng: “Dù sao đi nữa, ít nhất chàng cũng nên nói rõ mọi chuyện từ trước để thiếp đừng giống một kẻ ngốc, chẳng biết gì cả!”
Lời trách cứ của nàng rất có lý. Tề Anh dù ngoài miệng đồng ý, xin lỗi nàng liên tục, nhưng trong lòng chàng lại nghĩ cho dù có lần nữa, chàng cũng sẽ chẳng nói ra điều gì cả.
Chàng không phải không tin tưởng nàng mà vì mục đích tối nay của chàng không chỉ là thanh trừ hết bọn lão cựu thần mà còn có một mục đích quan trọng hơn, mà chàng biết rằng nàng tuyệt đối không thể đồng tình.
Chàng muốn để nhi tử mình sớm trưởng thành. Thành Nhi đang trải qua cuộc sống quá bình yên. Từ khi sinh ra con đã có được mọi thứ, nhận hết mọi ân sủng, thế giới trong mắt con là một nơi phồn vinh, đẹp đẽ, không có mưu mô, không có giết chóc, cũng không có đau thương, thảm cảnh, nhưng đó không phải là sự thật của thế gian. Với tư cách là phụ thân, chàng đương nhiên có thể bảo vệ nhi tử mình, nhưng nếu chàng không còn đây thì sao?
Thành Nhi sớm muộn gì cũng phải tự đối mặt với thế giới đầy hiểm ác này. Hơn nữa, vì là nhi tử của Tề Anh nên sẽ phải gánh chịu nhiều gian nan, sóng gió hơn bất kỳ ai khác. Con cần phải trải qua thử thách và niềm đau. Con cần sớm nhận thức được rằng phụ thân mình không thể bảo vệ mình cả đời. Con cần nhìn rõ ràng rằng nơi con đứng không phải là một vườn hoa mỹ lệ, mà là nơi đầy gai góc, chông gai.
Con phải trở thành người cầm kiếm trước rồi mới có thể lựa chọn là dùng hay không dùng nó, mà đây chính là con đường mà Tề Anh đã đi qua.
Tề Anh suy nghĩ rất xa, xa hơn bất kỳ ai. Chàng vẫn muốn tin rằng Tiêu Diệc Chiêu có thể được dạy dỗ tốt và chàng vẫn muốn trả lại triều chính cho đứa trẻ ấy trong tương lai để chàng có thể giải thoát, cũng như giải thoát cho con cháu của chàng. Nhưng chàng cũng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nếu cuối cùng cuộc tranh đấu không thể tránh khỏi, chàng cũng muốn để Thành Nhi đứng vững ở vị trí không thể bị đánh bại. Chàng muốn nhi tử mình trở thành một người tàn nhẫn và lạnh lùng nhất, rồi mới có thể nói đến lòng nhân từ.
Những suy nghĩ này tuyệt đối không thể nói cho Thẩm Tây Linh biết. Nàng yêu thương con mình như thế, làm sao có thể chấp nhận để đứa nhỏ phải trải qua những điều này? Nhưng đôi khi, con đường không phải do người quyết định, mà là do số phận.
Lúc này, Thẩm Tây Linh lại được Tề Anh dỗ dành thêm một lúc nữa, tâm trạng nàng dần bình ổn. Dù vẫn còn chút oán giận, nhưng nàng cũng đã sẵn sàng trao đổi những chuyện quan trọng với chàng.
Nàng lo lắng hỏi Tề Anh: “Vậy Hàn Phi Trì thì sao đây? Chàng định xử lý hắn thế nào?”
Nghe vậy, Tề Anh nhướng mày, đưa tay vuốt nhẹ mũi nàng, hỏi lại: “Vừa rồi không phải còn gọi hắn là Hàn tiên sinh sao? Sao bây giờ lại gọi thẳng tên hắn thế?”
Thẩm Tây Linh nhăn nhó mũi, cau mày, có chút giận dỗi nói: “Hắn muốn hại Thành Nhi, lại còn ép buộc chàng làm những việc chàng không muốn. Thiếp còn gọi hắn là tiên sinh làm gì?”
Nàng nói đầy lý lẽ, không giấu được sự phẫn nộ. Tề Anh không nhịn được mà bật cười, nhẹ nhàng hôn lên mi mắt nàng, rồi nói: “Ừm, nàng nói đúng.”
Nghe chàng nói như vậy, Thẩm Tây Linh không khỏi hài lòng, lại tiếp tục hỏi: “Chàng vẫn chưa nói rõ ràng, rốt cuộc định xử lý hắn thế nào?”
Tề Anh ôm nàng, thở dài nhẹ nhàng, rồi nói: “Gần đây Tương Châu có chút không yên ổn, ta định phái hắn đến đó trông coi, nàng thấy sao?”
Tương Châu? Đó là một vùng đất hoang sơ ở phía nam, Hàn Phi Trì đến đó… gần như là bị đày đi. Chàng không giết hắn, nhưng cũng không còn giữ hắn bên cạnh nữa.
Thẩm Tây Linh không thể nói rõ cảm xúc của mình lúc này. Sau khi biết sự thật, nàng vô cùng căm ghét Hàn Phi Trì, ghét hắn muốn hại nhi tử của nàng, cảm thấy nếu không giết hắn thì cũng phải cho hắn chết một cách thảm khốc.
Nhưng khi nghe Tề Anh định phái hắn đi Tương Châu… nàng không khỏi cảm thấy phức tạp trong lòng. Không phải vì nàng tiếc Hàn Phi Trì, mà là… nàng lo lắng cho Tề Anh.
Nàng biết rõ, Tề Anh thật sự coi trọng Hàn Phi Trì, xem hắn như một người bằng hữu, giờ phải cắt đứt quan hệ với hắn, chẳng khác nào tự cắt đi một cánh tay của mình. Dù chàng không nói ra, nhưng trong lòng chắc chắn rất đau đớn. Bên cạnh chàng… hiện giờ chẳng còn ai.
Tề Anh hiểu rõ ràng rằng Thẩm Tây Linh đang nhìn chàng với ánh mắt đầy thương tiếc. Chàng không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ôm nàng lần nữa.
Đúng vậy, chàng đã mất rất nhiều thứ. Để đi đến ngày hôm nay, chàng gần như là một kẻ cô độc. Vùng đất phía nam hoang dã, Hàn Phi Trì có thể sẽ chết ở đó, dù hắn có sống sót thì họ cũng chẳng còn cơ hội gặp lại nhau.
Chàng quả thật rất đau lòng, một nỗi đau không thể nói ra ngoài. Chàng tưởng rằng không ai sẽ nhận ra, nhưng Thẩm Tây Linh vẫn nhìn thấu chàng giống như hồi còn nhỏ, nàng luôn dễ dàng nhìn thấu tận đáy lòng chàng. Nàng không trách chàng tàn nhẫn, không oán hận chàng độc ác. Mà ngược lại, nàng đau lòng vì chàng.
Chàng tự nhận mình không phải người hay tự thương hại, nhưng đôi khi nghĩ về những thứ mình đã mất, chàng cũng không tránh khỏi thở dài. Nhưng mỗi khi như vậy, chàng lại nghĩ đến nàng.
Tiểu cô nương luôn dịu dàng nhìn chàng, kiên định chạy đến bên chàng, yêu thương chàng bằng trái tim đầy đau đớn. Nàng vẫn ở bên cạnh chàng. Dù cuộc đời có sóng gió, dù vận mệnh có bất công, dù chàng cả đời không đạt được mong muốn… Nàng vẫn chưa từng rời đi.
Chàng dần dần hiểu ra. Thực ra, chàng đã có được.
… thứ mà trái tim chàng luôn hướng về.
Hoàn toàn văn.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 225: NT8: Hành lộ
10.0/10 từ 12 lượt.
