Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 220: NT3: Mừng thọ (2)
Nàng vừa nói, vừa khẽ vặn ngón tay nhỏ trắng như tuyết trên vạt áo của chàng, một động tác nhẹ nhàng mà đầy dụ dỗ. Dù đã mang thai, sắp làm mẫu thân rồi nhưng nàng vẫn như một tiểu nữ tử, đáng yêu đến nỗi làm cho lòng chàng tràn đầy thương xót.
Tề Anh lại thở dài một hơi. Chàng trầm tư, không nói gì, Thẩm Tây Linh kiên nhẫn ngồi đợi một lúc lâu, rồi lại khéo léo cất tiếng nhỏ nhẹ: “Chẳng phải sắp đến sinh thần lần thứ tám mươi của Vương tiên sinh sao? Tiên sinh cũng dạy ta, mặc dù thời gian không dài, nhưng một ngày là phu, cả đời là phụ. Ta đi chúc thọ tiên sinh là chuyện đương nhiên… Nhị ca đưa ta đi nhé, ưm?”
Cuối câu, cái “ưm” nhẹ nhàng, kéo dài như mời gọi, khiến lòng Tề Anh chao đảo. Chàng nhìn xuống, thấy nàng như đóa hoa mai xinh đẹp, cánh mày liễu tinh xảo, làn da trắng như tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn khiến lòng chàng mềm nhũn. Chàng không thể thốt ra chữ “không” dù biết nàng đang có ý đồ, nhưng cũng chẳng thể từ chối. Sau một lúc im lặng, cuối cùng chàng cũng gật đầu đồng ý.
Nàng lập tức cười rạng rỡ, mọi chuyện dường như đã được sắp xếp ổn thỏa.
Ai… Thôi vậy, để nàng làm chủ đi.
Nói ra, Thẩm Tây Linh quả thật là một người hai mặt triệt để. Khi ở nhà đối diện với Tề Anh, nàng thường xuyên giận dỗi, hờn dỗi như một đứa trẻ, nhưng một khi ra ngoài lại ung dung nghiêm trang, cử chỉ đi đứng, từng lời nói đều đúng mực khiến ai nhìn vào cũng phải thán phục nàng là một phu nhân Phó Thái mẫu mực. Chẳng ai có thể thể nào tưởng tượng nổi nàng ở nhà lại có những hành động xấu như thế.
Nàng theo Tề Anh bước vào phủ Vương gia, rất nhanh đã cảm nhận được sự chú ý từ mọi người xung quanh, có người ánh mắt tràn đầy kính trọng, có người lại tò mò dò xét, còn có người thì mang đầy vẻ mỉa mai và thù địch, đủ kiểu, đủ sắc thái.
Những ánh mắt này không phải điều mới mẻ đối với nàng. Ngày trước, khi nàng còn là Yến Quốc Công phu nhân ở Bắc Ngụy, nàng cũng thường xuyên phải chịu đựng những ánh mắt như thế. Chỉ có điều, bây giờ, những ánh mắt đó có lẽ còn mãnh liệt hơn xưa.
Nàng đã sớm dự đoán rằng sẽ bị người đời phê phán khi lộ diện, vì thế cũng không quá để ý, chỉ là trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Thế nhưng, Tề Anh lại có vẻ lo lắng. Chàng vốn rất bảo vệ nàng, không thể để ai làm tổn thương nàng.
Chàng cũng không làm gì quá đáng, chỉ nhíu mày một chút, thế nhưng ở vào vị trí của chàng, mỗi cử chỉ đều có thể khiến người khác phải kinh sợ. Lúc này, chỉ với một cái nhíu mày, mọi người trong phủ đều cảm thấy một áp lực vô hình, tự nhiên cúi đầu xuống, không dám nhìn thêm nữa.
Tất cả những điều này xảy ra một cách lặng lẽ, chẳng ai nhận ra. Thẩn Tây Linh thậm chí còn không để ý, chỉ nhìn thấy Vương tiên sinh đang ngồi trên ghế chính, đang cười về phía họ.
Nói ra thì, Thẩm Tây Linh đã gần mười năm không gặp vị tiên sinh này. Thực ra, Vương tiên sinh không có thay đổi quá nhiều. Dù ông đã già đi một chút, nhưng mỗi khi ngồi vẫn thẳng lưng, luôn tạo cảm giác khỏe khoắn, nhất là khi nhìn thấy Tề Anh, đôi mắt ông sáng lên, không cần người đỡ liền đứng dậy, vui vẻ vươn tay gọi: “Kính Thần!”
Tề Anh thấy tiên sinh đứng dậy, liền vội vàng bước lên hai bước, cúi đầu kính cẩn chào: “Học trò đến muộn, chúc tiên sinh đại thọ.”
Thái Phó là người có uy tín lớn nhất ở đây, hiện nay Thái Phó trước mặt hoàng đế e rằng ít khi còn hành lễ nữa, không ngờ lại vẫn kính cẩn như vậy trước mặt ông.
Suy nghĩ kỹ lại, hành động và lời nói của Thái Phó quả thật có lý. Thứ nhất, giữa chàng và Vương tiên sinh quả thật có mối quan hệ sư trò. Thứ hai, sau khi đại loạn núi Hào Sơn, Thái Phó nắm quyền, một biến động lớn như vậy chắc chắn sẽ khiến giới văn sĩ phải xôn xao.
Lẽ ra, văn nhân thiên hạ phải chỉ trích lên án, nhưng Vương tiên sinh, người mẫu mực của văn sĩ hiện nay, lần này lại rõ ràng đứng về phía Thái Phó, còn viết bài khen ngợi công lao của Thái Phó trong việc giữ gìn quốc gia và bảo vệ xã tắc. Những lời trong bài viết đều ca ngợi chàng là một vị trung thần hiếm có, trung thực và ngay thẳng, lời văn đầy sự chân thành và tình cảm, đọc xong thật khiến người ta nghẹn ngào, nước mắt trào ra.
Nhờ Vương tiên sinh đứng ra, những sóng gió trong giới sĩ lâm cũng dịu đi phần lớn. Dù vẫn có vài người kêu gào rằng Tề Anh nắm quyền không chính đáng, nhưng họ chẳng thể làm nên chuyện gì. Vì vậy, có thể nói, Vương tiên sinh đã có một ân tình rất lớn đối với Tề Anh.
Ngay lúc này, họ lại nghe thấy giọng cười của Vương tiên sinh, ông đang trò chuyện vui vẻ với phu nhân Thái Phó.
Ông mỉm cười nói: “Trước đây, phu nhân Nghiêu thị cũng đã gửi thiếp thư, mời lão thần đến Kiến Khang dự hỉ tiệc của hai người. Chỉ tiếc là lão thần đã không còn đủ sức chịu đựng đường xa, lúc ấy không thể thực hiện được nguyện vọng, thật là một điều đáng tiếc.”
Câu nói này khiến các quan lại nhớ lại hôn lễ của Thái Phó vài tháng trước. Thực ra, đối với dân chúng Đại Lương, lễ cưới hỏi của Thái Phó còn quan trọng hơn cả việc hoàng đế lên ngôi. Không ai là không muốn đến Tề gia gửi lời chúc mừng và tặng lễ. Thế nhưng, khi ấy, phu nhân Thái Phó đã mang thai, Thái Phó sợ nàng mệt mỏi nên đã giản lược rất nhiều trong lễ cưới hỏi. Ngoài một số người thân thiết với chàng và phu nhân, thì rất ít người có thể bước vào Tề gia, điều này khiến các quan lại rất tiếc nuối.
Lúc này, họ lại nghe Vương tiên sinh vui vẻ nói với Tề Yêu: “Lúc trước ta dạy học ở Tề gia, đã nhìn ra ngài rất thích tiểu nha đầu nhà người ta, nàng thi một bài thi bình thường, ngài cũng phải đến xem, chẳng lẽ sợ ta đánh tay nàng sao?”
Hai người họ vô thức nhìn nhau một cái, rất nhiều ký ức về lần đầu gặp nhau cách đây mười năm bỗng chốc ùa về như tuyết rơi tràn ngập trong mắt họ. Những bài Thi Kinh mà họ cùng nhau bàn luận, ánh trăng phía sau lưng khi chàng đến thăm nàng trước kỳ khảo thí đầu tiên của nàng, rèm tre trong Thù Cần Trai lay động nhẹ nhàng trong làn gió xuân… Từng chút, từng chút, rõ ràng trong ký ức.
Kể từ khi mang thai, Thẩm Tây Linh đã có phần trở nên đa sầu đa cảm, lúc này nghĩ về những chuyện cũ không khỏi xúc động, nàng lại nhớ lại lời dạy của Vương tiên sinh ngày xưa, rằng nàng đã ‘không vượt quá khuôn phép’ rất tốt, nhưng lại thiếu đi cái gọi là ‘làm chuyện theo ý mình’, những lời này đã có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời nàng, khiến nàng thay đổi rất nhiều. Nàng chân thành biết ơn ông.
Thẩm Tây Linh lại có chút nước mắt, nhìn Vương tiên sinh nói: “Tiên sinh luôn dạy dỗ chúng sinh không mệt mỏi, là ân sư của học trò. Mặc dù lúc nhỏ không có cơ hội học lâu cùng tiên sinh nhưng cũng đã được dạy dỗ nhiều, chỉ mong tiên sinh sống lâu trăm tuổi, phúc thọ như núi.”
Những lời này rất chân thành, khiến Vương tiên sinh cảm nhận rõ tấm lòng nàng, vì thế lòng ông cũng không khỏi dao động. Vương tiên sinh không còn nghiêm khắc như mười năm trước, ông giờ đây đã trở thành một người hiền hòa, đôi mắt vẫn sáng nhưng mang theo nét dịu dàng của tuổi già. Lúc này, ông nhìn nàng, cười mỉm, gật đầu nói: “Đứa trẻ ngoan.”
Cả hai bên đều vui vẻ. Cho đến trước khi ngủ, Thẩm Tây Linh vẫn không thể bình tĩnh lại được, gặp được Vương tiên sinh như thể nàng trở về thời niên thiếu. Khi rời khỏi sự chú ý của mọi người và trở về phòng với Tề Anh, nàng liền mềm mại ôm lấy eo chàng không chịu buông tay, thỉnh thoảng lại gọi một tiếng “công tử” sau khi gọi xong lại im lặng, chỉ ôm chàng mà không nói gì.
Thái Phó rất bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại rất mềm mại, để mặc tiểu cô nương quấn quýt một lúc, rồi lại ôm nàng lên giường.
Tháng mười ở Hội Kê đã vào thu muộn, gió thu rất lạnh, đặc biệt là vào ban đêm, chàng đắp chăn cho nàng, còn mình thì ngồi bên cạnh ôm nàng. Thẩm Tây Linh lúc đầu yên lặng không nói, sau đó lại bắt đầu gọi chàng, gọi xong lại im lặng, cứ thế lặp đi lặp lại.
Khi ấy, Tề Anh chỉ đáp lại nàng vài tiếng nhẹ nhàng rồi khẽ v**t v* mái tóc dài đen mượt của nàng, hỏi: “Hôm nay có chuyện gì vậy? Sao lại trông tâm sự nặng nề như thế?”
Nàng nghe vậy, vẫn không đáp, Tề Anh cũng không thúc giục, hai người tựa vào nhau trong sự yên tĩnh, không gian trôi qua một lúc, cuối cùng, Thẩm Tây Linh mới từ trong vòng tay chàng ngẩng đầu lên, nhìn chàng với ánh mắt mê đắm, nhẹ nhàng dụi vào chàng, nói: “Không có gì… chỉ là nhớ lại những ngày xưa.”
Nhớ lại những ngày ta vừa mới đến bên cạnh chàng.
Khi đó, chúng ta còn xa cách lắm, chàng chưa từng yêu ta, ta cũng rất ít khi có cơ hội được gặp chàng.
Ngẫm lại, những ngày ấy niềm vui của ta chỉ đơn giản là trong lúc đọc sách tại Thù Cần Trai, nàng sẽ lén đoán, đoán xem hôm nay chàng có vô tình đi qua nơi này không, có hay không một làn gió nhẹ thổi qua làm cho chiếc mành tre trong phòng khẽ lay động để nàng có thể trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy nhìn thấy chàng từ xa.
Thật ra, nàng đã yêu chàng từ rất lâu rồi, những ký ức ấy chẳng khiến ta thấy chua xót, chỉ là không khỏi cảm thán. Rồi lại cảm thấy cơ hội được ở bên chàng bây giờ quả thật là khó khăn vô cùng.
Những cảm xúc tinh tế ấy, Tề Anh tự nhiên không thể không nhận ra, chàng biết nàng đang nhớ lại chuyện xưa, mà chàng cũng cảm thấy bùi ngùi. Họ đã vượt qua muôn trùng sóng gió, vất vả lắm mới có được sự yên bình như hôm nay, quả thật là không dễ dàng gì.
Suy nghĩ đến đây, cả hai không khỏi xúc động, không hiểu sao lại hôn nhau. Lúc đầu chỉ vì hoài niệm quá khứ, nụ hôn vẫn còn giữ chút tiết chế và thuần khiết, nhưng về sau, cảm xúc dâng trào không thể kiềm chế nổi, họ càng lúc càng nhiệt tình. Thẩm Tây Linh thậm chí bị Tề Anh xoay người, áp xuống dưới thân. Cuối cùng là một trận vương vấn không thể thoát.
Thẩm Tây Linh đã mang thai, thân thể tự nhiên cũng đầy đặn hơn trước, ngay cả bờ vai trắng ngần xinh đẹp cũng càng thêm mềm mại, quyến rũ đến mức khiến người khác ngây dại. Nàng chẳng bao giờ biết dừng lại, cũng không biết một nam nhân cần bao nhiêu kiên nhẫn để kìm chế bản thân không chạm vào nàng, nàng chỉ biết dụ dỗ chàng, dùng hơi thở nhẹ nhàng dụ dỗ chàng, dùng làn da mịn màng như ngọc dưới cổ áo để quyến rũ chàng, dùng ánh mắt đầy mê hoặc để câu dẫn chàng, dùng toàn bộ bản thân để quyến rũ chàng.
Nàng cảm nhận được sự h*m m**n trong chàng đã hoàn toàn bị nàng đánh thức, một tay chàng siết chặt lấy eo nàng, tay kia lại lướt qua cơ thể nàng, hơi thở của chàng cũng trở nên nặng nề, nóng bỏng, như thể muốn thiêu đốt nàng.
Chàng đang hôn lên cổ nàng rồi để lại những dấu hôn, nàng chẳng hề muốn từ chối, ngược lại còn mong muốn được chàng chiếm hữu, cũng muốn hoàn toàn chiếm hữu chàng.
… Nàng muốn chàng.
Tuy nhiên, dù chàng đã đ*ng t*nh đến mức ấy nhưng trong lòng vẫn lo lắng cho thân thể của nàng, lại sợ tổn thương đến đứa bé. Chàng cố gắng bình ổn hơi thở, ngừng v**t v* nàng, điều này khiến nàng không kìm được phát ra một tiếng r*n r* đầy khổ sở.
“Nhị ca…”
Tiếng gọi ấy như một đòn chí mạng, Tề Anh vốn có giáo dưỡng tốt đến mức cũng không thể nhịn được mà thầm mắng một tiếng. Qua một lúc lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại, rồi lại hôn mạnh lên xương quai xanh của nàng sau đó vội vã đứng dậy chỉnh sửa y phục cho nàng. Thế rồi chàng nhanh chóng quấn nàng vào trong chăn, hiển nhiên là muốn dùng cách này để ngăn mình không còn chút ý niệm si mê nào nữa.
Một tay chàng chăm sóc nàng, một tay lại mang theo chút cảm xúc nói: “Nàng cứ quậy đi, rồi nàng cũng sẽ sinh con ra thôi.”
Tít: Ý là sinh song thì ảnh sẽ trả thù kaka =)))
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 220: NT3: Mừng thọ (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
