Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 206: Ấn định (2)


Hơi thở của chàng nóng bỏng, do bị bệnh mà vẫn có phần chưa ổn định, nhưng tay chàng ôm chặt lấy nàng lại dùng sức rất lớn, siết thật chặt, thật mạnh đến mức khiến cho Thẩm Tây Linh cảm nhận được cả sự đau đớn.


Nhưng nàng lại nhận ra, chính mình lại yêu thích sự đau đớn này, chỉ có như vậy nàng mới có thể nhận thức được rằng chàng đã tỉnh lại, chàng cuối cùng cũng đã tỉnh lại. Chàng vẫn còn sống.


“Văn Văn!” Nàng nghe thấy giọng chàng bên tai, Thanh âm nói cực thấp: “… Cảm ơn nàng.”


Văn Văn… cảm ơn nàng!


Trong suốt cuộc đời Tề Anh gần như chẳng bộc lộ cảm xúc gì, cũng hiếm khi bày tỏ lòng biết ơn với người khác. Trong chốn quan trường, những lời khách sáo có thể có nhưng chân thành thì gần như không có. Không phải vì chàng kiêu ngạo, thiếu lễ độ mà là vì cả cuộc đời chàng đều là người ban ơn cho người khác, nhưng chẳng mấy ai đáp lại, mọi người đều cho rằng tiểu Tề đại nhân đứng trên mây, căn bản không cần đến sự giúp đỡ của ai.


Chàng đã quá quen với việc gánh vác tất cả một mình, giống như một kẻ lữ hành băng qua những dãy núi tuyết, dù có khó khăn đến đâu, chàng cũng không dám ngã xuống, bởi chàng biết, phía sau mình không có ai. Và nếu chàng ngã, sẽ có vô số người vì mất đi sự che chở của chàng mà gặp phải tai ương. Chàng là người không thể thất bại, thậm chí không thể cầu cứu bất kỳ ai.


Thời gian qua lâu, chàng trong lòng đã không còn kỳ vọng gì nữa, không còn hy vọng có điều gì bất ngờ xảy ra, cũng không còn mong chờ ai sẽ giúp đỡ chàng, dù chỉ một chút, chàng cũng chưa bao giờ thật sự mong đợi.


Vì vậy, khi chàng vừa tỉnh lại mới cảm thấy tuyệt vọng đến vậy. Chàng biết, nếu mình ngã, sẽ chẳng ai thay chàng bước tiếp. Nhưng lần này chàng đã sai, Văn Văn của chàng… khi chàng ngã xuống, nàng đã đỡ lấy chàng.



Nàng vẫn còn nhỏ như vậy, yếu đuối như vậy, rõ ràng là một cô nương đáng lẽ phải ở trong hoa viên ngắm hoa sen, đáng lẽ làm một con mèo nhỏ nằm trên đầu gối chàng, làm nũng, nghịch ngợm. Chàng dĩ nhiên biết rằng qua bao nhiêu năm, nàng đã trưởng thành rất nhiều, nhưng trong lòng chàng thật sự chưa bao giờ nghĩ rằng nàng có thể tự mình gánh vác, chàng luôn cho rằng nàng cần sự che chở của chàng, cần sự chăm sóc của chàng.


Nhưng chính tiểu cô nương này… đã cứu chàng. Không chỉ cứu chàng, mà còn cứu gia đình chàng, cứu cả những người dưới trướng chàng và vô số người khác nữa. Chàng thật sự không biết phải nói gì nữa.


Mà Thẩm Tây Linh khi nghe chàng nói mấy chữ đó, nàng hiểu rằng ý của chàng là nàng đã làm đúng, dù không phải mọi chuyện đều trọn vẹn theo kế hoạch của chàng nhưng chí ít là phương hướng đúng, đại cục không bị phá vỡ.


Cả ngàn cân đá đang đè nặng lên tâm trí nàng suốt mấy ngày qua bỗng nhiên được nhấc đi. Khoảnh khắc đó, Thẩm Tây Linh không thể nói rõ cảm giác của mình lúc đó. Chỉ biết cơ thể nàng gần như mềm nhũn, không hiểu sao lại bật khóc, bật khóc càng nức nở. Giống như đêm mưa năm xưa, khi nàng cuối cùng cũng đợi được chàng từ quận Nam Lăng trở về, nàng cũng đã sụp đổ như vậy.


Mọi nỗi lo sợ và căng thẳng bỗng chốc tan biến, nàng ôm lấy chàng khóc thật to. Có thể là vì sợ hãi, cũng có thể là vì niềm vui khi thoát khỏi kiếp nạn.


Nàng nghẹn ngào, khóc nức nở, không thể nói rõ ràng: “Lúc viết… ta thật sự sợ hãi, sợ đến mức muốn chết… Sau khi viết xong ta cũng không dám gửi đi, sợ những thứ đó sẽ làm hại đến chàng… Nhưng, nhưng ta lại nghĩ… Ta hiểu chàng, ta thích chàng đã lâu như thế, nhất định là ta hiểu chàng…”


“Ta chắc chắn là người hiểu chàng nhất…”


Những lời này vào khoảnh khắc đó thật ra chẳng có ý nghĩa gì nhiều mà nghe như chỉ là sự bộc lộ cảm xúc trong lúc cuống quýt, thậm chí chính Thẩm Tây Linh lúc ấy cũng cảm thấy mình chỉ đang xả hết những gì nén trong lòng. Nhưng Tề Anh lại hiểu rất rõ, nàng chỉ đang làm nũng thôi.


Nàng sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy chàng tỉnh lại, nàng lại cảm thấy hạnh phúc và an toàn, thế là không thể kiềm chế mà muốn làm nũng với chàng. Nàng rất muốn chàng an ủi nàng, hơn nữa lại cần chính miệng chàng nói với nàng rằng chuyện đã ổn rồi.



Nàng là người hiểu chàng nhất.


Mười năm trước, dù lúc đó nàng còn là một đứa trẻ chưa lớn, nhưng nàng đã có thể nhìn thấu mệt mỏi và cô đơn trong lòng chàng. Nàng nhìn thấy chàng viết chú thích trên cuốn sách của Bào Phu Công câu “lòng luôn hướng về nơi ấy” là chàng để lại trong lúc bất lực, về sau chàng cũng chẳng quan tâm nữa nhưng nàng vẫn nhớ mãi. Từ đó, nàng luôn dùng ánh mắt như muốn nói lại thôi để nhìn chàng, trong mắt chứa đầy sự thương cảm khiến chàng không nén nổi nụ cười.


Nàng thật sự hiểu chàng… Dù đã qua mười năm, cả hai đều trải qua những sóng gió riêng nhưng nàng vẫn là người hiểu chàng nhất.


Bất chợt, trong lòng Tề Anh dâng lên cảm giác ngập tràn những thành tựu mà chàng đạt được trước đây, chưa bao giờ mang lại cho bản thân thứ cảm giác này. Chàng đột nhiên cảm thấy mình thực sự có được một điều gì đó, không còn mãi bận tâm vì người khác nữa mà là vì chính mình. Có được một người yêu mình và thật sự hiểu mình, chàng sẽ chẳng muốn quan tâm hậu quả nữa mà chỉ muốn bên nàng trọn đời. Khoảnh khắc ấy, vẻ mặt Tề Anh trở nên vô cùng dịu dàng.


Cảnh đêm núi Húc Sơn lúc này mờ mịt, hàng ngàn ngọn đuốc sáng rực như một con rồng, ngọn lửa đỏ rực cháy lên trong sự tĩnh mịch của núi non, chúng vẫn có thể rõ ràng nghe thấy tiếng lửa xèo xèo.


Trong đêm tối và ánh lửa đó, Tề Anh không còn vẻ dịu dàng như khi chỉ có chàng và Thẩm Tây Linh bên nhau. Mọi người chỉ thấy Tả tướng từ đường núi bước xuống, ánh mắt như được tôi rèn từ tuyết lạnh, thần sắc điềm tĩnh như xưa. Dù lúc này chàng có vẻ hơi tái nhợt như vừa trải qua một cơn bệnh nặng nhưng khí thế lại tỏa ra sắc bén lạnh lẽo khiến tất cả những người có mặt đều im lặng, không dám lên tiếng.


Dường như… chàng mới chính là hoàng đế thực sự.


Ngay lúc này, một tiếng “choang” vang lên, trong không gian tĩnh mịch càng trở nên sắc nhọn. Thì ra là Hàn Phi Tùng, nhi tử của đại tướng quân làm rơi thanh kiếm từ tay xuống đất. Hắn ngạc nhiên nhìn Tả tướng, hai tay run rẩy, khuôn mặt tái nhợt như thấy ma quái, nói: “Tả tướng? Ngươi… ngươi không phải đã…”


Ngươi không phải đã chết rồi sao?



Còn Hàn Thủ Nghiệp, phụ thân của Hàn Phi Tùng lúc này đã hiểu ra nhi tử ngu ngốc của mình đã lọt vào cái bẫy của Tề Kính Thần. Tề Kính Thần hoàn toàn không chết mà như một con hổ núp trong bóng tối, đợi đến thời điểm mấu chốt sẽ lao ra xé nát cổ họng kẻ thù, nuốt hết tất cả. Họ đã bị lừa rồi!


Trong lòng Hàn Thủ Nghiẹp trào dâng một nỗi đau đớn, rồi lập tức là sự hoảng loạn, hiện tại dưới núi không còn tiếng binh khí, chứng tỏ binh lính của ông ta đã bị chế ngự. Tề Kính Thần không bao giờ lộ diện nếu chưa chắc chắn thắng lợi, vậy giờ đã xuất hiện, có phải là vì người này đã nắm chắc phần thắng?


Muôn vàn suy nghĩ đan xen khiến Hàn Thủ Nghiệp cảm thấy không thể chịu đựng được nữa, thân thể lảo đảo, vội vàng dùng kiếm chống đất để giữ vững, nhưng lúc này lại nghe thấy tiếng cười vang của hoàng đế từ sau lưng. Ông ta quay đầu lại nhìn Tiêu Tử Hành, ngoại sanh* của mình, đôi mắt hắn sáng lên như ánh sao, dường như vô cùng phấn khích, nói: “Cữu cữu, ngươi thua rồi!”


*Cháu trai bên họ ngoại.


Không phải quở trách, không phải đe dọa, chỉ là một câu khẳng định nhưng lại khiến Hàn Thủ Nghiệp cảm thấy như bị một đòn chí mạng.


Ông ta còn chưa kịp phản ứng thì lập tức nghe thấy Tiêu Tử Hành nghiêm giọng nói với Tề Anh: “Ái khanh đến thật đúng lúc! Không mau đem kẻ phản nghịch Hàn gia này bắt lại cho trẫm!”


Ngay khi hoàng đế nói xong, mọi người trong núi đều thấy Tả tướng vẫy tay nhẹ một cái. Ngay lập tức, không khí vốn im lặng trong núi bỗng chốc vang lên tiếng hô giết chói tai như sóng biển cuồn cuộn, vô số ngọn đuốc tụ lại từ bốn phương tám hướng lao về phía Hàn Thủ Nghiệp và Hàn Phi Tùng.


Hàn Phi Tùng từ kinh hoàng bừng tỉnh, lập tức nhặt lấy thanh kiếm vừa bị rơi, đứng chắn trước mặt phụ thân, đồng thời lớn tiếng ra lệnh cho binh lính tiến lên đối chiến.


Hắn vội vàng đỡ lấy phụ thân đang giận dữ đến mức chân tay run rẩy, sắc mặt mờ mịt, mồ hôi lạnh tuôn rơi như mưa, lo lắng hỏi: “Phụ thân! Tề Kính Thần đến không có thiện ý, chúng ta có lẽ đã trúng kế rồi! Bây giờ phải làm sao?”



Hàn Phi Tùng bị cái tát đánh ngã xuống đất, vì tự biết bản thân làm việc kém cỏi nên không dám phản bác, chỉ cúi đầu, vội vàng đứng dậy, lại một lần nữa đỡ lấy phụ thân đang loạng choạng, nói: “Phụ thân, chúng ta hãy rút lui trước, con sẽ bảo vệ phụ thân rời khỏi núi Hào Sơn, giữ được núi xanh thì không lo thiếu củi đốt! Dù hôm nay thua trận, nhưng còn có thể tính toán cho tương lai, chỉ cần giữ được mạng sống, không sợ thiếu ngày đông sơn tái khởi!”


Lý lẽ này tuy rất đúng, nhưng Hàn Thủ Nghiệp lại biết… ông ta không thể chạy thoát được. Tề Kính Thần là người như thế nào? Bề ngoài thì như quân tử nhưng tâm địa lại giống như ác ma… Người này không chỉ mưu lược sâu xa mà thủ đoạn cũng tàn nhẫn vô cùng, hoàn toàn không giống vẻ ngoài của một công tử hào hoa. Kẻ văn thần này còn độc ác hơn cả những tướng quân dày dạn trận mạc, hôm nay ông ta đã lộ nanh vuốt, tuyệt đối Tề Kính Thần sẽ không để ông ta có cơ hội thoát thân!


Tất cả đã kết thúc. Hàn Thủ Nghiệp nhìn những binh lính phía trước lần lượt ngã xuống, trong mắt không khỏi dâng lên một nỗi bi thương ngày càng đậm, đồng thời cũng là sự khó hiểu và bất cam. Ông ta rõ ràng đã kiểm tra tất cả các động tĩnh binh lính ở Giang Tả, không có đoàn binh nào ngoài dự liệu của ông ta, dù Tề Kính Thần có tài ba đến đâu cũng không thể nào đột nhiên đưa thêm binh lính ra trận chiến đấu, vậy thì những binh lính mới xuất hiện này là của thế lực nào?


Ngay lúc ông ta đang đầy hoài nghi, từ sau đám quân lính dày đặc, hắn bỗng thấy bên cạnh Tề Anh xuất hiện hai bóng người.


… Tất cả đều là những người quen cũ của ông ta, thậm chí còn có quan hệ huyết thống với ông ta. Một người là đệ đệ ruột của ông ta, Hàn Thủ Chính. Một người khác là chất tử ruột của ông ta, Hàn Phi Trì.


Tiếng vũ khí vang lên, như sấm rền. Tề Anh khoanh tay nhìn quân lính của Hàn Thủ Nghiệp sắp sửa tử thương hầu hết nhưng vẻ mặt không lộ chút cảm xúc gì, không vui, không buồn, không sóng gió, như thể chỉ đang nhìn một ván cờ mà chàng không liên quan, từng bước đi đến kết cục của nó, chỉ có vậy.


Chàng mới vừa khỏi bệnh, sắc mặt còn có phần tái nhợt, gió đêm thổi qua khiến chàng ho một tiếng, Hàn Phi Trì đứng bên cạnh thấy vậy liền tiến lên một bước, đỡ lấy hắn, lo lắng hỏi: “Nhị ca?”


Tề Anh vẫy tay, ra hiệu là không sao.


Lúc này, Hàn Thủ Nghiệp vẫn đang liều chết chống cự, nhưng quân lính bên cạnh ông ta đã gần như không còn mấy người. Ông ta ngẩng mặt lên trời cười lớn, sắc mặt đã có chút điên cuồng, nhìn về phía Hàn Thủ Chính và Hàn Phi Trì đứng bên Tề Anh, lớn tiếng mắng: “Gia môn bất hạnh! Sinh ra giống loài nghiệt chủng! Ta một lòng một dạ vì Hàn gia mà hy sinh thân mình, các ngươi lại ở phía sau làm tay sai, hại ta vỡ nát đại sự! Đồ nghiệt chủng! Nghiệt chủng!”


Ông ta thật sự tức giận đến tột độ, có lẽ không thể nào tưởng tượng được kẻ khiến mình thất bại lại chính là những người trong nhà. Trong cơn phẫn nộ, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, ngay sau đó dường như bị tổn thương tinh thần, ngã quỵ xuống đất, không thể đứng dậy.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 206: Ấn định (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...