Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 204: Núi Hào Sơn (3)
Tất cả mọi người đều đã mê mẩn trong cơn giết chóc.
Đột nhiên, trong tiếng gào thét đinh tai nhức óc, tiếng kèn xung trận vang lên, giữa không gian rộng lớn của ngọn núi, tiếng vang của nó tạo thành những đợt sóng hồi, mọi người không khỏi quay đầu lại. Lúc này, họ thấy phụ tử Hàn gia đang ngồi trên lưng ngựa, từ trong đám quân giáp sắt, dần dần lộ ra hình dáng.
Trong cung điện, thái tử Tiêu Diệc Chiêu đang được mẫu hậu mình là Phó Dung ôm trong lòng, cậu bé dựa vào cửa, qua khe cửa nhìn thấy Hàn Thủ Nghiệp. Không nhịn được, cậu gọi to một tiếng “cữu công”, tưởng rằng Hàn Thủ Nghiệp đến để dùng bữa tối cùng cậu phụ hoàng và mẫu hậu.
Nhưng ngay lập tức, cậu bị hoàng hậu che miệng lại. Cậu cảm thấy tay hoàng hậu run lên, không hiểu gì, liền ngẩng đầu lên nhìn mẫu hậu. Tuy nhiên, hoàng hậu không nhìn cậu, mà chỉ nhìn chằm chằm qua khe cửa ra ngoài, vẻ mặt đầy sự lo lắng và bất an khiến cậu cảm thấy hơi sợ.
Thái tử nuốt một ngụm nước miếng, theo phản xạ bám chặt vào cửa, đôi mắt đen láy của cậu phản chiếu ánh sáng từ vô số đuốc ngoài cửa, trước mắt là biển máu và núi xác chết vô tận.
Thái tử Diệc Chiêu nhìn thấy cữu công của mình mặc giáp, được bao quanh bởi vô số binh lính, rút thanh kiếm từ eo và chỉ vào phụ hoàng, nói: “Tử Hành, chúng ta chỉ là cữu sanh*, huyết mạch tương liên. Hôm nay nếu ngươi chịu hàng, nhường ngôi cho ta, ra chiếu thư tự trách, ta sẽ tha cho ngươi một mạng, sau này phong hầu ban tước, sống một cuộc đời vinh hiển.”
*chú – cháu
Mọi người trong cung đều bị chấn động bởi hành động trái đạo lý của một thần tử chỉ tay vào hoàng đế, khiến lòng người không khỏi rúng động.
Phó Giang nghe vậy, trong lòng nổi lên cơn giận, lập tức giơ thương chỉ vào Hàn Thủ Nghiệp, quát lớn: “Hàn Thủ Hiệp! Ngươi là kẻ phản nghịch, đừng có vọng ngôn, nếu không mau chịu tội chết thì hãy chờ lấy cái chết! Bệ hạ rộng lượng, ngươi lại dám làm loạn đến vậy sao!”
Hàn Thủ Nghiệp nghe thấy, chỉ lạnh lùng cười một tiếng, chẳng thèm liếc nhìn Phó Giang lấy một cái. Ánh mắt sắc bén chỉ dừng lại trên người Tiêu Tử Hành, như con sói dữ đang nhìn chằm chằm vào miếng thịt tươi.
Khác với sự căng thẳng trên núi, Tiêu Tử Hành trong lúc này lại có vẻ vô cùng bình thản, thậm chí hắn còn cười lớn, rồi đối lại: “Chiếu thư tự trách? Dám hỏi đại tướng quân, trẫm có tội gì?”
Thanh kiếm của Hàn Thủ Nghiệp lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo, giọng ông ta cũng lạnh lùng như mũi kiếm, cách một cánh cửa phía trong phòng thái tử Tiêu Diệc Chiêu nghe thấy lời của cữu công, ông ta nói: “Ngươi là kẻ bạo ngược, hẹp hòi, không có lòng nhân từ, quên đi công lao của các thế gia nam độ khi xưa. Chỉ trong vòng bốn mươi năm ngắn ngủi, ngươi đã quên hết, phản bội, âm mưu cắt giảm sức mạnh của các thế gia, chẳng phải vậy sao?”
Tiêu Diệc Chiêu nghe vậy, tuy không hiểu hết những lời của cữu công, nhưng cậu đã cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Biết rằng cữu công đã quyết tâm gây hại cho phụ hoàng.
Cậu hoảng sợ, liền lặng lẽ nắm lấy tay mẫu hậu, đồng thời nghe thấy phụ hoàng phản bác: “Đại tướng quân nói vậy sao lúc Thẩm gia, Tề gia hai nhà gặp nạn lại không thấy Hàn gia giúp đỡ? Đúng là lấn chiếm, nuốt chửng thì luôn đi đầu, bây giờ lại nói những lời này chẳng phải là thỏ chết hổ tiếc? Giờ nói những lời này không phải là giả nhân giả nghĩa sao?”
Hàn Thủ Nghiệp nghe vậy lập tức nghẹn lời, tức giận đến đỏ mặt, thét lớn: “Ngươi!”
Tiêu Tử Hành đứng đó trong bộ long bào, tay chắp sau lưng, nhìn Hàn Thủ Nghiệp bằng ánh mắt khinh miệt, từng câu nói của hắn như những đòn đánh mạnh, vang vọng trong không gian: “Trẫm vong ơn bội nghĩa hay các ngươi mới là kẻ được một tấc lại muốn tiến thêm một phân? Từ xưa đến nay, vua vua, thần thần, phụ phụ, tử tử, các triều đại nào chẳng vậy? Cớ sao ở Đại Lương, bề tôi lại đứng trên đầu vua, đây là lý lẽ gì?”
“Giang Nam này đã loạn lắm rồi!” Giọng hoàng đế vang vọng qua những đỉnh núi: “Hôm nay trẫm sẽ để các ngươi tự do chém giết, thành vương bại vương không có gì phải bàn cãi. Nhưng nếu ngươi bại, trẫm sẽ lấy mạng cả Hàn gia, mấy trăm mạng người để làm sáng tỏ quy tắc vua tôi, ngươi có dám không?”
Thiên Tử nổi giận, xác chết chất thành đống, máu nhuộm đỏ núi non. Năm nay đã là năm thứ sáu kể từ khi Tiêu Tử Hành lên ngôi, hắn không còn là tiểu hoàng tử năm xưa, giả vờ phong lưu để che giấu bản thân mà đã trở thành quân vương từng tự tay chém giết Tề gia, một bậc quân vương lạnh lùng, đầy mưu lược. Hiện giờ, hắn đứng vững dưới hành cung uy nghi, khuôn mặt đã có ria mép, toát lên vẻ chín chắn, trầm ổn khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy kính phục.
Tuy nhiên, Hàn Thủ Nghiệp lại không bị khí thế của hắn làm cho sợ hãi. Kẻ đã quyết tâm lật đổ cờ bàn sao có thể bị ràng buộc trong các quy tắc của ván cờ? Hiện tại Tề Anh đã chết, Tiêu Tử Hành không còn chỗ dựa, hắn chỉ một mình bị bao vây, liệu có thể làm được gì lớn lao? Hôm nay, Hàn Thủ Nghiệp mang theo hai mươi vạn binh, trong khi binh giáp bạc trong cung chỉ có vỏn vẹn năm vạn, sao lại không thể trị được cái tên tiểu hoàng đế Tiêu Tử Hành này?
Ngay lập tức, Hàn Phi Tùng lao lên phía trước, một kiếm chém đứt mũi tên từ phía sau nhắm vào Hàn Thủ Nghiệp.
Tất cả chỉ trong chớp mắt. Con tuấn mã dưới thân Hàn Thủ Nghiệp hoảng sợ, lập tức dương cao móng, phát ra tiếng hí dài, Hàn Thủ Nghiệp vội vàng kéo cương ngựa, ổn định lại, rồi vội vã quay lại nhìn về phía sau.
Chỉ thấy từ trong rừng núi cách một trăm bước, bất ngờ xuất hiện vô số binh sĩ, người dẫn đầu là một tướng quân mặc giáp, tay cầm đại cung đỏ, khí thế mạnh mẽ chính là Bùi Kiệm, tướng quân của triều đình!
Tiêu Tử Hành đã giấu quân bài sau lưng. Hàn Thủ Nghiệp và Hàn Phi Tùng liếc nhìn nhau, chưa kịp nói lời nào, thì nghe thấy Tiêu Tử Hành cất tiếng lớn: “Nghịch thần làm loạn, hại quốc hại dân, thiên hạ ai ai cũng có thể trừng trị. Bùi Kiệm! Trẫm lệnh ngươi bắt sống phụ tử Hàn gia, những kẻ còn lại, nếu đầu hàng thì không giết!”
Tiếng của thiên tử vang như vàng như ngọc, vang vọng trong núi rừng, như thần linh đang ban lệnh, còn Bùi Kiệm thì lập tức nhận lệnh. Các binh sĩ ẩn trong rừng bắt đầu lộ diện, tiếng hò hét chiến đấu vang lên không ngừng, khiến người nghe đều rợn tóc gáy.
Tuy nhiên, trên mặt Hàn Thủ Nghiệp lại không thấy chút sợ hãi nào. Ông ta cười lớn, tiếng cười vang vọng, nói lớn: “Tiêu Tử Hành! Ngươi tưởng mình thông minh, thực ra chỉ là kẻ tầm thường mà thôi!”
Ông ta vung tay mạnh, Hàn Phi Tùng lập tức ra hiệu cho cận vệ bên cạnh bắn một quả hỏa tiễn lên không trung, ánh sáng lóe lên như chớp, ngay lập tức, tiếng binh khí va vào nhau vang lên từ dưới núi, như sóng biển dâng trào.
Hàn Thủ Nghiệp… cũng giấu quân bài sau lưng. Ông ta hành động vì muốn mưu phản, cớ gì lại không cẩn thận? Cớ gì không tính toán mọi chuyện chu đáo?
Mười năm trước, Bùi Kiệm chỉ là một tiểu tướng không có danh tiếng gì ở Thạch Thành, không hiểu vì sao vào năm Tưởng Dũng bị giết, hắn lại lọt vào mắt xanh của Tề Kính Thần. Kể từ đó, Tề Kính Thần luôn âm thầm nâng đỡ tiểu đô thống này, sau này trong trận bắc Phạt, Tề Kính Thần giao cho Bùi Kiệm trọng trách, để hắn ở trận chiến Quan Sơn lập chiến công lớn, suýt nữa chém được đầu của lão Quốc Công của Bắc Nguỵ, người đã qua đời. Một trận chiến đã khiến Bùi Kiệm nổi danh khắp thiên hạ.
Năm năm qua, Tề Kính Thần càng công khai trọng dụng người của thứ tộc, Bùi Kiệm cũng theo đó mà thăng tiến. Những trận chiến do Tề Kính Thần chỉ huy, Bùi Kiệm đều dẫn quân lên chiến trường, lập chiến công hiển hách, giờ đây chưa tới ba mươi đã trở thành Xa Kỵ tướng quân của triều đình, là một trong những võ quan được Tiêu Tử Hành ưu ái nhất, nhiều năm qua luôn âm thầm chia rẽ và thu nhỏ quyền lực quân binh của Hàn gia. Hắn rõ ràng là người của Tề Anh, sao Hàn Thủ Nghiệp có thể không đề phòng?
Hàn Thủ Nghiệp đã tính toán ván cờ này từ lâu, mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của ông ta, không chỉ Bùi Kiệm, ông ta còn phòng bị cả những người khác, như các nhánh phụ của Tề gia, Tề Phong, Tề Tranh, Tề Đình, tất cả các tướng quân trong vòng năm trăm dặm quanh núi Hào Sơn đều đã được ông ta tính toán kỹ lưỡng. Hoặc là ông ta đã cài mật gián bên cạnh họ, hoặc là đã điều họ ra biên cảnh, đêm nay tuyệt đối không ai có thể tới đây phá hoại đại sự của ông ta! Chắc chắn không thể có sơ sót! Tất cả sẽ định trong trận chiến duy nhất lần này
Hẻm núi Hào Sơn rộng lớn, chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, tình thế đã biến đổi liên tục khiến tất cả những người có mặt ở đây đều không khỏi cảm thấy choáng váng, như thể chẳng thể nào nắm bắt nổi.
Còn bên trong đại điện, tiểu thái tử còn quá nhỏ đã hiểu rằng, mọi chuyện ngoài khe cửa không phải trò đùa, cũng không phải chuyện đùa. Cậu biết, cữu công của mình thật sự muốn g**t ch*t phụ hoàng. Thứ đang trải ra trước mắt cậu chính là một đám núi lửa, một vực thẳm không lối thoát, là địa ngục trần gian.
Tiểu thái tử không kìm nổi sự sợ hãi, cơ thể nhỏ bé bắt đầu run rẩy.
“Mẫu hậu…” Cậu khóc, đôi tay nhỏ bé nắm chặt váy hoàng hậu. “Chiêu Nhi sợ, Chiêu Nhi sợ…”
Cậu không dám nhìn ra ngoài nữa, chỉ quay lại muốn nhào vào vòng tay của mẫu hậu. Nhưng mẫu hậu lại lạnh lùng đẩy cậu ra. Đôi tay của mẫu hậu siết chặt vai cậu, ép buộc cậu phải mở to mắt nhìn những gì đang xảy ra ngoài kia. Cả đôi móng tay mảnh như ngọc của mẫu hậu cũng đâm sâu vào vai cậu, khiến cậu cảm thấy đau nhói.
“Chiêu Nhi, con nhìn cho rõ!” Giọng hoàng hậu lạnh lùng, trầm đục, từng chữ rơi xuống như găm vào xương cốt. “Đây chính là con đường con sẽ phải đi trong tương lai, dù có phải vùi dập sinh linh, dù có phải mưa máu gió tanh, dù người thân của con có giương dao muốn chém giết con, con cũng không được phép lùi bước.”
“Giống như phụ hoàng con vậy!” Móng tay dài của mẫu hậu càng đâm sâu vào thịt da của cậu. “Mãi mãi đứng vững nơi đó, không bao giờ ngừng chiến đấu, luôn phải vươn tới đỉnh cao nhất.”
Tiêu Diệc Chiêu run rẩy mạnh mẽ hơn, lúc này cậu cũng không rõ vì sao. Liệu có phải vì giọng điệu của mẫu hậu lúc đó khiến cậu sợ hãi đến vậy? Liệu có phải vì những ngón tay dài sắc nhọn của mẫu hậu đâm vào người cậu khiến cậu đau đớn như vậy? Liệu có phải vì cậu sợ rằng suốt đời mình sẽ phải đối diện với những chuyện đáng sợ giống như phụ hoàng? Hay chỉ đơn giản vì… cậu thấy phụ hoàng như sắp bị cữu công của mình đánh bại? Cậu còn quá nhỏ, hoàn toàn không hiểu rõ.
Cậu chỉ cảm thấy nỗi sợ hãi ngày một lớn dần, nhìn thấy đội quân giáp bạc của phụ hoàng từng người ngã xuống, số lượng ngày càng ít đi. Cậu thấy một vị tiểu tướng quân tên Bùi Kiệm đến bên cạnh phụ hoàng, bảo vệ người, chỉ vài nhát kiếm đã chặt đứt mấy tên phản loạn có ý đồ ám hại phụ hoàng, nhưng mỗi khi hắn hạ một tên, lại có một kẻ mới xuất hiện thay thế, hắn hạ hai tên, lại có hai tên khác lao vào tiếp… như thể vô tận vậy.
Cậu nhìn thấy càng lúc càng nhiều người mặc giáp sắt tiến gần đến phụ hoàng, tiến gần đến cung điện nơi cậu và mẫu hậu đang ẩn nấp…
Cảnh tượng ấy như một cơn ác mộng không thể thoát ra khiến Tiêu Diệc Chiêu chỉ biết cắn chặt môi, không dám phát ra tiếng động nào. Mỗi một cái nhìn, mỗi một cảnh tượng đều đâm sâu vào trái tim cậu, như thể đang ép cậu phải hiểu rằng thế giới này chẳng có gì là an toàn cả, và tất cả mọi thứ có thể sụp đổ trong tích tắc.
Phụ hoàng của cậu là người tôn quý nhất thế gian. Mẫu hậu của cậu là mẫu nghi thiên hạ. Cậu là thiên tử tương lai, sẽ kế thừa ngôi báu. Tại sao những kẻ này lại muốn giết họ? Cậu thật sự rất sợ hãi…
Vào lúc này, Hàn Thủ Nghiệp nhìn thấy Tiêu Tử Hành thất bại thảm hại, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn. Ông ta bật cười đắc ý, tiếng cười vang vọng khắp núi rừng, trước mắt ông ta dường như đã nhìn thấy cảnh tượng mình chặt đứt đầu Tiêu Tử Hành. Ông ta còn thấy mình mặc hoàng bào vàng rực lên ngôi vua, ngồi trên đỉnh cao quyền lực, được hàng vạn người quỳ lạy, hô vang vạn tuế. Ông ta sẽ phong cho Yến phu nhân làm hoàng hậu! Ông ta sẽ để nàng và con trai hưởng thụ vinh hoa phú quý suốt đời! Ông ta sẽ cho tất cả những người trong Hàn gia từng khinh thường ông ta phải mở to mắt nhìn xem! Ai mới thật sự mang lại vinh quang vô hạn cho Hàn gia!
Nhưng vào lúc này, ông ta đột nhiên cảm nhận được điều gì đó. Tiếng gươm giáo dưới chân núi dần dần lắng xuống, không gian dần im ắng, trong khi dưới con đường núi, ánh lửa từ đám đuốc bập bùng sáng dần, hàng ngàn ngọn đuốc soi sáng bóng đêm của núi Hào Sơn, khiến nơi này trở nên sáng tỏ như ban ngày.
Trong sự yên tĩnh đột ngột ấy, trong ánh lửa rực rỡ ấy. Tất cả mọi người đều nhìn thấy một bóng dáng từ từ tiến lên dưới con đường núi.
Người ấy đội một chiếc mũ cao, mặc một bộ y phục áo rộng, mắt phượng sáng như sao. Không mang theo chút khí thế của chiến tranh nhưng lại vô hình tạo ra một sức ép nặng nề, như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Sau lưng người ấy là hàng ngàn ngọn đuốc, khiến người ta cảm giác như người ấy mang đến ánh sáng, nhưng ánh lửa ấy lại giống như ngọn lửa địa ngục đã thiêu rụi vô số oan hồn và tham lam, thiêu đốt chúng thành tro bụi.
Cũng giống như, người ấy đã không thương tiếc thiêu rụi chính bản thân mình.
Người ấy bước ra từ vực sâu nghiệp chướng vô tận nhưng vẫn giữ được dáng vẻ kiên cường huy hoàng như những ngày tháng khi xưa.
Vừa giống như Tu La bước ra từ địa ngục, vừa như một vị thần phật từ bi.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 204: Núi Hào Sơn (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
