Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 2: Kích cúc (2)
Bình Cảnh Hầu phu nhân nghe những lời nịnh hót tâng bốc kia, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.
Bà ta vốn là người tính tình thẳng thắn, mạnh mẽ, xưa nay không chịu khuất tất, lại thương yêu chất nữ như con ruột. Năm đó, nha đầu ấy vì chuyện Cố Cư Hàn đột ngột thành hôn với người khác mà ở nhà khóc lóc đòi thắt cổ, uống thuốc độc, dù nay thời gian đã qua, lòng vẫn chẳng thể nguôi ngoai. Bà làm cô mẫu, nhìn chất nữ đau lòng như thế cũng chẳng thể yên tâm.
Năm xưa, bà ta cùng đệ đệ từng nghĩ, hai nhà vốn thân thiết, lại coi Cố Cư Hàn như nửa bậc trưởng bối. Thời còn giao hảo, ai nấy cũng thân quen, gọi thẳng tên tự của hắn là Ôn Nhược. Lúc ấy chỉ nghĩ, hắn vừa thành thân, nhất thời si mê nữ tử thương gia nhà buôn kia nên chưa thể tiếp nhận chất nữ nhà bà ta. Đợi vài năm tình cũ nhạt phai, sẽ rước chất nữ nhà bà ta vào phủ làm bình thê, nếu không được thì làm thiếp cũng là điều dễ liệu. Nào ngờ người nữ tử kia thủ đoạn thật ghê gớm, năm năm trôi qua vẫn có thể khiến Ôn Nhược xoay quanh nàng như con rối, sống chết không chịu cưới chất nữ nhà bà ta, thật là đáng hận!
Giờ thì hay rồi. Nữ nhân ấy đi đường cũng phải có phu quân dìu, ngồi ghế cũng cần phu quân đỡ. Chất nữ bà ta nhìn cảnh tượng này từ xa, trong lòng sẽ phải lạnh lẽo, đau đớn đến nhường nào? Bà ta làm cô mẫu, sao có thể nuốt trôi nỗi uất này?
Chỉ là bà ta mắt sáng lòng rõ, không giống đám đàn bà ngu muội chỉ biết cúi đầu nịnh nọt kia. Khi nãy, lúc nghe chuyện phong lưu giữa Tề Anh và Tiêu Tử Dư, nữ nhân ấy rõ ràng để lộ chút u sầu trong ánh mắt. Đủ thấy mối quan hệ giữa nàng và Cố Cư Hàn chưa chắc đã thực sự đằm thắm như vẻ bề ngoài.
Ý niệm vừa xuất hiện, bà ta liền định nhân cơ hội nhắc đến Tề Anh đôi lời, nào ngờ chưa kịp mở miệng, liền nghe ngoài sân cưỡi ngựa vang lên tiếng hô “vạn tuế”, kế đó là hàng nghi trượng như mây kéo tới. Hoàng đế và hoàng hậu nương nương đã giá lâm.
Nguỵ đế Cao Mẫn năm nay vừa tròn bốn mươi, dưỡng sinh cẩn thận nên thân hình chưa phát tướng, chỉ là mấy năm gần đây lại yêu thích thứ ngũ thạch tán từ phương nam. Thứ ấy tuy thanh nhã, được giới danh sĩ xem trọng, nhưng dùng lâu lại tổn hại thân thể. Cố Cư Hàn từng hạ lệnh nghiêm cấm tướng sĩ trong quân tiếp xúc, song hoàng đế lại chẳng phải người dưới trướng chàng, nên tất nhiên không nghe theo. Không rõ đêm qua có dùng hay không, mà hôm nay lại đến sân đấu trễ như vậy.
Hoàng hậu Trâu thị tuổi tác tương đương hoàng đế, thuở thiếu thời dung mạo khuynh thành, nay vẫn sủng ái không suy. Trâu thị xuất thân không phải danh môn thế tộc, nhưng nhờ vào sự sủng ái của hoàng đế mà đến phụ tộc* cũng một bước lên mây, hiện giờ quốc cữu đã làm tới chức Tể Phụ, hôm nay cũng đi theo bên bồi giá.
*Phụ tộc ở đây chỉ nhà bên nội
Chúng nhân hành lễ xong ngẩng đầu nhìn lên, thấy công chúa Đại Lương cũng tới. Vì nàng và hoàng đế chưa cử hành đại hôn nên nghi lễ vẫn theo quy chế công chúa Đại Lương. Mọi người chăm chú nhìn kỹ, thấy Tiêu Tử Dư quả thực đoan chính thanh tú, mắt sáng răng ngọc, nhưng xét cho cùng cũng chẳng đến mức khuynh quốc khuynh thành. Nàng năm nay đã hai mươi sáu tuổi, không còn gọi là trẻ nữa, sắc mặt lại có phần tiều tụy, khiến cho nhan sắc vốn có giảm đi đôi phần.
Đám mệnh phụ ngồi dưới mái hiên âm thầm thở dài, không trách vị công chúa này sắc mặt tiều tụy, trước mặt cố nhân mà phải gả cho người khác, lại còn là cố nhân nổi danh thiên hạ như Tề Kính Thần, thử hỏi còn ai có thể tươi tỉnh cho được? Chỉ là, công chúa cũng dính vào một chuyện tình phong hoa tuyết nguyệt như thế, ai cũng tưởng nàng hẳn phải là mỹ nhân khuynh thành khuynh quốc, chí ít cũng có thể sánh ngang với Yến Quốc Công phu nhân, nào ngờ dung mạo… lại có phần tầm thường.
Mọi người tính toán trong lòng một lượt, rồi rất nhanh liền dời ánh mắt đi, khắp nơi tìm kiếm bóng dáng của Tề Kính Thần, chỉ là… nhìn quanh ngó quẩn, dù thấy không ít sứ giả Đại Lương, nhưng y phục ai nấy đều không xứng tầm với quy chế của Tề đại nhân, nhất thời ai nấy cũng ngơ ngác chẳng biết đâu mà lần.
Lúc này, đế hậu đã an vị trên đài cao, công chúa Đại Lương cũng đã vào chỗ ngồi. Cố Cư Hàn bước tới trước long giá, cúi người hành lễ với Ngụy đế, rồi hỏi: “Thần xin phép mạo muội, chỉ là hôm nay sao không thấy Tề đại nhân giá lâm?”
Ngụy đế cười lớn, đáp: “Trẫm còn nhớ sáu năm trước, Kính Thần vào kinh, từng cùng Ôn Nhược tại trường đua này tranh tài một phen, năm đó là ai thắng nhỉ?”
Bên dưới, quốc cữu Trâu Tiềm chắp tay cười đáp: “Bẩm bệ hạ, năm ấy trận đấu quả thực hào hứng, tiếc là vẫn chưa phân thắng bại.”
Ngụy đế gật đầu, quay sang hỏi Cố Cư Hàn: “Lẽ nào Ôn Nhược vì vậy mà vẫn canh cánh trong lòng, mong hôm nay được phân rõ cao thấp với Kính Thần?”
Cố Cư Hàn cúi đầu cười, nói: “Chuyện gì cũng không qua được mắt bệ hạ.”
Ngụy đế cười càng khoái trá: “Vậy e là Ôn Nhược phải thất vọng rồi. Sáng nay sứ đoàn Đại Lương bẩm rằng Kính Thần dọc đường nhiễm phong hàn, hôm nay không thể đến.”
Phó sứ Đại Lương Hàn Phi Trì bước lên một bước, chắp tay cười nói: “Tả tướng lúc trên đường đến Ngụy còn nhắc đến lần tranh tài năm xưa cùng tướng quân, sớm đã mong có dịp giải nỗi tiếc nuối ấy. Chỉ tiếc đường sá lao nhọc khiến đại nhân nhiễm phong hàn, lần này e là phải thất hẹn rồi.”
Dưới giàn hoa không xa, đám quý phu nhân mới thật lòng thấy thất vọng. Cái gì mà tiếc nuối năm xưa, gì mà trận đấu thắng bại, có liên quan gì chứ! Điều các nàng thật sự muốn là được tận mắt trông xem Tề Kính Thần kia rốt cuộc có dung mạo thế nào mà được tán tụng là nhân vật phong nhã đệ nhất thiên hạ! Giờ người lại không đến, vậy tấm lòng ngóng trông từ sớm của các nàng biết gửi vào đâu? Những chiếc cổ vì trông ngóng mà mỏi nhừ này, lại biết làm sao? Quả thực là quá đáng!
Tâm trạng mọi người sa sút, chợt thấy cả buổi sáng đều uổng phí, cổ họng cũng khô rát hẳn đi. Đám nha hoàn bên cạnh quý nhân đều lanh lợi, thấy chủ nhân không vui liền ân cần dâng trà thơm ngọt mát, giúp các nàng tiêu bớt hỏa khí trong lòng. Tần thị đích thân rót cho tẩu tử một chén trà mới, nhưng khi đưa tới thì nàng ấy cúi đầu chẳng có động tĩnh. Gọi hai tiếng mới giật mình nhận lấy.
Tề Kính Thần không đến, nữ quyến thì hụt hẫng, mà nam tử trong triều cũng chẳng lấy gì làm vui. Bởi Tề đại nhân xưa nay vẫn là khuôn mẫu của sĩ tộc, lại từng nhiều phen khiến binh sĩ Bắc Ngụy bại dưới tay mình, làm quân nhân Ngụy quốc bao phen mất mặt.
Tuy Đại Lương nơi Giang Tả vốn giàu có, lại coi trọng lễ nghi, phong khí nho nhã, chẳng giống dân phong cường tráng như Bắc Ngụy, nhưng nghĩ kỹ, dẫu Tề đại nhân có xuất sắc đến đâu, thì trong trò kích cúc này e cũng chẳng hơn được họ. Thế nên hôm nay các võ tướng công thần Bắc Ngụy đã sớm chuẩn bị tâm thế, mong một trận đè bẹp uy danh Tề Kính Thần. Ai ngờ lại như vung quyền vào nhúm bông, sao không khiến người ta bực bội cho được?
Lưu Thiệu Đường, thứ tử của Quận Công Quyễn Lăng, hiện là tướng quân Hữu Quân Bắc Ngụy, năm nay hai mươi tư tuổi, vừa từ chiến trường Đại Lương rút về từ tháng hai, cũng là tướng dưới trướng Cố Cư Hàn. Trên chiến trường, hắn cũng chẳng gặp Tề Kính Thần được mấy lần, lần này người đến Ngụy quốc, hắn vốn định tỷ thí một phen trên sân đấu. Nay chẳng thể toại nguyện, trong lòng cũng bức bối.
Thấy Cố Cư Hàn từ trên đài bước xuống, sắc mặt có phần ưu tư, hắn so với người kia lại thành ra thoải mái hơn, liền bước tới kéo tay huynh trưởng, đùa: “Đệ sớm đoán được huynh muốn cùng Tề Kính Thần phân cao thấp, nhưng không ngờ huynh lại để tâm đến vậy. Theo đệ chuyện này chẳng gấp, đằng nào hắn cũng phải đợi hoàng đế và công chúa thành hôn rồi mới có thể rời Ngụy quốc, vẫn còn nhiều dịp mà.”
Quận Công Quyễn Lăng và lão Quốc Công là cố bằng hữu, Cố Cư Hàn lớn hơn Lưu Thiệu Đường bảy tuổi, hai người lớn lên như huynh đệ, tình cảm rất gắn bó. Chỉ là hôm nay Cố Cư Hàn chẳng còn tâm trí đùa giỡn. Lưu Thiệu Đường thấy hắn vừa theo mình ra sân vừa quay đầu nhìn về phía giàn hoa nơi tỷ phu đang ngồi, không nhịn được lại trêu tiếp: “Từ khi về từ chiến trường đến giờ cũng đã hơn một tháng, sao huynh còn chưa giải được nỗi tương tư? Huynh à, cứ dính lấy tẩu tử như vậy e là không ổn đâu…”
Vừa nói, hắn vừa kéo Cố Cư Hàn vào giữa sân, đám nam tử khác nghe hắn đùa giỡn, lại thấy Cố đại tướng quân từng chém giết không nương tay nơi chiến địa mà giờ lại mang dáng vẻ chẳng nỡ rời phu nhân, đều phá lên cười, cũng phụ họa trêu chọc hắn. Cố Cư Hàn thu ánh mắt, cười nói: “Thôi được rồi, lần trước các ngươi thua trong quân, chẳng phải không cam tâm sao? Vậy hôm nay đấu lại.”
Chốc lát sau, ngựa hý vang trời, bụi đất tung bay, cuộc vui của các nam tử trong tiết xuân cũng bắt đầu từ đó. Chỉ là, dù Yến Quốc Công oai phong tuấn dật trên sân đấu, song rốt cuộc cũng là người đã thành thân, phu nhân lại ngồi đoan chính bên dưới quan sát, hiển nhiên không thể khiến người ta mơ mộng như Tề Kính Thần kia. Đám quý nữ, quý phụ từng kỳ vọng vào một sự kiện lộng lẫy hôm nay, giờ chỉ còn lại chút ngẩn ngơ.
Tuy nhiên nỗi ngẩn ngơ ấy cũng chẳng kéo dài được lâu, chỉ một tuần trà sau, các phu nhân liền bắt đầu bàn tán chuyện Tề Kính Thần vắng mặt.
“Ta thấy, chuyện này e là có uẩn khúc khác.” Vị phu nhân từng tiết lộ chuyện giữa Tề Kính Thần và Tiêu Tử Dư nói như đinh đóng cột. “Bảo là nhiễm phong hàn, lời này nghe mãi cũng nhàm. Có lẽ hắn không muốn thấy cảnh công chúa cùng bệ hạ vui vẻ sum vầy chăng.”
Các phu nhân nghe xong đều giật mình, rồi nhao nhao cảm thán. Một người khác chen vào: “Nói vậy mới hợp lý. Người như Tề đại nhân, đến chiến trường còn không ngại, sao lại dễ dàng nhiễm phong hàn đến mức không thể ra ngoài? Xem ra chuyện tình cảm thực sự khiến lòng người hao tổn, đến nhân vật như Tề đại nhân mà cũng chẳng trụ nổi.”
Lại một trận xuýt xoa. Bình Cảnh Hầu phu nhân nghe những lời này, lại liếc mắt nhìn vị thương nữ đang ngồi bên, thấy nàng cúi đầu, ánh mắt mông lung nhìn chén trà trong tay, liền càng chắc rằng suy đoán trước đó của mình không sai, nàng ta và Yến Quốc Công tuy có vẻ phu thê tình thâm nhưng sau lưng chưa chắc đã hòa thuận, thế nên nàng ta mới động lòng với cặp uyên ương khốn khổ của Đại Lương kia.
Bà ta định bụng khơi mào đôi câu ly gián, nhưng hôm nay thật không đúng lúc, mấy lần định mở lời lại đều bị người khác chen ngang. Chỉ thấy một viên thái giám trong cung bước đến trước lều, hành lễ với các phu nhân, rồi hướng về phía nàng thương nữ kia nói: “Yến Quốc Công phu nhân, hoàng hậu nương nương mời người tới đàm chuyện.”
Khi Thẩm Tây Linh bước lên cao đài hành lễ với hoàng đế và hoàng hậu, tiếng trống dưới đài vang dội từng hồi, tiếng reo hò không dứt. Có lẽ là vừa có người giành được vòng chiến thắng đầu tiên.
Mùa xuân năm nay tại Ngụy quốc tuy tươi sáng, nhưng nàng vẫn cảm thấy một luồng gió lành lạnh. Khi hoàng hậu ban tọa, nàng vẫn thấy rét. Nhớ lại lúc ra cửa sáng nay, Cố Cư Hàn từng khuyên nàng khoác thêm một chiếc áo mỏng bên ngoài xuân y, nhưng nàng chê xấu, không chịu mặc, giờ nghĩ lại cũng hơi hối hận.
Hoàng hậu nương nương mỉm cười hỏi: “Bổn cung thấy dạo này trông ngươi có phần gầy đi, nghe nói sáng nay còn gọi thái y đến phủ, chẳng hay thân thể có gì không ổn chăng?”
Thẩm Tây Linh khom người đáp lễ, dịu giọng: “Tạ ơn nương nương quan tâm, thần thiếp vẫn ổn. Chỉ là sáng sớm có hơi nhức đầu, tướng quân ngài ấy lại làm lớn chuyện mà thôi.”
Hoàng hậu cười khẽ: “Hắn là người thương ngươi nhất mà. Trước đây bổn cung và bệ hạ còn lo lắng hôn sự của hắn, sợ rằng mắt cao hơn đầu, khó tìm được người vừa ý, chẳng ngờ lại là lo hão.”
Hoàng đế ngồi bên cạnh nghe hoàng hậu nhắc đến mình, lẽ ra nên ứng lời, nhưng lúc ấy trên sân đang giao tranh kịch liệt, ngài cũng chẳng phân thần nổi, chỉ ậm ừ đáp lấy lệ mấy tiếng, không nói thêm gì.
Hoàng hậu nắm tay Thẩm Tây Linh, lại nói: “Phu thê các ngươi ân ái, bổn cung thấy mà vui lây. Chỉ là trong lòng vẫn thấy áy náy, những năm qua Ôn Nhược vì chinh chiến mà vất vả, liên lụy hai người các ngươi thường xuyên xa cách.”
Nghe vậy, Thẩm Tây Linh tất nhiên phải đáp lại vài lời vì nước vì nhà. Hoàng hậu nghe xong vẫn mỉm cười, nói tiếp: “Nhưng nghĩ đến tương lai lại thấy yên lòng. Công chúa xa giá gả sang Bắc Ngụy ta, hai nước kết tình hữu hảo lâu dài, Ôn Nhược cũng không cần lao tâm vì chiến sự nữa, phu thê các ngươi cũng sẽ được đoàn tụ. Đỡ hơn mỗi lần hắn về nhìn thấy ngươi lại chẳng muốn rời đi, trông cứ như chẳng có chút khí khái nam nhi nào vậy.”
Câu cuối vừa dứt, các vị quý nhân trên cao đài đều bật cười. Thẩm Tây Linh có hơi ngượng, chỉ khẽ gật đầu không nói gì.
Lúc này, công chúa Đại Lương cùng ngồi trên đài cao bỗng quay sang nhìn nàng, mỉm cười nói: “Năm xưa chuyện Cố đại tướng quân cưới thê tử, bổn cung cũng từng nghe tới ở Đại Lương. Nghe nói phu nhân dung nhan trầm ngư lạc nhạn*, hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.”
*kiêu sa, tuyệt trần
Dưới đài tiếng trống vang lên dồn dập, lại có tiếng huyên náo, nhưng chẳng giống tiếng reo mừng. Đúng lúc ấy, Nguỵ đế cũng không nhịn được vỗ tay cảm thán một câu: “Ôn Nhược, tiếc thay!”
Thẩm Tây Linh nghe vậy thì hiểu, có lẽ là Cố Cư Hàn vừa thất thủ, không giành được chiến thắng. Nàng trấn định lại tinh thần, đứng dậy hành lễ với công chúa, dịu dàng nói: “Công chúa quá khen rồi.”
Công chúa mời nàng ngồi xuống, vừa nghiêng đầu nhìn về phía dưới đài, nơi đám nam tử đang thúc ngựa cầm gậy tranh đấu, vừa như trò chuyện thường ngày: “Bổn cung còn nghe nói, phu nhân vốn là người Đại Lương, chẳng hay lời đồn ấy có thật không?”
Tay Thẩm Tây Linh hơi khựng lại, nhưng giọng nói vẫn dịu dàng, sắc mặt cũng không đổi: “Đúng vậy, thần thiếp vốn là người đất Lang Gia.”
“Ồ?” Công chúa nhướng mày, lại mỉm cười, trong đôi mắt như ẩn hiện một tia giễu cợt: “Thế thì thật đáng tiếc, bổn cung còn tưởng phu nhân là người Kiến Khang.”
Hoàng hậu có chút kinh ngạc, hỏi: “Công chúa sao lại hỏi vậy? Chẳng lẽ từng quen biết với Yến Quốc Công phu nhân từ trước?”
Tiếng trống lúc này càng thêm dồn dập, dày đặc đến mức khiến lòng người bất an. Thẩm Tây Linh cảm thấy hôm nay gió thực sự có hơi lành lạnh.
Lúc ấy, từ sau lưng công chúa, sứ giả Đại Lương Hàn Phi Trì khẽ cười nói: “Phu nhân quả thật có vài phần giống với một cố nhân của công chúa năm xưa, chắc là công chúa bỗng nhớ tới người ấy thôi.”
Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn về phía Hàn Phi Trì, người đang đứng sau lưng Tiêu Tử Dư. Đó là một nam tử dáng người cao gầy, gương mặt luôn mang ý cười, nhưng lúc này lại là một nụ cười như có như không, ánh mắt vẫn không hề liếc nhìn nàng dù chỉ một chút.
Nghe công chúa lặng lẽ một lúc, rồi nhàn nhạt nói: “Ừm, Hàn đại nhân nói đúng.”
Tiếng trống dưới đài dần lặng xuống, rồi bỗng vang lên tiếng hoan hô náo nhiệt. Hoàng đế bật cười lớn, khen một tiếng: “Ôn Nhược thân pháp tuyệt hảo!”
Thẩm Tây Linh nghe vậy ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Cố Cư Hàn tay cầm cầu trượng, đang ngồi cao trên lưng ngựa, được quần chúng vây quanh. Khoảng cách quá xa, không nhìn rõ mặt hắn, chỉ biết ánh mắt ấy vẫn đang hướng về phía nàng. Nàng mỉm cười, khẽ giơ tay vẫy với hắn.
Hoàng hậu cũng cười nói: “Xem kìa xem kìa, Thượng Trụ Quốc của Bắc Ngụy ta là thế đấy, xa thê tử có chút mà đã thế này rồi. Bổn cung thấy, hai người cũng nên tính chuyện có con đi thôi.”
Thẩm Tây Linh còn chưa kịp trả lời, đã thấy công chúa Đại Lương từ xa giơ cao chén vàng nhỏ, cười nói:
“Phu thê tình sâu như vậy, thực khiến người ta ngưỡng mộ. Bổn cung kính chúc hai vị sớm sinh quý tử.”
Dứt lời, Thẩm Tây Linh lại nhìn về phía Hàn Phi Trì, thần sắc hắn vẫn như trước, nụ cười như có như không, ánh mắt vẫn chưa từng dừng lại trên người nàng.
Nàng cụp mắt, hành lễ cảm tạ hoàng hậu và công chúa, lại nói: “Hôm nay có lẽ thần thiếp mặc hơi phong phanh, lúc này cảm thấy đầu đau, e là không tiện ở lại lâu thêm.”
Hoàng hậu nghe xong vội nói: “Ai da, bổn cung thật hồ đồ, quên mất thân thể ngươi đang yếu, chịu gió không được. Đứa trẻ ngoan, mau hồi phủ nghỉ ngơi đi.”
Thẩm Tây Linh đứng dậy hành lễ từ biệt đế hậu và công chúa, sau đó theo nội quan rời khỏi cao đài. Nàng rời đi đúng lúc một trận đấu vừa kết thúc. Cố Cư Hàn thắng rồi, nàng không rõ hắn đã thắng thế nào, nhưng nàng biết, hắn nhất định sẽ thắng. Con người ấy, một khi đã hạ quyết tâm làm gì, thì luôn làm được.
Sáng nay nghe nói trận đầu có phần thưởng là một cây trâm vàng, nàng xem mẫu rồi tán thưởng một câu: “Thật đẹp!”
Hắn liền nói: “Vậy ta sẽ vì nàng mà giành lấy nó.”
Quả nhiên, hắn đã giành được rồi. Thẩm Tây Lăng thấy hắn xuống ngựa đi về phía mình, tay cầm đúng cây trâm vàng ấy.
Khi đến gần, hắn lại quên mất chuyện đưa cây trâm, chỉ chau mày hỏi: “Nàng làm sao vậy? Sao sắc mặt lại nhợt nhạt thế này?”
Nàng khẽ cười: “Không có gì. Ngài đi chơi với Thiệu Đường họ đi, ta… hôm nay muốn về phủ trước một chút.”
Cố Cư Hàn khẽ thở dài: “Ta đi cùng nàng.”
Thẩm Tây Linh định khuyên hắn đừng thế, nhưng thấy thần sắc hắn kiên quyết, nàng cũng không nói thêm gì nữa.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 2: Kích cúc (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
