Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1)


*Kích cúc, còn gọi là mã cầu hoặc kích cầu, là một môn thể thao cưỡi ngựa truyền thống của Đông Á, tương tự như môn polo. Thời điểm xuất hiện không rõ ràng, nhưng đã có ghi chép bằng văn tự từ thời Hán – Ngụy, và phát triển mạnh vào thời nhà Đường. Mỗi đội gồm 10 người, người chơi phải cưỡi ngựa và dùng gậy để đánh bóng, ghi điểm bằng cách đánh bóng vào cầu môn.


Lần thứ hai Thẩm Tây Linh gặp lại Tề Anh đúng vào một tháng ba ấm áp hiếm có của triều Bắc Ngụy.


Những năm trước, thời điểm này Thượng Kinh thường còn rét căm căm, không hiểu sao năm nay xuân đến sớm lạ thường, đến mức bãi chơi kích cúc vùng ngoại ô Thượng Kinh cũng mở cửa sớm hơn thường lệ.


Môn kích cúc vốn khởi nguồn từ quân doanh, là trò chơi cưỡi ngựa dùng gậy đánh cầu. Từ thời tiền triều đã dần lưu hành trong giới quý tộc. Bắc Ngụy vốn trọng võ, phong tục cường hãn, bởi thế môn đấu này còn thịnh hành hơn cả Đại Lương phía nam. Cứ đến ngày xuân băng tuyết tan, trên sân lại trở nên nhộn nhịp, là dịp nam nhân thi nhau thúc ngựa vung gậy tranh cầu, vươn gân duỗi cốt sau một mùa đông dài lạnh giá. Còn các nữ quyến thì mặc áo xuân rực rỡ, ngồi dưới lều che quanh sân, bên bàn trà chuyện trò thư thả. Quả là một thú vui không thể thiếu của mùa xuân Bắc Ngụy.


Mà năm nay, lại càng đặc biệt hơn. Những năm gần đây, Bắc Ngụy và Đại Lương chiến tranh liên miên, khó phân thắng bại. Tuy không có đại chiến, nhưng những cuộc giao tranh nhỏ thì không ngớt, mãi đến tháng hai mới tạm yên ổn. Trận gần nhất cũng bất phân thắng bại, hai bên tranh chấp suốt nhiều năm, bên nào cũng không đủ lực thôn tính đối phương, cuối cùng đều mỏi mệt, nảy sinh ý định hoà nghị. Từ đó mới dẫn đến việc kết thân bằng hôn sự, lập mối giao hảo như Tần – Tấn.


Hoàng đế Đại Lương Tiêu Tử Hành là vị vua mới, lên ngôi chưa đầy năm năm. Hắn có một người muội muội ruột tên Tiêu Tử Dư, hiện là công chúa tôn quý nhất của Đại Lương. Lần này chính là nàng được gả xa cho hoàng đế Bắc Ngụy.


“Chuyện này nếu để ta nói thì, công chúa hòa thân ấy mà, là ai cũng chẳng quan trọng.” Gió xuân phảng phất mát mẻ, dưới lều che bên sân cầu, các phu nhân vấn tóc mây xanh tụ họp trò chuyện. Bình Cảnh Hầu phu nhân vừa tiện tay nhón một quả nho, vừa nói với đám nữ quyến bên cạnh. “Ngược lại, vị sứ thần đưa dâu lần này mới thật là đáng bàn.”


Nghe vậy, các phu nhân bên cạnh đều che miệng cười. Ngự Sử Trung Thừa Chung phu nhân tiếp lời đùa: “Chỉ có hầu gia nhà tỷ là tính tình hiền hòa, chứ đổi lại người khác, sao có thể để phu nhân bàn tán về nam nhân khác bên ngoài thế này?”


Bình Cảnh Hầu phu nhân vốn có đôi mày rậm, mắt to, khí khái mạnh mẽ, lời nói chẳng kiêng dè. Nghe xong bật cười ha hả, nói với mọi người: “Ta bàn luận thì sao chứ? Trong thiên hạ này, nữ nhân nào chưa từng bàn tán về Tề Anh của Đại Lương? Các ngươi cũng luôn bàn tán lén sau lưng, còn bày đặt chê ta?”


Tề Anh, tự là Kính Thần, là đích tử của Tề gia đệ nhất thế gia vùng Giang Tả. Phụ thân là Tề Chương, một trong tam công của Đại Lương, nay đã có ý lui về, nghe đồn hiện tại toàn bộ Tề gia đều do Tề Anh nắm giữ. Vị công tử này nổi danh từ nhỏ, mười ba tuổi được tiên đế Đại Lương tự tay chỉ điểm làm bảng nhãn, hai mươi mốt tuổi đã làm đến Phó Sử của Khu Mật Viện, cơ quan tối cao về quân sự nên được gọi là ‘tiểu Khu tướng’. Những năm gần đây, hai nước giao tranh, một mình Tề Anh quản lý Khu Mật Viện, ba năm trước từng đích thân dẫn quân trong trận Cưu Lăng khiến quân Ngụy đại bại, chấn động thiên hạ. Là nhân vật hiếm có vừa có thể vừa cầm quân vừa có thể vào triều làm quan văn, một truyền kỳ sống động.



Lời của Bình Cảnh Hầu phu nhân tuy có phần bạo miệng, nhưng quả là sự thật. Trong thiên hạ, có nữ tử nào chưa từng lén lút bàn tán về vị đại nhân ấy? Dù ở đất Ngụy này, cũng chẳng khác gì.


Một phu nhân khác cùng ngồi trong lều cười nói: “Vị đại nhân đó danh tiếng vang xa, nay đến nước ta, đúng là phải tận mắt nhìn cho rõ.”


“Phải đấy!” Bình Cảnh Hầu phu nhân lại nhón thêm một quả nho. “Nghe nói sáu năm trước ngài ta từng đến Thượng Kinh một lần, chỉ tiếc lúc ấy ta đang dưỡng bệnh ở Ký Châu, chẳng được gặp mặt. Hôm nay nghe nói ngài ta cũng sẽ lên sân đánh cầu, ta nhất định phải nhìn cho kỹ!”


Lời nói này lại khiến mọi người bật cười. Chung phu nhân vừa lắc đầu vừa cười: “Tỷ với hầu gia nhà mình hòa thuận ân ái, có nhìn kỹ hơn nữa thì cũng có sao? Có điều chất nữ Nguyên Nhi nhà tỷ, nay đang tuổi cập kê, nhìn giúp con bé mới là chuyện đứng đắn, sao hôm nay Nguyên Nhi không tới?”


“Sao lại không tới chứ?” Bình Cảnh Hầu phu nhân nghe thế thì giơ tay chỉ về phía một lều xa xa: “Ngồi ở bên đó với các cô nương đấy thôi.”


Bà ta lại phẩy tay, nói tiếp: “Chất nữ nhà ta ấy à, các ngươi còn lạ gì, suốt ngày chỉ mơ mộng trèo vào phủ Yến Quốc Công. Nói ra ta còn thấy mất mặt giùm nó.”


Chung phu nhân che miệng cười, liếc sang một vị phu nhân dịu dàng đoan trang bên cạnh, rồi trách Bình Cảnh Hầu phu nhân: “Tam đệ muội của Yến Quốc Công đang ngồi đây đấy, tỷ nói năng hồ đồ gì thế?”


Người kia chính là Tần thị, phu nhân của nhị phòng phủ Yến Quốc Công, nghe vậy chỉ mỉm cười, không lên tiếng. Lại có một phu nhân khác góp lời: “Theo ta thì, Tề Kính Thần tuy xuất sắc thật, nhưng chưa chắc đã là người phù hợp với Nguyên Nhi nhà chúng ta.”


Người ngoài cuộc không rõ đầu đuôi, bèn hỏi: “Vì sao lại như vậy?”


Vị phu nhân kia nâng chén uống một ngụm rượu, khẽ mím môi cười, hạ giọng nói: “Sao mấy người còn chưa biết? Vị công chúa đến từ Đại Lương kia năm nay đã hai mươi sáu tuổi, mãi chưa thành thân chính là vì từ thuở thiếu thời đã thầm thương nhớ Tề Kính Thần, hai người dây dưa yêu hận mấy năm trời. Chỉ là giờ đây, hoàng đế Đại Lương muốn gả muội muội mình cho hoàng đế nước ta, coi như một gậy lớn đánh tan đôi uyên ương. Mà Tề Kính Thần kia cũng là người tình sâu nghĩa nặng, thậm chí còn đích thân xin chỉ đi hộ tống công chúa xuất giá, có chuyện tình cảm nhập nhằng như thế rành rành trước mắt, làm sao có thể đẩy Nguyên Nhi vào hố lửa được chứ?”


Lời vừa dứt, ai nấy đều giật mình kinh ngạc. Một vị phu nhân lên tiếng: “Lại có chuyện ly kỳ như thế sao?”



Phong tục Bắc Ngụy vốn cởi mở, ngay cả giới quyền quý cũng không coi chuyện cảm tình thời thiếu nữ là điều đáng xấu hổ. Dù công chúa sẽ gả cho hoàng đế, nhưng quá khứ với Tề công tử cũng chẳng ai cho là không phải. Có điều, một khi bí mật như thế bị hé lộ, thì trong lòng mọi người khó tránh khỏi gợn sóng. Một phần cảm thấy thương cảm cho vị công chúa sắp được gả về, phần khác lại xót xa cho Tề công tử, người dám vì người trong lòng mà đích thân đưa nàng sang gả cho người khác. Bao nhiêu phu nhân quyền quý ngồi đó đều mang tâm trạng rối bời, bầu không khí trong tiệc lập tức trở nên trầm lắng.


Chính Bình Cảnh Hầu phu nhân phá tan bầu không khí đó, mạnh miệng nói: “Tề công tử kia nghe nói là tấm gương của thế gia Giang Tả, hôm nay ta nhất định phải xem kỹ một phen, xem thử nhân vật lẫy lừng ấy trông ra sao. Còn chuyện tình cảm giữa ngài ta với ai, thì chẳng can hệ gì đến ta cả.”


Mọi người nghe vậy lại bật cười, cũng cảm thấy có lý, những cảm khái ban nãy lập tức tan đi phần nào. Bình Cảnh Hầu phu nhân thấy thế thì rất hài lòng, vươn cổ nhìn quanh, thấy trong sân đã có các công tử thế gia Bắc Ngụy đang cưỡi ngựa khởi động, nhưng vẫn chưa thấy bóng người Đại Lương đâu, không khỏi sốt ruột hỏi: “Giờ đã thế này rồi, sao vẫn chưa đến?”


Chung phu nhân đưa bà một chén trà, mỉm cười nói: “Vị trí trên đài cao dành cho bệ hạ vẫn còn trống, hoàng đế và hoàng hậu vẫn chưa đến. Chắc sứ giả Đại Lương đang đi cùng bệ hạ, chắc cũng sắp tới rồi.”


Bình Cảnh Hầu phu nhân nhận lấy trà, nhấp một ngụm, đưa mắt nhìn quanh, rồi liếc về phía phu nhân Tần thị, môi mím lại, hỏi có phần cứng nhắc: “Yến Quốc Công phu nhân sao giờ vẫn chưa đến?”


Ngữ khí của bà ta chẳng hề dễ chịu, nhưng phu nhân Tần thị không hề giận, chỉ mỉm cười ôn hòa đáp: “Đại ca nhà ta xưa nay rất yêu thương tẩu tẩu. Sáng nay tẩu ấy có chút đau đầu, trong nhà đã mời thái y đến khám nên mới chậm trễ giờ ra cửa.”


Bình Cảnh Hầu phu nhân nghe xong hừ lạnh một tiếng, cười khẩy: “Xuất thân thương gia nhà buôn mà cũng nhiều bệnh nhà giàu thật.”


Lời nói rõ ràng ám chỉ châm chọc, khiến ai nấy đều thấy lúng túng.


Hai năm trước, lão Quốc Công qua đời, trưởng tử là Cố Cư Hàn kế thừa tước vị. Cố Cư Hàn là một danh thần đương thời, là Thượng Trụ Quốc* đại tướng quân của Bắc Ngụy, gia tộc là công thần khai quốc, bao đời là trụ cột bảo vệ quốc gia, thống lĩnh toàn bộ binh mã Bắc Ngụy, đối đầu với Đại Lương ở cả hai miền nam bắc. Cùng với Tề Kính Thần, hai người đều là danh thần trẻ tuổi nắm quyền cao chức trọng, từ lâu đã có câu: “Nam Tề – Bắc Cố.”


*Thượng trụ quốc, hay còn gọi là Trụ quốc, là chức quan võ thời xưa ở Trung Quốc. Ban đầu là chức giữ trọng trách bảo vệ kinh đô, về sau trở thành một trong những chức quan võ cao nhất triều đình.


Tuy nhiên, khác với Tề Kính Thần có những chuyện tình cảm rối ren, vị đại tướng quân của Băc Ngụy này đã thành hôn từ năm năm trước với một nữ tử xuất thân thương gia nhà buôn thấp kém, dập tắt hoàn toàn hy vọng của các tiểu thư quyền quý Bắc Ngụy. Sau hôn sự, phu thê tình thâm, yêu thương hết mực, đến mức đường đường là Yến Quốc Công, Thượng Trụ Quốc mà bên cạnh không hề có lấy một thị thiếp hay thông phòng, khiến ai cũng nể phục thủ đoạn của vị phu nhân xuất thân nhà buôn kia.



Chất nữ của Bình Cảnh Hầu phu nhân là Tiết Nguyên, nhi nữ độc nhất của An Định Hầu, từ nhỏ đã ngưỡng mộ Yến Quốc Công Cố Cư Hàn. Hai nhà lại thân thiết, toàn bộ giới thượng lưu Thượng Kinh đều mặc nhiên cho rằng mối hôn sự này đã chắc chắn như đóng đinh. Nào ngờ năm năm trước, Cố Cư Hàn lại bất ngờ đưa một nữ tử nhà buôn vào cửa, khiến các gia tộc quyền quý sững sờ. Tiết Nguyên càng đau khổ không chịu nổi, từng làm ầm ĩ đến mức định cắt tóc vào chùa đi tu. Dù được phụ mẫu can ngăn, nhưng bao năm nay vẫn si tình không đổi, nhất mực không lấy ai ngoài Cố tướng quân, trở thành một mối tình oan nghiệt nổi tiếng nhất kinh thành.


Cũng vì vậy mà Bình Cảnh Hầu phu nhân và Yến Quốc Công phu nhân cực kỳ không hợp, bình thường dù là trà hội hay thi xã, đều chẳng mấy khi ngó ngàng, hễ vắng mặt là bà lại tranh thủ mỉa mai, châm chọc không ngừng.


Bà vừa nói xong, phu nhân Tần thị còn chưa kịp đáp lời, thì đã nghe tiếng xôn xao trong đám đông. Nhìn ra xa chỉ thấy có một nam một nữ đang sánh bước giữa vòng người vây quanh mà tiến vào.


Người nam tử đó chính là Yến Quốc Công Cố Cư Hàn. Hắn là mỹ nam tử nổi danh khắp Bắc Ngụy, khi chưa thành thân từng là giấc mộng của bao thiếu nữ kinh thành. Dù đã cưới thê tử được năm năm, nhưng mỗi lần cưỡi ngựa qua cầu vẫn khiến lầu các hai bên rợp đỏ tay áo vẫy gọi.


Lúc này hắn cùng thê tử đi qua mã trường đến gần trướng lớn, có vài tiểu thư lớn gan còn len lén liếc mắt đưa tình. Thân hình hắn thẳng tắp như cây tùng, do xuất thân tướng môn, lại theo quân từ nhỏ nên so với công tử nhà thế gia thì thêm phần anh tuấn, cương nghị. Hôm nay bởi có trận kích cúc nên hắn mặc thường phục ngắn tay, so với lúc triều hội hay ra trận lại tăng thêm vài phần ôn nhã, dễ gần.


Nữ nhân bên cạnh hắn chính là Yến Quốc công phu nhân, tên gọi Thẩm Tây Linh. Nàng xuất thân là nhi nữ thương gia nhà buôn, năm xưa bỗng dưng xuất hiện nơi kinh thành, liền gây nên một phen chấn động. Bởi nàng đã khiến bao khuê nữ danh môn phải dập tắt mộng tưởng, từ đó mà thường bị người ta dị nghị. Thế nhưng, mặc cho các quý nữ nói xấu nàng thế nào, vẫn không ai có thể phủ nhận được nhan sắc khuynh thành ấy.


Chỉ thấy đôi mắt nàng sáng ngời, linh khí dạt dào, khí chất toàn thân cao quý như ngọc như châu, giữa hai mày điểm một nốt ruồi son đỏ thắm, tựa như tiên nữ trong bảo quyển phật gia lỡ sa chân rơi xuống chốn hồng trần vạn trượng. Hôm nay nàng mặc y phục xuân sắc lam đậm, bên ngoài khoác một tấm lụa mỏng màu nhạt, thân hình yểu điệu ẩn hiện trong từng bước đi, thật khiến người ta khó lòng rời mắt.


Hai người sánh bước bên nhau, tựa như đôi uyên ương trong tranh vẽ. Tương truyền Cố Cư Hàn vô cùng sủng ái thê tử, đã thành thân năm năm mà tình sâu nghĩa đậm chưa hề phai nhạt. Quả nhiên hôm nay gặp mặt, chỉ thấy hắn chậm rãi đi bên nàng, không khoa trương, nhưng từng bước đều chú tâm theo dõi bước chân ái thê, luôn giữ khoảng cách nửa bước phía sau nàng vừa vững chãi, vừa tinh tế, chẳng thể nào chu đáo hơn được nữa.


Tần thị ngẩng đầu nhìn, thấy đúng là hai người ấy tới, liền khẽ mỉm cười với Bình Cảnh Hầu phu nhân nhàn nhạt nói: “Quả là huynh trưởng và tẩu tẩu đã đến. Nếu phu nhân có điều muốn nói, chi bằng cứ nói thẳng với huynh tẩu ta là được.”


Bình Cảnh Hầu phu nhân nghe vậy, đôi mày thanh tú chợt nhíu lại, hừ lạnh một tiếng nhưng cũng không đáp lời.


Chỉ trong chốc lát, phu thê Yến Quốc Công đã tới dưới trướng. Tần thị sớm đã đứng dậy nghênh đón, các vị phu nhân khác cũng không dám chậm trễ, nối gót nhau đứng dậy hành lễ. Dẫu trong lòng không cam, Bình Cảnh Hầu phu nhân cũng đành miễn cưỡng đứng dậy, suy cho cùng, nhà bà ta vẫn phải dựa vào sự che chở của Thượng Trụ Quốc để sinh tồn.



Thẩm Tây Linh lần lượt chào hỏi các vị phu nhân, rồi đáp lời: “Làm phiền muội cứ mãi lo lắng cho ta. Đỡ nhiều rồi, không sao cả.”


Thanh âm nàng trong trẻo như suối ngọc, mềm mại mà êm tai. 


Bình Cảnh Hầu phu nhân nghe vậy, trong lòng không khỏi mắng thầm một tiếng ‘tiện nhân’, lại nghe các phu nhân bên cạnh thi nhau tâng bốc, lời lẽ nịnh nọt vang lên: “Nghe nói hôm nay tướng quân cũng sẽ đích thân ra trận, giao đấu cùng sứ giả nước Lương. Phu thê tình thâm như thế, Quốc Công phu nhân làm sao có thể vắng mặt? Chỉ là xuân này dù đã ấm, nhưng vẫn còn sớm, gió xuân còn lạnh, phu nhân nên giữ gìn thân thể mới phải!”


Trong lúc nói chuyện, Thẩm Tây Linh đã được phu quân dìu ngồi vào vị trí tôn quý giữa trướng. Sau khi khách sáo cảm ơn chư vị phu nhân, nàng quay sang nói với Yến Quốc Công: “Ta ở đây không có gì, trong trướng đều là nữ quyến, ngài ở lại chỉ thêm bất tiện, mau ra sân đi thôi, vừa rồi ta còn nghe thấy Thiệu Đường gọi ngài kìa.”


Các phu nhân mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ngoài mặt đoan trang nhưng tai đều dựng cả lên. Quả nhiên nghe được giọng trầm ổn ôn hòa của Thượng Trụ Quốc quyền khuynh triều chính: “Được, ta đi ngay đây. Nàng đừng gắng gượng, nếu cảm thấy không thoải mái thì sai người đến tìm ta.”


Phu nhân “ừm” vài tiếng, hối hắn đi mau. Hắn tựa hồ có chút không nỡ, lại dặn Tần thị thay mình chăm sóc cho nàng, lúc này mới xoay người rời đi.


Ngoài sân đã có những công tử thế gia quen thân với Thượng Trụ Quốc đến chào hỏi, tướng lĩnh dưới trướng cũng lần lượt hành lễ, tiểu đồng dắt ngựa đến. Vị Yến Quốc Công trẻ tuổi lập tức lên ngựa, phi nhanh ra sân, cùng nhóm công tử bắt đầu cuộc tỷ đấu. 


Cảnh tượng ấy khiến bao trái tim thiếu nữ nơi khán đài không khỏi lay động. Dù là các phu nhân đã có gia thất, lòng cũng thoáng chua xót. Âm thầm ghen ghét vận khí của nữ tử xuất thân nhà buôn kia, một thân phận tầm thường, lại có thể gả được nhân vật kiêu hùng như thế, quả là xưa nay chưa từng có. Chỉ là thế cuộc trước mặt không cho phép chống đối, đành phải cười giả lả, miệng tán tụng Yến Quốc Công chu đáo tinh tế.


Nàng thương nữ kia lại chẳng quá cảm kích, chỉ mỉm cười ứng đáp đôi câu, rồi chuyển lời hỏi: “Vừa rồi dường như mọi người đang trò chuyện rất vui, ta đến lại làm cụt hứng chăng? Không biết các vị phu nhân vừa nói gì, có thể cho ta góp lời một chút không?”


Chung phu nhân mỉm cười: “Quốc Công phu nhân sao lại nói vậy? Chẳng qua là mấy chuyện vụn vặt trong nhà, lại tiện miệng nhắc đến vị sứ quân Đại Lương kia thôi.”


“Ồ?” Thẩm Tây Linh từ tay Tần thị nhận lấy một chén trà nóng, đặt trong lòng bàn tay, thanh âm không nặng không nhẹ, như thể tùy ý hỏi: “Tề Anh? Mọi người nói gì về hắn vậy?”


Nàng vừa mở lời, vị phu nhân ban nãy vừa tiết lộ chuyện riêng bèn hăng hái hẳn lên, bèn thao thao bất tuyệt kể lại những chuyện giữa chàng và công chúa Đại Lương, thần sắc hân hoan sinh động. Đến cuối, lại không quên thêm một câu tán dương: “Chuyện giữa Tề Kính Thần và công chúa Đại Lương tuy hiếm thấy, nhưng so với phu thê tình sâu nghĩa nặng giữa phu nhân và tướng quân, thật chẳng đáng nhắc đến. Ngay cả công chúa Đại Lương e rằng cũng phải hâm mộ.”


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...