Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 183: Thắp nến (3)
Từ dạo ấy, chàng rốt cuộc đã hoàn toàn nghiện ngũ thạch tán.
Kỳ thực, lần đầu hít vào chưa chắc đã lập tức thành nghiện, song chàng hiểu rõ nếu không tỏ ra như thể đã sa vào, bệ hạ quyết không dễ dàng buông tha. Trong phủ chàng, hẳn đã sớm có tai mắt của thiên tử, bởi thế chàng buộc phải thực sự chạm đến, thực sự nghiện ngập mới có thể khiến thiên tử tin tưởng.
Ngày lại qua ngày, năm này sang năm khác… Tròn năm năm, chàng đã lún sâu vào vũng bùn không thể thoát.
Mà nàng, Thẩm Tây Linh lại chẳng hay biết nguyên do ẩn sâu đằng sau. Điều nàng trông thấy, chỉ là tất cả những gì bày ra trước mắt hôm nay. Nàng thấy chàng đã nhiễm phải thứ độc vật chí mạng kia, lại thấy thân thể chàng suy nhược đến mức như hiện giờ, nàng thương chàng đến thế, trông cảnh ấy, há lại chẳng đớn đau?
Nàng cảm thấy mọi sự quả thật hoang đường khôn tả. Nàng vẫn nhớ khi ấy, tại trà hội do Chung phu nhân tổ chức, các quý phụ BắcNgụy từng bàn tán về việc chàng không giữ hẹn ra sân kích cúc. Khi đó, có người nói rằng người đất Giang Tả vốn ưa hít ngũ thạch tán, e là vì vậy mà thân thể tổn hại, không dám ra trận.
Khi ấy, nàng nghe vậy mà bất bình biết bao. Nàng biết gia phong nhà chàng thanh liêm chính trực, lại càng biết người nàng đem lòng quyến luyến, là bậc phong lưu ngọc khiết, tuyệt chẳng thể dính dáng đến loại tà vật ấy.
Thế nhưng nàng sao ngờ được… chàng lại thực sự… Tim nàng, đau đớn đến nghẹt thở, rối loạn không yên. Nàng hết lần này đến lần khác truy hỏi, truy hỏi vì sao chàng lại vướng vào thứ ấy, nhưng đáp lại nàng chỉ là sự im lặng.
Một sự im lặng kéo dài, không bờ bến. Chốn lao thất nơi sơn dã này vô cùng sơ sài, ngay cả ngọn nến trong phòng cũng leo lét chẳng đủ sáng càng khiến gương mặt chàng như chìm trong bóng tối. Nàng chỉ có thể trông thấy trong đôi mắt chàng, khi hàng mi khẽ rũ xuống, là sự mỏi mệt nhàn nhạt, cùng vẻ lãnh đạm vô tình đến lạnh lẽo.
“Chuyện này không liên quan đến nàng.” Chàng cất giọng: “Nàng đi đi.”
Lại nữa rồi. Lại là câu ấy. Chàng lại muốn đẩy nàng đi.
Từ trước tới nay đều là như vậy, hễ gặp biến cố hiểm nguy, điều đầu tiên chàng nghĩ đến luôn là lập tức đưa nàng rời xa, ngụy trang vẻ lãnh đạm tuyệt tình, song kỳ thực mục đích vĩnh viễn là để bảo vệ nàng. Như năm xưa, khi nàng vừa cập kê, chàng cự tuyệt tâm ý của nàng, lại như năm đó, chính tay chàng đưa nàng xuất giá nơi phương xa.
Nàng hiểu rõ lắm, con người ấy lúc nào cũng đem tất cả hiểm nguy, thống khổ gánh vác một mình, còn nàng thì bị chàng xô đẩy ra thật xa. Thế nhưng chàng mãi chẳng hiểu con đường nàng muốn đi, chưa từng là con đường sống, nàng chỉ muốn đi trên con đường có chàng mà thôi.
Lúc ấy, lệ nàng đã chẳng thể kìm giữ, cứ thế tuôn rơi. Trong ánh nến u ám nhợt nhạt, nàng ngắm nhìn chàng, trong mắt là bi thương, là sợ hãi, như thể bị dòng nước xiết cuốn trôi, không cách nào thoát được.
Nàng không kìm lòng được nữa, bỗng nhào tới ôm chầm lấy chàng thật chặt, thật chặt như thể muốn dùng hết toàn lực, giữ chặt người ấy lại trong vòng tay mình!
Ấy là một cái ôm, sau năm năm dài cách biệt. Suốt năm năm ấy, gần như mỗi ngày nàng đều tưởng tượng được một lần nữa ôm lấy chàng. Ngay cả ban ngày hôm nay, nàng cũng từng mong được nép vào lòng chàng. Nàng từng cho rằng, sau bao năm xa cách, một lần chạm tay sẽ khiến tim nàng tràn ngập hoan hỉ. Nhưng không ngờ, thứ dâng lên lại là vị đắng nghẹn nơi cuống họng.
Chàng dường như không ngờ nàng sẽ đột ngột lao vào lòng mình, thoáng ngẩn người giây lát, rồi lập tức đưa tay đẩy nàng ra, động tác cương quyết, không chút do dự.
“Công tử…” Thẩm Tây Linh càng ôm chặt lấy chàng, thanh âm run rẩy, tan vỡ: “… Ta sợ…”
Thời gian là gì? Là thứ vừa lợi hại lại vừa vô tình nhất trên đời. Nó có thể dễ dàng khiến mọi thứ trở nên xa lạ, biến đổi chẳng còn hình dáng ban đầu. Thẩm Tây Linh cũng đã thay đổi, trong những nơi không ai trông thấy, nàng trở nên lãnh đạm, ích kỷ, thậm chí không ngại múa may mưu mẹo quyền lực.
Nàng có thể đương nhiên mà điều khiển người khác, có thể kiên định mà sắp xếp toan tính, có thể lạnh lùng tàn nhẫn mà uy h**p Cố Cư Hàn. Nàng đã biến thành một con người đến chính bản thân cũng cảm thấy xa lạ… Nhưng chỉ cần đứng trước mặt chàng, nàng lại trở về là tiểu cô nương năm xưa từng ngã ngồi trên nền tuyết trắng.
Mẫn cảm, yếu đuối, có chút sợ hãi. Và… tuyệt đối quyến luyến chàng.
Công tử… ta sợ. Ta không sợ thế đạo hiểm ác, không sợ những kẻ tà ác tàn nhẫn, cũng không sợ những mưu đồ giết chóc vây quanh chàng. Những thứ đó, ta đều có thể đối mặt, thậm chí có thể thay chàng gánh vác. Nhưng ta chỉ sợ… lần này chàng đã bị thương quá nặng. Ta sợ… ta thực sự sẽ mất chàng.
Tiếng nàng run rẩy, nỗi quyến luyến nơi đáy lòng rõ ràng đến mức khiến lòng chàng bỗng chốc quay ngược về quá khứ. Khi ấy, nàng vẫn chưa phải là thê tử của người khác. Khi ấy, chàng vẫn có thể quang minh chính đại mà quan tâm, yêu thương nàng. Khi ấy, chàng chưa nhiễm phải thứ độc vật trí mạng kia. Khi ấy, giữa họ… còn có tương lai.
Chỉ là một cái ôm. Chỉ là một câu nói rất đỗi đơn sơ. Nhưng đủ khiến chàng hoài niệm về năm tháng xưa cũ, như thể họ vẫn là đôi trẻ năm nào, chưa từng thay đổi, vẫn yêu nhau như thuở ban đầu.
Tất cả, đều là những điều nàng quen thuộc nhất. Khoảnh khắc ấy, nàng chợt hiểu thế nào là ‘cố hương’. Thì ra, cố hương của nàng… chẳng ở Lang Gia, chẳng ở Kiến Khang, thậm chí chẳng ở Phong Hà Uyển… mà là ở nơi chàng. Thì ra… chàng mới là cố hương của ta.
Nàng lặng lẽ ôm lấy chàng. Chàng không nói, cũng không ôm lại, nhưng cũng chẳng đẩy nàng ra nữa. Giữa họ, phút chốc có được một khoảng lặng hiếm hoi, như thể thời gian quay ngược trở lại.
Sau đó, chàng cuối cùng cũng lên tiếng. Chàng đưa tay, nhẹ nhàng v**t v* mái tóc nàng như từng làm khi nàng còn nhỏ, ấm áp, dịu dàng. Cử chỉ ấy khiến nàng thấy thân thuộc biết bao, nước mắt lại tuôn rơi không ngừng.
Chàng dịu dàng vỗ lưng nàng, tựa như biết nàng đã chịu quá nhiều ủy khuất, mà cũng biết rõ nàng dễ dỗ dành lắm. Nàng chẳng tham cầu gì, chỉ cần chàng ở bên nàng là đủ. Thậm chí chẳng cần lời an ủi hoa mỹ nào. Nàng, vốn là người dễ dàng thỏa mãn như vậy. Thế nhưng… họ vẫn phải chia xa.
Chàng khẽ ôm nàng, mặc cho nước mắt nàng thấm ướt vạt áo mình, in lên ngực trái nơi trái tim chàng từng giọt vừa nóng hổi, vừa băng giá.
Giọng chàng bình thản, vang bên tai nàng: “Văn Văn… đi đi.”
Chàng cuối cùng cũng gọi nàng là “Văn Văn”. Không còn là “Yến Quốc công phu nhân” xa lạ, tàn nhẫn như buổi trà hội lúc ấy. Cũng không còn là ánh mắt lạnh nhạt chẳng một danh xưng như khi trời vừa sáng hôm nay.
Phải rồi, nàng không phải ai khác, nàng là Văn Văn của chàng. Nhưng cái tên ấy… lại như một lời dối ngọt ngào. Bởi điều chàng thực sự muốn vẫn là đẩy nàng rời xa. Tim nàng, như héo rũ, từng mảnh từng mảnh rơi rụng. Nàng lặng lẽ thật lâu, mới dần rút khỏi vòng tay chàng, ngẩng mặt lên nhìn, đôi mắt hoa lệ đã sưng đỏ, gương mặt nhòe lệ. Song nàng vẫn đẹp, thậm chí vì vậy mà càng đẹp hơn.
Nàng hỏi chàng: “Đi? Đi đâu?”
Chàng cúi đầu nhìn nàng, đáp: “Tới nơi an toàn.”
Nơi ta đứng, lửa nghiệp địa ngục đang cháy. Mà ta không muốn nàng cũng bị thiêu cùng ta. Vậy nên… nàng đi đi, hãy để người khác che chở cho nàng. Bởi… ta đã không còn khả năng ấy nữa.
Thẩm Tây Linh khẽ mỉm cười, nụ cười mỏng nhẹ như sương, lại đẹp đến đau lòng.
Ánh mắt nàng sáng trong, nhìn sâu vào chàng, hỏi lần nữa: “Chàng muốn ta đến bên người ấy sao?”
Ánh nến lay động, thần sắc của chàng càng thêm u tối. Chàng không đáp, là sự mặc nhận. Thẩm Tây Linh lại cười, nụ cười càng nhạt hơn, ánh nhìn dần rời xa chàng, dường như trống rỗng. Nàng nói: “Công tử có biết, trong khoảng thời gian chàng hôn mê, ta đã làm gì không?”
Mày chàng khẽ nhíu lại, trầm ngâm hồi lâu, rồi nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Trời đêm đã đen kịt, từ lâu đã qua ba canh giờ mà Cố Cư Hàn từng đề cập. Trong lòng chàng đột nhiên trỗi dậy một dự cảm bất tường. Và Thẩm Tây Lăng đã nhanh chóng xác minh mọi điều.
Ánh mắt nàng nhạt nhòa, giọng điệu hờ hững: “Ta đã thay tướng quân viết một phong hưu thư, đưa xuống núi trao lại cho ngài ấy. Ta còn nói với ngài ấy, ta sẽ không rời khỏi nơi này nữa.”
Khi kể ra những chuyện ấy, từ nét mặt đến giọng nói nàng đều trở nên xa lạ, không còn là tiểu cô nương chàng từng biết. Ấy chính là… năm năm tôi luyện mà thành. Nàng kiên cường, quả quyết, bình tĩnh, cẩn trọng, nàng có thể tự mình định đoạt mọi chuyện, sắp đặt vẹn toàn.
“Tướng quân bảo ta nếu cố chấp như vậy, e rằng ngài ấy cũng chẳng thể bảo vệ ta được bình an.”
Chưa đợi chàng nói lời nào, nàng liền khẽ tiếp, giọng vẫn nhạt như làn khói: “Ta nói với ngài ấy, cho dù phải trả giá điều gì, thậm chí có chết… ta cũng muốn ở lại nơi này.”
Nhìn nàng kìa, nàng tài giỏi biết bao. Nàng thậm chí có thể tự gánh vác mọi hậu quả. Nàng quyết đoán, bình tĩnh đến thế, thì trong lòng chàng, sóng gió càng dữ dội. Chàng tức giận đến mức ho khan, sắc mặt cũng tái nhợt hơn.
Chàng quát nàng: “Làm bừa!”
Lúc ấy, dáng vẻ của chàng vô cùng nghiêm khắc, lại vô cùng lạnh lùng, khiến Thẩm Tây Linh chợt nhớ đến đêm tuyết năm nào, khi lần đầu gặp chàng tại Vong Thất. Hồi đó, nàng đã hỏi chàng về nơi chôn cất phụ thân nàng, chàng cũng nhìn nàng với ánh mắt lạnh lùng như vậy. Ánh mắt ấy khiến nàng sợ hãi suốt một thời gian dài. Nhưng giờ đây, nàng không còn sợ chàng nữa. Nàng chỉ đơn giản là yêu chàng rất sâu đậm và chỉ mong chàng bình an.
“Ta không làm bừa.” Nàng kiên định nhìn thẳng vào mắt chàng, thanh âm dịu dàng mà cứng rắn: “Ta chỉ muốn bù đắp những tiếc nuối năm xưa.”
Trán chàng lại nhíu chặt thêm.
Nàng không tránh né ánh mắt của chàng: “Thế nên nếu sống ta vui lòng, còn chết ta cũng cam tâm.”
Nàng cương quyết, ánh mắt như có một ngọn lửa âm thầm cháy rực, tuy im lặng nhưng lại nóng bỏng, như chính tình yêu nàng dành cho chàng. Nhưng đây chính là điều mà chàng tuyệt đối không muốn thấy. Chàng đã phải tốn bao nhiêu tâm tư, trả bao nhiêu cái giá mới có thể đưa nàng ra khỏi nơi hiểm nguy, giờ làm sao chàng có thể để nàng dễ dàng quay lại nơi chết chóc ấy?
Chàng thực sự giận dữ, ho khan không ngừng. Thẩm Tây Linh vừa lo lắng vừa sợ hãi, vội vã vỗ lưng cho chàng, nhưng chàng lại gạt tay nàng ra, vẻ mặt lạnh lẽo đến cực điểm, nói với nàng: “Trở về tìm hắn, bảo hắn giữ nàng lại, ta sẽ tìm cách giúp nàng, nàng tuyệt đối không thể…”
“Không thể nào!” Nàng kiên quyết cắt lời chàng, ánh mắt không hề dao động, “Chỉ có chàng, ta mới không đi đâu hết.”
Chàng ho càng lúc càng nặng. Tiếng ho của chàng trầm đục, khiến nàng càng thêm lo lắng, động tĩnh làm kinh động tới Thanh Trúc bên ngoài. Thanh Trúc lo lắng, gõ cửa hỏi liệu công tử có cần vào chăm sóc không.
Giọng chàng vẫn khản đặc, ho khan không ngừng, nhưng chàng vẫn kiên quyết gọi Thanh Trúc vào. Thanh Trúc vội vã bước vào, thấy sắc mặt chàng tái nhợt, cũng càng thêm lo lắng, vội nói sẽ đi sắc thuốc, bảo công tử đợi thêm chút nữa.
Chàng lại gọi dừng hắn lại, chỉ vào Thẩm Tây Linh nói: “Nàng… nàng… đưa nàng xuống núi đi…”
Nghe đến đây, Thẩm Tây Linh càng thêm đau đớn. Nàng muốn cãi lại, nhưng nhìn thấy chàng ho không ngừng, trạng thái đau đớn đến mức nàng không thể kìm nén nổi sự lo lắng. Nàng không còn tâm trí để phản bác nữa, chỉ đành vội vã xoa lưng cho chàng, vội vàng thúc giục Thanh Trúc đi sắc thuốc.
Chàng vẫn kiên quyết, gạt tay nàng ra, một bên ho khan, một bên chỉ về phía cửa. Chàng muốn nàng rời đi. Chàng đã bệnh đến thế rồi, mà vẫn không quên bảo nàng rời đi. Con người này…
Thẩm Tây Linh không dám tranh luận nữa, chỉ lo lắng cho sức khỏe của chàng.
Nàng khóc, gật đầu: “Được rồi, ta đi, ta đi… Chàng đừng vội, đừng nổi giận…”
Tiếng ho của chàng không dứt, nhưng ánh mắt ấy, đôi mắt phượng vẫn đang gắn chặt về phía nàng, tay vẫn chỉ về phía cửa. Chàng đang đuổi nàng đi. Cũng là đang cứu nàng.
Thanh Trúc quay mặt đi, không dám nhìn tiếp. Trong phòng, ánh nến nhấp nháy, bóng dáng của họ bị kéo dài, lắc lư. Giống như số phận của họ vậy cũng giống như cuộc biệt ly của họ.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 183: Thắp nến (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
