Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 182: Thắp nến (2)
Hàn gia chẳng những là thế gia mà còn là thế gia nắm giữ binh quyền. Đời này, Hàn Thủ Tùng là người thông minh hiểu chuyện, song những kẻ khác thì chưa chắc đã được như thế, từ xưa đến nay, chưa từng có vị gia chủ nào có thể thực sự kiềm chế được toàn tộc. Năm xưa Thẩm Khiêm không làm được, sau này Tề Chương, Tề Anh cũng không làm được, vậy thì kẻ khác há lại có thể?
Không thể nào. Lòng tham vốn là bản tính con người, không ai có thể hoàn toàn kháng cự, có thể khước từ một lần, hai lần, ba lần, bốn lần, nhưng liệu có thể từ chối cả đời? Dù có một người có thể làm được, lẽ nào cả một tộc họ đều làm được như vậy? Thật là chuyện hoang đường nơi trời tây.
Đã như thế, nếu họ vốn dĩ không thể tự kiềm chế, thì chỉ có thể nhờ vào ngoại lực mà ràng buộc là thiên tử, cách duy nhất để tự bảo toàn chính là thu hồi quyền lực mà năm xưa sau nam độ đành phải nhường lại cho các thế gia. Thế nhưng, hắn nên làm sao mới thu được binh quyền trong tay Hàn Thủ Nghiệp?
Hàn Thủ Nghiệp khác hẳn Thẩm Khiêm và Tề Anh, ông ta không có mưu lược, cũng chẳng có độ lượng, chỉ là một kẻ phàm phu l* m*ng, hành sự thẳng thắn nóng nảy, thế mà chính loại người như vậy, lại khiến vị quân chủ đã quen giảng mưu tính kế như hắn cảm thấy khó bề ra tay. Hàn Thủ Nghiệp không biết suy xét đến cân bằng thế lực, chẳng màng quốc gia xã tắc, lại không có kẻ hay vật nào thực sự để tâm đến, hắn lấy gì mà khống chế ông ta đây?
Huống chi, sau lưng Hàn gia còn có thái hậu, cũng chính là mẫu thân của thiên tử. Mẫu thân hắn hồ đồ, vẫn luôn cho rằng phụ tộc sẽ không gây hại gì cho mình, còn thường xuyên lải nhải trước mặt hắn về việc phải ban tước phong ấm cho con cháu Hàn gia, lần nào cũng khiến hắn cảm thấy chán ngán. Mà một khi đã có thái hậu che chở, muốn động đến Hàn gia lại càng khó như lên trời.
Tiêu Tử Hành hiểu rõ, chàng không thể đích thân động vào ngoại thích của chính mình. Nếu Hàn Thủ Nghiệp một khi phát binh tạo phản, mọi sự tất sẽ rơi vào cục diện không thể vãn hồi.
Muốn ra tay, chỉ có thể mượn tay kẻ khác. Phó gia có lẽ là lựa chọn không tồi. Vốn dĩ bọn họ giỏi nhất là mưu cầu lợi ích, nay lại sống nhờ vào sự ban ơn của thiên tử, đích thực là đám chó trung thành nghe lời nhất. Thế nhưng, bọn họ cũng có tư tâm, khiến Tiêu Tử Hành chẳng thể nào hài lòng. Sau khi kéo đổ được Tề gia, đám người Phó gia liền không ngừng bóng gió đòi ân thưởng. Dẫu nay đã xưng đế, hắn cũng chẳng thể hoàn toàn thoát khỏi sự ràng buộc của quần thần, đành nhượng bộ để mặc họ chia nhau thế lực còn sót lại sau khi Tề gia tan rã, thậm chí còn hé cửa cho họ tiếp tục buôn bán ruộng đất mà họ ưa thích nhất.
Người Phó gia là kẻ không biết đủ, nhất là sau khi Tề Vân bị bãi miễn, Thượng Thư Đài gần như đã trở thành thiên hạ riêng của họ. Chẳng bao lâu sau, những chính sách tân pháp mới được ban hành đã bị đình chỉ hoặc phế bỏ toàn bộ, đặc biệt là cải cách về điền thổ và thuế khóa nhân đinh, bao nhiêu tâm huyết năm xưa của Tề Vân và Tề Anh, phút chốc hóa thành bọt nước.
Mà tình thế cũng chẳng dừng lại ở đó. Hàn gia và Phó gia tuy ngoài mặt tranh đấu không ngừng, song lại đồng lòng như một ở một việc là củng cố quyền lực thế gia, bài xích quan lại xuất thân thứ tộc.
Tề gia vừa lụn bại chưa đầy nửa năm, triều đình đã thấy quan viên thứ tộc lần lượt bị đào thải. Khi ấy Tề Anh còn bôn ba nơi chiến địa, không thể trấn thủ thành Kiến Khang, mất đi chỗ dựa. Những quan lại thứ tộc từng nương tựa vào chàng cũng bị Hàn Phó hai nhà giáng chức hoặc điều đi nơi khác, thậm chí còn có kẻ mất cả tính mạng như Trương Đức Từ, người đỗ thám hoa năm Khánh Hoa thứ mười bảy bị bọn quyền quý vu cho tội danh vô căn cứ, không chỉ thanh danh bị bôi nhọ mà còn chết tức tưởi trong đại lao của Đình Úy.
Tấm gương Trương Đức Từ còn đó, khiến cho đám quan viên thứ tộc trong triều không khỏi thấp thỏm bất an. Ai cũng hiểu, vị tiểu Tề đại nhân từng che chở bọn họ nay đã thân cô thế cô, muốn bảo toàn tính mạng, chỉ có thể tìm lối khác. Cho nên về sau, chẳng cần thế gia đại tộc phải ra tay tàn nhẫn nữa, đã có không ít tiểu quan nhanh nhẹn chủ động chọn phe đầu quân như Trịnh Hi, bảng nhãn đồng khóa với Trương Đức Từ, nay đã trở thành tâm phúc bên cạnh Phó Trác.
Bấy giờ Tiêu Tử Hành dồn hết tâm trí vào chiến sự, không kịp nhúng tay vào ván cờ chính trị hỗn loạn này. Đợi đến khi có thể rảnh rỗi quay lại xử lý thì cục diện triều đình đã hoàn toàn đổi khác. Làm quân vương quả thật chẳng dễ… Răng nanh của ngươi có thể cắn người thay ngươi, nhưng đồng thời, cũng có thể cắn ngược lại chính ngươi.
Lúc này, Tiêu Tử Hành chăm chú nhìn Tề Anh đang quỳ dưới bệ rồng, trong ánh mắt dần hiện ra một tia sâu thẳm vi diệu.
Nếu như… hắn không giết người này thì sao? Thế gian vốn không có thù hận và bằng hữu vĩnh viễn. Năm xưa, hắn và Tề Anh vốn là tri kỷ, về sau vì lợi ích mà trở mặt thành thù thì nay cớ gì không thể vì lợi ích mà liên thủ một lần nữa?
Tề gia đã sụp đổ, vĩnh viễn không thể trở mình. So với một Phó gia toàn vẹn, một Tề Anh đơn độc chẳng phải dễ khống chế hơn nhiều ư? Giờ đây, người này sống chết đều nằm trong tay hắn, muốn tồn tại tất phải tận tâm tận lực phục vụ.
Tề Anh là hạng người gì? Dù thân lâm hiểm cảnh, vẫn có thể xoay chuyển càn khôn. Triều cục Đại Lương nay hiểm trở đến cùng cực, bên ngoài phải chống Bắc Ngụy, bên trong phải đoạt binh quyền từ tay Hàn gia, tranh quyền hành với Phó gia. Ngoài Tề Kính Thần vang danh thiên hạ, còn ai gánh nổi trọng trách ngàn cân?
Ánh mắt Tiêu Tử Hành càng thêm sâu thẳm. Hắn quả thực mong mỏi được thấy Tề Kính Thần thân bại danh liệt, sa vào vũng lầy, thế nhưng so với hả giận, hắn càng quan tâm đến sự ổn định của vương triều.
Vậy thì cứ để Tề Anh làm vật trung thành của hắn đi! Để Tề Anh đấu với Bắc Ngụy, đấu với Hàn gia, đấu với Phó gia, để chàng trở thành kẻ trung thần cô độc, trở thành cái bia sống cho mọi thế lực công kích. Đến khi chàng vì vương triều này mà chảy cạn máu, chôn vùi tất cả, khi ấy, hãy để chàng chết trong tay không trắng xóa. Đó, chính là cách chàng chuộc tội cho gia tộc mình.
Tân đế quyết ý đã định, liền nói với Tề Anh đang quỳ phía dưới: “Kính Thần, phụ thân khanh đã bãi nhiệm chức Tả tướng, vị trí này không thể để trống quá lâu. Nay trẫm phong khanh làm quyền thần đệ nhất Đại Lương, ý khanh thế nào?”
Tề Anh ngẩng đầu, cùng thiên tử đối diện trong khoảnh khắc, lập tức hiểu rõ thâm ý trong lời hắn. Chàng không nhìn lầm, Tiêu Tử Hành là kẻ thức thời. Dẫu có hận Tề gia, có hận hắn đến thấu xương thì điều hắn coi trọng hơn vẫn là sự ổn định của đế nghiệp.
Tham vọng quyền lực của hắn đã đạt đến độ cực đoan. Hàn gia hay Phó gia, trong mắt hắn đều là gai nhọn, chỉ cần hắn còn tại vị một ngày, tất sẽ không buông tha thế gia, cho đến khi san bằng tất cả. Còn hiện tại, hắn muốn chàng trở thành thanh đao trong tay hắn.
Tề Anh cụp mắt, lần nữa dập đầu hành lễ, không chút giả dối, cung kính đáp: “Thần tạ thiên ân.”
Thiên tử bật cười, tiếng cười khoan khoái. Đôi mắt đào hoa cũng sáng lên như sao.
Hắn đích thân bước xuống long ỷ, đỡ tân Tả tướng lên, nói vài lời đầy phong thái đế vương, rồi sắc mặt chợt nghiêm lại: “Trẫm biết khanh không phải hạng kẻ hai lòng, nhưng trẫm ngồi nơi này, hành sự ắt phải cẩn trọng.”
Hắn chăm chú nhìn Tề Anh, ánh mắt mang theo dò xét: “Năm xưa trẫm khiến gia tộc khanh suy vong, làm sao biết khanh sẽ không ghi hận trong lòng, quay lưng với trẫm một ngày nào đó?”
Lúc này, lời lẽ chỉ là vô dụng. Ai ai cũng rõ, cho dù Tề Anh có nói lời hay ý đẹp bao nhiêu cũng chẳng thể xua đi nghi kỵ trong lòng tân đế. Lời duy nhất chàng có thể nói chỉ là: “Mọi sự xin nghe theo an bài của bệ hạ.”
Dù giờ phút này Tiêu Tử Hành muốn chàng hy sinh điều gì, chàng cũng chỉ có thể chấp thuận không chút do dự. Chỉ có như thế, mới có thể đổi lấy một tia hy vọng sống sót.
Tiêu Tử Hành nghe xong, trầm mặc hồi lâu như đang cân nhắc xem bản thân thực sự muốn Tề Anh làm điều gì, mãi cho đến khi trong lòng hiện lên một đoạn ký ức.
Hắn nhớ tới phụ hoàng của mình. Tiên đế thuở niên thiếu từng mang trong mình khí phách hiên ngang, có chí lớn khôi phục Trung Nguyên bằng binh đao, nhưng cuối cùng lại bị đám thế gia thao túng. Đường đường nam nhi bảy thước mà bị người điều khiển như đứa trẻ ba tuổi, đến cả việc tự chủ triều chính cũng là chuyện xa vời.
Về sau, chí lớn tan biến thành mộng ảo, ngày tháng u uất dày vò khiến ông ngày càng trầm luân, cuối cùng nghiện ngũ thạch tán, đắm chìm trong tửu sắc, thân thể mục nát, rơi vào cảnh hoang đường thê thảm không sao cứu vãn.
Nếu không phải vì những thế gia chết tiệt ấy từng bước siết chặt vòng vây, phụ hoàng của hắn đâu đến nỗi như thế! Hắn chính là bị bọn họ dồn đến đường cùng! Ý định của Tiêu Tử Hành đã định, hắn biết phải bắt Tề Anh làm gì rồi.
Tề Anh quả thực là người đáng sợ. Chàng tuy là lưỡi dao sắc nhọn có thể ngang hàng đối chọi với hai gia tộc kia, song cũng không thể khiến hắn an tâm. Nếu chàng cuối cùng nắm được phao cứu sinh ấy, lật ngược tình thế, thì sao? Tiêu Tử Hành tuyệt không chấp nhận mạo hiểm ấy.
Hay là… phá huỷ thể xác chàng. Để chàng dính phải thứ phá hoại thân xác, bào mòn chí khí ấy, để chàng nếm trải nỗi thống khổ mà thế hệ trước của chàng đã gieo lên phụ hoàng mình, để chàng thành nghiện, để chàng không thể sống lâu.
Ý tưởng này thật quá tuyệt vì Tiêu Tử Hành còn phát hiện ra nó sẽ làm cho Tiêu Tử Dư tuyệt vọng. Hắn có thể nói với muội muội rằng chính vì lòng mù quáng của mình mới ép Tề Anh phải dính đến ngũ thạch tán. Nếu muội muội vẫn cứng đầu như cũ, lần sau hắn cũng không cam tâm mà không trực tiếp giết Tề Anh. Quá đỗi hợp tình hợp lý.
Tiêu Tử Hành cười vỗ vai Tề Anh, rồi thản nhiên nói: “Vài ngày trước, hoàng hậu còn cùng trẫm nói, nói rằng thứ đệ của bà thích ngũ thạch tán, gần đây có loại tinh khiết mới được chế ra, nghe nói vị rất được, Kính Thần có muốn thử không?”
Tề Anh sao có thể không hiểu ý Tiêu Tử Hành? Từ khi bước vào quan trường, chàng ngày ngày bị triều đình xiềng xích. Tiên đế đã dùng hôn sự và gia tộc trói buộc chàng, nay vị đế vương này, rõ ràng là muốn dùng ngũ thạch tán trói buộc chàng, không cho chàng một chút cơ hội sống sót.
Tề Anh thấu hiểu tất cả, thế nhưng gương mặt lại càng thêm bình thản cung kính, thậm chí lộ vẻ biết ơn đối với đế vương, cúi người nói: “Kính tuân thánh dụ của bệ hạ.”
Ngày đó, Tề Anh cùng tân đế dự yến tiệc, hoàng hậu cũng có mặt, vui vẻ bảo Tô Bình đưa ngũ thạch tán cùng tửu khí đến đặt trên bàn chàng.
Chàng vốn mắc bệnh đau dạ dày và tim, không thể uống rượu nhiều, nói chi đến ngũ thạch tán. Vậy mà hôm ấy dường như quên hết mọi kiêng kỵ, mỗi lần cung nữ rót rượu là uống cạn, lại còn thêm ngũ thạch tán, cùng đế hậu vui chơi đến khuya rồi mới lui cung.
Đêm ấy, thân thể chàng như bị sâu bọ gặm nhấm, vì ngũ thạch tán dễ gây sốt nóng nên càng thêm lửa đốt gan ruột, đau dạ dày và tim đến mức gần như ngất đi khiến Thanh Trúc và Bạch Tùng hoảng loạn không biết xử trí ra sao.
Lẽ ra chàng phải lập tức trở về gia phủ gọi đại phu , song lại không nỡ để mẫu thân nhìn thấy bộ dạng ấy đành gắng gượng để Bạch Tùng cầm cương ngựa đưa về Phong Hòa Uyển.
Chốn Phong Hòa Uyển, nơi có nàng. Thật ra từ khi Thẩm Tây Linh rời khỏi, chàng gần như không còn trở lại đó nữa. Ngoài việc công vụ bận rộn, trong lòng chàng cũng sợ hãi khi trở lại. Nơi đó đâu đâu cũng là bóng dáng nàng, đâu đâu cũng là dấu tích nàng để lại. Chẳng hạn như Vọng Viên, Vong Thất, Hoài Cẩm viện, Ốc Ngọc viện, thậm chí những cây cỏ tưởng chừng không liên quan cũng đủ khiến chàng nhớ về nàng, chàng biết điều đó chẳng khác nào ảo tưởng.
Nhưng đêm ấy, chàng lại khao khát muốn về Phong Hòa Uyển. Muốn trở về chốn có nàng. Dù biết trở về cũng không thể gặp nàng. Dù biết ngày mai sẽ hối hận vì phút giây nông nổi đêm qua. Dù biết bộ dạng thảm hại này, hắn không xứng trở về nơi hai người từng chung sống. … Nhưng chàng vẫn trở về.
Khi một mình trong Vọng Viên, nhìn những cánh sen đã héo rụng trong đầm, lòng chàng chẳng thể không khỏi trong cơn đau đớn tột cùng mà nhìn về phương bắc, nhớ về người chàng đã đánh mất.
Chàng buồn bã vì nàng không còn bên cạnh mình lúc này, nhưng cũng vui mừng. May mà… nàng không thấy được bộ dạng tệ hại lúc này của chàng.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 182: Thắp nến (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
