Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 177: Kiên quyết (2)
Nàng tựa hồ không hề hay biết những ảnh hưởng mà mình đang gây ra cho nam nhân trước mặt, chỉ vẫn điềm nhiên tiếp tục hỏi, giọng thản nhiên như thể chỉ là lời trò chuyện giữa hai người xa lạ: “Hôm nay trên núi cớ sao lại có cháy lớn? Trong cung có điều tra ra nguyên nhân chưa?”
Lưng Cố Cư Hàn khẽ siết lại trong một thoáng, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Hắn trả lời với vẻ bình tĩnh, giọng điệu trơn tru không một kẽ hở: “Chẳng có gì quá lạ, chỉ là mùa xuân khô hanh, vốn dễ bắt lửa. Nghe nói là do một vị tăng nhân ở điện phía sau ngủ quên trưa, không trông chừng nến sáp, để lửa bén vào cờ phướn mới gây nên đại họa như thế.”
Lời đáp quả thật không có sơ hở. Nghe qua không hề sai sót, ai cũng khó lòng bắt bẻ.
Thẩm Tây Linh không nói gì thêm, chỉ khẽ dừng tay, rồi chậm rãi hỏi tiếp: “Thế còn mấy vị sứ thần Đại Lương thì sao? Tất cả đều bình an chứ?”
Cuối cùng nàng cũng hỏi tới điều ấy. Cố Cư Hàn thực ra đã sớm đoán được điều nàng thật sự muốn biết là gì, chỉ không ngờ nàng có thể nhẫn nhịn đến lúc này mới mở miệng hỏi ra.
Hắn thầm thở dài trong lòng, rồi đem lời đã chuẩn bị sẵn từ lâu mà nói ra, thái độ thong dong mà chắc chắn: “Nàng yên tâm, hắn đã về biệt quán, bình an vô sự. Nói ra cũng là trùng hợp, lúc nàng xông vào biển lửa tìm hắn, hắn vừa vặn từ cửa bên rời đi nên thành ra bỏ lỡ. Nếu không, nàng còn có thể được gặp hắn một lần nữa.”
Lời nói được sắp đặt vô cùng khéo léo, nhất là câu cảm thán cuối cùng càng khiến nó thêm phần chân thực, tựa như thật lòng tiếc nuối cho nàng. Sau khi nói xong, hắn âm thầm quan sát phản ứng của nàng, chờ nàng thở phào, hoặc ít nhất nói thêm điều gì.
Không ngờ, nàng chỉ khẽ cười. Một tiếng cười rất nhẹ, nhưng khiến lòng Cố Cư Hàn bỗng chốc dâng lên dự cảm chẳng lành.
Nàng vẫn đang tỉ mỉ xử lý vết thương cho hắn, động tác nhẹ nhàng và cẩn thận vô cùng, tựa như không mang theo bất kỳ ý vị nào khác. Song Cố Cư Hàn lại nghe thấy nàng thản nhiên cất giọng, chậm rãi nói: “Vết thương của tướng quân là vết bỏng, không nhiều máu. Vậy chẳng hay, vết máu trên sàn trong phòng nghỉ lúc ấy là của ai?”
Tay Cố Cư Hàn đặt trên đầu gối chợt siết lại thật chặt.
Giọng nàng vẫn tiếp tục vang lên, êm đềm như nước chảy: “Các người… đã giết chàng rồi sao?”
Trong phòng chợt trở nên tĩnh lặng như tờ, ngay cả tiếng hít thở cũng trở nên dè dặt. Không ai lên tiếng. Không ai đáp lời.
Thẩm Tây Linh vẫn bình thản như cũ, tay nàng không dừng lại, vẫn cẩn thận từng chút một dùng băng vải trắng sạch sẽ băng bó vết thương trên lưng hắn, từng vòng, từng vòng, lặng lẽ mà nghiêm cẩn, tựa như đếm nhịp thời gian.
Còn lòng Cố Cư Hàn thì cuộn trào hỗn loạn, đến mức nhất thời không thể mở miệng nói nổi một lời. Phải hồi lâu sau hắn mới cất lời, giọng mang theo đôi phần gượng gạo: “Máu ư? Ta không thấy… lúc đó tình hình hỗn loạn, e là nàng nhìn lầm rồi.”
Nhìn lầm? Liên quan đến người ấy, nàng sao có thể nhìn lầm? Thẩm Tây Linh chỉ nhẹ nhàng cười, không tiếp lời. Động tác băng bó vẫn không đổi, đều đặn và chậm rãi, giống như… vĩnh viễn không dừng lại.
“Ôn Nhược!” Nàng khẽ gọi, giọng rất dịu dàng, như một tiếng thở dài: “Ta vốn tưởng… hai người là bằng hữu.”
Lời này thản nhiên, nhưng lại như một lưỡi đao sắc bén cắt vào tim Cố Cư Hàn.
Ôn Nhược. Nàng lại gọi tên tự của hắn. Từ sau khi tỉnh lại, nàng luôn gọi hắn là “tướng quân”, xa cách, lạnh nhạt, như thể giữa hai người chỉ còn lại danh nghĩa.
Thế nhưng giờ khắc này, nàng lại gọi hắn là Ôn Nhược, một tiếng gọi tựa như quay về quá khứ, ấm áp, thân mật, gợi nhắc những năm tháng đã từng tin tưởng.
Bằng hữu? Nàng đang nói tới hắn và… Tề Kính Thần? Cố Cư Hàn khẽ cười, nụ cười có phần khổ sở. Nàng sao lại có thể nghĩ như thế? Chẳng lẽ vì năm xưa hắn từng giúp Tề Kính Thần một lần nên nàng liền cho rằng giữa bọn họ từng có tình bằng hữu?
Không. Hắn chưa từng giúp người kia. Năm ấy, chỉ là một cuộc giao dịch. Hắn và Tề Kính Thần mỗi người đều có điều mình cần, mỗi người đều biết mình đang lợi dụng ai.
Nếu có thể, hắn thậm chí còn mong Tề Kính Thần chết đi. Bởi vì chỉ cần Tề Kính Thần chết thì Đại Lương sẽ như miếng thịt béo bở không người trông giữ, mặc cho Bắc Ngụy hắn thâu tóm trong vòng mười năm, thiên hạ tất thành thể thống nhất nhất.
Hắn và Tề Kính Thần dĩ nhiên chẳng thể gọi là bằng hữu. Trừ lần hợp tác ngắn ngủi năm xưa, suốt năm năm qua bọn họ đã trải qua không biết bao nhiêu lần giao chiến. Mỗi lần đều dốc toàn lực hòng đẩy đối phương vào chỗ chết, cũng để lại cho nhau vô số vết thương sâu đậm.
Tựa như vết thương suýt lấy mạng hắn ở bả vai trái kia, chính là do một vị tướng dưới trướng Tề Kính Thần, tên gọi Bùi Kiệm ban tặng.
Quốc gia, gia đình là ưu tiên hàng đầu, giữa họ sao có thể tồn tại thứ tình nghĩa gọi là bằng hữu? Huống chi, giữa họ… còn có nàng.
Nàng thật sự là một người rất mâu thuẫn. Rõ ràng tin vào phật pháp, lý ra đã sớm nên buông bỏ chấp niệm với tình ái. Vậy mà đối với Tề Kính Thần, nàng lại cố chấp đến tận xương tủy.
Hôm nay khi cùng nàng dùng bữa chay trong phòng nghĩ, hắn còn ngỡ nàng đã dần học được cách buông bỏ. Nào ngờ, một trận cháy lớn lại như một lưỡi dao sắc bén, phanh ra tấm lòng nàng giấu kín, nàng căn bản không thể buông.
Thậm chí đến bây giờ, nàng vẫn có thể vì người kia mà lao vào biển lửa, không hề do dự, không hề quay đầu.
Hắn biết mối ràng buộc giữa Tề Kính Thần và nàng.
Quả thật, Tề Kính Thần từng vài lần cứu mạng nàng, thậm chí đích thân nuôi dạy nàng nên người. Tình nghĩa như vậy, trong một đời người, chỉ có thể gặp một lần, tuyệt chẳng thể thay thế. Hắn không hề oán trách. Hắn hiểu, cũng thấy điều đó hợp tình hợp lý.
Chỉ là… hắn không ngờ, nàng có thể đối với hắn tuyệt tình đến thế. Chỉ vì một vệt máu trên sàn trong phòng nghỉ, nàng thậm chí chẳng rõ đó là của ai, hay vì sao lại có nó ở đó nhưng nàng đã định tội cho hắn.
Rõ ràng đã từng cùng hắn trải qua năm năm phu thê, nhưng một khi dính đến người kia, nàng liền không do dự, lập tức đem hắn đẩy về phía đối lập.
Lúc này, trong lòng Cố Cư Hàn đã dâng lên cảm giác bất lực. Ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo, ngồi quay lưng về phía nàng, thấp giọng hỏi: “Nàng nói vậy… là đã nhận định, chính ta hại chết hắn?”
Thẩm Tây Linh không lập tức trả lời. Nàng vẫn chăm chú băng bó, như thể không bị câu hỏi ấy ảnh hưởng chút nào. Lớp vải trắng đã quấn gần xong, nàng khẽ cúi đầu, cẩn thận thắt lại một nút vải nhỏ nhắn mà tinh tế, ngay cả nàng cũng ngẩn ra một thoáng, dường như khá hài lòng.
Sau đó, nàng thu tay về, bắt đầu từ tốn thu dọn những đồ vật rải rác trên bàn. Trong lúc ấy, nàng mới mở miệng, giọng điệu nhẹ như lông vũ: “Trước đó, Tinh Kỳ nói gần đây tướng quân thường về phủ rất muộn, ta khi ấy không để tâm. Giờ nghĩ lại, e là đã sớm bắt đầu bố trí cho vụ cháy ngày hôm nay rồi.”
Nàng nói rất chậm, mỗi một chữ đều nhẹ nhàng, nhưng lại lạnh hơn gió thu: “Cho nên hôm nay bệ hạ và hoàng hậu mới ra khỏi điện muộn đến thế, là để tránh hiềm nghi, phải không?”
“Trận hỏa hoạn ấy chỉ là chiêu nghi binh. Thực chất, người trong cung đã phái sát thủ đi ám hại chàng.”
“Vết máu kia… chính là bằng chứng.”
“Các người sợ việc bại lộ, dứt khoát dùng một trận cháy lớn thiêu rụi tất cả, diệt khẩu lẫn bằng chứng. Nếu người nam triều hỏi tới, chỉ cần nói chàng đã chết trong biển lửa, đến cả lời giải thích cũng không cần nói nhiều.”
Cố Cư Hàn trầm mặc không đáp. Thẩm Tây Linh cũng không cần hắn hồi đáp. Nàng cứ như vậy, ung dung mà điềm tĩnh, chậm rãi gấp lại khăn vải vừa dùng, không nhanh không chậm, cũng không giận dữ.
Rồi nàng tiếp tục, giọng vẫn ôn hòa như đang bàn chuyện thời tiết: “Bệ hạ muốn giết chàng, quả là hợp tình hợp lý. Nếu chàng chết, Bắc Ngụy tất hưởng trăm điều lợi mà chẳng hại gì.”
“Chỉ là… năm năm trước chàng cũng từng tới Thượng Kinh, khi ấy bệ hạ vì sao lại không động thủ nhưng nay lại động sát tâm?”
Nàng dừng lại, tự hỏi rồi tự trả lời: “Khi đó không giết, e là còn e ngại thế lực nam triều phía sau chàng. Giết một người dễ, nhưng sau đó chắc chắn sẽ dẫn đến đại chiến.”
“Mà bây giờ, bệ hạ lại dám động thủ… Chỉ có thể là vì đã cùng nam triều đạt thành giao ước nào đó.”
Những lời nàng nói bình thản, rõ ràng, từng câu một sắc bén như dao lại khiến Cố Cư Hàn rúng động hơn cả tiếng gào khóc đau đớn. Nàng đang nói về sống chết của Tề Kính Thần, thế nhưng nét mặt lại bình tĩnh đến lạnh lẽo. Trong lòng Cố Cư Hàn đột nhiên dâng lên nỗi bất an mãnh liệt.
Hắn thà rằng thấy nàng nổi giận, thấy nàng bi thương, thấy nàng khóc như thế còn dễ chịu hơn bây giờ. Bởi vì người phụ nữ trước mắt hắn lúc này… dường như hoàn toàn xa lạ.
Hắn chậm rãi mặc lại áo, im lặng đứng lên, xoay người nhìn về phía nàng. Đắn đo một lúc, rốt cuộc hỏi một câu rất nhẹ, nhưng lại mang theo ngàn cân nặng: “Vậy… nàng muốn làm gì?”
Vậy… nàng muốn làm gì? Một câu hỏi ngắn ngủi, nhưng đã nói lên tất cả. Nó thừa nhận rằng những suy đoán của nàng không phải là vô căn cứ. Tề Kính Thần thật sự gặp đại nạn, thật sự có lệnh giết từ ngự giá, cả nam triều cũng nhúng tay vào.
Tình thế xấu nhất đã xảy ra. Thế nhưng ánh mắt Thẩm Tây Linh vẫn yên lặng như hồ nước, phản chiếu bóng hắn, không gợn chút sóng.
Nàng đứng trước mặt hắn, thân thể gầy gò yếu ớt, sắc mặt tái nhợt vì chưa hồi phục, cả người không son phấn, nhìn qua thật mong manh. Thế nhưng khí thế của nàng lại khiến người ta không thể xem thường, ngay cả Cố Cư Hàn cũng không hề cảm thấy nàng thấp thế hơn mình một phần nào.
Nàng khẽ cười: “Cũng chẳng có gì. Nếu chàng chết, ta liền đi theo chàng. Nếu chàng sống… ta sẽ cứu chàng ra.”
Giọng nàng quá đỗi bình tĩnh, nhưng câu nói lại nặng tựa thiên quân, khiến tim Cố Cư Hàn như bị một bàn tay hung hãn bóp chặt.
Chết? Hắn không hề nghi ngờ lời nàng. Nếu Tề Kính Thần thật sự chết… nàng tất sẽ không sống tiếp. Năm năm trước vừa gả vào phủ, hắn từng phát hiện nàng giấu một chiếc kéo sắc nhọn dưới gối.
Hắn biết nàng nghĩ gì, lúc đó Tề Kính Thần ở nam triều nguy cơ bốn bề, nếu xảy ra bất trắc, nàng sẽ lập tức dùng kéo kết liễu đời mình. Nàng chính là người như vậy, một khi đã yêu sẽ yêu đến tuyệt đường lùi.
Thế nhưng nàng nói sẽ cứu hắn? Cứu bằng cách nào?
Đây là Bắc Ngụy, là trong lòng bàn tay của Nguỵ đế. Ngay cả hắn là Cố Cư Hàn cũng không thể thay đổi ý chỉ của thiên tử, huống chi chuyện còn dính líu tới nam triều.
Tề Kính Thần đã bị định tội, chẳng ai cứu nổi.
Cố Cư Hàn hít sâu một hơi, nhắm mắt lại. Đến khi mở ra, sắc mặt hắn đã nghiêm nghị hẳn lên.
“Cứu hắn?” Hắn nhìn thẳng vào nàng, hỏi: “Nàng định cứu bằng cách nào?”
Hắn vừa dứt lời liền thấy Thẩm Tây Linh thở phào nhẹ nhõm.
Trán nàng ướt một lớp mồ hôi nhỏ li ti, sắc mặt lại càng tái nhợt, nhưng thần sắc thì đã bớt căng thẳng đi nhiều.
Cố Cư Hàn biết mình đã nói sai lời, câu hỏi này chẳng khác nào đã tiết lộ cho Thẩm Tây Linh rằng Tề Kính Thần vẫn còn sống. Vốn dĩ hắn không nên để ai biết việc này. Cố Cư Hàn nhíu mày, lòng không khỏi băn khoăn.
Lời Thẩm Tây Linh vừa rồi quả thật là có ý thử thăm dò hắn, mà câu đáp lại của hắn cũng khiến nàng thở phào nhẹ nhõm. Tề Anh tuy tình thế đúng là lâm nguy nhưng còn sống, có thể bị thương, cũng có thể đã bị giam giữ bí mật không ai biết tại biệt viện Sứ Quân, nhưng nhất định vẫn còn sống. Thế là đủ rồi.
Chừng nào chàng còn sống, tất sẽ còn cơ hội đổi vận.
Lòng Thẩm Tây Linh ngày càng vững chãi. Song điều không hay là thể xác nàng thật sự quá yếu ớt, cảm xúc vừa buồn vừa vui dồn dập. Dù tâm tính kiên cường có thể gắng gượng, thể lực lại không đỡ nổi, chân nàng bỗng mềm nhũn, ngã thẳng xuống đất.
Cố Cư Hàn giật mình, vội vàng đỡ nàng lên, rồi cũng rõ ràng hoảng hốt giúp nàng ngồi xuống. Nhìn sắc mặt nàng đã trắng bệch, mồ hôi trán lại càng dày, lòng không khỏi lo lắng như lửa đốt, vội vàng dặn dò vài câu, rồi đứng dậy tiến về phía cửa: “Nàng đừng nghĩ nhiều, ta đi gọi đại phu, dù có chuyện gì cũng để sau…”
Vừa quay người, lời còn chưa nói hết, liền bị nàng níu lấy tay áo. Nàng tuy nhỏ bé lại yếu ớt, nhưng khi nàng nhẹ nhàng kéo tay hắn, Cố Cư Hàn cảm thấy mình không thể thoát ra.
Đôi mắt nàng như được họa tỉ mỉ bằng nét bút công phu, lặng lẽ nhìn hắn hỏi: “… Chàng ấy ở đâu?”
Câu hỏi vừa thốt ra, nàng tự thấy mình ngốc nghếch, khẽ cười tự trào, nhưng đã hỏi rồi, vẫn kiên nhẫn đợi đáp lời, dường như hy vọng hắn mềm lòng, rồi sẽ chỉ chốn người đó ẩn giấu.
Cố Cư Hàn quay mặt đi, im lặng không đáp.
Nàng hiểu lời từ chối không nói thành lời đó, cũng không vì thế mà buồn bã, chỉ buông tay áo hắn ra, rồi nhàn nhạt mỉm cười, nói: “Ta làm khó ngài rồi. Không sao, ta sẽ tìm cách khác.”
Cố Cư Hàn nghe vậy liền đổi sắc mặt, trong lòng cũng cảnh giác hơn, hỏi: “Nàng định làm gì?”
Thẩm Tây Linh dường như đã hơi mệt, dựa người vào chiếc ghế rộng của Cố Cư Hàn, hơi thở gấp gáp. Nàng im lặng một lúc lâu, khiến Cố Cư Hàn càng thêm sốt ruột, hắn quỳ xuống đối diện nàng, nhìn thẳng vào mặt nàng, lại hỏi một lần nữa câu hỏi ấy.
Thẩm Tây Linh nhìn hắn, suy nghĩ trong giây lát, rồi từ trong tay áo lấy ra hai tờ giấy mỏng, chính là tờ giấy nàng mới lấy từ hộc trang điểm khi, trao cho Cố Cư Hàn.
Nàng thần sắc bình thản, nói: “Tướng quân, ngài xem qua trước đã.”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 177: Kiên quyết (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
