Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 176: Kiên quyết (1)


Khi Thẩm Tây Linh lần nữa tỉnh lại, nàng đã trở về phủ Yến Quốc công. Lúc này, nàng đang nằm trong phòng của chính mình, ngoài song cửa là một chiều hoàng hôn rực rỡ.


Ánh tà dương đẹp đến vô hạn, đỏ rực như lửa khiến người ta không khỏi nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trên núi Già Mạc khi ban ngày, cũng khiến lòng Thẩm Tây Linh thoáng chốc ngẩn ngơ.


Nàng chống tay ngồi dậy, rèm giường lập tức bị kéo ra, là Vãn Chu ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh nên vội vàng bước vào. Nàng mắt đẫm lệ, khẽ gọi một tiếng: “Phu nhân…”


Ngay sau đó, Cố Tinh Kỳ đang đợi ở gian ngoài cũng chạy vội vào, òa khóc nhào đến bên giường Thẩm Tây Linh. Tiểu cô nương nghẹn ngào gọi: “Tẩu tẩu!”


Rồi vừa khóc vừa trách móc: “Tẩu tẩu lúc ấy sao lại lao vào trong biển lửa chứ? Tẩu có phải là không thấy ca ca đã chạy ra rồi đúng không? Tẩu dọa chúng ta chết khiếp! Nếu khi đó ca ca không liều mạng xông vào lần nữa cứu tẩu ra, thì tẩu đã…”


Nàng chưa nói hết câu, chữ cuối cùng cũng nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ có hàng lệ tuôn rơi như mưa, trông dáng vẻ thật sự là bị dọa không nhẹ.


Thẩm Tây Linh thần sắc bình tĩnh, cơn điên cuồng trong biển lửa ban ngày đã tiêu tán sạch sẽ. Ánh mắt nàng lúc này trầm lặng, sâu thẳm, như đang nghiền ngẫm điều gì.


Nàng dịu giọng dỗ dành Cố Tĩnh Kỳ vài câu, sau đó hỏi: “Nha đầu ngoan, ca ca muội đâu?”


Cố Tĩnh Kỳ sụt sịt lau nước mắt, vừa khóc vừa nấc mà đáp: “Ca ca đưa tẩu tẩu về phủ rồi lại vào cung một chuyến, mới vừa trở về, chắc giờ đang ở thư phòng.”


Thẩm Tây Linh nghe vậy, khẽ gật đầu. Nàng đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Cố Tĩnh Kỳ, mỉm cười nói: “Ta muốn sang thư phòng nói vài lời với ca ca muội, Tinh Kỳ ngoan, ở đây chơi một lát được chứ?”


Cố Tĩnh Kỳ ngẩng đầu nhìn tẩu tẩu, chỉ cảm thấy nàng lúc này có điều gì đó khác lạ. Vẫn là vẻ dịu dàng như mọi khi, thế nhưng trong cái dịu dàng ấy lại phảng phất một chút gì đó… khó nói thành lời, khiến lòng nàng thấp thỏm bất an. Nàng khẽ gật đầu, lặng lẽ lui khỏi giường.



Thẩm Tây Linh liền chậm rãi rời giường. Vừa đứng dậy liền lảo đảo một bước khiến mọi người xung quanh hoảng hốt. May thay nàng kịp vịn lấy mép giường, mới gắng gượng đứng vững lại được.


Vãn Chu lo lắng khuyên: “Phu nhân chi bằng hãy nghỉ ngơi thêm ít bữa. Dù có điều gì muốn nói cũng không cần vội trong hôm nay. Lúc đại phu tới xem mạch còn dặn phải điều dưỡng cẩn thận, nói người bị sặc khói, thân thể e còn yếu lắm.”


Thẩm Tây Linh nghe vậy chỉ khẽ gật, thần sắc không gợn sóng, vẫn thong thả bước đến bên bàn trang điểm.


Vãn Chu tưởng nàng muốn sửa soạn dung nhan, nào ngờ nàng chỉ mở hộc bàn lấy ra mấy tờ giấy, lặng lẽ nhét vào tay áo.


Nàng biết, phu nhân xưa nay có thói quen viết thư. Viết xong cũng chẳng gửi đi, chỉ cẩn thận cất trong hộc trang điểm. Đợi đến khi không chứa nổi nữa mới chuyển sang rương hòm rồi lại viết tiếp, cũng chẳng cho ai nhìn thấy một phong thư nào.


Vãn Chu không rõ lần này phu nhân cầm đi thứ gì, chỉ thấy nàng chầm chậm bước ra cửa, bỏ lại một câu: “Không cần theo đâu, ta tự mình qua đó là được.”


Phủ Yến Quốc công rộng rãi thâm sâu, từ khu viện của Thẩm Tây Linh đến thư phòng của Cố Cư Hàn quả là một đoạn đường dài.


Thật ra, những phủ đệ của hàng ngũ vương tôn quý tộc trong kinh thành đều hao hao giống nhau. Tỷ như phủ Yến Quốc Công đây cũng mang đôi phần bóng dáng của bản phủ Tề gia. 


Sau khi nàng dọn đến, lại có nhiều nơi vô tình hay cố ý được sửa sang theo kiểu dáng Phong Hà Uyển năm nào, càng khiến nơi này phảng phất bóng cũ hình quen. Nhưng dẫu có quen thuộc đến đâu, nàng vẫn cảm thấy nơi đây có chút xa lạ.


Dọc đường đi, gia nhân hễ thấy nàng đều vội hành lễ thỉnh an, ai nấy đều sửng sốt khi thấy phu nhân không mang theo nha hoàn hầu hạ, lại càng ngạc nhiên khi nhận ra nàng chưa từng vấn tóc sửa sang lại dung nhan. Tuy vẻ dung nhan vẫn diễm lệ như xưa, song hiển nhiên không phải diện mạo để ra ngoài gặp người.


Thẩm Tây Linh cũng chẳng để tâm đến ánh mắt của họ, chỉ một mạch đi về phía thư phòng Cố Cư Hàn. 


Cửa thư phòng đóng kín, Húc Xuyên đang đứng ngoài canh giữ, trông thấy Thẩm Tây Linh thì giật mình không nhỏ, tựa hồ không nghĩ đến nàng sẽ đến nơi này. Dẫu gì sau năm năm thành thân, nàng cùng Cố Cư Hàn tuy danh nghĩa là phu thê nhưng vẫn luôn giữ lễ tương kính như tân, thật ra chẳng khác nào hai người dưng cùng sống dưới một mái hiên. Đôi bên hiếm khi qua lại, cũng chưa từng tùy tiện quấy nhiễu lẫn nhau.



Trong phòng nhanh chóng vang lên tiếng đáp, thanh âm của Cố Cư Hàn mang theo đôi phần kinh ngạc:


“Tây Linh?”


“Là ta.” Nàng đáp khẽ: “Ta có thể vào không?”


Câu trả lời lần này không đến ngay. Trong phòng vang lên tiếng sột soạt như đang thu dọn đồ vật, còn có tiếng va chạm của lọ chai. Một hồi sau mới nghe thấy giọng hắn có chút vội vàng: “Được, nàng vào đi.”


Thẩm Tây Linh đẩy cửa bước vào, rồi quay lại khẽ khàng khép cửa lại.


Thư phòng của Cố Cư Hàn không lớn như Vong Thất, cũng chẳng nhiều sách vở. Hắn vốn là võ tướng, sách trong phòng phần nhiều là binh thư, binh pháp, cùng vài quyển sử thư tản mác, ngoài ra không có gì đáng kể.


Trong phòng tràn ngập mùi thuốc. Cố Cư Hàn đang đứng bên án thư, trên bàn bày mấy lọ thuốc chưa kịp thu lại, cạnh đó có một chậu đồng đựng nước và một tấm khăn khô.


Áo hắn có phần xộc xệch, tựa như mới khoác vội vào, vẻ mặt có chút lúng túng: “… Sao nàng lại tới đây? Thân thể còn khó chịu à?”


Sự bối rối ấy, một phần là vì bị nàng trông thấy bộ dạng chưa chỉnh tề, một phần… e là vì giữa ban ngày, chính tay hắn đã đánh ngất nàng. Trong lòng hắn lúc này không khỏi có chút áy náy.


Mà ngoài ra, dường như còn có điều gì khác, nhưng Thẩm Tây Lăng không truy hỏi, chỉ bước đến bên bàn, liếc qua những vật dụng trước mặt, đoạn ngẩng đầu hỏi: “Vừa rồi tướng quân đang bôi thuốc?”


Cố Cư Hàn gật đầu, vẫn có phần không tự nhiên. Phải rồi… hắn nhất định bị thương rồi. Lúc lao vào biển lửa cứu nàng, còn bị xà nhà cháy dở rơi trúng, chắc chắn thương tích chẳng nhẹ.


Thẩm Tây Linh lặng lẽ trong chốc lát, rồi lên tiếng: “Ngồi xuống đi, để ta xem qua.”



Hắn hiểu giữa họ vẫn luôn tồn tại một vạch ranh giới, nàng tuyệt không bước qua nửa bước, giữ gìn chu toàn, như thể đó là nguyên tắc không thể phá vỡ. Vậy mà nay… nàng lại nói, muốn xem vết thương. Chẳng lẽ vì vết thương này là vì nàng mà có, nên nàng mới thay đổi?


Cố Cư Hàn không dám chắc. Hơn nữa, việc cởi áo trước mặt nàng khiến lòng bàn tay hắn khẽ rịn mồ hôi. Hắn lúng túng từ chối: “Chuyện này… thôi khỏi, chỉ là vết thương nhỏ, không đáng bận tâm.”


Thẩm Tây Linh lại chẳng nói nhiều, chỉ đứng đó nhìn hắn, ánh mắt yên lặng mà kiên định, tựa hồ nói rõ nàng nhất định phải xem.


Cố Cư Hàn kinh ngạc, chẳng ngờ có một ngày, mình cũng sẽ được nàng nhìn bằng ánh mắt cương quyết như thế. Trong lòng dấy lên một cảm xúc khó phân, hỗn độn không nói thành lời.


Hắn trầm mặc chốc lát, rốt cuộc cũng không khước từ nữa, ngồi xuống ghế, quay lưng về phía nàng, chậm rãi cởi y phục.


Cố Cư Hàn sinh trong danh môn tướng tộc, từ nhỏ luyện võ, thân hình cường tráng hơn người. Từ thuở thiếu niên đã theo phụ thân cùng các thúc phụ chinh chiến sa trường, năm tháng dài đằng đẵng đã để lại trên thân vô số vết sẹo đan xen nông sâu, chằng chịt khắp người, như đang lặng lẽ kể lại từng trận chiến, từng lần sinh tử của hắn, thậm chí là của cả một gia tộc.


Toàn thân là sẹo cũ, mà nay lại có thêm một vết thương mới. Trên làn da từng bị gió sương mài giũa, vết bỏng do dầm gỗ cháy rơi xuống hằn sâu một đường ghê rợn. Da thịt vừa đỏ vừa sưng, loang lổ máu đọng, lại xen chút cháy xém đen sạm, trông đến đáng sợ.


Cố Cư Hàn c** tr*n, quay lưng về phía nàng, nhưng lại như thể cảm nhận rõ ánh mắt nàng lặng lẽ quét qua từng tấc da thịt. Cảm giác ấy khiến hắn chẳng hiểu sao lại có chút căng thẳng, đến nỗi toàn thân đều hơi căng cứng, hô hấp cũng không còn bình ổn như thường.


Hắn cố giữ vẻ trấn định, sợ nàng nhìn ra điều bất ổn, mà nàng vẫn không nói lời nào, khiến hắn càng thấp thỏm không yên. Không nhìn thấy được nét mặt nàng, hắn chẳng đoán nổi nàng đang nghĩ gì.


Hắn khẽ ho một tiếng, che đi vẻ lúng túng của mình, lên tiếng: “… Có phải là dọa nàng rồi không? Vết thương này… trông có chút dọa người.”


Nàng không vội đáp lời, chỉ lặng thinh hồi lâu mới dịu giọng hỏi: “Tướng quân vì sao phải tự mình xử lý vết thương mà không gọi đại phu đến khám?”


Cố Cư Hàn khẽ cười, giọng nhẹ như gió thoảng: “Chỉ là vết thương nhẹ, nào đáng phiền đến đại phu?”



Nhưng đó là suy nghĩ của hắn. Còn Thẩm Tây Linh, nàng lại không nghĩ thế. Nàng biết hắn bị thương là vì cứu nàng. Nghĩ đến đó, trong lòng nàng trào lên nỗi áy náy sâu sắc, khiến lời nói cũng trở nên mềm nhẹ mà trầm lặng: “… Ta thực xin lỗi.”


Cố Cư Hàn vốn không mong nàng nói những lời ấy, lại càng không cần nàng phải cảm kích. Nghe nàng nói vậy, hắn vội mở miệng định ngăn lại nhưng đúng lúc ấy, hắn chợt thấy nàng vươn đôi tay trắng ngần, thon dài và thanh tú, cầm lấy tấm khăn bên cạnh chậu đồng.


… Nàng dường như định tự tay xử lý vết thương cho hắn. Động tác ấy đối với quan hệ giữa họ suốt năm năm qua vừa hợp tình lại vừa có phần vượt lễ, tựa như đứng giữa một ranh giới mập mờ chưa thể phân rõ. 


Trong khoảnh khắc, lòng Cố Cư Hàn rối như tơ vò, chưa kịp phản ứng, thì nàng đã thấm khăn ướt, vắt khô rồi nhẹ nhàng đặt lên vết thương của hắn, lau đi tro bụi và máu đọng. Cố Cư Hàn khẽ rùng mình, toàn thân lập tức căng cứng hơn trước.


Khăn lạnh, nhưng nơi nàng chạm qua lại nóng như thiêu. Rõ ràng bàn tay nàng chưa thực tiếp xúc với da thịt, vậy mà hắn vẫn cảm thấy… như chạm tới tận đáy tim.


Từ khi trưởng thành, trừ đại phu ra chưa từng có ai giúp hắn xử lý thương tích. Mà dù là đại phu, phần lớn cũng chỉ là theo lệ, qua loa thô sơ. Những thương tích nhỏ hắn vốn chẳng để tâm, càng không để người khác động đến. Thế nhưng hôm nay, chính nàng lại đang vì hắn mà lau rửa vết thương. Khoảnh khắc ấy, giống như họ thực sự là phu thê.


Một loại ấm áp nhè nhẹ lan tỏa trong tim hắn, khiến lòng vốn luôn gươm giáo, cảnh giác từng khắc phút, phút chốc trở nên mềm mại như nước. Hắn biết rõ nàng làm vậy không phải vì yêu thương mà là vì áy náy, cảm kích. Nhưng dẫu vậy, hắn vẫn không cách nào ngăn được bản thân muốn đắm chìm trong sự dịu dàng ấy, sự dịu dàng mà suốt năm năm hắn chưa từng có được từ nàng.


Thân thể hắn dần dần thả lỏng, trái tim cũng không còn cứng cỏi như thường ngày. Đúng lúc ấy, phía sau hắn, nàng dịu giọng hỏi: “Nghe nói tướng quân vừa mới từ trong cung trở về, không biết các vị quý nhân có bình an không?”


Động tác lau thuốc của nàng nhẹ như mưa xuân, mềm mại, thành thạo, khiến người được nàng chăm sóc chỉ thấy dễ chịu, chẳng dám cử động dù là nửa phần.


Cố Cư Hàn tùy ý để nàng xử lý vết thương, miệng đáp lời: “Đều bình an. May mắn thay, đại hỏa không lan tới nơi bệ hạ cư ngụ, chỉ có hoàng hậu nương nương bị kinh động đôi chút, còn lại không có gì đáng ngại.”


Thẩm Tây Linh khẽ “ừ” một tiếng, không nói gì thêm. Nàng đặt khăn xuống, cầm lấy bình thuốc, cẩn thận đổ một ít phấn mịn ra đầu ngón tay, rồi nhẹ nhàng bôi lên miệng vết thương.


Đầu ngón tay mát lạnh, lại mang theo xúc cảm mềm mại như cánh hoa đầu hạ. Vết thương đau rát, nhưng sự chạm nhẹ của nàng khiến hắn không thấy đau mà chỉ cảm thấy tim đập hỗn loạn.


Cố Cư Hàn vốn là người kiên cường, trải qua gió sương rèn giũa, bao năm chém giết trên sa trường chưa từng có gì khiến hắn dao động. Nhưng giờ phút này, một cái chạm nhẹ của nàng, lại khiến từng hơi thở của hắn đều trở nên mất trật tự.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 176: Kiên quyết (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...