Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 174: Xuân sơn (1)


Hôm ấy, lễ hội Dục Phật tại chùa Ngọc Phật được cử hành long trọng vô cùng.


Đất bắc vốn dĩ kiến trúc phần nhiều rộng rãi hùng vĩ hơn phương Giang Tả, mà chùa Ngọc Phật lại do hoàng thất đích thân cúng tiền xây dựng nên lại càng tráng lệ hơn chùa Tây Hà nơi Thẩm Tây Linh quen thuộc thuở trước. Một trăm lẻ tám pho Kim Thân La Hán an tọa vây quanh đại phật Thích Ca Mâu Ni, các vị Bồ Tát thì hiện giữa tầng tầng mây lành, trong ánh kim quang rực rỡ mà cúi đầu nhìn xuống chúng sinh.


Khi pháp hội bắt đầu, tăng chúng chùa Ngọc Phật đều khoác áo cà sa, cầm pháp cụ, nối nhau lên điện, theo thứ tự đông tây mà phân ban đứng chầu. Tiếng chuông tiếng khánh ngân dài không dứt, có sáu vị tăng từ trong hàng bước ra nghênh đón tượng phật. Huệ Giác phương trượng bước theo sau, chậm rãi dẫn đường, cung kính nghênh thỉnh phật tượng từ lầu kinh nhập đại điện.


Đại điện khi ấy chuông trống cùng vang, tượng phật được an trí giữa kim bồn, Huệ Giác phương trượng dẫn đầu chúng tăng dâng hương lễ bái, tụng Dục Phật Chân Ngôn, rồi tiếp tục chu hành quanh phật ca tụng Phật Bảo Tán, đọc Hồi Hướng Văn, tiếng tụng kinh ngân vang trong điện chẳng dứt như tơ, gọi là công đức viên mãn.


Thẩm Tây Linh biết rõ Tề Anh đang ở trong phật các cao lớn kia, chỉ cách nàng… một bức tường mà thôi.


Chính điện là nơi Ngụy đế cùng chư quan cựu triều lễ phật, nữ quyến không được ở chung một chỗ với nam tử. Vì thế dẫu nàng và chàng cùng ở một ngôi tự viện, vẫn bị ngăn cách bởi một bức tường, nàng không trông thấy được chàng, chỉ có thể mường tượng mà thôi.


Dẫu thế, điều ấy cũng đã là quá tốt rồi. Nàng ở gần bên chàng đến vậy, cùng chung một mảnh đất, cùng ngắm nhìn cảnh vật tương tự, cùng nghe một đoạn kinh kệ, chẳng khác nào ngày trước chàng từng đồng hành cùng nàng đến chùa Tây Hà, thật là diễm lệ mỹ miều. 


Hơn nữa, dù nàng không thể thấy mặt chàng, vẫn có thể tưởng tượng ra bộ dạng hiện tại của chàng, nhất định là dáng đứng thẳng tắp, nghiêm túc đúng mực, nhưng trong lòng chắc chắn không yên ổn như vẻ ngoài ấy. Rốt cuộc chàng vốn chẳng tin thần phật, những dịp như thế này e là khiến chàng thấy khó chịu khôn nguôi.


Nàng nghĩ rất kỹ càng, rất sâu xa, khó tránh ngày càng say mê đến độ không còn phản ứng với mọi việc xung quanh. Ngay cả khi tiểu sa di bước vào điện bên để mời các phu nhân từng phủ đóng góp công đức tiền, nàng cũng không hề nhúc nhích, vẫn đứng nguyên đó đờ đẫn khiến mọi người đều dõi mắt nhìn nàng. Đến cả hoàng hậu và công chúa đến từ Giang Tả cũng cùng hướng về phía nàng.



Tần thị thấy tẩu tẩu diện mạo thoát tục ấy càng thêm lo lắng, cho rằng nàng lại mệt mỏi, vội cúi mình bẩm báo với hoàng hậu và công chúa đại lương, rồi gửi ý bảo tiểu nha đầu bên cạnh chăm sóc tẩu tẩu. Nào ngờ tiểu nha đầu cũng đang thần trí mơ màng, cả nửa ngày chẳng bắt gặp ánh mắt của nàng.


Mà chẳng ai hay, lúc này trong lòng Cố Tinh Kỳ cũng sóng gió trào dâng. Lúc nãy đón tiếp bệ hạ dưới chân núi Già Mạc, mọi người đều đi ngắm vị Sứ Quân của Đại Lương, chỉ có nàng thấy rõ thái tử bên cạnh bệ hạ… luôn có cảm giác quen mặt.


Nàng cứ nghĩ hẳn đã từng gặp người ấy ở đâu, nhưng suy nghĩ mãi chẳng nhớ ra, chỉ đành oán giận thái tử không phải là chiếc bánh ngọt, nếu không nàng đã chẳng thể quên!


Nghĩ đến đầu óc đau nhức, cuối cùng nàng cũng nhớ ra vài ngày trước từng chạm mặt thái tử tại Kim Ngọc Đường của tẩu tẩu. Lúc đó nàng đi cùng tẩu tẩu thu hồi nợ, tình cờ trong đai sảnh gặp được một vị Kỳ Áo công tử như được mài giũa, như được trau chuốt từng chút một, còn cùng nhau chú ý một miếng ngọc Sơn Tử nữa. Hoá ra đó chính là thái tử!


Thảo nào ngày ấy nàng thấy người này quen thuộc đến vậy, thuở nhỏ nàng từng nhiều lần vào cung, có lẽ cũng từng gặp thái tử. Chỉ là lúc ấy còn quá nhỏ nên chẳng nhớ rõ, tất nhiên nguyên do chính là thái tử không phải món bánh ngọt, nếu không nàng đã ghi nhớ rõ ràng.


Suy nghĩ vẩn vơ, Cố Tinh Kỳ đương nhiên không nhận ra ánh mắt Tần thị vừa gửi cho nàng, cũng chẳng giúp tẩu tẩu tỉnh thần, khiến tẩu tẩu trở thành trung tâm chú ý của cả điện, đến nỗi hoàng hậu cũng bị làm phiền.


Yến Quốc Công phu nhân vốn là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, đương nhiên đứng rất gần hoàng hậu, Trâu hậu thấy Thẩm Tây Linh thần trí hôn mê như thế cũng không giấu được lời hỏi han, nắm tay nàng mà bảo: “Mấy ngày trước nghe nói phu nhân đã hồi phục, hôm nay trông vẫn yếu nhiều, hay là lại khó chịu? Hay để bổn cung gọi người kêu Ôn Nhược đến xem sao?”


Trâu hậu vốn cũng là nhân vật quan trong trên đầu đài, gia tộc bà ta với phủ Yến Quốc Công vốn như nước với lửa. Thế nhưng vẫn thể hiện sự quan tâm chu đáo với Yến Quốc Công phu nhân tự nhiên đến mức còn nắm tay nàng, thật thân mật đến cực điểm.


Mãi đến lúc này Thẩm Tây Linh mới miễn cưỡng tỉnh lại, cảm thấy xấu hổ, vội cúi đầu xin lỗi, đáp: “Phiền hoàng hậu nương nương lo nghĩ rồi, thần phụ mọi sự đều ổn, không cần nhọc lòng tướng quân.”


Trâu hậu chưa kịp đáp lời, công chúa Đại Lương bên cạnh mỉm cười nhẹ, lời nói có ý mỉa mai: “Nghe đồn Cố tướng quân thương phu nhân như mạng, e chẳng phải lời nói suông. Phu nhân giữ phu tế ân cần như vậy để làm gì? Thà rằng gọi ngài ấy đến đây, cũng tốt để chăm sóc, để ý đến cái lạnh cái nóng.”



Lời nói thật ra chẳng có gì to tát, chỉ là câu đùa bình thường, nhưng mọi người nghe lần đầu đều cảm thấy hơi sai sai, tự nhiên nghĩ công chúa có vẻ mỉa mai. Tuy nhiên các phu nhân trong điện dò xét mãi chẳng rõ sai ở chữ nào, đành cùng nhau cười đỡ, khen ngợi tình cảm bền chặt của Yến Quốc Công phu nhân.


Dù mọi người không rõ đầu đuôi, Thẩm Tây Linh lại hiểu rõ. Nàng cũng quen biết vị công chúa ấy từ nhỏ, từng gặp mặt trong hội hoa tháng ba năm Khánh Hoa thứ mười bốn.


Thẩm Tây Linh thừa nhận thuở nhỏ từng ghen ghét vị công chúa ấy, đến độ lần đầu gặp đã sinh lòng đối địch, nhưng dần dần cảm xúc đó tan biến, nàng biết Tề Anh và công chúa hoàn toàn trong sáng, cũng chẳng cần cố chấp. Đối với nàng, công chúa chỉ là một người quen bình thường, không cần bận tâm.


Tiếc rằng công chúa dường như không nghĩ vậy, dường như nàng vẫn ghét Thẩm Tây Linh. Giống như năm xưa nàng từng cùng nhiều cung nhân ầm ĩ xông vào Ốc Ngọc viện muốn tát nàng, dù thời thế thay đổi thế nào, hận thù ấy vẫn không hề suy giảm.


Thẩm Tây Linh lại thay đổi rất nhiều. Lúc nhỏ lần đầu gặp công chúa, trong lòng từng có cảm giác tự ti, bi thương mãnh liệt, đến nỗi gần như không kiểm soát nổi mình. Giờ đây gặp lại, nàng vô cùng bình thản, không vui không buồn, không thấp không cao, như thể dù công chúa có làm gì cũng không còn để trong lòng.


Nàng thậm chí có chút thương xót nàng, chỉ là một cô nương không thể làm chủ vận mệnh mình, đâu khác gì mình thuở xưa?


Nghĩ đến đây, Thẩm Tây Linh không khỏi thở dài, cũng không tranh cãi với Tiêu Tử Dư, chỉ lịch sự cúi người chào hỏi vài câu, rồi quay sang hoàng hậu. Sau đó nàng bỏ tiền hương đã chuẩn bị sẵn vào thùng công đức của tiểu sa di, phong thái thanh nhã trang nghiêm không chỗ chê. Ngựo lại khiến Tiêu Tử Dư xuất thân là người nhà quyền quý thật ra có phần nhỏ mọn.


Xung quanh đều nhìn thấy rõ mọi chuyện, mỗi người đều là tinh tường, dĩ nhiên nhận ra chút mấu chốt. Dù không hiểu rõ quá khứ nhưng vẫn cảm nhận được sóng ngầm và biết công chúa Đại Lương đã mất thế thượng phong.


Tiêu Tử Dư cũng hiểu điều đó, còn nhìn thấy được ánh mắt thương hại trong mắt Thẩm Tây Linh. Nàng vì sắc mặt ấy mà hận, song không thể ngăn… lòng lại chùng xuống thương cảm.


Lễ hội Dục Phật kéo dài đến buổi trưa mới tan, song ngày lễ chưa kết thúc, các quý nhân đều được phân phòng riêng. Tăng chúng chủa Ngọc Phật chuẩn bị thức ăn chay, dùng bữa trưa, sau đó lại tiếp tục cử hành lễ nghi, phải đến lúc mặt trời khuất núi mới chính thức chấm dứt.



Các phòng nghỉ mà các quan viên Lương quốc được phân chia tất nhiên phải tách biệt với các quan viên Bắc Ngụy, lại càng vì họ đều là nam tử ngoại quốc nên được xếp ở góc cạnh khuôn viên, cách xa các phủ đệ có nữ quyến, cũng nhằm tránh điều tiếng không hay.


Việc sắp xếp này rất hợp lý, song cũng vì thế mà Thẩm Tây Linh càng không thể gặp được Tề Anh. Cố Cư Hàn tuy thấu hiểu nàng là người biết giữ lễ nghĩa, tuyệt không dễ gây chuyện, nhưng vẫn lo nàng vì lòng buồn đau mà gây ra sự cố ngoài ý muốn. Do đó, suốt cả buổi sáng hắn đều đứng ngóng trông trong điện chính phật các, mãi đến lúc vào phòng nghỉ gặp nàng mới phần nào an tâm.


Phòng nghỉ trong chùa tuy không rộng rãi, chỉ là căn phòng nhỏ, Cố Cư Hàn bước vào liền thấy nàng ngồi bên cửa sổ, thần sắc vẫn tái nhợt, song tinh thần đã ổn định, khiến hắn thầm thở phào.


Vừa lúc đó, tiểu sa di mang đến đồ chay dùng cho bữa trưa, các món như La Hán Thái, Tam Sắc Phù Dung, Tam Xuân Nhất Liên đều rất tinh xảo. Cố Cư Hàn cảm ơn sư tăng, rồi bảo người ấy đặt xuống bàn rồi ra ngoài.


Thẩm Tây Linh có vẻ vẫn đắm chìm trong suy nghĩ riêng, không hề nhận ra Cố Cư Hàn đã vào phòng, thậm chí tiếng động của tiểu sa di cũng không đánh thức nàng, vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng có ý đứng dậy.


Cố Cư Hàn nhẹ nhàng bước đến bên, ngồi xuống chỗ cách nàng không xa, rồi gọi nhỏ: “Tây Linh?”


Sự xuất hiện của hắn cuối cùng cũng khiến nàng tỉnh hồn, Thẩm Tây Linh quay đầu nhìn hắn, mỉm cười mơ hồ: “… Tướng quân đến rồi.”


Cố Cư Hàn đáp lại một nụ cười, rồi chỉ vào mâm cơm chay trên bàn, giọng ấm áp: “Chúng ta dùng bữa trưa đi, sau đó còn có lễ tiếp theo trong chùa.”


Thẩm Tây Linh gật đầu, hắn đỡ nàng đứng dậy. Nàng muốn từ chối, nhưng chân vừa đứng đã không vững, nếu không có hắn dìu chắc chắn sẽ ngã nên cũng không nói thêm, để hắn dìu đến bàn ngồi xuống.


Hai người cùng ăn. Thẩm Tây Linh thật ra chẳng mấy ngon miệng, nhưng nàng vốn tôn kính phật pháp, lễ Dục Phật là một nghi lễ trọng đại trong ngày hội nên cố gắng ăn từng chút một. 



Cố Cư Hàn biết nàng thực sự không thể ăn nhiều, thấy nàng gắng gượng lòng cũng đau nhói. Hắn vừa định khuyên nàng dừng lại thì nghe nàng cười nhẹ hỏi: “Tướng quân hôm nay ở phật các có nhìn thấy chuyện vui gì không?”


Câu hỏi khiến hắn giật mình. Hắn tưởng nàng sẽ hỏi về Tề Kính Thần, không ngờ lại không hỏi. Nàng lúc này thần thái bình tĩnh, không như đang né tránh đề tài,l mà có vẻ thật sự không có ý định nhắc đến.


Nàng rốt cuộc… định buông bỏ người kia sao? Vì lần gặp ở chân núi hôm nay? Nàng xem đó như một kết quả, nên cuối cùng mới chịu rời bỏ mười năm kiên trì?


Cố Cư Hàn khó tin, nhưng trong lòng bỗng dâng lên niềm vui mừng. Hắn cố nén không để thể hiện rõ, sợ bị xem là kẻ nhỏ nhen, song niềm hân hoan ấy vẫn cứ lan tràn sâu thẳm, khiến hắn không sao kìm chế được. Hắn… cuối cùng cũng có hi vọng được chờ đợi nàng sao?


Cố Cư Hàn ho khan một tiếng, lấy đó để che giấu sự xáo trộn trong cảm xúc của mình, rồi định mở lời đáp lại lời Thẩm Tây Linh thì bên ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào, nghe rõ là các sư tăng hô to: “Cháy rồi!”


Mặt hắn đổi sắc, lập tức đứng dậy nhanh bước ra xem. Quả nhiên, phía núi sau chùa lửa bốc cao ngùn ngụt, nhuộm đỏ cả một vùng trời!


Giờ đang mùa xuân, vùng đất địa ít mưa và khô hạn, núi Già Mạc phủ đầy cây cối, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể thiêu cháy cả núi rừng, chưa kể phía sau núi đã cháy rực như vậy. Chuyện lớn sắp xảy ra rồi!


Thẩm Tây Linh nghe tiếng động ngoài cửa, nhìn qua khung cửa cũng thấy đám cháy đỏ rực trời đất. Nàng còn chưa kịp phản ứng thì lại có tiếng huyên náo khác, các quý nhân trong các phòng đều bị giật mình, hốt hoảng chạy ra ngoài. Các phu nhân uy nghi trước đó giờ hốt hoảng loạn, la hét như đàn bà chợ búa.


Lúc này, phó tướng Cố Cư Hàn là Húc Xuyên đã vội vã vào phòng, Cố Cư Hàn vừa nhìn thấy hắn đến với vẻ mặt nghiêm trọng liền quay trở lại phòng kéo theo Thẩm Tây Linh, cùng nàng bước nhanh ra khỏi cửa.


Vừa ra khỏi phòng, đám cháy dữ dội càng hiện rõ đáng sợ, khói dày đặc bốc lên từ vùng gần núi phía sau chùa. Lửa đỏ rực nung nóng ghê người, thiêu đốt dữ dội không ngừng, giống như cảnh giới địa ngục A Tỳ trong kinh phật, làm người ta rùng mình khiếp đảm.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 174: Xuân sơn (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...