Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 161: Vô y (1)


Cuối tháng ba, lúc ấy Cố Cư Hàn đang ở Thượng Kinh thì nhận được một bức thư đến từ Giang Tả.


Người đưa thư là một viên quan ngũ phẩm của Bộ Công, tuy bình thường không có giao tình thân thiết gì với hắn nhưng hôm đó lại đột nhiên đến phủ Quốc Công bái phỏng nói rằng có một bức thư muốn trình tướng quân xem qua, ngoài ra còn có một vật muốn gửi.


Thực ra dạo gần đó Cố Cư Hàn vốn chẳng có tâm trạng gặp khách. Từ sau khi phụ thân hắn đại bại trong cuộc chiến bắc phạt, sức khỏe sa sút từng ngày, vận thế của Cố gia cũng trở nên vô cùng bấp bênh. Trong khi đó, Trâu Tiềm lại từng bước dồn ép khiến hắn cảm thấy vô cùng lực bất tòng tâm, chỉ thấy rằng chốn triều đình còn hiểm ác hơn cả sa trường.


Ban đầu hắn định từ chối tiếp khách, nhưng viên quan kia lại vô cùng cố chấp, cứ đứng mãi trước cổng phủ Quốc Công không chịu rời đi, còn nói rằng nhất định phải gặp hắn bằng được. Không còn cách nào khác, Cố Cư Hàn đành cho người dẫn ông ta vào thư phòng.


Viên quan ấy đưa cho hắn một phong thư và một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Hắn nhíu mày, trước tiên mở chiếc hộp ra. Dù Cố Cư Hàn từng trải biết bao sóng gió trong đời, nhưng khi nhìn thấy vật bên trong chiếc hộp ấy, hắn vẫn sững người không thốt nên lời.


Đó là khoản tài vật đủ để nuôi toàn bộ binh lính dưới trướng hắn trong suốt một tháng trời. Hắn vô cùng kinh ngạc, lập tức mở phong thư ra đọc.


Bên trong chỉ có vài hàng chữ ngắn ngủi:


“Há bảo không áo giáp,
Ta cùng người khoác chung.
Vua ra quân dấy binh,
Ta mài gươm vót mác.
Nguyện cùng người đồng tâm,
Chia thù chung một mối.”


Vô Y – một bài thơ trong phần Tần Phong của Kinh Thi.


Lá thư không đề tên người gửi, nhưng nét bút viết mạnh mẽ, phóng khoáng như đao chém, vừa bay bổng lại vừa ẩn chứa sát khí của binh đao. Không hề nghi ngờ, đây chính là bút tích của Tề Kính Thần.


Tề Kính Thần…


Bài thơ ‘Vô Y’ vốn là ca từ ca ngợi lòng trung nghĩa và tinh thần đồng cam cộng khổ của binh sĩ nơi chiến trường. Ý tứ không chỉ là kháng địch nơi biên ải mà còn là một sự đồng lòng chí hướng, sống chết có nhau.


Tề Kính Thần gửi bức thư này cùng khoản tài v*t t* l*n như vậy, ý nghĩa đã quá rõ ràng…


Ánh mắt Cố Cư Hàn dần trở nên thâm trầm.


Hắn chậm rãi đặt thư xuống, ngẩng đầu nhìn viên quan của Bộ Công, ánh mắt lạnh như băng: “Đại nhân hóa ra là mật thám nam triều. Giờ lại dám công khai thân phận trước mặt ta, là vì đoán chắc ta sẽ không trình lên thiên tử sao?”



Viên quan nọ nghe vậy thì khom người, thần sắc vẫn bình thản: “Kể từ khi hạ quan ra bắc đã không nghĩ mình còn sống mà quay về. Nếu tướng quân vạch trần thân phận của hạ quan, cũng chỉ là số mệnh mà thôi.”


Cố Cư Hàn híp mắt: “Ngươi không sợ chết ư?”


“Đã vào Khu Mật Viện, sống chết đều vì đại nghiệp, mệnh lệnh của thượng quan không thể trái. Thư này, nhất định phải giao đến tay tướng quân.”


Cố Cư Hàn chăm chú nhìn người kia, hỏi: “Giao đến tay ta thì có ích gì? Ngươi làm sao biết ta sẽ để cho thượng quan của ngươi toại nguyện?”


“Hạ quan không biết.” Viên quan đáp: “Chỉ là Khu tướng có lệnh, không thể không tuân.”


Đó là một sự tin tưởng đến từ tận đáy lòng, kiên định không chút lay chuyển. Cố Cư Hàn nghe xong, ánh mắt lại càng lạnh hơn, không nói thêm lời nào.


Sau khi viên quan rời đi, Cố Cư Hàn một mình ngồi trong thư phòng đến tận đêm khuya.


Hắn đối địch với Tề Kính Thần nhiều năm, cứ ngỡ đã hiểu rõ mọi thứ về Tề Kính Thần nhưng chẳng ngờ vẫn không thể đo được lòng người này.


Hắn từng nghĩ Tề Kính Thần là bậc trung thần tận tụy, cam tâm tình nguyện vì nam triều mà gánh vác tất cả, lấy thân mình ngăn chặn vó ngựa sắt thép của bắc triều, giữ lấy một giang sơn đã mục nát.


Nhưng hắn chưa từng nghĩ đến Tề Kính Thần sẽ… phản quốc.


Tề Kính Thần trao vào tay hắn một số tài sản lớn đến vậy, lại gửi theo thư viết bài thơ Vô Y, làm sao Cố Cư Hàn không hiểu ý? Tề Kính Thần đang xúi giục hắn… phát động chiến tranh.


Triều đình Bắc Ngụy tai mắt nhạy bén, tình hình nội chính của Đại Lương sớm đã nắm rõ trong lòng bàn tay. Cố Cư Hàn biết hiện giờ Tề Kính Thần đang rơi vào hiểm cảnh. Sau khi nam triều thắng lớn trong cuộc bắc phạt và ký hòa ước mười năm thì quân chủ bên đó đã bắt đầu ‘chim đã hết thì cất cung, thỏ chết thì nấu chó săn’* rõ ràng là đã quyết tâm nhổ tận gốc Tề gia.


*Ý nói dùng người xong thì trừ khử.


Tề Kính Thần đang ở ranh giới sinh tử.


Giống như cách nam triều xem Cố Cư Hàn là kẻ thù số một, thì triều đình Bắc Ngụy cũng xem Tề Kính Thần như cái gai trong mắt, là mối đe dọa lớn nhất.


Chỉ cần Tề Kính Thần chết, nam triều chẳng khác gì miếng thịt không ai bảo vệ, chỉ cần Bắc Ngụy dưỡng sức thêm vài năm nữa là có thể cắn nuốt toàn bộ giang sơn phương nam. Quân chủ Đại Lương hồ đồ đến mức ấy, tự tay vứt bỏ bức tường thành cuối cùng của mình. Dĩ nhiên đó là điều người phương bắc mong chờ, cũng là điều Cố Cư Hàn mong chờ.



Hắn muốn Tề Kính Thần biến mất khỏi thế gian này, không phải vì thù riêng mà đơn giản vì hai người họ, mỗi người vì một quốc gia mà sống.


Hiện giờ Tề gia nguy ngập, hoàng đế lại đã động sát tâm, Giang Tả thế gia lại tranh đoạt hung hiểm, Tề Kính Thần chắc chắn đã cô lập vô viện. Giờ đây không ngại chủ động liên hệ với bắc địa, rõ ràng là muốn tạo cớ khai chiến.


Tề Kính Thần biết rõ Bắc Ngụy không thể phát động chiến tranh vì lương thực tài chính cạn kiệt. Mà giờ lại đưa đến một khoản tiền lớn như vậy, đúng lúc giải được nguy khốn trước mắt của Bắc Ngụy.


Một khi chiến tranh bùng nổ, tân đế của Đại Lương buộc phải dùng lại Tề Kính Thần, bằng không những kẻ khác như Hàn Thủ Nghiệp làm sao có thể chặn nổi hùng binh Bắc Ngụy?


Tề Kính Thần làm tất cả để cứu lấy bản thân và gia tộc, không ngần ngại phản quốc. Mà đó lại chính là vùng đất mà bản thân đã bảo vệ bao năm qua, vậy mà chỉ trong một sớm một chiều, lại có thể buông bỏ không chút luyến tiếc.


Thật đúng là… trái tim Tu La.


Nhưng… Cố Cư Hàn sao có thể cam tâm giúp Tề Kinh Thần? Hắn là người mong muốn Tề Kính Thần bị tiêu diệt hơn ai hết.


Nhưng… giống như Tề Kính Thần, hắn cũng đang tuyệt vọng cần một trận chiến.


Hiện tại Cố gia đã bị kẻ ngoài bức ép đến đường cùng, nếu còn không phản kháng thì sớm muộn gì cũng sụp đổ. Phụ thân hắn, thúc cữu huynh đệ muội tất cả sẽ phải sống trong khốn khổ. 


Ngay cả khi bỏ qua thân phận, bỏ qua Cố gia, Bắc Ngụy cũng cần cuộc chiến này. Sau trận chiến trước, họ không chỉ mất đi những quận huyện Giang Tả đã dày công xây dựng mà còn tổn thất cả ba châu phía bắc, đó là thất bại thảm hại nhất trong lịch sử Bắc Ngụy.


Từ sau thất bại ấy, lòng dân dao động, những vấn đề nội tại càng thêm nghiêm trọng, quan lại mục nát, tài chính cạn kiệt, thương nghiệp suy yếu, mọi thứ như đang sụp đổ. Nếu không sớm thay đổi, quốc gia này sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.


Chiến tranh là cách duy nhất để dời sự căm giận của dân chúng sang nam triều, để cứu lấy triều đình của họ.


“Nguyện cùng người đồng tâm, chia thù chung một mối…”


Thì ra hắn và Tề Kính Thần lại là một cặp tương sinh tương khắc như thế. Người này gan lớn tột cùng, lại tinh tế vô song, rõ ràng hai người là tử địch, vậy mà vẫn dám đem cả mạng sống đặt vào tay hắn.


Vì Tề Kinh Thần đã nhìn thấu cục diện.


Trời biết Cố Cư Hàn lúc ấy đã bao nhiêu lần muốn thiêu rụi cái hộp gỗ đó thành tro, quyết không để người này đạt được toan tính. Nhưng… hắn lại không xuống tay nổi. Dù có ngồi suốt một đêm, cuối cùng vẫn là không đốt.



Về sau, Cố Cư Hàn đem chuyện này hỏi phụ thân mình là Yến Quốc Công của Bắc Ngụy, Cố Trị Đình.


Sau đại chiến, lão Quốc Công sức khỏe sa sút từng ngày. Không phải bệnh tật gì nghiêm trọng mà như ngọn đèn dầu sắp cạn bị trận bại kia rút cạn cả khí lực. Từ đó ông chỉ nằm trên giường bệnh, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo, trong lòng vẫn luôn canh cánh lo cho nhi tử độc nhất.


Sau khi nghe xong, ông trầm ngâm thật lâu, rồi mới hỏi:


“Ôn Nhược, chuyện này con muốn xử trí thế nào?”


Cố Cư Hàn ngồi bên giường phụ thân, cũng lặng im hồi lâu rồi mới đáp: “… Nhi tử… không biết.”


Hắn không muốn giúp Tề Kính Thần, không muốn nuôi hổ gây họa nhưng hắn dường như… không thể không giúp. Bằng không, cả nước, cả nhà, cả gia tộc… đều sẽ không tránh khỏi kiếp nạn.


Lão Quốc Công thở dài một tiếng, nói: “Ta không thể ở bên con cả đời… Con cũng đã đến lúc phải tự mình đưa ra quyết định rồi.”


Lời nói mang theo ý vị tang thương khiến tim Cố Cư Hàn thoắt chùng xuống. Hắn ngẩng đầu nhìn phụ thân, người từng một thời thân hình cao lớn uy vũ, nay đã tiều tụy gầy guộc rõ rệt, đích thực đã là người bước vào tuổi xế chiều rồi.


Hắn chau mày: “Phụ thân…”


Lão Quốc Công khẽ mỉm cười, nói: “Sinh lão bệnh tử vốn là chuyện thường tình của nhân gian, đâu có gì đáng kiêng kỵ.”


Ông cố gượng ngồi thẳng trên giường, đôi mắt tuy đã vẩn đục theo tuổi tác, nhưng ánh nhìn vẫn vô cùng sâu sắc, thấu suốt.


“Ôn Nhược!” Ông nói với giọng đầy cảm khái: “E rằng cả con và ta… đều đã xem nhẹ Tề Kính Thần rồi.”


Cố Cư Hàn cau mày, hỏi: “Hắn vì tư lợi cá nhân mà phản quốc, phụ thân lẽ nào lại cho rằng hành động ấy là đáng tán thưởng?”


Lão Quốc công bật cười, lắc đầu: “Loạn thế hành sự, vốn chẳng thể chỉ luận trung hay gian. Hắn có phản quốc hay không, có phải gian thần hay không, điều đó không quan trọng. Quan trọng là hắn có dũng khí để phá rồi lập. Hắn đến tìm con là đã tính toán rõ ràng tất cả. Nếu không có một trái tim đủ kiên định thì làm sao có thể đi trên con đường này?”


Cố Cư Hàn càng nhíu mày sâu hơn, cúi đầu không đáp.


Lão Quốc Công liếc mắt nhìn nhi tử độc nhất, nở nụ cười hiền hòa, chậm rãi nói: “Công hay tội, đúng hay sai, đều là việc để hậu nhân phán xét. Bởi vì mỗi người, khi đi trên con đường của mình… đều không biết kết cục sẽ ra sao. Ví dụ như Tề Kính Thần, nếu cuối cùng hắn thất bại, hôm nay việc phản quốc này sẽ bị xem là tội phản nghịch. Nhưng nếu hắn thắng thì sao?”



Nếu hắn thắng? Cố Cư Hàn khẽ thở dài. Nếu hắn thắng… vậy thì, hắn chính là hùng tài đại lược, một kiêu hùng.


“Con cũng vậy!” Lão Quốc Công than nhẹ. “Nếu con không liên thủ với hắn để rồi khiến nhà tan nước mất, khi đó sử quan ắt sẽ chép rằng con bảo thủ, cổ hủ. Nhưng nếu quốc gia vững vàng, bách tính an cư thì con sẽ là người biết thuận thời hành sự, là anh hùng đương thời.”


Ông nhẹ nhàng vỗ vai hắn, ánh mắt ôn hòa hiếm thấy: “Chỉ có hậu thế mới biết hết thảy, còn chúng ta sống trong thời loạn, chỉ có thể đi từng bước mà xem kết quả.”


“Ta không thể quyết định thay con trong việc hệ trọng này. Tương lai của Cố gia đặt trên vai con, đã đến lúc con phải tự mình đưa ra lựa chọn rồi.”


Ông ngừng lại một chút, rồi lại thêm vào một câu thật sâu xa: “Giống như Tề Kính Thần vậy.”


Cố Cư Hàn nghe xong, ánh mắt khẽ biến đổi, lập tức rơi vào trầm tư. Đúng là… hắn không bằng Tề Kính Thần.


Người kia đã sớm gánh vác đại cục, lấy toàn cục thiên hạ để định đoạt. Còn hắn thì vẫn chưa bước ra khỏi bóng râm của gia tộc, vẫn còn cần dựa vào sự chỉ điểm của phụ thân. Hắn… vẫn chậm hơn một bước.


Lão Quốc Công thấy nhi tử mình đăm chiêu, trong lòng cảm thấy an ủi. Lại trầm ngâm một lát rồi nói: “Ta tuy không thể quyết thay con, nhưng có thể tặng con một câu.”


Cố Cư Hàn nghiêm nghị, chắp tay nói: “Xin phụ thân chỉ dạy.”


Lão Quốc Công từng chữ từng chữ, khẽ nói: “Chuyện thành hay bại là do người làm nên…”


Cố Cư Hàn sửng sốt.


Chuyện thành hay bại là do người làm nên…


Có lẽ nếu hắn chấp thuận lời mời của Tề Kính Thần, sau này hắn sẽ hối hận. Có lẽ hắn sẽ trở thành một quân cờ trong tay Tề Kính Thần bị lợi dụng. Có lẽ vì bỏ lỡ cơ hội trừ người đó, mà sau này chính hắn sẽ khiến Bắc Ngụy lâm vào diệt vong.


Nhưng… chuyện thành hay bại là do người làm nên…


Hiện tại, Bắc Ngụy hay Cố gia đều cần một trận chiến này. Dù đây là miếng mồi mà người kia thả xuống, hắn cũng phải cắn câu.


Còn chuyện tương lai ai thắng ai bại, còn phải đợi hồi sau phân định. Hắn và Tề Kính Thần rõ ràng là hai kẻ một mất một còn, cả đời này đều mong đối phương chết đi.


Nhưng lúc này, trên đời này, không ai cần đối phương sống hơn hai người họ. Một ý niệm nảy sinh, tâm hắn cũng dần trở nên bình lặng, nghiêm trang. Giống như khi ra trận, một thân thiết giáp, vung đao ra chiến trường. Kiên cường bất khuất, vạn người không địch nổi.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 161: Vô y (1)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...