Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 160: Đối chất (3)
“Ồ?” Thiên tử nhướng mày, vẻ mặt có phần ngạc nhiên hơn, rồi nghiêm túc nói: “Đưa nhân chứng vào điện.”
Lục Chinh lại quỳ một lễ, rồi quay người ra hiệu cho cung nhân đứng ngoài. Cung nhân hiểu ý, vội vàng đi ngay, không lâu sau lại dẫn một người đến trước cửa đại điện.
Người đến là một thanh niên mặc giáp trụ, trước khi bước vào điện đã tháo kiếm thắt lưng, vào trong rồi quỳ xuống bái kiến thiên tử.
Thiên tử hỏi: “Ngươi là kẻ nào?”
Người kia quỳ đáp: “Bẩm bệ hạ, thần là thuộc viên của Đình Uý, bốn năm trước từng là thủ tướng cửa thành Kiến Khang.”
Thiên tử gật đầu, lại hỏi: “Ngươi có điều gì trình bày?”
Thẩm Tây Linh nhìn người nam tử đó, khuôn mặt hắn rất bình thường khiến nàng không có chút ấn tượng nào, nhưng khi nghe thấy bốn chữ “thủ tướng cửa thành”, nàng chợt nhớ lại cảnh tượng bốn năm trước khi mẫu tử nàng trốn khỏi lao ngục. Nàng nhớ rõ trước khi Tề Anh tới cứu, mẫu tử nàng từng bị tướng thành bắt giữ, họ đã đè hiệp khách do phụ thân nàng sai tới xuống tuyết, vây quanh bằng dao giáo kiếm mác, còn từ từ ép sát nàng và mẫu thân từng bước…
Nàng nhìn kỹ khuôn mặt người nam tử kia, ký ức bốn năm trước bỗng sống lại rõ nét, người này… người này chính là…
Thanh niên đó giọng rõ ràng nói: “Bốn năm trước vào đêm tuyết rơi, thần đóng chốt tại cửa thành. Đêm đó Đình Uý có hai tên tội phạm đào tẩu, thần cùng đồng sự được lệnh kiểm tra danh tính những người ra khỏi thành.
Đêm đó, nữ nhân này cùng mẫu th*n d*** sự hộ tống của một hiệp khách muốn ra khỏi thành, thần thấy dấu hiệu khả nghi định bắt giữ tra hỏi, không ngờ bị Khu tướng ngăn cản. Tiểu Tề đại nhân nói đó là mấy người tội nô trốn chạy từ phủ mình, không cho phép thần và thuộc hạ hỏi thêm, rồi cưỡng ép đưa họ ra khỏi thành.”
Người thanh niên kể chuyện một cách trần thuật khô khan, nhưng cảnh tượng bốn năm trước lại hiện rõ trong đầu Thẩm Tây Linh.
Nàng nhớ đêm tuyết dày đặc, nhớ mẫu thân xanh xao nằm trong lòng mình, nhớ ánh mắt hiệp khách nhìn họ khi bị binh lính đánh ngã, nhớ tiếng xe và tiếng chuông đồng vang lên trong tuyệt vọng tận cùng, nhớ ánh mắt Tề Anh khi bước xuống xe ngựa nhìn nàng…
Nàng như thật trở về khoảnh khắc ấy, đến nỗi giữa mùa hè tháng năm, nàng còn cảm nhận được cái lạnh như tuyết tháng chạp ngày ấy. Toàn thân lạnh toát.
Triều đình lại một lần nữa xôn xao, mày thiên tử càng cau lại, hỏi: “Đã bốn năm, ngươi sao còn nhớ rõ gương mặt nữ nhân đó? Có thể nhận nhầm chăng?”
Người kia quay đầu nhìn Thẩm Tây Linh, rồi quả quyết đáp: “Nữ nhân đó khi ấy còn nhỏ tuổi nhưng dung mạo không khác nhiều so với hiện nay, lại có nốt ruồi son g*** h** ch*n mày, thần tuyệt đối không thể nhận nhầm!”
Lời nói vô cùng thuyết phục.
Các quan lại triều đình đã bị nhan sắc của Thẩm Tây Linh choáng ngợp ngay khi nàng được cung nhân đưa vào điện. Đặc biệt là nốt ruồi son g*** h** ch*n mày, đẹp đến mức không giống người thật, còn tinh xảo hơn cả những bức họa do họa sư giỏi nhất vẽ ra, bất cứ ai từng gặp nàng đều khó lòng quên.
Họ đều tin lời nói đó rồi bắt đầu thì thầm bàn tán.
Thiên tử gật đầu, dường như cũng thấy lời nói đó có lý, suy nghĩ một lúc, lại nhìn về phía Lục Chinh: “Lục ái khanh, ta nghe nói bốn năm trước Đình Uý đi truy bắt tội phạm? Không biết người bị bắt khi ấy là ai?”
Dù lòng Thẩm Tây Linh đã rơi xuống vực sâu, nhưng khi nghe câu hỏi của thiên tử, tim nàng vẫn đập thình thịch. Nàng như rơi vào màn sương mù dày đặc, khi màn sương tan đi, nàng thấy vô số lưỡi dao nhọn tẩm độc chĩa về phía mình, nàng muốn trốn thoát nhưng bị bao vây chặt chẽ.
Nàng nghe Lục đại nhân nói: “Bẩm bệ hạ, thần đã kiểm tra văn thư năm ấy, người bị bắt là ngoại thích và nhi nữ ngoài giá thú của tội nhân Thẩm Khiêm.”
Lời này một thốt ra, triều đình lập tức náo động!
Thẩm gia! Tiểu nha đầu xinh đẹp mỹ miều này chẳng lẽ là di cô của Thẩm Khiêm?
Quan văn võ triều đình không ai là kẻ ngu, ai cũng nhanh nhạy. Họ vừa hồi tưởng lại cảnh Thẩm gia bị phá tan tan tành năm xưa, vừa nhìn sang Tề gia vốn được xem là thế gia đứng đầu Giang Tả đang chông chênh ra sao, trong lòng vừa cảm thán vừa nghĩ đến nếu hai đại án này liên quan với nhau thì sẽ ra sao.
Tiểu Tề đại nhân là hạng người thế nào? Một khi giơ tay có thể khiến mây mù che trời, trở bàn tay là mưa gió dập vùi, bề ngoài nho nhã như quân tử, nhưng trong lòng thì lạnh lẽo như La Sát, người vô tình vô cảm nhất đời.
Chuyện này nếu rơi vào người khác còn có thể nói là vì sắc mà ra tay cứu người, nhưng tiểu Tề đại nhân lẽ nào là kẻ hời hợt nông cạn như vậy? Rõ ràng là Tề gia và Thẩm gia nhất định đã có thỏa thuận! Rất có thể đã nhận được món lợi lớn từ Thẩm gia cũng không chừng!
Ánh mắt của các văn võ bá quan trên triều đình ngày càng thâm sâu, đôi tai cũng dựng cả lên, lắng nghe thật kỹ giọng điệu của hoàng đế. Chỉ nghe giọng hắn bỗng nhiên lạnh đi, hỏi: “Có bằng chứng xác thực không?”
Lục Chinh lại đáp: “Thần nào dám vu cáo không có chứng cứ!” Nói rồi, hắn ta lại xin cho nhân chứng thứ ba được vào điện.
Bá quan nhìn đến đây ai nấy đều sáng mắt tỏ lòng. Lục Chinh chấp chưởng Đình Úy nhiều năm, dưới tay chất đống vô số án cũ chưa phá, nếu không có người đứng sau chỉ đạo, sao hắn ta lại rảnh rỗi mà đào bới những vụ việc dây dưa phức tạp thế này?
Mà hoàng đế hôm nay, dù bề ngoài có vẻ như đang tìm lời gỡ tội cho tiểu Tề đại nhân, nhưng thật ra từng bước từng bước chặn hết đường lui, đóng chặt tất cả cánh cửa có thể đảo ngược tình thế, rõ ràng là muốn ngay tại đây, trước mặt quần thần, đẩy Tề Anh xuống địa ngục tầng thứ mười tám! Quá đỗi hiểm độc! Lại càng kín kẽ vô cùng!
Một màn song sướng tuyệt vời thế này, không biết đến bao giờ mới có thể thấy lại lần nữa. Dù trong lòng các đại thần đều kinh hoảng cực độ, nhưng lúc này không ai ngăn nổi ánh mắt tò mò, đều quay đầu nhìn về phía nhân chứng thứ ba bước lên điện.
Thẩm Tây Linh cũng ngây người nhìn theo, chỉ thấy người đó là… cữu phụ của nàng.
Bốn năm trước, nàng mang thi thể mẫu thân từ Kiến Khang lên phía bắc đến Lang Gianquỳ gối dập đầu xin nương gia cho vào từ đường tổ tiên. Nhưng lúc đó, những người gọi là thân thích kia chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh như băng, không chút đau buồn, ngay cả khi muội muội ruột của họ đã chết, họ vẫn chẳng động lòng, còn tàn nhẫn đuổi Thẩm Tây Linh ra khỏi cửa.
Hồi ấy, một mình nàng nơi đất khách Lang Gia, chỉ thấy lòng mình giá lạnh thấu xương, từng thề độc rằng cả đời này sẽ không dính dáng gì tới Vi gia nữa!
Ai ngờ được…
Bốn năm trước, khi nàng khốn khó van xin thì họ tuyệt tình như băng, bốn năm sau khi nàng rơi xuống vực sâu thì họ lại xuất hiện đúng lúc như giội thêm tuyết lạnh! Người cữu cữu ấy vừa bước lên điện đã run rẩy cúi đầu, không còn vẻ oai phong khi từng đuổi nàng khỏi nhà năm xưa. Nhưng dù nhát gan như chuột, miệng lưỡi lại khéo léo vô cùng, toàn bộ quá khứ của mâu thân nàng nàng, ông ta kể lại rành rọt, rõ ràng như thuộc nằm lòng từ lâu!
Ông ta còn khóc lóc sướt mướt nói: “Bẩm bệ hạ, thảo dân cả nhà đã sớm đoạn tuyệt với mẫu tử họ, mấy chục năm rồi chưa từng qua lại! Năm đó nàng ta tư thông bỏ trốn với người khác, làm ô nhục môn phong Vi gia chúng thần, nên Vi gia đã sớm coi họ như đã chết, mọi hành vi của mẫu tử họ tuyệt đối không liên quan đến Vi gia, thưa bệ hạ!”
Lời lẽ đáng xấu hổ này nếu đặt vào hoàn cảnh khác hẳn sẽ khiến người ta bật cười, nhưng hôm nay mọi tình tiết đều quá chấn động, bá quan trong điện không ai còn lòng dạ nào để cười nhạo Vi gia nữa.
Mọi người đều bắt đầu hồi tưởng, quả thật, sau khi liên hôn với Phó gia, Thẩm Khiêm và phu nhân là Phó Trinh vẫn luôn chỉ là phu thê trên danh nghĩa, từng có lời đồn hai người không ở chung phòng. Nghe nói ông có một người thiếp bên ngoài, nhưng dường như cũng không quá yêu thương gì, đến cả vàng bạc cũng không chịu chu cấp khiến người thiếp kia sống cũng chẳng dễ dàng, sau khi có nhi nữ thì lại càng không có ý định đưa mẫu tử họ về Thẩm gia nuôi nấng. Chính vì Phó gia thấy ông lạnh nhạt như vậy nên mới nhắm mắt làm ngơ.
Nay người Vi gia này quê mùa mộc mạc, lại nói năng đanh thép, còn mang cả gia phả dòng họ lên điện đối chiếu, từng chi tiết đều khớp với chuyện xưa khiến bá quan không khỏi tin là thật. Tiểu nha đầu đang quỳ trong điện kia, đúng thật là di nữ của Thẩm gia.
Chuyện này, đúng là đại sự kinh thiên!
Tiểu Tề đại nhân không chỉ để nàng mạo danh tiểu thư Phương gia mà còn trái luật pháp cứu nhi nữ Thẩm gia lẽ ra phải bị đày đi biên cương! Chắc chắn là đã nhận được lợi ích to lớn từ Thẩm Khiêm. Đây không chỉ là xúc phạm thiên uy, mà còn là cấu kết với dư nghiệt Thẩm gia, nói trắng ra thì chính là tội mưu nghịch!
Tề gia vốn đã rối như tơ vò vì vụ án của đại công tử và tam công tử, nay chỗ dựa duy nhất lại dính thêm đại tội, thật sự đã đến bước đường cùng rồi!
Khi bá quan đang suy nghĩ đến đây, chợt nghe thấy một tiếng “bịch” vang lên trên điện, tất cả đều ngoái đầu nhìn, thì ra là Tả tướng Tề Chương người đã tung hoành triều đình mấy chục năm đang nắm đại quyền, đã hôn mê bất tỉnh trước mặt mọi người! Hai nhi tử là trưởng tử và tam tử đang quỳ trên điện vội vàng lao đến đỡ ông, tam công tử thậm chí còn khóc nức nở không thành tiếng khiến cả đại điện càng thêm hỗn loạn.
Tất cả những bi kịch nơi triều đình ấy, qua miệng các cung nhân, rất nhanh đã truyền đến tai hoàng hậu nương nương. Lúc ấy, vị hoàng hậu này đang thảnh thơi tựa lưng trên ghế quý phi trong điện của mình, thoải mái ăn từng quả nho ướp lạnh vừa được bứt, dáng vẻ vô cùng thỏa mãn.
Nàng nheo mắt hưởng thụ, rồi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đó. Người cô mẫu vô dụng của nàng từ sớm đã tiết lộ thân phận thật sự của Phương Quân giả cho nàng biết. Khi đó, Tề Anh còn đang ở phương bắc, tay không với tới chính là thời cơ tốt nhất để ra tay. Nhưng Phó Dung nàng chưa bao giờ là kẻ thiển cận, một nha đầu mạo danh thì đáng giá gì? Sống chết của ả có quan hệ gì? Thứ nàng muốn là kéo sập Tề gia, khiến Tề Anh thân bại danh liệt, vĩnh viễn không thể chuyển mình!
Chỉ dựa vào thân phận mơ hồ của một tiểu nha đầu thì không thể lật đổ được Tề gia. Mấu chốt của việc này vẫn nằm ở tên ngốc Tề Ninh, nàng phải khiến hắn gánh đủ tội danh vay nặng lãi trái phép, chiếm dụng ruộng đất, rồi kéo cả trưởng tử Tề Vân cùng rơi vào vũng bùn. Đất đai thuế má xưa nay vốn là trọng điểm của mọi triều đại, ai phạm phải đều khó giữ được mạng. Thẩm gia năm đó chẳng phải cũng vì vậy mà sụp đổ sao? Đây là vảy ngược của thiên gia!
Nàng muốn cả gia tộc đó lung lay sắp đổ, rồi trong khoảnh khắc cuối cùng sẽ tung ra chuyện của nhi nữ Thẩm gia, đóng đinh Tề Anh, không để hắn còn đường sống!
Khi nghe lời cô mẫu nói xong, chuyện đầu tiên nàng làm là phái người đi tìm Phương Quân thật sự, bởi nàng ta chắc chắn còn sống. Nếu không, Tề Anh đã chẳng cần đổi danh phận cho nữ nhi Thẩm gia. Nàng đã tốn không ít công sức mới tìm được Phương Quân thật, lại âm thầm trừ khử tay chân của Tề Anh ở Ba Quận, rồi bí mật đưa nàng ta về thành Kiến Khang, lại mời danh y thiên hạ chữa trị. Tất cả chỉ để hôm nay trước mặt triều đình khiến Tề Anh có mười cái miệng cũng không cãi nổi!
Nàng tuyệt đối sẽ không cho hắn cơ hội lật ngược thế cờ, nàng cài người tìm từng manh mối trong vụ trốn ngục của nhi nữ Thẩm gia năm xưa, lại cho người đến tận Lang Gia tìm người thân của mẫu thân nàng ta, từng bước bài binh bố trận tỉ mỉ vô cùng. Cho dù Tề Kính Thần có thông minh đến đâu, làm sao cũng không thể phá nổi cục diện này!
Phó Dung khẽ cười, lại chậm rãi nhón lấy một quả nho.
Tề Anh, chẳng phải ngươi rất giỏi giang sao? Ngươi chẳng phải không muốn cưới ta à?
Giờ đây, mạng sống của ngươi lại nằm trong tay ta, một nữ nhân mà ngươi từng khinh thường. Cảm giác đó thế nào? Có đau không?
Còn tiểu tình nhân của ngươi… Ta muốn nàng ta chết ngay trước mắt ngươi, ngươi hiểu chứ?
Nàng mỉm cười nhàn nhạt, vẻ quý phái đoan trang, đưa quả nho vào miệng. Chậc, ngọt thật.
Trong khi đó, trên triều đình lại bao trùm một bầu không khí sát phạt căng thẳng.
Một đại án chấn động thiên hạ bỗng chốc bày ra trước mặt khiến tất cả văn võ bá quan đều bàng hoàng, tâm thần chấn động.
Họ không kìm được mà đồng loạt nhìn về phía Tề Anh.
Người từng một mình cứu cả Đại Lương khỏi nước sôi lửa bỏng, chính là vị Chính Sử của Khu Mật Viện. Người tuổi trẻ tài cao, bảng nhãn vang danh khắp Giang Tả, cũng là người được các danh môn thành Kiến Khang coi là khuôn mẫu của thế gia, nhị công tử Tề gia. Vậy mà giờ đây, chàng lại trầm mặc đến vậy.
Chàng không nói lời nào, không cử động, chỉ đứng đó như thể tất cả biến cố trong điện triều đều không liên quan đến chàng. Thậm chí, ngay cả khi phụ thân ngã quỵ, chàng cũng không nhúc nhích, có người còn thấy chàng khẽ nhắm mắt lại.
Đôi mắt phượng từng nhìn thấu vạn sự, giờ lại khép hờ.
Chàng sao vậy? Chàng từ bỏ rồi ư? Hay đến cả chàng… cũng lực bất tòng tâm?
Khi bá quan còn đang phỏng đoán, Tiêu Tử Hành ngự tọa trên bậc cao, cũng đang chăm chú nhìn xuống Tề Anh.
Hắn không vội mở miệng phá vỡ bầu không khí yên ắng lúc ấy. Hắn đang thưởng thức, thưởng thức khoảnh khắc Tề Kính Thần cúi đầu, nhắm mắt. Khoảnh khắc hiếm có biết bao!
Người kia luôn cao cao tại thượng, tài hoa hơn tất cả, gia thế hơn tất cả, phẩm hạnh cũng hơn tất cả. Chàng không bao giờ rơi vào khốn cảnh, không bao giờ hoang mang thất thố. Dù chàng có quỳ gối trước mặt ngươi, thì dáng vẻ ấy vẫn khiến người khác cảm thấy chàng mới chính là người ở vị trí cao hơn.
Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay, chàng đã thua.
Một Tề Kính Thần khiến người người tâm phục khẩu phục, cuối cùng đã bại trận và chính là bại dưới tay Tiêu Tử Hành hắn! Thất bại thảm hại. Không chỉ một mình hắn mà cả gia tộc Tề gia đều như vậy.
Khóe mắt Tiêu Tử Hành, kẻ nổi tiếng phong lưu, giờ đây ánh lên một tia thống khoái sâu kín đến mức khó nhận ra. Hắn ngạo nghễ nhìn xuống Tề Anh đang đứng lặng lẽ, vẻ đắc ý trong lòng gần như bùng nổ.
Hắn chỉ muốn cho thiên hạ thấy Tề Kính Thần thất bại, Tề Kính Thần khuất phục! Thật là một cảnh tượng khoái chí lòng người.
Ánh mắt hắn liếc sang Thẩm Tây Linh đang quỳ phía dưới. Nàng lúc này đã hoàn toàn mất thần, đến một tia lý trí cuối cùng cũng tan vỡ.
Khóe môi Tiêu Tử Hành khẽ nhếch, hắn lại nhớ đến đêm ngắm đèn hoa Tết Nguyên Tiêu nhiều năm về trước. Khi đó, hắn từng nhờ tiểu đồng bên cạnh Tề Anh chuyển một câu cho chàng: “Tiểu cô nương này quá xinh đẹp, đây là một chuyện rất nguy hiểm.”
Kính Thần, ngươi thấy không, ta đâu có nói sai. Nàng đẹp đến vậy, cuối cùng quả nhiên đã mang họa đến cho ngươi. Có phải không?”
Ánh cười trong mắt Tiêu Tử Hành càng đậm hơn. Hắn tiếp tục ngắm nghía dáng vẻ bại trận thê thảm của Tề Anh, chầm chậm thưởng thức niềm vui chưa từng có trong lòng. Rồi sau đó, hắn mới không nỡ rời đi, quay lại đẩy câu chuyện triều chính tiếp tục về phía trước.
Hắn sắp mở miệng rồi, hắn là thiên tử, kim khẩu ngọc ngôn*, lời hắn nói ra sẽ là bản án cho Tề gia. Hắn muốn tước sạch cơ nghiệp trăm năm của Tề gia chỉ trong một lời nói, hắn muốn khiến họ vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy!
*Kim khẩu ngọc ngôn: miệng vàng lời ngọc. Chỉ những lời nói ra có giá trị như vàng như ngọc, rất đáng tin, đáng quý, không thể thay đổi. Thường dùng để chỉ lời của vua chúa, bậc thánh hiền, người có quyền lực hoặc uy tín.
Dưới điện, các quan văn võ đều thấy hoàng đế điều chỉnh sắc mặt, rõ ràng sắp sửa mở lời. Ai nấy đều hiểu đây chính là giờ phút sinh tử của Tề gia.
Mọi người nín thở, chờ đợi lưỡi dao kia giơ lên rồi hung hãn bổ xuống, chặt đứt chiếc cổ của Tề gia khiến máu chảy thành sông.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc thiên tử sắp mở miệng, một thái giám hốt hoảng chạy vào đại điện, hai tay dâng một phong chiến báo, quỳ rạp dưới điện lớn tiếng hô: “Bệ hạ! Biên ải lại nổi loạn! Đại Ngụy công nhiên xé bỏ hòa ước, Cố Cư Hàn dẫn hai mươi vạn đại quân, đã chiếm lĩnh Ung Châu rồi!”
Biến cố bất ngờ chỉ xảy ra trong chớp mắt! Điện lớn của triều đình Đại Lương bỗng chốc như đổ dầu vào chảo nước sôi! Các quan hoảng loạn, ngay cả hoàng đế cũng lập tức biến sắc!
Không một ai chú ý đúng vào lúc ấy, đôi mắt của Tề Anh bỗng nhiên mở ra. Vẻ mặt chàng vô cảm, nhưng trong đôi mắt phượng ấy lại hiện lên một tia sáng lạnh sắc bén như sắt thép. Sắc lạnh như La Sát vừa bước ra từ Quỷ Môn Quan nhưng lại từ bi như thần phật tổ độ chúng sinh.
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 160: Đối chất (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
