Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 15: Trở về
Bấy giờ Bạch Tùng ngậm một nhánh cỏ trong miệng, tựa người vào thân cây ven đường. Trông thấy nàng quay lại, hắn nhả cọng cỏ, khẽ chào một tiếng.
Thẩm Tây Linh ngẩn ra một thoáng, hỏi: “Ngài sao lại ở đây?”
Bạch Tùng ôm kiếm bước tới, đến gần rồi mới cất lời: “Nếu ta không ở đây, chỉ e quan tài của mẫu thân ngươi đã bị người ta trộm mất rồi.”
Giang Tả tuy là vùng đất phồn hoa, nhưng thời cuộc hỗn loạn, nam bắc giao tranh không ngớt, lòng người ly tán. Thẩm Tây Linh tuổi còn nhỏ, ngỡ rằng một cỗ quan tài thì có thể yên ổn vô sự, nào hay cỗ quan đó vốn là loại tốt nhất mà Bạch Tùng đã dốc bạc ra mua. Cứ thế đặt giữa đường, rất dễ bị kẻ xấu dòm ngó, hoặc tháo ra lấy gỗ làm thứ khác, hoặc đem bán lấy tiền tiêu.
Thẩm Tây Linh cúi đầu im lặng. Bỗng vai nàng chợt nặng, ngoảnh lại nhìn, mới thấy Bạch Tùng đem chiếc áo choàng lông mà nàng đã mang đi cầm trong ngày, khoác lại cho nàng.
Nàng kinh ngạc ngẩng đầu: “Đây là…”
Bạch Tùng hừ nhẹ: “Ngựa tốt giá ngàn vàng, áo choàng lông này đáng bao nhiêu ngươi biết không? Ngươi lại đi cầm chỉ lấy hai mươi lượng bạc?”
Thẩm Tây Linh mím môi, chẳng biết nên nói gì. Mãi một lúc lâu mới khẽ thốt: “Đa tạ…”
“Không cần đa tạ.” Bạch Tùng lạnh lùng cắt ngang lời nàng: “Ta chỉ không muốn thấy đồ của công tử Tề gia bị đem tới hiệu cầm đồ, để người ta nhìn vào rồi dị nghị sau lưng.”
Thẩm Tây Linh tự biết đem đồ người ta đi cầm cố là không phải, nào ngờ còn gây phiền toái như vậy, gương mặt bỗng đỏ bừng vì áy náy, vội vàng nói lời xin lỗi rồi giải thích: “Ta thật ra không phải…”
Bạch Tùng khoát tay, lại lạnh nhạt cắt lời nàng: “Cái tiệm cho thuê xe ngựa ấy vốn là nơi lừa đảo, thấy ngươi là nữ tử yếu đuối liền dễ bề bắt nạt, nhận bạc xong ngày mai chưa chắc đã đưa ngươi về Kiến Khang. Ngươi hồ đồ như thế, thì sao an táng được mẫu thân mình?”
Thẩm Tây Linh sững người, không thốt nên lời. Bạch Tùng cúi đầu nhìn nàng, thấy ánh mắt nàng tràn đầy bối rối và áy náy lại không biết nên làm gì, bất giác lại hừ lạnh một tiếng.
Nàng cứ tưởng hắn đã rời đi sau khi đưa nàng tới cửa Vi gia, chẳng ngờ hắn vẫn âm thầm đi theo suốt cả ngày. Không phải vì hắn thích lo chuyện bao đồng, mà là trước lúc rời Kiến Khang, công tử đã căn dặn hắn: “Thời cuộc hiểm ác, một tiểu cô nương như nàng e là không ứng phó nổi. Đưa nàng đến Lang Gia xong, hãy đợi nàng yên ổn rồi hãy rời đi.”
Tận mắt trông thấy nàng bị người nhà Vi gia đuổi ra khỏi cửa, hắn không khỏi thầm phục công tử liệu việc như thần.
Hắn thấy nàng ngồi thẫn thờ bên quan tài của mẫu thân suốt nửa ngày, sau đó đem chiếc áo choàng công tử để lại đi cầm. Một tiểu cô nương như nàng, ra vào hiệu cầm đồ lại tỏ ra rất quen thuộc, nét mặt không chút biểu cảm. Hắn cứ ngỡ nàng định lấy số bạc ấy tìm chỗ tá túc, nào ngờ lại thấy nàng bước vào tiệm thuê xe ngựa, lúc đó mới hiểu nàng định quay về Kiến Khang.
Ngốc nghếch! Nàng có lẽ tưởng chuyến đi lên bắc trước kia là chuyện dễ dàng mà không hề biết sau lưng là bao nhiêu sắp đặt của Tề Anh. Nếu không có những an bài ấy thì với thân phận tội phạm bị truy nã của hai mẫu tử nhà nàng, e là ngay cửa ải đầu tiên sau khi rời Kiến Khang cũng chẳng qua nổi. Nay vất vả lắm mới có được con đường sống, vậy mà nàng lại muốn quay về?
Bạch Tùng thoáng muốn mắng nàng một trận, nhưng nhất thời không nghĩ ra lời nào thích hợp vì thực ra trong lòng hắn cũng đang tự hỏi lúc này đây, nàng còn có thể đi đâu?
Hắn không biết có nên nói cho nàng biết phụ thân nàng đã bị phán xử chém đầu, tính ra thì án đã được thi hành đúng vào hôm kia, trùng với ngày mẫu thân nàng qua đời.
Hắn nên nói cho nàng biết, nhưng không hiểu sao, lời đến miệng rồi lại không thể thốt ra, chỉ mở miệng hỏi: “Ngươi nhất định phải quay về Kiến Khang sao?”
Nàng nghe xong, như ngây ra một thoáng, rồi rất chậm rãi, nhưng kiên định gật đầu.
Bạch Tùng thở dài, lại hỏi: “Ngươi có từng nghĩ, quay về rồi sẽ thế nào không?”
Nàng lắc đầu. Lặng yên một lúc rồi đáp: “Nếu phụ thân ta còn sống, ta sẽ đưa mẫu thân đi tìm người. Nếu phụ thân ta… đã mất, vậy thì ta sẽ chôn họ cùng nhau.”
Đến lượt Bạch Tùng ngẩn người, thì ra nàng đã sớm đoán được điều đó. Nghĩ lại cũng phải, sau biến cố ngục tù kia, e rằng nàng ít nhiều cũng nghe được chuyện phụ thân mình gây nên.
Bạch Tùng trầm ngâm một lúc, bỗng xoay người ôm lấy quan tài của mẫu thân nàng, vừa đi vừa nói vọng lại với Thẩm Tây Linh đang đứng phía sau: “Vừa hay ta cũng có việc phải quay về Kiến Khang. Nếu ngươi đã nhất quyết như vậy, thì cùng ta đồng hành đi.”
Từ Lang Gia xuôi nam, tuyết mưa dần dày. Đến gần Kiến Khang, trời đã phủ kín băng tuyết, cảnh tượng chẳng khác mấy so với mấy ngày trước khi bọn họ rời đi.
Lúc nhập thành, họ bị binh lính xét hỏi. Bạch Tùng rút ra một tấm lệnh bài, đám lính lập tức cung kính tránh đường. Nực cười thay, nơi cửa thành này, ngày trước nàng cùng mẫu thân hao hết tâm cơ chỉ mong rời khỏi, nay chưa qua mấy ngày, mẫu thân đã qua đời, chỉ còn lại một mình nàng vậy mà nàng lại phải từ nơi này quay về.
Kiến Khang, quả không hổ là chốn phồn hoa bậc nhất thiên hạ. Dù bọn họ vào thành lúc trời đã nhá nhem tối, trong thành vẫn đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng. Dân chúng vẻ mặt hân hoan, tựa như đã quên rằng nơi đây vừa có một danh môn vọng tộc sụp đổ. Có lẽ là bởi, chỉ ít ngày nữa thôi, năm mới lại đến.
Bạch Tùng chậm rãi đánh xe, nghiêng đầu qua rèm hỏi nàng muốn đến đâu. Chỉ nghe nàng bình thản đáp: “Mấy ngày trước ngài từng nói, phụ thân ta cùng toàn tộc phần lớn đã bị xử tử, kẻ còn lại cũng lưu đày biệt xứ. Vậy thì thi thể phụ thân hẳn cũng chẳng ai nhận về. Ta có nghe nói, thi thể không người nhận sẽ bị đưa đến bãi tha ma. Nếu thuận tiện, chẳng hay ngài có thể đưa ta đến đó?”
Bạch Tùng trầm mặc. Trên đường trở về Kiến Khang, hắn đã nói cho nàng biết cái chết của phụ thân nàng. Khi ấy nàng chỉ ngẩn ra một thoáng, rồi khẽ gật đầu, thản nhiên nói: “Đa tạ.” Ngoài ra không còn lời nào khác. Hắn vốn ghét nhất là nghe người khác khóc lóc kể lể, nhưng khi trông thấy nàng như vậy, trong lòng lại cảm thấy không dễ chịu.
Khi ấy hắn nghĩ, có lẽ là nàng bị dồn dập quá nhiều hung tin, nhất thời chưa kịp phản ứng. Đợi qua vài ngày, chắc chắn sẽ khóc một trận. Thế nhưng, từ Lang Gia xuôi nam cho đến tận lúc này, nàng vẫn chưa từng rơi một giọt lệ. Giờ lại bình tĩnh nhắc đến chuyện đó, còn thản nhiên bảo muốn đến bãi tha ma.
Bạch Tùng đánh xe, nói: “Hồi ấy công tử đã đích thân thu xếp cho ngươi, thì rất có thể cũng đã an bài hậu sự cho phụ thân ngươi. Ngươi nên đến hỏi công tử trước, có tin chắc rồi hẵng đến bãi tha ma cũng chưa muộn.”
Hắn nghe nàng lặng thinh chốc lát, sau đó hỏi khẽ: “Nhị công tử Tề gia… có quen biết với phụ thân ta sao?”
Thẩm Tây Linh ngập ngừng: “Vậy tại sao ngài ấy lại…”
Kỳ thực Bạch Tùng cũng chẳng rõ. Hắn không dám nói là thấu hiểu công tử, nhưng từ năm mười bốn tuổi đã đi theo hầu hạ bên người, tính đến nay cũng đã tám năm. Hắn biết rõ, công tử tuyệt không phải hạng người thích lo chuyện thiên hạ. Huống hồ hiện tại Thẩm gia gặp nạn, các gia tộc quyền quý khác đều tránh xa như rắn rết, vì sao công tử lại ra tay giúp đỡ?
Trầm ngâm một lúc, hắn chỉ nói: “Ta cũng không biết tính toán của công tử.”
Hắn nghe thấy nàng khẽ đáp “ừm” một tiếng, rồi lại hỏi: “Vậy giờ chúng ta đến phủ Tề gia sao?”
Bạch Tùng tính toán ngày giờ, nói: “Dạo này công tử thường không ở bản phủ, hẳn là đang ở biệt viện.”
Nàng hỏi: “Là nơi nào?”
Tiếng vó ngựa vang đều, Bạch Tùng đáp: “Núi Thanh Tế, Phong Hà Uyển.”
Núi Thanh Tế là một thắng cảnh trong thành Kiến Khang. Dẫu không phải kỳ sơn tú thủy gì, nhưng trong chốn bụi trần, lại có được một phần thanh nhàn u tĩnh, vốn là chốn ưa thích của thi nhân mặc khách. Ngọn núi ấy xưa vốn thuộc sản nghiệp riêng của Tề gia, từng bị bỏ hoang suốt thời gian dài, chỉ vài năm gần đây mới bắt đầu xây dựng, trở thành biệt viện của nhị công tử Tề gia. Nơi ấy, người ngoài không dễ đặt chân tới.
Phong Hà Uyển được dựng giữa lùm trúc trên núi, muốn thấy được cửa viện phải leo lên một trăm lẻ tám bậc đá từ chân núi. Những bậc đá ấy không hề thẳng tuốt một mạch, mà men theo sườn núi vòng vèo, tựa như cố ý ẩn sâu trong tĩnh lặng. Nghe nói vị công tử trẻ tuổi đã nắm giữ chức vụ cao kia rất ưa thích nơi này. Tuy bình thường vẫn ở chính phủ là chính, nhưng hễ đến ngày nghỉ liền lui về đây tĩnh dưỡng.
Khi Thẩm Tây Linh cùng Bạch Tùng leo lên bậc đá dẫn vào núi, tuyết vẫn rơi dày. Núi rừng lạnh buốt, những cành trúc hai bên bậc đá bị tuyết ép nghiêng xuống, nhưng vẫn phảng phất mùi hương thanh đạm. Đá lát bậc không hẳn phẳng lì, thậm chí có phần thô sơ cổ kính, song lại càng tăng thêm thi vị. Mỗi khi đổi hướng, cảnh trước mắt cũng thay đổi theo.
Nàng bất giác nghĩ đến phụ thân, người cũng yêu trúc. Thuở trước, từng tự tay trồng vài khóm trúc trong tiểu viện nơi ba người ở. Chỉ tiếc viện nhỏ, trúc ít, không thành hình thế, khiến phụ thân tiếc nuối mãi không thôi. Nếu người còn sống, nhìn thấy rừng trúc ở núi Thanh Tế, hẳn sẽ rất thích.
Nghĩ đến đây, nàng ngẩng đầu, liền thấy cánh cổng hiện ra trên đỉnh bậc thềm. Mái ngói xanh, tường trắng sạch, đôi lồng đèn đỏ treo cao. Trên tấm biển đề ba chữ: “Phong Hà Uyển”.
Nàng từng thấy qua chữ này, là trong tấm thiếp mẫu trên án thư của phụ thân. Ngày xưa, khi dạy nàng viết, ông từng cho nàng tập viết theo mẫu ấy, còn từng khen rằng: “Chữ này kỳ hiểm mà tự nhiên, phóng túng tùy hứng, tựa như lưỡi đao sắc chém xuống dứt khoát.” Chỉ là không lâu sau, ông lại đổi sang mẫu khác. Nàng từng hỏi vì sao, khi ấy phụ thân xoa đầu nàng, mỉm cười bảo: “Chữ của Kính Thần tuy đẹp, song giữa nét bay bổng vẫn ẩn chút khí chất binh đao, không hợp cho tiểu nữ nhi học theo.”
Thẩm Tây Linh mơ màng nghĩ, thì ra năm xưa nàng luyện bút chính là đang học chữ của Tề Anh.
Bạch Tùng gõ cửa, nàng lặng lẽ đứng sau lưng chờ. Không lâu sau, có một tiểu đồng trẻ tuổi ra mở cổng. Nhận ra người gọi cửa là Bạch Tùng, liền thân thiết chào hỏi: “Sớm nghe Bạch đại ca đi Lang Gia thay công tử làm việc, còn tưởng cuối năm chưa về được, sao rồi? Chuyến đi thuận lợi chứ?”
Bạch Tùng cũng gật đầu chào lại, nhưng không đáp có thuận lợi hay không, chỉ hỏi: “Hôm nay công tử có ở đây không?”
“Đúng lúc, giờ này chắc vẫn chưa nghỉ ngơi.”
Người giữ cửa nọ đang định mời vào, chợt thấy Thẩm Tây Linh đứng sau, sắc mặt thoáng ngạc nhiên, quay sang hỏi Bạch Tùng: “Bạch đại ca, vị cô nương này là…”
Bạch Tùng đáp: “Có việc, cần dẫn nàng gặp công tử.”
Tên canh cửa lộ vẻ khó xử: “Bạch đại ca cũng biết quy củ của Phong Hà Uyển, người ngoài không được bước vào. Vài ngày trước ngay cả công tử Phó gia dẫn người đến cũng bị từ chối. Tiểu nhân nào dám tự tiện để người vào?”
Bạch Tùng trầm ngâm chốc lát, rồi quay sang Thẩm Tây Linh: “Ngươi ở đây chờ, ta vào bẩm báo với công tử.”
Thẩm Tây Linh mím môi, gật đầu cảm kích. Hắn mặt mày vẫn lạnh tanh, quay lưng bước vào cổng.
Khoảng hai nén nhang sau, cánh cửa lại mở ra. Nhưng người đi ra không phải Bạch Tùng, mà là một tiểu đồng tầm tuổi nàng, vận áo vải xanh, bước ra nói: “Công tử mời cô nương vào.”
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Story
Chương 15: Trở về
10.0/10 từ 12 lượt.
