Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 14: Lang Gia


Từ Kiến Khang đến Lang Gia, suốt dọc đường, tiểu cô nương ấy vẫn luôn yên lặng.


Bạch Tùng vốn là người lạnh lùng, ít nói, lại càng không kiên nhẫn chạy một chuyến dài như vậy giữa trời đông giá rét. Trên đường, trừ phi thực sự cần thiết, hắn hầu như không mở lời với nàng.


Tiểu cô nương kia lại rất hiểu chuyện, tựa hồ cũng biết hắn không ưa phiền toái nên từ đầu đến cuối chẳng hề làm khó dễ hắn. Ngoại trừ lúc vừa rời khỏi Kiến Khang, nàng từng mở miệng xin hắn tìm đại phu cho mẫu thân mình, còn lại không cầu thêm điều gì nữa.


Nàng cũng không khóc. Mỗi lần Bạch Tùng vào xe đưa cơm, chỉ thấy nàng co người lại như một cục nhỏ, thu mình trong góc xe. Chiếc áo choàng lông mà công tử ban cho, nàng không khoác cho mình mà đắp lên thân thể mẫu thân vẫn đang hôn mê. Nàng chỉ dùng một tay nhẹ kéo lấy vạt áo ấy, mắt nhìn mẫu thân mình lo lắng khôn nguôi. Bản thân nàng cũng mang bệnh, tuy sau khi gặp đại phu đã đỡ hơn đôi chút, nhưng sắc mặt vẫn tiều tụy. Thế mà mỗi lần Bạch Tùng bước vào đưa cơm, nàng vẫn dịu dàng lễ phép nói một câu: “Đa tạ.” Dẫu hắn chưa từng có thái độ tốt với nàng, nàng cũng chưa từng vì vậy mà thất lễ.


Lúc ấy Bạch Tùng đã biết nàng là con riêng của Kế tướng, trong lòng vốn có chút khinh thường. Nhưng rồi lại nghĩ, Thẩm gia quả là danh môn thế gia, ngay cả con cái cũng được dạy dỗ… không tệ.


Bọn họ lẽ ra có thể cứ thế yên ổn đến được Lang Gia, cho đến đêm hôm ấy, mẫu thân nàng qua đời.


Bạch Tùng thực ra cũng không lấy gì làm bất ngờ. Khi hắn lần đầu gặp mẫu thân nàng trong cánh rừng ngoài thành Kiến Khang đã cảm thấy người ấy chẳng còn sống được bao lâu. Sau đó, vị đại phu kia cũng từng bóng gió ám chỉ điều đó. Nhưng hắn suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không nói với Thẩm Tây Linh, một là ngại rắc rối, sợ đứa nhỏ ấy biết rồi sẽ khóc lóc quấy nhiễu, hai là lòng cũng có chút xót xa. Nàng đã chẳng làm được gì, thì cần gì phải để nàng biết trước mà càng thêm đau lòng?


Đêm mẫu thân nàng tạ thế, nàng cuối cùng đã bật khóc. Đêm đó, bọn họ vội vã lên đường trong đêm tối. Bạch Tùng ngồi bên ngoài xe, nghe tiếng vó ngựa vang vọng không dứt trên đường đi, nhưng vẫn không thể át đi tiếng gào khóc tuyệt vọng phía sau lưng. Hắn biết rõ, dù có mời thái y trong cung đến cũng đã vô ích nhưng không hiểu vì cớ gì, hắn vẫn cất công đi tìm đại phu cho nàng. Khi người ấy tới nơi, thân xác mẫu thân nàng đã lạnh lẽo từ lâu.



Bạch Tùng cả đời từng chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh sinh ly tử biệt. Hắn là thân tín của Tề Anh, những chuyện máu tanh thê lương sớm đã quen mắt. Người khổ hơn Thẩm Tây Linh hắn cũng từng thấy qua, thế nhưng chưa từng động lòng trắc ẩn. Chỉ riêng với Thẩm Tây Linh, không hiểu vì sao hắn lại thấy thương cảm.


Có lẽ vì năm ấy nàng chỉ mới mười một tuổi. Có lẽ vì ánh mắt trong veo khi nàng khẽ nói “đa tạ”. Cũng có thể chẳng vì lý do gì cả, chỉ là đầu óc hắn nhất thời hồ đồ mới sinh tâm muốn giúp đỡ nàng.


Hắn thay nàng tìm một cỗ quan tài tốt nhất cho mẫu thân. Ngày mẫu thân nàng nhập quan, nàng không còn khóc nữa. Gương mặt tái nhợt, thân thể yếu ớt tựa như gió thổi cũng ngã, nàng gục bên linh cữu, thần sắc đờ đẫn, đôi mắt sưng đỏ vì khóc cạn nước nhưng ánh nhìn đã không còn chút sinh khí. Bạch Tùng nhìn nàng, thầm nghĩ e rằng nàng cũng đã chết rồi, chỉ là thân xác vẫn còn ở lại nhân gian mà thôi.


Hắn trầm ngâm một thoáng, sau đó quỳ xuống bên nàng, lần đầu tiên chủ động mở lời: “Chẳng bao lâu nữa sẽ đến Lang Gia. Về tới nhà, để người thân của ngươi lo tang sự cho phu nhân.”


Không rõ nàng có nghe thấy hay không, hồi lâu vẫn chẳng đáp lời. Hiếm khi Bạch Tùng có được chút kiên nhẫn, đành chờ thêm một lúc nữa, mới nghe tiểu cô nương đang ôm chặt quan tài khẽ lẩm bẩm: “Người thân của ta…?”


Nàng cố gượng đứng dậy, ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: “Ta… còn người thân sao?”


Bạch Tùng nghe nói mẫu thân nàng vốn là người Lang Gia, mẫu tộc ở đó cũng coi như khá giả, chắc hẳn còn thân thích, liền gật đầu xác nhận, lại nói: “Người khuất cần được an táng yên ổn, đi thôi.”


Khi nghe đến bốn chữ “an táng yên ổn”, ánh mắt Thẩm Tây Linh khẽ dao động, Bạch Tùng chẳng đoán nổi nàng đang nghĩ gì. Chỉ là, hắn chờ rất lâu cuối cùng mới thấy nàng nhẹ gật đầu.


Mẫu thân của Thẩm Tây Linh họ Vi, đích thực là người Lang Gia. Nhà mẫu thân vốn cũng khá giả, trong nhà vẫn còn thân thích. Nhưng ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu đã sớm đã qua đời, Vi gia hiện do đại cữu phụ quản lý. Ngoài đại cữu cữu, nàng còn hai cữu cữu khác và một di mẫu.



Khi nàng quỳ xuống trước mặt những người thân chưa từng gặp mặt, ôm theo linh cữu của mẫu thân, mọi ảo tưởng về hai chữ ‘người thân’ trong nàng dần dần tan biến.


Các cữu cữu, cữu mẫu nhìn nàng, sắc mặt chẳng lấy gì làm dễ chịu. Họ liếc qua quan tài của mẫu thân nàng, trong ánh mắt không hề có lấy một tia bi thương. Trong lòng nàng khi ấy thực sự rất sợ. Dẫu thân phận nàng thấp kém, từ nhỏ sống không đủ đầy, nhưng mẫu thân thương nàng tha thiết, phụ thân tuy ít khi gặp, song cũng hết mực yêu quý nàng. Ngoài cái nghèo, nàng chưa từng phải chịu đắng cay gì.


Cảnh tượng trước mắt khiến nàng vô cùng chán ghét, một thân một mình không ai để dựa vào. Nàng nhớ mẫu thân, nhớ phụ thân… Nhưng mẫu thân đã mãi rời xa, còn phụ thân thì không biết đời này có còn cơ hội gặp lại hay chăng.


Nàng quỳ dưới bậc thềm, khẩn cầu cữu cữu và cữu mẫu giúp nàng an táng mẫu thân. Đại cữu mẫu mặt mày đầy đặn, trông có vẻ từ ái, dịu dàng cất tiếng: “Đứa nhỏ ngoan, mau đứng dậy, lại đây với ta nào.”


Thẩm Tây Linh nghe lời đứng dậy, đi tới bên bà ta. Bà ta thân mật nắm lấy tay nàng. Thẩm Tây Linh không quen biết bà, bị nắm tay thân mật như vậy khiến nàng có phần khó xử, nhưng nàng vẫn rất cảm kích, ngoan ngoãn đứng bên cạnh.


Đại cữu mẫu lại cất lời: “An táng tiểu cô vốn là việc chúng ta nên làm. Về phần nuôi nấng ngươi, cũng chỉ là thêm một đôi đũa trong phủ, chẳng có gì to tát. Chỉ là chuyện năm xưa mẫu thân ngươi tư thông bỏ trốn khiến phụ thân nổi giận, từng nói sẽ đoạn tuyệt quan hệ. Giờ người đã khuất, bọn ta là bề dưới, cũng không tiện trái ý bề trên.”


Nhị cữu mẫu cười nhạt tiếp lời: “Chuyện của tiểu cô, ta với đệ muội vào cửa muộn nên cũng chẳng biết nhiều. Chỉ nghe nói nàng vốn được hứa gả cho công tử nhà Thái Thú Lang Gia, đó là một mối nhân duyên quý giá. Nào ngờ sau lại bỏ trốn, cùng người khác tư tình?”


Nhị cữu phụ hừ lạnh, mắng một câu th* t*c, rồi nói: “Nhục cho gia môn! Đúng là thứ làm bẩn tông môn!”


Tam cữu phụ cũng lên tiếng: “Không chịu gả cho nhi tử Thái Thú, ban đầu còn tưởng là có cơ duyên gì hơn. Nào ngờ là đi làm ngoại thất cho người ta, đến danh phận thiếp thất cũng không có! Mấy năm trước, Nghiêu ca muốn nhờ người ở Kiến Khang xin một chức vụ, nghe nói đại ca còn đích thân viết thư cho nàng ta, vậy mà nàng ta chẳng đoái hoài. Giờ chết rồi, lại nhớ tới đám thân thích chúng ta? Tính toán thật khéo!”



Tam cữu mẫu vung khăn, nhíu mày nói: “Ta thân làm tẩu tẩu, cũng không muốn nói xấu đệ muội, nhưng việc nàng làm quả thực không phải đạo. Giờ chết rồi, cũng chẳng biết là vì bệnh tật hay gì… Nếu là thứ bệnh dơ bẩn, sao có thể chôn cùng khu mộ nhà ta được?”


Mỗi người một câu, lời lẽ đầy ác ý. Thẩm Tây Linh không hiểu hết, nhưng cũng lờ mờ đoán ra họ đang mắng mẫu thân nàng. Giống như phu nhân của phụ thân ngày trước, ánh mắt, giọng điệu ấy… rất giống nhau.


Nàng biết mẫu thân mình chịu nhiều khổ cực, cũng có lắm nỗi bất công. Nhưng mẫu thân nàng là người rất vui vẻ, rất yêu phụ thân, phụ thân cũng yêu nàng. Khi ở bên nhau, hai người luôn nở nụ cười, ánh mắt đong đầy dịu dàng.


Nàng muốn phản bác, muốn đứng lên như lần trước từng đối mặt với phu nhân nọ nhưng nàng không dám. Nếu nàng cãi lại, e rằng họ càng không chịu mai táng cho mẫu thân, vậy mẫu thân nàng làm sao có thể yên nghỉ? 


Vậy nên nàng không nói gì, chỉ quỳ gối dưới chân đại cữu mẫu, sắc mặt trắng bệch, nhẹ giọng cầu xin: “Ta đã lớn, không cần cữu cữu cùng cữu mẫu nuôi nấng. Chỉ xin các người thương xót, cho mẫu thân ta có một phần đất để chôn cất. Ta nguyện làm nô làm tì, hầu hạ suốt đời để báo đáp ân tình. Cầu xin các người… an táng cho mẫu thân ta.”


Đại cữu cữu ngồi chính giữa, thần sắc nghiêm nghị. Suốt từ đầu đến cuối, mặc cho mọi người bàn ra tán vào, ông ta không nói một lời. Đại cữu mẫu dường như rất kính sợ phu quân, sau khi nghe lời cầu khẩn, chỉ liếc trộm thần sắc ông ta. Thấy sắc mặt ông ta lạnh lùng, thậm chí mang chút chán ghét, bà ta liền hiểu ý, quay sang nói với Thẩm Tây Linh: “Không phải ta nhẫn tâm, mà là mẫu thân ngươi đã không còn là người nhà Vi gia, tất nhiên không thể chôn trong đất tổ tông.”


Bà ta mỉm cười, từ tốn từng chút một gỡ tay Thẩm Tây Linh đang níu lấy váy mình, rồi nói: “Ngươi cũng đừng oán trách gì. Muốn trách, thì trách mệnh số của ngươi thôi.”


Thẩm Tây Linh bị người nhà Vi gia đuổi ra ngoài, mang theo cả quan tài của mẫu thân. Mùa đông Lang Gia rét buốt, tuy lúc đó trời chưa đổ tuyết, nhưng mây mù dày đặc, gió lạnh thấu xương. Nàng quấn chặt áo choàng lông, đứng cạnh quan tài của mẫu thân, không biết nên đi đâu.


Nàng nhỏ bé yếu ớt, một mình không sao khiêng nổi cỗ quan tài nặng nề, vậy mà người nhà Vi gia ại chẳng ai chịu giúp. Nàng nghĩ, phải đem mẫu thân chôn cất, nhưng nơi đây dù là quê mẫu thân cũng chẳng có chút tình người. Chôn ở nơi này… có lẽ mẫu thân cũng không muốn.



Thẩm Tây Linh tựa vào quan tài lạnh lẽo, hồi lâu sau mới lảo đảo đứng lên. Nàng cởi áo choàng lông, bước về phía chợ. Nàng đến tiệm cầm đồ, kỳ thực, tiệm cầm đồ với nàng lại là nơi thân thuộc nhất, từ nhỏ đã theo mẫu thân đến nơi ấy.


Lang Gia tuy khác Kiến Khang nhiều điều, nhưng tiệm cầm đồ thì giống nhau, đầy những vật quý bị đem cầm, đầy những gương mặt mang nỗi buồn.


Nàng đem áo choàng lông của Tề Anh đi cầm. Thứ ấy không phải của nàng, nàng vốn không nên cầm cố. Nhưng đó là thứ duy nhất nàng có thể đổi được bạc. Nàng cần tiền thuê xe ngựa, quay về Kiến Khang, đưa mẫu thân về bên cạnh phụ thân.


Có thể nàng sẽ không gặp được phụ thân, có thể nàng sẽ bị người ta bắt giam, nhưng nàng vẫn muốn vì đó mới là quê hương thật sự của mẫu thân nàng.


Tiệm cầm đồ đưa cho nàng hai mươi lượng bạc. Nàng tuy còn nhỏ, nhưng từ nhỏ đã quen biết việc cầm cố, biết rõ giá trị của chiếc áo choàng ấy không chỉ có vậy.


Chỉ là người trong tiệm thấy nàng còn nhỏ, cố tình ép giá. Nàng biết, nhưng không nói gì, chỉ yên lặng cất bạc vào tay áo, rồi rẽ vào tiệm thuê xe ngựa.


Sắp đến cuối năm, người trong trại xe nghe nàng nói muốn về Kiến Khang, thấy đường sá xa xôi, đầu tiên còn không chịu. Nàng cố nài nỉ, lại thêm bạc trọng lễ, cuối cùng đối phương mới miễn cưỡng đáp ứng, hẹn sáng mai xuất phát.


Thẩm Tây Linh rất vui, cảm thấy cuối cùng cũng vì mẫu thân mà làm xong một việc. Nàng không hề nghĩ bạc đã tiêu hết, đêm nay nàng sẽ ngủ ở đâu? Ăn cái gì?


Nàng chỉ cảm thấy vui mừng.


Cho đến khi nàng mỏi mệt quay trở lại bên linh cữu của mẫu thân thì trông thấy Bạch Tùng đang đứng ở đó.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 14: Lang Gia
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...