Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 148: Rối ren (2)


Qua vài ngày, cuối cùng Từ Tranh Ninh cũng tỉnh lại. Khi ông tỉnh, Tề Anh vẫn còn ở hoàng cung Bắc Ngụy họp bàn chưa trở về biệt quán. Ông nghe được câu chuyện cứu mình từ các đồng sự trong Khu Mật Viện.


Hai nước hòa đàm đã kéo dài nửa tháng, đại sự cơ bản đã định, chỉ còn một số chi tiết nhỏ đang thương lượng cuối cùng.


Trong trận bắc phạt, quân Lương tiến đến núi Quan Sơn, đã chiếm được quận Thượng Đảng, Tế Châu, Đông Ung Châu, Kinh Châu… cùng tám châu khác đều nằm dưới sự kiểm soát của quân Lương. Tuy nhiên, trong cuộc hòa đàm lần này, Tề Anh lại đổi đất năm châu lấy việc đưa Từ Tranh Ninh trở về, chỉ để lại cho Đại Lương ba châu là Ung Châu, Tần Châu và Kinh Châu.


Giá phải trả dĩ nhiên là rất nặng nề. Từ Tranh Ninh tỉnh lại nghe tin, vừa kinh ngạc vừa xúc động, lòng bất an đến mức khi Tề Anh trở về vào đêm ấy, người vốn cứng cỏi ấy không khỏi rơi lệ, đau đớn hỏi rằng: “Thượng quan vì sao phải cứu ta? Ban đầu khi ta tới phương bắc đã không hề nghĩ có thể sống trở về. Nếu như dùng thân mình làm tế lễ cho đại nghiệp, ta tuyệt không oán trách! Đại nhân sao phải lấy đất năm châu đổi một kẻ tầm thường như ta?”


Thương thế của ông vẫn rất nặng, nói năng yếu ớt. Tề Anh dặn ông nằm yên, đừng cử động làm vết thương nặng hơn rồi mới đáp: “Đại nhân cùng ta làm việc nhiều năm, nên biết ta không làm chuyện lỗ vốn, hôm nay ta lấy năm châu đất đổi lấy người chỉ bởi vì ngài trong mắt ta có giá trị hơn cả năm châu đó mà thôi.”


Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng khiến người nghe vô cùng xúc động. Đất năm châu cùng dân số trong tình hình dân số giảm sút sau chiến tranh vô cùng quý giá, nhưng thượng quan lại vì ông mà quyết định như vậy…


Từ Tranh Ninh rưng rưng nước mắt, không biết nói gì.


“Đại nhân không cần phải lo nghĩ quá nhiều.” Tề Anh bình tĩnh đáp, ánh mắt sáng suốt và bao dung. “Tấn công và phòng thủ khác nhau nhiều, đất năm châu vốn chỉ là một con cờ giả thôi.”


Lời Tề Anh nói tuy dừng lại ở đó nhưng ý nghĩa sâu sắc.



Đại Lương lần này bắc phạt tuy chiếm được đất tám châu, nhưng chiếm được và cai trị lại là chuyện hoàn toàn khác. Dù hiện giờ có thể cưỡng chiếm, tương lai sẽ khó giữ được, hơn nữa các châu này đã nằm dưới quyền Bắc Ngụy gần bốn mươi năm, lòng người khó lòng đồng thuận.


Mất liền tám châu như vậy là điều Bắc Ngụy không thể chấp nhận. Nếu Đại Lương cố giữ, hòa đàm sẽ khó tránh đổ vỡ, khi đó Bắc Ngụy sẽ không màng hậu quả, đem binh lực tràn xuống phương nam, quân Lương có thể cũng khó lòng đương đầu.


Trong lòng Tề Anh vốn dự đoán kết quả là giữ lại ba châu, đẩy biên giới bắc nam về phía bắc khoảng trăm dặm. Đu chỉ là ba châu đó, chàng cũng không nghĩ Đại Lương có thể giữ lâu, có lẽ vài năm nữa sẽ mất lại, trở về cảnh chia cắt bờ sông cũ. Dù vậy, điều này không quan trọng, ba châu này chỉ là đất đai mà chàng dành cho Đại Lương làm bàn đạp để còn có cơ hội xoay chuyển tình thế mà thôi.


Từ Tranh Ninh là người mưu trí song toàn, thông thạo công vụ của Khu Mật Viện, già dặn mà trung thành. Sau khi Tề Anh rời khỏi Khu Mật Viện, Từ Tranh Ninh lại càng trở nên không thể thiếu. Dù cuối cùng là ai kế nhiệm chức vị đứng đầu cũng không thể không dựa vào sự trợ giúp của Từ Tranh Ninh. Đại Lương đang lúc cần người, dùng đất năm châu không thể tranh nổi cũng chẳng giữ được để đổi lấy một Từ Tranh Ninh thật sự, thì hoàn toàn xứng đáng.


Tề Anh nhìn lại vị Từ Tranh Ninh đầy thương tích, nghĩ đến lời đại phu rằng chân phải của ông nay không thể giữ nổi. Tương lai sẽ khó mà đi đứng lành lặn, võ nghệ bấy nay khó có thể phát huy. Nhưng chỉ cần còn sống, muôn sự đều có cơ hội thay đổi tốt đẹp.


Tề Anh giơ tay vỗ nhẹ vai Từ Tranh Ninh, giọng trầm khảng khái rằng: “Đại nhân giờ chớ suy nghĩ nhiều, chỉ cần an tâm dưỡng thương, mọi sự khác đã có ta lo liệu.”


Ngừng một lát, lại thêm lời thản nhiên: “Về phần con đường phía trước còn nhiều gian nan, xin nhờ đại nhân gắng sức gánh vác nhiều hơn.”


Lời này nghe thoảng khách khí, nhưng ẩn chứa ý sâu xa. Tề Anh giao phó Khu Mật Viện cho ông, song khi ấy Từ Tranh Ninh chưa nhận ra được.


Ba ngày sau, cuộc hòa đàm giữa hai nước cuối cùng cũng định đoạt, Bắc Ngụy nhượng đất ba châu cho Đại Lương, lấy hai trăm ngàn lượng bạc làm lễ chuộc lại năm châu là Tế Châu, Đông Ung Châu, Kinh Châu, đồng thời ký kết minh ước, trong vòng mười năm không được khởi binh, sử sách gọi là “Gia Hợp Hòa Nghị”.


Việc lớn đã an bài, đôi bên đều có được mất. Ngụy quốc tuy mất ba châu và bạc hằng năm nhưng đổi lại là chuộc lại được năm châu, lòng phần nào cân bằng, cuối cùng cũng chấp nhận hòa nghị, không hề rạn nứt hoàn toàn với Đại Lương, vẫn giữ được bộ mặt uy nghiêm mà tiễn họ ra về bằng lời lẽ hòa nhã.



Ngụy đế để tỏ rõ khí lượng và độ lượng, nhất quyết không để tiễn biệt trở nên nhạt nhẽo, nhất định phải gây chút náo nhiệt cho đại lễ, nên định vào ngày mười chín tháng nhị sẽ cùng bầy tôi Đại Lương đánh kích cúc.


Kích cúc tại Giang Tả vốn là trò chơi của quý tộc, còn Giang Bắc coi đó là kỹ nghệ quốc gia, trong quân doanh cũng phổ biến rộng, không chỉ nam nhi tráng kiện mà trẻ nhỏ đều cưỡi ngựa chơi được, khác hẳn Giang Tả.


Bề ngoài Ngụy đế nói độ lượng, kỳ thực muốn mượn lần này để hạ nhuệ khí của Đại Lương, lấy lại thể diện cho nước mình. Hơn nữa Nguỵ đế còn đặc biệt dặn dò Cố Cư Hàn tướng quân phải tự mình ra trận, tràn đầy tự tin.


Đám đại thần Ngụy quốc cũng đều mang đầy bụng oán khí vì trận Bắc phạt đầy nhục nhã vừa rồi, từ lâu đã muốn tìm cơ hội trút giận. Trước hòa đàm không tiện gây sự, nay hòa nghị thành, họ lập tức không còn kiêng dè gì nữa, thi nhau xắn tay chuẩn bị cho trận đấu. Ai cũng mong được chứng kiến người Lương mất mặt, nhân tiện cũng cho họ thấy oai phong của Bắc Ngụy.


Tháng hai đầu xuân ở Giang Tả đã là cảnh hoa nở rộ, rực rỡ như gấm, nhưng tại Thượng Kinh vẫn còn se lạnh, song cái lạnh ấy cũng chẳng ngăn nổi sự cuồng nhiệt của người Ngụy với trận đấu kích cúc này. 


Trên sân đấu rộng lớn, cờ xí tung bay, dưới rạp hoa, người người chen chúc. Hễ là danh môn vọng tộc tại Thượng Kinh thì hôm đó hầu như đều có mặt, ai nấy đều vươn cổ nhìn về phía sân, một là muốn xem gương mặt của vị tể thần Đại Lương lừng danh thiên hạ Tề Kính Thần rốt cuộc trông ra sao, hai là mong được tận mắt chứng kiến cảnh người Đại Lương chật vật ra sao trên sân cầu.


Ngụy đế Cao Mẫn đương nhiên là người đầu tiên tham gia buổi náo nhiệt này. Ông dẫn hoàng hậu giai lệ ngồi trên cao, cười tươi nhìn xuống sân đấu. Lúc ấy, quan viên hai nước đều đã tề tựu đông đủ, đại thần Lương quốc là Tề Kính Thần đang hàn huyên cùng Cố đại nhân của nước mình.


Dưới đài, quả nhiên Tề Anh và Cố Cư Hàn gặp mặt nhau. Hai người này, một văn một võ, một nam một bắc, đều là danh thần từng dọc ngang giữa loạn thế, lâu nay thiên hạ vẫn gọi là Nam Tề – Bắc Cố.


Tuy thường được nhắc đến cùng nhau, song trước nay hai người chỉ từng thoáng gặp một lần trên phố chợ. Nếu không có chuyện của Thẩm Tây Linh lần trước thì e rằng đến một mặt cũng chưa từng thấy.


Nay vì từng có mối dây tiền duyên, nên chẳng thể nói là hoàn toàn xa lạ nữa. Cả hai dắt ngựa đứng bên trường mà đàm đạo đôi lời. Tề Anh không quên cảm tạ Cố Cư Hàn về chuyện Thẩm Tây Linh, rằng: “Chuyện trước đã làm phiền Cố tướng quân ra tay tương trợ rồi.”



Cố Cư Hàn tự nhiên hiểu rõ thâm ý trong lời ấy. Thực ra, dù Tề Anh không nói, hắn cũng đã sớm nhận ra điều khác thường. Cái thần sắc rạng rỡ đầy xúc cảm của nàng khi nhìn thấy Tề Kính Thần hôm ấy, đủ để người sáng suốt hiểu rõ chân tướng. Cái quyến luyến kia, vừa như che giấu, lại như phô bày rõ ràng.


Nghe nói Tề Kính Thần đã có hôn ước cùng lục công chúa Đại Lương, thế thì người con gái tên Thẩm Tây Linh ấy… há chẳng phải là tình nhân trong bóng tối hay sao?


Một người con gái đẹp đẽ thanh cao đến thế, chẳng khác nào một đoá linh hoa… lại có thể…


Lòng Cố Cư Hàn khẽ dâng lên một cảm giác khó tả. Sự khó chịu này, đến bất chợt, vô căn cớ, khiến chính hắn cũng thấy khó hiểu. Song hắn lập tức gạt đi, chỉ mỉm cười đáp lại Tề Anh: “Tề đại nhân quá lời. Chút việc nhỏ, không đáng nhắc đến.”


Bề ngoài tỏ ra bình thản, nhưng Tề Anh là người nắm giữ Khu Mật Viện, vốn lấy việc đoán lòng người làm sở trường. Tâm ý người khác, chàng tựa như cầm đèn soi sáng. Dù Cố Cư Hàn che giấu khéo léo, cũng không thoát khỏi mắt chàng.


Tề Anh trầm mặc giây lát. Thực ra ngày ấy chàng đã mơ hồ nhận ra rằng Cố Cư Hàn dường như có chút tâm tư khác thường với tiểu cô nương của mình. Nhưng hôm ấy vội vàng, chưa thể đoán chắc. Hôm nay vừa nhắc đến Thẩm Tây Linh, thần sắc vi diệu kia của Cố Cư Hàn đã không qua được ánh mắt chàng nữa. Tề Anh cũng cảm thấy một chút không vui nhè nhẹ vì điều này.


Chàng vẫn biết Thẩm Tây Linh dung mạo xinh đẹp lại ôn nhu khả ái, những năm qua cũng không thiếu người ái mộ nàng. Tam đệ của chàng từng công khai xin cưới nàng làm thê tử. Khi ấy chàng dẫu có phần không vui nhưng cũng chưa từng rạch ròi như lúc này. Lần này, chàng thấy rõ ràng là nàng đang bị người khác dòm ngó, mà người đó lại là một nhân vật khiến chàng phải coi trọng. 


Tề Anh rất không thích cảm giác này. Song tuy tuổi còn trẻ, nhưng chàng sớm đã rèn tâm như sắt, không để cảm xúc hiện ra ngoài. Lúc này dẫu trong lòng không vui, vẫn chỉ nhẹ nhàng nói vài câu xã giao cùng Cố Cư Hàn, tuyệt chẳng nhắc đến chuyện của nàng nữa.


Cố Cư Hàn liếc nhìn con ngựa của Tề Anh, đôi mày khẽ chau lại. Lần này, Tề Anh đi sứ Bắc Ngụy cùng phái đoàn, tự nhiên không mang theo ngựa yêu quý của mình, mà hôm nay lại phải tham gia trận kích cúc, đương nhiên phải cưỡi ngựa. 


Tuy nhiên, quan viên Lương triều không có ngựa, đành phải mượn ngựa từ Đại Thừa Tự của Ngụy cung. Quan viên Đại Thừa Tự biết rõ hoàng đế đã âm thầm tạo ra cuộc đấu này để làm nhục người Lương nên tự nhiên không cho mượn giống ngựa tốt, chỉ lựa ra mấy con ngựa già yếu để trao cho các quan viên Lương, rõ ràng là muốn hãm hại họ.



Cố Cư Hàn mặc dù hiểu rõ ý tứ của hoàng đế, nhưng bản tính chính trực, vốn không thể chịu nổi những việc như thế. Thấy Tề Anh và các quan Đại Lương cầm dây cương những con ngựa kém cỏi, hắn liền nhíu mày. Dù muốn lập tức gọi người đến đổi ngựa cho Tề Anh, nhưng nghĩ đến hoàng đế còn ngồi trên đài cao, hắn lại không tiện hành động vội vã. Sau một lúc suy nghĩ, hắn chỉ nhẹ nhàng nói với Tề Anh: “Ngựa của Tề đại nhân đúng là rất hợp mắt ta, không biết hôm nay có thể mượn một chút?”


Hắn đưa dây cương trong tay cho Tề Anh, nói tiếp: “Nếu đại nhân không chê, có thể đổi với ta một con.”


Ngựa của Cố Cư Hàn cũng là một trong những con ngựa danh tiếng bậc nhất thời bấy giờ, tên là Nhược Tri, là một chiến mã thật sự đã qua nhiều trận chiến, theo Cố tướng quân nam chinh bắc chiến suốt bao năm, đã có danh tiếng lừng lẫy.


Tề Anh nghe vậy, tự nhiên hiểu rõ ý tứ của hắn, trong lòng cũng không khỏi cảm thán. Chàng đã sớm biết Cố Cư Hàn là một vị tướng nhân hậu, lòng dạ rộng rãi, không phải hạng người bình thường có thể so sánh, nhưng không ngờ hắn lại có thể làm đến mức này.


Tề Anh không chỉ là địch thủ trên chiến trường của Cố Cư Hàn mà còn là một trong những nguyên nhân khiến Cố gia rơi vào tình cảnh suy bại hiện nay. Thế mà hắn lại có thể không tính toán đến thù hận, chỉ vì việc hôm nay mà hành xử như vậy, quả thực là tấm lòng cao thượng.


Tề Anh nhận ân tình của Cố Cư Hàn, nhưng không có ý định đổi ngựa. Một là chàng vốn không quan trọng thắng thua trong trận đấu này, hai là hoàng đế Bắc Ngụy vẫn đang ngồi bên cạnh, nếu Cố Cư Hàn tự ý đổi ngựa, e rằng sẽ gây ra phiền phức. Cố gia hiện đang gặp phải dấu hiệu suy yếu, vẫn nên tránh để hoàng đế bất mãn, càng l*m t*nh thế thêm trầm trọng.


Vì vậy, Tề Anh khéo léo từ chối: “Ngựa thần có linh tính, Nhược Tri cũng như thế, e rằng không phải ta có thể điều khiển, thôi thì xin trả lại cho tướng quân.”


Cố Cư Hàn nghe tiếng hiểu ý, biết rằng Tề Anh lấy cớ từ chối. Lại thấy chàng vừa dứt lời, ánh mắt liền ngẩng lên, trong đó có vẻ như là sự hiểu rõ, còn mang theo chút cảm kích, tựa như muốn tránh cho hắn phải đối mặt với những phiền phức không cần thiết.


Bằng hữu trên đời đều như nước, đôi khi chỉ một ánh mắt, là có thể hiểu nhau. Vì sự việc đổi ngựa này, giữa hai người bỗng chốc giảm bớt đi sự khách sáo, Cố Cư Hàn cười nói: “Ta là võ tướng, về chuyện ngựa này tự nhiên là có phần sở trường. Đại nhân nếu không đổi ngựa với ta, sau này đừng trách ta cậy thế ức h**p người.”


Tề Anh nghe vậy cũng mỉm cười đáp lại: “Tướng quân không cần nhượng bộ, cũng tiện để chúng ta mở rộng tầm mắt.”


Hai người nhìn nhau mỉm cười, đều là bậc trượng phu, thản nhiên và hào sảng. Sau đó, tiếng trống vang lên, cờ bay phấp phới, trận đấu kích cúc uy nghi chưa từng có từ trước đến nay, cuối cùng cũng bắt đầu.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 148: Rối ren (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...