Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 137: Phong Vân (3)


Thảo nào… Bà ta vốn vẫn thắc mắc, mẫu tử tiện nhân kia không phụ không mẫu, không chỗ nương thân, làm sao có thể sống sót qua kiếp nạn năm ấy như bà ta? Đã thế còn sống phong lưu quý giá, ăn mặc như tiểu thư thế gia, hóa ra là bám được vào cành cao Tề gia!


Tiểu yêu tinh ấy, quả là nhi nữ của tiện nhân kia, cái tài dụ dỗ nam nhân đúng là thừa hưởng y nguyên. Đến cả nhị công tử Tề gia mà cũng bị nó mê hoặc, vì nó mà đổi cả tên họ, làm chuyện dối trời gạt thế!


Không… không thể đơn giản như vậy được… Con tiện nhân đó, thân thế đê tiện như vậy, làm sao có tư cách trèo lên cái cây lớn Tề gia? Nhất định là Thẩm Khiêm! Gã bạc tình khốn kiếp ấy! Là ông ra tay giúp đỡ đứa con hoang của mình!


Ông không màng tới bà ta, không màng tới chính thê danh chính ngôn thuận, chẳng thèm quan tâm đến đệ đệ ruột thịt. Thậm chí cả Thẩm gia có sụp đổ ông cũng chẳng đoái hoài, chỉ biết cứu lấy ngoại thất cùng tiểu nghiệt chủng mà họ sinh ra!


Được! Được lắm!


Phó Trinh giận đến run người, cả lồng ngực như bị thiêu đốt, mà nỗi căm hờn lại xen lẫn cùng nỗi bi thương như thủy triều dâng trào trong tâm khảm.


Cả đời bà ta chỉ là một chuỗi những năm tháng hoang đường và cô quạnh, sinh ra trong một gia tộc bề ngoài phồn thịnh mà bên trong mục nát. Xuất giá gả cho một người trượng phu chưa từng thương yêu mình, lại lén lút sống cùng một nam nhân chẳng thật tâm… Rồi đôi hài tử và nữ tử mà bà mang nặng đẻ đau cũng đều chết yểu…


Bà chẳng còn gì. Ngay cả trong lòng, cũng không giữ nổi một chút ấm áp. Chỉ còn lạnh lẽo.


Còn con tiện nhân kia… mẫu thân nó đã cướp đi tình yêu của trượng phu bà, giờ đến nó lại khiến người duy nhất có thể an ủi bà là Thẩm Thành phải chết thảm…


Bà ta sao có thể để mẫu tử chúng cứ thế hết lần này đến lần khác đoạt sạch mọi thứ của mình?


Cơn giận này, thật sự không thể nhịn được nữa!


Phật quang trong Đại Phật Các vẫn tỏa rạng vô lượng, Quan Âm cùng Thế Chí Bồ Tát đều an hòa từ bi, mà nét mặt của Phó Trinh lại bị thù hận bóp méo, dữ tợn như ác quỷ trong đêm tối.


Ngày kế tiếp, tứ hoàng tử phi Phó Dung nghe được một tin tức thú vị từ miệng huynh trưởng Phó Trác.


Nàng vốn tìm đến huynh trưởng là để hỏi thăm về tình hình khoản cho vay nặng lãi của tam công tử Tề gia, nào ngờ lại bất ngờ thu được tin mừng như vậy.


Vị cô mẫu Phó Trinh kia, xét ra cũng chỉ là một phế nhân vô dụng. Năm xưa không giữ được tâm tình của trượng phu Thẩm Khiêm lại chẳng giúp Phó gia đoạt lấy chút lợi lộc gì, đến khi khốn cùng thì chỉ biết cúi đầu van xin gia tộc ra tay tương trợ. Giờ gặp lại oan gia truyền kiếp, dù lòng đầy hận thù thì thân yếu thế cô cũng chẳng thể tự xử trí, rốt cuộc vẫn phải quay về cầu viện Phó gia.



May thay, lần này bà ta cuối cùng cũng biết cầu đúng chỗ. Phó Dung nở một nụ cười nhạt, ánh mắt như nước xuân lặng lẽ trôi qua tảng băng ngầm. Lưỡi dao nàng khổ công tìm kiếm bao năm, nay cuối cùng đã hiện thân rồi.


Ngày mười hai tháng mười một năm Kiến Hòa thứ mười bảy, trận Kiến Sơn Quan kết thúc, Bắc Nguỵ bại trận thê thảm.


Khi ấy, quân Lương đã tiến sâu vào Trung Nguyên, quân Nguỵ thối lui về trấn thủ Kiến Sơn Quan do phụ tử Cố gia gia thống lĩnh.


Quân Nguỵ lương thảo thiếu hụt, Cố Cư Hàn vốn định chờ đến cuối tháng mười một khi quân Lương vận chuyển lương thực thì bất ngờ tập kích, nhằm cắt đứt lương đạo để cầu thắng. Nào ngờ suốt nửa năm qua, quân Nguỵ liên tiếp thất bại, triều đình bắt đầu bất mãn, Trâu gia lại thêu dệt điều tiếng trước mặt đế vương nói Cố gia tướng có ý chùn bước, lão Quốc Công tuổi đã xế tà, đang mưu tính chiếm lấy binh quyền trong tay nhi tử.


Vệ đế tin lời gièm pha, hạ chỉ nếu không xuất chinh trong nửa đầu tháng mười một thì lập tức cách chức đổi tướng.


Lão Quốc Công bất đắc dĩ đành để nhi tử trấn thủ hậu phương, còn mình thân chinh cầm quân, ngày mười hai liền giao chiến với đại quân Lương.


Quân Nguỵ vội vàng nghênh chiến bị quân Lương vây chặt trong Kiến Sơn Quan, tổn binh gần mười vạn, lão Quốc Công suýt nữa bị bắt. Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Cố Cư Hàn suất lĩnh tinh binh liều chết xông pha, cứu được phụ thân ra khỏi vòng vây nhưng vẫn không thể xoay chuyển cục diện thảm bại.


Đây là chiến thắng đầu tiên của Đại Lương kể từ khi nam tiến. Tin tức truyền về Giang Tả, toàn thể vỡ òa trong phấn khích.


Cùng lúc ấy, trong hoàng cung Đại Lương, không khí lại u ám ngột ngạt, đầy sát khí. Bởi vì, thánh thượng lâm bệnh nguy kịch.


Nói ra cũng lạ, vị quân vương này tại vị đã lâu, lại thường xuyên hút ngũ thạch tán, thân thể vốn yếu nhược, có thể sống đến nay quả là đã dài mệnh. Nhưng khi long thể sắp hoại, từ cung nhân đến bá quan đều phải ra vẻ tang thương, không được tỏ vẻ như chuyện thường tình.


Từ đầu tháng mười, bệ hạ đã nằm liệt giường, hơi thở mong manh, như có thể trút hơi cuối bất cứ lúc nào. Đến ngày mười bảy tháng mười một, bỗng dưng tinh thần phấn chấn trở lại, thậm chí còn có thể ngồi dậy, khiến người người vui mừng, miệng niệm ‘đại cát’ lòng lại âm thầm nghĩ, đại sự tất sắp đến rồi.


Đêm ấy, hoàng đế triệu kiến một số đại thần trọng yếu trong triều. Trong các hoàng tử công chúa, duy chỉ có tứ hoàng tử được triệu vào.


Tiêu Tử Hành.


Đêm ấy, trong tẩm cung của đế vương sáng rực như ban ngày, bên ngoài đại điện, hoàng tử công chúa quỳ đầy đất. Công công Tô Bình từ nội điện bước ra, chỉ truyền một mình tứ hoàng tử tiến vào.


Chư tử chư nữ, sắc mặt đều đại biến. Nhất là tam hoàng tử, mặt đen như đáy nồi, gân xanh nổi bên thái dương.


Tứ hoàng tử thì dường như chẳng mảy may kinh ngạc, chỉ điềm nhiên đáp ứng, thong thả đứng dậy, bước vào đại điện.



Cung điện Thái Bình, nơi ở của hoàng đế Đại Lương, kiến trúc tinh xảo, hoa lệ xa hoa đến tột đỉnh. Nhưng giờ đây, khắp nơi chỉ còn nồng nặc mùi dược liệu, cùng thứ khí tức chết chóc và suy tàn.


Tất cả những điều ấy, đều phát ra từ người đang nằm trên giường, vị đế vương già nua, béo ú, bệnh tật kia.


Tiêu Tử Hành tiến đến, định quỳ lạy thì bị phụ hoàng ngăn lại. Đôi mắt hoàng đế hôm ấy sáng lạ thường, như đang thiêu đốt nốt ngọn lửa cuối cùng của sinh mệnh, run rẩy vươn tay về phía nhi tử, nói: “Tứ nhi… lại đây.” Là muốn Tiêu Tử Hành ngồi bên giường.


Thiên tử tẩm long sàng, ai dám tùy tiện an tọa? Hắn cố từ chối, phụ hoàng chỉ mỉm cười, chậm rãi nói: “Không cần câu nệ… chẳng mấy nữa, nơi này cũng là của con rồi…”


Chiếc ngai truyền quốc mà bao năm nay tranh giành ngấm ngầm, đến phút cuối cùng lại rơi xuống như thế trong lời nói nhẹ tênh ấy.


Mà tứ hoàng tử Tiêu Tử Hành từ đầu đến cuối đều điềm tĩnh, an tọa theo lời dặn, không hề tỏ vẻ kinh ngạc.


… Bởi vì, hắn đã sớm biết rồi.


Tranh đoạt ngôi vị thái tử, kỳ thực chỉ là một màn kịch diễn cho thiên hạ xem, đặc biệt là để lừa dối tam hoàng tử. Thực ra, từ lâu hoàng đế Đại Lương đã có định đoạt trong lòng rằng ngôi báu tất sẽ truyền cho tứ tử Tiêu Tử Hành.


Giang Tả vốn là đất của thế gia cùng trị, từ trước đến nay không thể dung nạp một đế vương không dính líu đến những thế lực vọng tộc. Nếu nhìn kỹ thời cuộc thì chiếc ngai vàng thiên tử này đã sớm nằm gọn trong tay Tiêu Tử Hành.


Nhưng mấy năm nay, thánh thượng vẫn giả vờ nâng đỡ tam hoàng tử, kỳ thực là vì mưu tính đại cục về sau.


Suốt một đời, hoàng đế bị thế gia khống chế như một hài đồng ba tuổi, chẳng thể làm chủ triều chính. Triều đình bị các danh môn vọng tộc thao túng, hàn môn – thứ dân không có chỗ đặt chân. Là quân chủ, vậy mà chẳng thể hành động theo tâm, càng chẳng thể công khai nâng đỡ kẻ xuất thân thấp hèn. Thế nên, ông đành dùng tam tử Tiêu Tử Hoàn làm con tốt tiên phong, để hắn mở đường phá trận. 


Tiêu Tử Hoàn, vốn đã là một quân cờ bị vứt bỏ từ lúc sinh ra. Hắn xuất thân không hiển hách, lại nhiều năm xung đột với những gia tộc quyền quý chốn triều đình. Dù có một ngày thực sự ngồi lên long ỷ thì cũng khó lòng trụ được bao lâu. Thế gia sẽ không dung nạp hắn, hắn chỉ là bia ngắm, là lá chắn cho vị chân long thiên tử thật sự ở phía sau.


Nhưng vai trò của Tiêu Tử Hoàn, không chỉ dừng lại ở đó. Chỉ cần trong triều còn hai người tranh ngôi, thì ba đại thế tộc buộc phải chọn bên.


Hàn gia là mẫu tộc của Tiêu Tử Hành, thế đứng đã rõ ràng, trung thành không đổi. Phó gia, luôn tùy thời xoay chiều gió, xét lợi mà theo, tất sẽ nhanh chóng quy phục. Chỉ có Tề gia, là biến số duy nhất.


Tề gia là một dòng họ quá mức nghiêm cẩn, quá mức cao ngạo. Gia chủ đời này là Tề Chương, vốn nổi danh khắp thiên hạ là người kiêu ngạo, khí tiết cao vời. Ông không màng công danh do phò vua lập triều, cũng không sợ không có đất dụng võ. Chính bởi vì như vậy, mà Tề gia dần dần ly tâm với hai nhà Hàn, Phó.


Tề Chương không dễ bị lay động, càng không dễ mua chuộc, lại là một tay nắm binh quyền, nếu không thể lôi kéo, tất phải đề phòng. Còn nếu… quy được về một phe, thì sẽ là con cờ phá cục quan trọng nhất trong bàn cờ vương quyền này.



Đồng thời, Lương Đế cũng ngày một ban ân sủng cho Tề gia khiến người người nhìn mà kinh hãi, một tộc mà có đến ba vị đại thần nhị phẩm trở lên, quả thực là xưa nay hiếm thấy. Trước mặt Tề gia, thánh thượng cúi đầu khiêm nhường, thậm chí đã chẳng giống đế vương. Ông để Tề Anh tuổi còn trẻ đã chủ khảo kỳ thi xuân khiến thế lực Tề gia bành trướng đến cực điểm.


Các gia tộc khác nghĩ gì? Thế gia vốn chẳng phải một khối sắt liền tay, trong đó ngầm có tranh chấp, kìm kẹp lẫn nhau. Nay Tề gia phá vỡ cân bằng,l thì khó tránh bị đả kích công kích từ bốn phía.


Đây chính là triều đình, là lòng người.


Triều đình Đại Lương đã bị thế gia khống chế quá lâu rồi, mà lúc này, mọi thứ đang lặng lẽ thay đổi. Bốn năm trước, Lương Đế thừa dịp thế gia tương tranh, lật đổ Thẩm gia, nay người đặt mục tiêu kế tiếp lên Tề gia.


Những đại thế gia ấy, tham lam mà hùng mạnh, cuối cùng tất sẽ cắn xé lẫn nhau, máu nhuộm kinh thành, từng người gục ngã, máu bị rút cạn, xương cũng không còn sót lại. Đó mới là kh*** c*m chân chính trong lòng đế vương.


Ánh mắt Lương Đế sáng lên rực rỡ.


Ông nắm chặt tay Tiêu Tử Hành, cố kìm lại run rẩy, từng chữ từng lời rít ra từ cổ họng: “Chớ vội… cũng chớ mềm lòng… Để từng kẻ một… theo trẫm mà chôn!”


Tiêu Tử Hành nhìn phụ hoàng mình, ánh mắt xưa kia phong lưu ph*ng đ*ng, giờ đây đã hoàn toàn lạnh lẽo, sắc bén như đao.


Hắn chậm rãi đáp: “Phụ hoàng yên tâm… nhi thần sẽ khiến bọn họ… không ai được chết yên lành.”


Lương Đế càng siết chặt tay hắn hơn, thì thào: “Không chỉ Tề gia! Ngay cả người mẫu tộc của con, cả bên thân nhân*… cũng đừng tin… Tất cả… tất cả… đều là lũ đỉa hút máu…”


*Thân nhân ở đây chỉ người bên gia đình vợ


Một trận ho dữ dội ập đến, sắc mặt Lương đế tái xanh như thi thể. Tử khí đã hiện rõ.


Tiêu Tử Hành nhìn đôi tay đã mục nát máu thịt của phụ hoàng, trong mắt không còn bi thương, chỉ còn băng giá. Hắn vỗ lưng phụ hoàng, nhẹ giọng: “Nhi thần hiểu…”


Trong đại điện xa hoa lạnh lẽo, tử khí dày đặc như băng tuyết mùa đông, tràn ngập trong từng hơi thở.


Thực ra lúc đó, Lương Đế vẫn còn lời muốn dặn, như muốn bảo nhi tử mình rằng Tề gia dù đáng trừ, nhưng Tề Anh có thể lưu lại.


Người này tâm tính ôn hoà, không ham quyền, không mưu lợi. Năm xưa Lương Đế phong chàng làm chủ khảo kỳ thì xuân, vốn chỉ để nâng thế Tề gia cho dễ bị công kích. Nào ngờ chàng lại hành xử đoan chính, trung trực, không để bản thân trở thành công cụ mưu quyền.



Chàng là người mà Đại Lương cần.


Nếu để chàng kết hôn sự cùng Tử Dư, dù Tề gia có diệt vong, chàng vẫn có thể được bảo toàn.


Nhưng lúc ấy, sinh mệnh của đế vương đã cạn, lời chưa kịp nói, chỉ còn dùng chút sức tàn kéo lấy Tiêu Tử Hành, gắng gượng thì thầm: “Tam ca của con…”


Đừng giết Tam ca của con. Hắn tuy là đối thủ, nhưng cũng đã phò tá con, vì thế nâng đỡ hàn môn – thứ dân, tạo thế cho triều cục tương lai. Trẫm đã mất một nhi tử vì cuộc tranh đoạt này, không muốn mất thêm đứa nữa… Tử Hành, coi như trẫm cầu xin con… tha cho tam ca con…


Những lời ấy Lương Đế không kịp nói ra, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng mà Tiêu Tử Hành sao lại không hiểu?


Hắn không đáp ngay, chỉ đỡ phụ hoàng nằm xuống, lặng lẽ nhìn ông hấp hối, sau đó từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói: “Phụ hoàng… hoàng huynh không giết Bá Nhân.”


Ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân lại vì ta mà chết.


Dù sau này Đoan Vương Tiêu Tử Hoàn không mưu nghịch, nhưng ai dám đảm bảo sẽ không có kẻ mượn danh nghĩa hắn để khuynh đảo triều cương?


Loạn thế đã nổi, bất kỳ biến số nào cũng không thể dung tha. 


Lương Đế nghe hiểu rồi. Ánh mắt dần trở nên vẩn đục, hơi thở yếu dần, cuối cùng là một nụ cười khổ bất lực.


Câu cuối cùng mà vị quân vương nói trong cõi đời này là: “Vậy cũng tốt… có lẽ vì thế, con mới đi được xa hơn trẫm…”


Nói rồi, ông nhắm mắt, từ trần.


Khánh Hoa năm thứ mười bảy, ngày mười bảy tháng mười một, Lương Đế băng hà.


Ngày mười chín cùng tháng, tứ hoàng tử Tiêu Tử Hành kế vị, đổi năm kế tiếp thành năm thứ nhất niên hiệu Gia Hợp.


Tháng chạp đầu tháng, Đoan Vương Tiêu Tử Hoàn yến ẩm cùng bằng hữu, say rượu ngã ngựa, hoăng*.


*Từ (hoăng) dùng để chỉ sự qua đời của các bậc vương hầu, hoàng thân, quốc thích.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 137: Phong Vân (3)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...