Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 131: Tĩnh động (2)


Sau buổi thượng triều sớm, Tề Anh lập tức quay về Khu Mật Viện. Mấy ngày trước chàng bận rộn với kỳ thi xuân, đối với các sự vụ dưới quyền Khu Mật Viện có phần sơ sót. Gần đây lại nằm dưỡng thương, chưa từng cùng chư tào nghị sự, dù văn thư vẫn qua lại, song trong lòng vẫn chưa yên tâm.


Sau khi khẩn cấp triệu các quan đến họp mới hay cục diện Bắc Ngụy lại có biến.


Trước kia, loạn khởi bốn phương nơi đất bắc, Ngụy đế Cao Mẫn liền sai Cố gia xuất quân dẹp loạn. Đích thân Cố Cư Hàn, nhi tử độc nhất của Yến Quốc Công nhận mệnh xuất chinh. Chỉ chưa đầy một tháng đã bắt được mấy thủ lĩnh phản loạn, cục diện xem chừng đã có dấu hiệu bình ổn.


Giữa lúc quân binh còn chưa khởi, nếu loạn trong Ngụy quốc được dẹp yên, Đại Lương ta ắt mất đi thế lực khống chế Cố gia. Tề Anh suy xét hồi lâu, cuối cùng quyết định phái Từ Tranh Ninh cải trang lên phía bắc, âm thầm phù trợ các thế lực phản loạn địa phương ở Bắc Ngụy, quyết không để Cố Cư Hàn rảnh tay trước khi bắc phạt.


Từ Tranh Ninh vốn kính phục Tề Anh, liền lĩnh mệnh không một lời chối từ. Việc cải đi trang lên phía bắc không phải chuyện nhỏ, lại có vô số chi tiết cần dặn dò. Tề Anh tính rằng đêm nay e không thể về phủ, trước lúc nghị sự đã viết mảnh giấy cho Thẩm Tây Linh bảo nàng đừng chờ rồi giao cho Thanh Trúc mang về tận tay. Sau đó, chàng mới bắt đầu một ngày bận rộn không ngơi nghỉ.


Từ Tranh Ninh vốn là người thận trọng, lại giỏi võ nghệ, đích thực là lựa chọn tốt nhất cho chuyến đi lần này. Ngoài việc âm thầm khuấy động loạn sự ở phương bắc, Tề Anh còn giao phó cho ông nhiệm vụ cơ mật, ngầm dò xét phòng tuyến biên cương.


Khu Mật Viện của Đại Lương khác hẳn quân bộ, tuy không can dự chiến sự trực tiếp, nhưng hết thảy việc ngoài chiến trường đều nằm trong quyền hạn. Hai nước tranh đấu, há chỉ nơi binh nhung mà thôi? Mưu kế thực sự lại nằm nơi vô hình, như trong triều gièm pha, như lưu thông tài vật, như văn trị lễ nghi… vô cùng tận.


Từ Tranh Ninh biết rõ, thượng quan của mình là người mắt sáng tâm minh, giỏi nhẫn nại, quyết đoán mưu lược. So với kẻ chỉ biết trực tiến, Tề Anh lại giỏi thủ trước rồi mới công. Từ khi chàng nắm giữ Khu Mật Viện như thể giăng một tấm lưới vô hình dày đặc, thường ngày chẳng ai hay biết, nhưng một khi động thủ, thiên la địa võng, khó lòng thoát khỏi. Mà hiện tại, chính là lúc tấm lưới ấy bắt đầu siết chặt.


Từ Tranh Ninh cùng Tề Anh mật đàm đến tận đêm khuya trong công phòng. Khi ra khỏi phòng mới thấy Thanh Trúc hầu cận thân tín của Tề Anh đã đứng chờ từ lâu, trong tay còn mang một hộp cơm.


Thanh Trúc chắp tay hành lễ rồi tiến vào bên trong.


Vừa thấy hộp cơm, Tề Anh liền biết là do Thẩm Tây Linh đưa tới, thần sắc chàng bất giác dịu dàng hơn. Mở nắp ra xem liền thấy món trứng hấp mà chàng đã lâu không được ăn. Tầng dưới cùng còn đặt một tờ giấy.


Chàng mở ra xem, chỉ thấy vỏn vẹn hai chữ: “Đồ lừa gạt.”


Đọc chưa dứt đã khiến chàng bật cười thành tiếng.


Không hiểu sao nét chữ của tiểu cô nương ấy lại mềm mại đến thế, như thể từng nét từng nét đều vô tình hữu ý vương vấn lòng người. Lúc sáng chàng rõ ràng đã hứa sẽ về, kết cục lại nuốt lời. Không biết lúc nàng viết hai chữ ấy là buồn hay giận, là mềm lòng hay trách móc.


Tuy không tận mắt thấy, nhưng chàng biết nhất định là dáng vẻ khiến người ta yêu thích vô cùng.


Lúc Tề Anh tất bật lo liệu việc bắc phạt thì nơi bên kia, Thẩm Tây Linh cũng đã bận rộn trở lại. Những việc buôn bán bỏ dở trước kia giờ cần xử lý lại. Nàng đến chỗ Tống Hạo Đường hỏi han tình hình mấy tháng gần đây, đích thân xem xét sổ sách của mấy cửa tiệm, cũng nhờ đó mà biết được tin tức về cái chết của Dương Đông.


Nghe vậy, Thẩm Tây Linh không khỏi giật mình, vội hỏi Dương Đông chết thế nào, lo lắng chẳng may là Tề Anh vì nàng mà ra tay xử trí. Mãi đến khi biết là phán quyết từ Đình Uý, nàng mới yên lòng đôi chút.


Nàng biết Tề Anh xưa nay che chở mình, Dương Đông lần đó làm càn quá mức, chàng tức giận cũng là lẽ thường. Nhưng nàng đâu hay, Dương Đông chính là thúc phụ ruột thịt, càng chẳng biết rằng vì muốn che giấu thân thế nàng, Tề Anh mới hạ quyết tâm diệt khẩu.


Nàng chỉ là kinh hãi nhất thời khi nghe tin có người vì mình mà chết, lòng có phần áy náy. Nhưng sau nghĩ lại, Phùng chưởng quầy cùng gia quyến vô tội, mấy năm qua Dương Đông ác độc làm bậy, lấy mạng để chuộc cũng là đáng. Dần dần, nàng cũng buông bỏ được.



Sau khi thương hội tan rã, việc buôn bán tơ lụa của Thẩm Tây Linh ở Kiến Khang lại càng thuận buồm xuôi gió. Các chủ tiệm vốn do dự giờ không còn e dè, tranh nhau tìm đến hợp tác. Bản tính nàng vốn không tham lam, chẳng muốn độc quyền thương cuộc, cũng chẳng toan tính mở rộng lớn mạnh. Nhưng nghĩ đến lời Tề Anh dặn rằng mọi sự phải như thường, không để ai sinh nghi chuyện nàng sắp rời khỏi Kiến Khang, nàng đành thuận theo thế cục, bắt đầu nghiêm túc mở rộng nghiệp vụ.


Ban đầu nàng chỉ miễn cưỡng đồng ý, nhưng làm rồi lại mỗi ngày càng thêm phấn chấn. Không rõ là vì thích làm ăn hay thích kiếm bạc trắng. Bọn Thủy Bội thường trêu nàng là ham tiền.


Thẩm Tây Linh thẹn thùng, nhưng trong lòng lại thấy có lý. Vàng bạc tuy tục, nhưng cái ăn cái mặc bốn mùa chẳng phải đều nhờ nó cả hay sao? Huống hồ sau này nàng cùng Tề Anh ẩn cư mai danh, càng phải có tiền lo liệu cuộc sống. Bản thân nàng thì đơn giản, nhưng Tề Anh xuất thân thế gia, sao chịu nổi những ngày nghèo khổ? Nàng quyết không để chàng phải chịu nửa phần ủy khuất.


Vì đã ôm chí lớn nuôi người, Thẩm Tây Linh càng thêm phấn chấn trong việc kiếm ngân lượng. Không những thỏa mãn với việc buôn bán tơ lụa và kinh doanh tửu lâu, nàng còn bắt đầu dấn thân vào nhiều ngành nghề khác. Nào y quán, nào hiệu cầm đồ, thảo dược, thóc gạo… tất cả đều lọt vào mắt nàng. Vừa dò xét, vừa cân nhắc, tỉ mỉ lựa chọn những mối làm ăn vừa sinh lợi vừa không gây chú mục, coi như là sớm chuẩn bị cho ngày mai ẩn cư cùng Tề Anh.


Bởi có việc trong tay, nàng cũng đỡ đi đôi phần tương tư. Những đêm Tề Anh không thể hồi phong cư do việc công, dường như cũng dễ chịu hơn trước.


Cùng thời khắc ấy, phủ Tề gia cũng nổi lên một phen xôn xao, nguyên do chẳng ngoài việc của Tề Lạc.


Từ sau kỳ thi xuân thất bại, tứ công tử Tề gia liền rầu rĩ không vui, ru rú trong phòng không chịu ra ngoài. Vài ngày sau, lại phát điên, suốt ngày chạy ra ngoài phủ, hết lần này đến lần khác tìm đến phủ Triệu gia, đứng nơi cửa lớn khẩn khoản van nài, một lòng mong cầu gặp mặt cô mẫu và cô phụ.


Cũng bởi dáng vẻ bi thương của hắn khiến người ta chú ý quá nhiều, phủ Triệu gia vốn sĩ diện chẳng muốn mất mặt trước thiên hạ, đành mềm lòng để hắn vào phủ một lần.


Một khi được bước vào, Tề Lạc như cá gặp nước, bám lấy đôi phu thê Triệu gia mà khổ sở cầu xin. Dù cô mẫu có nói những lời chói tai, độc miệng đến đâu, hắn cũng như không hề nghe thấy, chỉ một lòng muốn cưới được Triệu Dao. Tình ý si tình kia tuy chẳng lay động nổi nhạc mẫu, lại khiến cho Triệu Dao phải mủi lòng.


Nàng vốn lớn lên cùng Tề Lạc, tình cảm giữa hai người há lại cạn cợt? Nhất là sau khi Triệu Dao buông bỏ mối tâm tư không thực về nhị ca mới càng nhận ra tấm lòng si tình của Tề Lạc. Đúng vậy, tuy huynh ấy không như nhị ca, xuất thân danh giá, tài mạo song toàn, nhưng lại thật tâm thật ý với nàng. Đến nước này rồi mà vẫn chẳng chịu buông, không cảm động sao được?


Một khi lòng nàng đã dao động, bao ký ức xưa như sóng trào trở lại, nào là những lần bắt dế cùng nhau, cùng đi ăn hàng, cùng kể chuyện cười… từng chuyện, từng chuyện hiện lên rõ ràng trong đầu, càng khiến nàng thấy Tề Lạc thật đáng quý. Nghĩ đi nghĩ lại, gả cho một người như vậy còn hơn là bị ép gả cho ai đó xa lạ, dù cho người ấy tiền đồ rạng rỡ đi chăng nữa, cũng chẳng bằng Tề Lạc có gương mặt tuấn tú kia!


Nàng tuyệt đối không muốn lấy một nam tử diện mạo khó coi! Nghĩ như vậy, lòng nàng liền nghiêng về phía Tề Lạc. Từ đó phủ Triệu gia càng thêm hỗn loạn, trước có Tề Lạc quỳ gối ở tiền đường, sau có Triệu Dao khóc lóc ở hậu viện, hai người một trước một sau, tựa như một đôi uyên ương khổ mệnh bị đời chia cách, còn đáng thương hơn cả kịch hát.


Các vị trưởng bối trong phủ cũng vì vậy mà đau đầu không ngớt, ngay cả Triệu thị vốn cứng cỏi cũng chẳng còn cách nào. Cuối cùng, đến khi Triệu Dao tuyệt thực suốt hai ngày mới chịu buông lời mềm.


Đối với Tề Lạc mà nói, đây quả là hỷ sự như trời giáng. Vốn dĩ hắn chẳng hứng thú gì với công danh phú quý, cũng chẳng mơ mộng làm quan to chức trọng, chuyện đó cứ để phụ thân và các huynh trưởng gánh vác là đủ. Hắn, một thứ tử trong thế gia, sống đời ngông nghênh lêu lổng cũng tốt lắm rồi.


Trước đây vì rớt thi mà buồn bực, cũng chỉ vì tưởng mình không còn cơ hội cưới Dao Nhi muội muội. Nay chuyện còn có hy vọng, hắn sao có thể không vui? Lập tức vứt hết buồn rầu sang một bên, mỗi ngày đều cười đến híp cả mắt.


Hắn đã cao hứng như thế, bao hờn giận mấy ngày trước đối với nhị ca cũng quên hết, nỗi tự thương, u uất cũng chẳng còn nữa, lại quay về dáng vẻ ngây ngô vui tính thường ngày.


Nhưng trong mắt tam công tử Tề Ninh, một màn hỉ nộ này của Tề Lạc lại khiến hắn tức giận đến nghiến răng. Tề Ninh gần đây chuyện gì cũng không thuận, tính tình càng thêm âm trầm. Tưởng rằng ít ra còn có tứ đệ đồng cảm với mình, không ngờ kẻ ngu ngốc kia lại nhẹ dạ đến thế, mới có chút hy vọng liền quên hết chuyện cũ!


Hắn chẳng lẽ đã quên rồi sao? Nhị ca từng tổn thương hắn ra sao? Phụ thân thì thiên vị bạc tình đến nhường nào? Ngay cả Triệu Dao kia cũng chỉ là vì không có lựa chọn tốt hơn mới quay về với hắn. Nếu nàng có thể bám vào một cành cao hơn, còn nhớ nổi một chữ Tề Lạc hay sao? Đúng là đồ mềm yếu, khiến người ta giận đến muốn đập đầu vào tường!


Tề Ninh càng nghĩ càng giận, trong lòng chỉ thấy cô độc khôn cùng. Trong cái phủ Tề gia rộng lớn này, dường như không một ai thật sự hiểu hắn, cũng chẳng ai quan tâm hắn sống chết ra sao. Mỗi người đều mải mê với niềm vui của bản thân, bỏ mặc hắn chìm trong cô tịch.


Cảm giác ấy tích tụ suốt mấy hôm, đúng lúc lại nhận được một tấm thiệp, bằng hữu mời ra ngoài uống rượu, Tề Ninh vốn buồn bực không vui, bèn đáp lời, rời phủ đi giải sầu.



Người mời ấy không phải ai xa lạ, chính là con thứ của phủ Phó gia Phó Nhiên, người từng một lần cùng hắn nói chuyện tại hội hoa núi Thanh Tế ba năm về trước.


Phó Nhiên vốn là người Tề Ninh chẳng mấy khi để tâm đến, nhưng vào lần cùng dự thi kỳ thi hương mấy năm trước, hai người được phân vào hai ô thi liền kề, bị nhốt mấy ngày, từ đó nảy sinh chút đồng cảm, qua lại dăm ba lần rồi thành bằng hữu.


Phó Nhiên ba năm trước đã gầy nay lại càng gầy, gầy đến lộ xương, sắc mặt trắng bệch như sáp nến. Nói chuyện thì cổ luôn hơi ngửa lên, cả người lộ ra vẻ biếng nhác lười đời.


Lúc đầu Tề Ninh không hiểu vì sao hắn thành ra như thế, về sau quen thân mới biết thì ra là hắn nghiện ngũ thạch tán. Nhà Tề gia vốn gia phong nghiêm cẩn, con cháu chưa từng dính đến những thứ đó, Tề Ninh cũng lần đầu mới biết đến, nghe xong vừa kinh sợ vừa chán ghét, suýt thì tuyệt giao.


Phó Nhiên thấy hắn phản ứng như vậy, từ đó về sau không dám dùng trước mặt hắn nữa. Nhưng có lúc người nghiện đâu dễ kìm lòng. Như hôm ấy Tề Ninh đến muộn một chút, vừa bước vào phòng riêng ở tửu lâu, đã thấy Phó Nhiên đang hít thứ đó. Vừa thấy Tề Ninh liền vội vàng thu dọn, nhưng vẫn bị bắt gặp.


Trong phòng mùi khói nồng nặc, khiến người ngửi phải nhăn mày, Tề Ninh không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi xuống.


Phó Nhiên rót trà cho hắn, Tề Ninh đón lấy, thuận miệng hỏi: “Giữa ban ngày ban mặt, ngươi cũng đụng đến thứ này?”


Phó Nhiên thấy hắn vạch trần, không giấu diếm nữa, chỉ cười nhạt một tiếng, đoạn buông lời uể oải: “Thì đã sao? Kỳ thi xuân rớt rồi, chẳng lẽ không cho người ta chút vui để giải sầu? Kính An ngươi quản cũng thật nghiêm quá đấy.”


Lời ấy nửa đùa nửa thật, nhưng một khi nhắc tới kỳ thi xuân, sắc mặt của Tề Ninh lập tức trầm xuống, trong lòng lại sinh ra vài phần không vui.


Hắn liếc nhìn Phó Nhiên ngồi đối diện, hờ hững nói: “Ngươi không nói thì ta cũng quên mất, năm nay ngươi cũng dự thi cùng tứ đệ ta. Thế nào, ngươi cũng trượt rồi?”


Phó Nhiên cười như không cười, thần sắc có chút cổ quái: “Còn phải hỏi? Nhị công tử nhà ngươi hạ thủ tàn độc như thế, đến đệ đệ ruột còn nỡ tay đánh rớt khỏi tam giáp, huống chi là ta một kẻ không quan hệ chẳng dây mơ rễ má?”


Tề Ninh đặt chén trà trong tay xuống, không nói một lời.


Phó Nhiên lại liếc mắt nhìn hắn, khẽ cười đổi giọng: “Bất quá, ta thật lòng khâm phục nhị công tử nhà ngươi, biết là không thể mà vẫn cố làm, không phải ai cũng dám thế đâu.”


Tề Ninh vốn hôm nay đã mang cơn tức ra ngoài, vừa ngồi xuống đã bị nhắc tới hai lần cái tên khiến hắn hận đến nghiến răng, tự nhiên càng thêm bực dọc, trong lòng oán khí như bị ai đó chọc thủng, trào ra cuồn cuộn.


Hắn sầm mặt, lạnh giọng nói: “Có gì mà khâm phục? Ngươi còn tưởng hắn là người gì đại nghĩa? Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ thích mượn danh cầu tiếng, lại vô tín vô sỉ, thật chẳng đáng nhắc tới!”


Câu này nói ra đã là quá phận. Nếu là với người ngoài, dù Tề Ninh có nổi nóng đến đâu cũng không dễ buông lời như thế nhưng Phó Nhiên không giống người thường. Hắn vốn là kẻ từng trước mặt Tề Ninh nói đủ thứ về người huynh trưởng của mình. Có hắn làm nền, Tề Ninh cũng buông lỏng giới hạn, nói ra miệng liền chẳng chút e dè.


Phó Nhiên quả nhiên là người hiểu hắn, thấy hắn không vui liền lập tức hùa theo: “Phải phải phải, cầu danh chuộc tiếng! Hắn vì cái danh của bản thân mà hại luôn cả nhà các ngươi. Nghe phụ thân ta nói, triều đình sắp phát binh, cũng là chủ ý của nhị công tử nhà ngươi. Nói là để lấy công chuộc tội, che đậy việc hắn làm lỡ kỳ thi xuân, thật đúng là… vì một người mà liên lụy cả thiên hạ, nói đánh là đánh!”


Một phen này, càng nói càng khiến Tề Ninh giận sôi trong lòng. Hắn cảm thấy rốt cuộc cũng tìm được một người hiểu mình, không sợ quyền thế, lại chẳng như tứ đệ yếu đuối mềm lòng. Hắn thấy nói chuyện với Phó Nhiên vô cùng hợp ý, thậm chí cả đời cũng chưa từng hợp với ai đến thế.


Vừa hay tiểu nhị mang rượu và đồ ăn lên, hai người liền vừa ăn vừa uống, thi nhau bêu xấu ca ca nhà mình, một lời nối tiếp một lời, cực kỳ hả dạ, tựa như xả hết bao tháng ngày u uất.


Nhưng niềm vui này chẳng kéo dài bao lâu. Sau khi rượu tản, đầu óc tỉnh lại, chỉ còn trơ lại mê mang.



Chửi mắng huynh hắn có ích gì? Hắn vẫn không thể vượt qua được người đó, chẳng quyền thế, chẳng được sủng ái, chẳng có tình duyên… Văn Văn muội xinh đẹp kia, cũng đâu phải của hắn. Hắn chỉ còn ghen tị, rồi… vẫn là hai bàn tay trắng.


Về sau hắn phải làm gì? Lại tiếp tục khổ công đèn sách, chờ vài năm sau thi tiếp? Nhưng nếu lại trượt nữa thì sao? Nhị ca một tay đẩy bậc cửa vào quan lộ lên cao, càng khiến kẻ sĩ thế gia khó mà lập thân, hắn còn có cơ hội gì?


Nếu không có tiền đồ, hắn có thể cưới ai? Có khi nào đến lúc đó, cũng phải giống như tứ đệ, đến trước cửa nhà người ta mà quỳ gối van xin, khóc lóc cầu cưới?


Không! Hắn tuyệt không thể! Nhưng… vậy sau này phải đi đâu, về đâu?


Đang lúc say rượu mà lòng rối như tơ vò, chợt nghe Phó Nhiên thấp giọng nói: “Kính An, ta có chuyện này… muốn hỏi ý ngươi.”


Tề Ninh cảm thấy kỳ quái, quay đầu nhìn hắn: “Ngươi ta quen biết bao năm, nói gì phải vòng vo? Có việc gì cần ta giúp?”


Phó Nhiên lúc này đang trễ áo ngả người tựa ghế, vẻ buông thả tiêu sái, ánh mắt lại sáng rực mấy phần. Hắn giơ chén rượu hướng về Tề Ninh: “Không phải nhờ vả gì, chỉ là có một vụ làm ăn, không biết ngươi có muốn cùng ta hợp tác?”


“Làm ăn?” Tề Ninh sửng sốt.


Phó Nhiên ngửa đầu uống cạn, cười to: “Đúng là làm ăn! Nhà ta và nhà ngươi xưa nay đều xem thường con đường buôn bán, nhưng ngẫm lại mà xem, chỉ có vàng bạc là thật, mua được vui vẻ, mua được thoải mái, chẳng hơn ngày ngày ôm mớ sách nát đầu hay sao?”


Một lời như đánh trúng tim đen Tề Ninh. Hắn không khỏi động lòng, nhưng vẫn dè dặt: “Buôn bán gì?… Lãi bao nhiêu?”


Phó Nhiên bấy giờ mới ghé sát vào, giơ tay làm một dấu hiệu ‘ba’.


Tề Ninh nuốt nước miếng, thử hỏi: “Ba… ba trăm lượng?”


Phó Nhiên cười lớn: “Gấp mười!”


Ba nghìn lượng?! Tề Ninh chấn động.


Hắn nghi ngờ, hỏi rõ thực hư, Phó Nhiên mỉm cười thần bí, nói: “Ngươi thử đoán xem, thứ gì sinh ra tiền nhanh nhất?”


“Là tiền… sinh tiền?” Tề Ninh đăm chiêu.


“Không sai.” Phó Nhiên khẽ gật: “Ta nói là… cho vay lấy lãi.”


“Bốn phần.” Hắn giơ tiếp một ngón tay.


Tề Ninh giật mình: “Ngươi điên rồi à! Thế là trái luật!”


Phó Nhiên nhún vai, đáp: “Luật là để cho dân đen xem, chúng ta… chẳng cần sợ. Ngươi nghĩ trong phủ ngươi thật không ai làm việc này sao? Chỉ là chưa để ngươi biết thôi.”



Tề Ninh bị khích tướng, vốn tính tự phụ, lại đang lúc mê man, nghe thế càng thêm bất bình: “Ta không phải kẻ nhát gan! Nhưng nếu người ta vay rồi không trả được thì sao?”


Phó Nhiên nhàn nhã rót rượu: “Thì ta lấy ruộng đất thế chấp. Không trả nổi, ruộng là của ta, chẳng phải càng lời sao?”


Tề Ninh đã hiểu. Đây là một cuộc chơi đẫm máu: dùng lãi cao nhử mồi, ép dân vay nặng lãi, rồi từ từ tước đoạt sản nghiệp.


Hắn động tâm. Nhưng hắn vẫn chần chừ, e ngại gia phong nghiêm cẩn. Phó Nhiên thấy thế liền an ủi: “Yên tâm, danh nghĩa là của Phó gia ta, ngươi chỉ cần góp vốn, kiếm chút bạc thôi.”


Lại nói thêm vài lời gợi ý, nào là tri kỷ, nào là giúp đỡ, nào là huynh đệ tình thâm… quả thật khiến Tề Ninh lòng dạ rối bời.


Rốt cuộc, hắn cũng nói ra một câu định mệnh: “Coi như ta một phần, từ nay, gió mưa có nhau!”


Phó Nhiên cười to, lại nói: “Không cần gió mưa, chỉ cần ngươi hưởng lộc là đủ!”


Hai người rượu vào lời ra, nói cười suốt buổi trưa.


Khi tiệc tan, mỗi người lên xe mà đi, chỉ là Tề Ninh không biết, vừa rời khỏi, Phó Nhiên đã âm thầm quay lại, bước lên lầu ba, vào một gian phòng khác cạnh bên.


Trong phòng… lại là Phó Trác, đích tử nhà họ Phó, trưởng huynh của Phó Nhiên.


Phó Nhiên vừa rồi còn cuồng ngạo thóa mạ huynh trưởng, nay lại cúi đầu khom lưng, hành lễ cung kính: “Đại ca.”


Phó Trác ngồi uống trà, nhàn nhạt hỏi: “Những lời tỷ tỷ dạy, ngươi đã nói hết cho Tề tam?”


“Đã nói hết. Hắn hận nhị ca sâu nặng, lại u mê tiền đồ, dễ bị dắt mũi, chỉ cần vài câu, đã đáp ứng chuyện vay nặng lãi.”


Phó Trác gật đầu: “Tốt, tạm cho hắn chút ngọt ngào, không vội ép quá.”


Phó Nhiên khom mình: “Dạ.”


Phó Trác đứng dậy, chuẩn bị đi, nhưng Phó Nhiên ngập ngừng gọi một tiếng: “Đại ca…”


Phó Trác quay đầu, hiểu ý, vỗ vai hắn: “Làm tốt, ta sẽ nhớ nhắc đến trước mặt phụ thân mẫu thân. Đinh di nương cũng sẽ vì ngươi mà vui mừng.”


Đinh di nương tức thiếp của Phó gia chủ, là mẫu thân của Phó Nhiên.


Phó Nhiên cả người run lên, thần sắc như mừng như bi, cúi đầu thi lễ thật sâu: “… Đa tạ đại ca.”


Phó Trác cười nhạt, ánh mắt phảng phất khinh thường xen lẫn thương hại rồi quay lưng, thong thả rời đi.


Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Truyện Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi Story Chương 131: Tĩnh động (2)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...