Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê

Chương 8

Lục Bình chứng kiến cảnh tượng hai người họ trong đêm trừ tịch, rõ ràng là kẻ muốn trao người muốn nhận, vốn dĩ còn sầu lo không biết tiến triển như vậy có phải là quá nhanh hay không. Thế nhưng, mắt thấy thời gian trôi từ trừ tịch sang tận Nguyên tiêu, nương nương nhà mình lại chẳng buồn nhắc đến tiểu thái giám kia lấy một câu.

Cứ cho là nương nương ở lãnh cung khổ cực, buồn chán đến chết nên mới nhất thời hứng chí trêu chọc hắn đi, nhưng vị tiểu công công kia sao cũng thiếu nhãn lực thế không biết? Đã nửa tháng trôi qua mà chẳng thấy hắn đòi diện kiến nương nương lấy một lần.

Ngay cả than củi hay thức ăn hắn chuẩn bị, cũng đều là vội vã giao cho nàng rồi đi ngay, tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện muốn gặp nương nương.

Hơn nữa, nương nương hành sự lại ngày càng kỳ quái. Vốn dĩ từ khi vào lãnh cung, nương nương đã nản lòng thoái chí, đến trang điểm chải chuốt còn chẳng màng, nói gì đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt hay thêu thùa thi họa. Mà thực ra cái nơi lãnh cung ăn không bằng chó này cũng chẳng lấy đâu ra điều kiện để mà mơ mộng.

Vậy mà Lí Triệt lại giao cho nàng một chuyện kỳ lạ. Bảo nàng đi kết bằng hữu với một tú nữ tên là Hồ Cơ.

Hỏi nguyên do, nương nương liền bảo là vào một ngày tình cờ mặc y phục của nàng lẻn ra ngoài, từ xa thấy cô nương kia sinh ra rất là tuấn tiếu, hiềm nỗi bản thân hiện giờ đang ở cảnh thất thế, không tiện lui tới nên mới sai Lục Bình thay mình kết giao.

Lời này nếu là vị chủ t* c*ng khác nói ra, Lục Bình tuyệt đối không tin nửa chữ, nhưng với nương nương nhà nàng – người có nỗi chấp niệm với mỹ nhân mà người thường không thể hiểu thấu – thì đây chắc chắn là lời thật lòng thật dạ.

Nàng tiểu tú nữ này sinh ra đúng là tuấn tiếu thật, đến cả nữ nhân như nàng nhìn còn thấy mến tay mến chân, chỉ tiếc là cái đầu óc thì có chút… chậm tiêu.

Chẳng thế mà sáng nay, nàng tú nữ này bị người cùng phòng cô lập, lúc này đang uất ức nhìn Lục Bình, muốn nói lại thôi. Lục Bình nhìn cái bộ dạng nhu nhược ấy mà phát sầu. Chuyện an ủi người khác nàng vốn chẳng thạo, lần nào an ủi nương nương cũng khiến nương nương đau lòng hơn. Nhưng nương nương đã dặn phải kết thân với nàng ngốc vô tâm kế này, nàng chỉ đành cắn răng mà làm.

“Là con tiểu tiện nhân mù mắt nào hù dọa ngươi, sao lại để bản thân ra nông nỗi này?”

Lục Bình thấy lời mình nói ngoại trừ có chút dĩ hạ phạm thượng ra thì chẳng có gì sai, không ngờ mỹ nhân trước mặt nghe xong lại òa khóc nức nở. Nhìn mỹ nhân lau nước mắt, Lục Bình chỉ thấy da đầu tê rần. Cậy mình cao lớn, nàng ôm lấy Hồ Cơ, vỗ vỗ lưng: “Thôi nín đi, kẻo lọt vào tai kẻ khác. Có chuyện gì cứ nói với ta, ta dù sao cũng lớn hơn ngươi vài tuổi, có thể giúp ngươi ra chủ ý.”

“Tỷ tỷ, ở đây chỉ có tỷ là tốt với ta nhất.” Mỹ nhân vừa rút khăn tay lau nước mắt vừa nghẹn ngào.

Lục Bình nghe mà da đầu càng tê dại, nhưng vẫn nhẫn nại nghe hết đầu đuôi câu chuyện. Mấy trò kế bẩn của nữ nhân hậu cung chung quy cũng chỉ có bấy nhiêu, đại khái là cùng phòng có một nàng tiểu thư kiêu kỳ thấy Hồ Cơ xinh đẹp nên cố ý gây khó dễ.

Đợt tú nữ này là năm sau mới chính thức tiến cung, hiện giờ vẫn đang học quy củ. Theo lời Hồ Cơ kể, vị tiểu thư ngang ngược kia chẳng đáng lo, ngược lại kẻ đứng sau tính tình hiền lành, không bao giờ chen lời mới thực sự là kẻ lợi hại.

“Kẻ đó xem ra có người chống lưng, nhưng ngươi đừng lo quá. Trừ phi Hoàng thượng lên tiếng, bằng không các ma ma giáo tập trong cung chẳng sợ ai đâu, sau này ắt có người phải chịu khổ.”

Lục Bình cầm khăn lau nước mắt cho nàng, dặn tiếp: “Những uất ức này ngươi cứ tạm nhịn đi, nhưng sau này phải để tâm một chút, tránh xa kẻ kia ra. Phải đề phòng nàng tú nữ họ Trương, chỉ nên xã giao chứ đừng tin cẩn. Hồ ma ma tuy hung dữ nhưng làm việc công chính, còn Trương ma ma là người hầu hạ bên cạnh Thái hậu, trước mặt bà ấy chớ có dùng tâm cơ, tự khắc sẽ có lợi.”

Thấy Hồ Cơ tuy gật đầu vâng dạ nhưng mặt mày vẫn ủ dột, Lục Bình không đành lòng, bồi thêm một câu: “Nếu thực sự thấy uất ức quá, cứ lại tìm ta.”

Hồ Cơ lúc này mới mỉm cười gật đầu: “Tỷ tỷ thật lợi hại, chuyện gì cũng biết.”

Lục Bình không đáp, dặn dò thêm vài câu rồi cho nàng về. Những năm trước, việc tuyển chọn và giáo tập tú nữ đều do nương nương nhà nàng quản lý, nàng là đại cung nữ nên mấy mánh khóe này nắm rõ như lòng bàn tay.

Đợi Hồ Cơ đi xa, Lục Bình mới xoay người rời đi, vòng một vòng từ phía Nam rồi mới trở về chỗ ở. Thế nhưng, vừa bước vào phòng, nàng đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi. Chậu than đã tắt ngóm, ghế tựa đổ nghiêng ngả, ngay cả khăn trải giường cũng sắp rơi xuống đất.

Vậy mà Lí Triệt vẫn chưa chịu đứng dậy. Lục Bình tiến lại gần nhìn kỹ, chỉ thấy sắc mặt Lí Triệt tái nhợt, môi tím tái, mái tóc cũng rối bời hết cả, nhưng đôi mắt lại vô cùng tỉnh táo, lúc này đang nhìn nàng cười đầy ẩn ý.

Đang định mở miệng hỏi chuyện thì nàng đã bị Lí Triệt một phen kéo giật tới, rồi bị nương nương mạnh bạo gỡ tung mái tóc ra, tiếp đó Lí Triệt lại bắt đầu thọc lét vào chỗ hiểm ở hông nàng. Lục Bình lúc này cuống quýt cả lên, trực tiếp kêu lớn: “Nương nương, người làm cái gì vậy?”

Thế nhưng Lí Triệt cứ như điếc, lại bắt đầu túm lấy cổ áo nàng mà giật. Lục Bình vừa kinh vừa sợ, vội vàng giằng co với nàng, không hề chú ý ngoài cửa đã có người tới.

“Hồng Hương ngươi nhìn xem, đây chính là vị Hoàng hậu nương nương từng được thịnh sủng vô ngần ngày đó đấy.” Giọng người nói như chim oanh, thanh thúy trong trẻo, tuy là dễ nghe nhưng ngữ khí thiếu đi vài phần khí độ, nghe càng giống kiểu chua ngoa của mấy mụ phụ nhân nhà tầm thường.

Lục Bình còn đang mải lôi kéo Lí Triệt, nghe thấy câu nói vừa chua vừa thối này, lửa giận tức thì xông thẳng lên đầu. Nhưng nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lý luận với kẻ ngoài cửa, chỉ chuyên tâm bảo vệ Lí Triệt – người đang tự vò đầu bứt tóc chính mình.

“Muội muội hôm nay đặc biệt tới thăm tỷ tỷ, tỷ tỷ liệu có tiện gặp muội muội không?”

Lục Bình giận đến run cả tay. Khéo cho con hồ ly tinh này, hại nương nương ra nông nỗi này còn chưa đủ, còn muốn đặc biệt tới xem nương nương làm trò cười, cũng chẳng biết lúc trước là kẻ nào mặt dày bám lấy nương nương nhà nàng. Nhưng người này cũng thật là, lúc nào cũng như ruồi bọ ấy, đến nước này rồi vẫn còn muốn xán lại gần nương nương, nhiễu loạn thanh tịnh.

Không ngờ đúng lúc nàng run tay một cái, kết quả không giữ chặt được Lí Triệt, để nương nương chạy vụt ra ngoài.

Trời ạ, nương nương còn chưa kịp xỏ giày nữa. Nàng vội vàng cầm giày đuổi theo, kết quả liền thấy con tiện nhân kia ăn trọn một cái tát trời giáng của Lí Triệt.

Sau khi tát Vân Oanh Nhụy một cái, Lí Triệt liền trực tiếp đưa tay định giật đứt búi tóc của ả, nhưng bị Vân Oanh Nhụy né được. Cung nữ thân cận của Vân Oanh Nhụy là Hồng Hương đang định ra tay thì đã bị Lục Bình xông lên khóa chặt tay chân.

Hồng Hương dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi, căn bản không phải đối thủ của Lục Bình, nên chỉ có thể trơ mắt nhìn chủ tử nhà mình bị vị “Phế hậu mất trí” đè nghiến xuống đất, rồi bị tát thêm mấy bạt tai đau điếng. Cuối cùng, búi tóc của chủ tử cũng bị vị điên hậu này vò cho tơi tả. Còn về phần nha đầu của điên hậu thì cao lớn hơn nàng nhiều, nàng bị áp chế hoàn toàn không thể nhúc nhích.

“Tiện nhân, đem Kính Hiên trả lại cho bổn cung!” Lí Triệt không chút phấn son, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu, dáng vẻ này trông chẳng khác gì quỷ dữ. Trong khi đó, kẻ bị giật tóc lại trang điểm tinh xảo, da dẻ hồng hào, khóe miệng thậm chí còn vương một nụ cười châm chọc.

“Tỷ tỷ, hiện giờ Thánh thượng không chỉ tâm không ở chỗ tỷ, mà người cũng chẳng còn ở đây đâu. Tỷ tự nhìn lại cái dáng vẻ hiện giờ của mình đi, e là Hoàng thượng có tới cũng bị tỷ dọa cho chạy mất dép thôi.”

“Tiện nhân, tiện nhân, ngươi câm miệng, câm miệng ngay!” Giọng Lí Triệt đã khàn đặc. Nàng chỉ mặc một chiếc trung y trắng mỏng, tóc tai rũ rượi, như bị ma nhập mà điên cuồng giật tóc Vân Oanh Nhụy.

“Thật là đáng thương lại nực cười.” Câu nói này của Vân Oanh Nhụy không biết đã chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nào của Lí Triệt, khiến nàng càng thêm phát điên, trực tiếp túm lấy Vân Oanh Nhụy đẩy thẳng ra ngoài cửa.

Lục Bình ở ngoài cửa liền buông lỏng sự kiềm chế đối với Hồng Hương. Hồng Hương nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Vân Oanh Nhụy. Lục Bình thấy Lí Triệt định đóng cửa, bèn chạy tọt vào trong rồi cùng nương nương hợp lực đóng sầm cửa lại.

Vừa vào trong phòng, ánh mắt Lí Triệt đột ngột trở nên thanh minh, hoàn toàn không có lấy nửa điểm điên khùng. Nàng ra hiệu cho Lục Bình đạp mạnh vào cửa phòng tạo tiếng động, còn mình thì quay về mép giường mặc áo khoác và xỏ giày. Đợi đến khi y phục đã chỉnh tề, nàng mới bảo Lục Bình dừng tay.

“Dù sao nàng ta trở về cũng định tự làm khổ mình để làm nhục ta, chi bằng ta giúp nàng ta một tay cho xong.” Lí Triệt ngồi bên mép giường, nhìn bàn tay đỏ ửng của mình mà giải thích với Lục Bình, sau đó ôm mặt bật cười.

“Lục Bình, em không biết lúc tát vào mặt nàng ta, lòng ta thấy thống khoái đến nhường nào đâu.”

Nàng cười một cách thoải mái, nhưng Lục Bình lại chẳng dám đáp lời. Tiếng cười này của nương nương nghe vào chỉ thấy xót xa. Lục Bình thầm cảm thấy may mắn vì lúc này vị ở Giám Lan viện không có mặt, bằng không nếu để hắn nghe thấy, chẳng phải tim gan sẽ tan nát hết cả sao.


Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê Truyện Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê Story Chương 8
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...