Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê
Chương 7
Lí Triệt lại hỏi thêm đôi ba câu chuyện phiếm không đâu, rồi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà gạn hỏi tiếp. Nàng bảo hắn đứng dậy, rồi chỉ tay vào chiếc ghế, nhất quyết bắt hắn phải ngồi xuống. Hắn do dự hồi lâu, nhưng thấy thái độ nàng kiên quyết quá, cuối cùng cũng đành phải thuận theo ý nàng.
“Tiểu công công, ngươi có biết ta bao nhiêu tuổi không?” Nàng ngồi thẳng lưng, đứng đắn hỏi hắn một câu.
Hắn cúi đầu, thành thật lắc lắc đầu. Hắn quả thực không biết tuổi tác chính xác của nàng, chỉ cảm thấy nàng dường như lớn hơn hắn vài tuổi.
“Qua năm nay ta đã hai mươi bốn rồi. Ta lớn hơn ngươi đến bảy tám tuổi đấy.” Nàng nói, thần sắc chẳng giống như đang trêu đùa, nhưng ngữ điệu lại hơi cao lên một chút.
Hắn có vẻ hơi cuống quýt, vội vàng đưa tay khoa tay múa chân định nói gì đó. Nàng nhìn không hiểu, nhưng lại lặng lẽ ghi nhớ từng động tác của hắn. Nói xong câu đó, chính nàng lại tự mình bật cười, nàng nói với hắn chuyện tuổi tác này để làm gì cơ chứ?
“Lục Bình gọi ngươi sang đây, lát nữa ngươi còn việc gì phải làm không?”
Hắn lắc đầu. Bất kể là đôi tay đang đau đớn ra sao, hắn vẫn nắm chặt hai bàn tay lại đến mức run rẩy. Không chỉ đôi tay, mà cả cơ thể hắn cũng bắt đầu run lên bần bật. Nàng ngồi gần hắn quá, sự gần gũi ấy khiến hắn bất an, một nỗi bất an ngày càng dâng cao.
“Nếu không có việc gì, vậy thì ở lại đây đi?”
Nàng mỉm cười. Ngón trỏ và ngón giữa khép lại, nàng khẽ nâng chiếc cằm nhẵn nhụi của hắn lên, ép hắn phải nhìn thẳng vào gương mặt rạng rỡ của mình.
“Ngươi ở lại đây với ta, được không?”
Đầu ngón tay nàng dần dần di chuyển lên trên, m*n tr*n trên đôi gò má gầy gò của hắn hai lượt, cuối cùng, cả lòng bàn tay nàng áp hẳn lên mặt hắn.
Tay hắn run càng dữ dội hơn, cả người cứng đờ như một khúc gỗ, đến cả đôi mắt cũng không dám chớp lấy một lần, cứ thế ngây người ra nhìn chằm chằm vào nàng suốt một hồi lâu.
Nàng đột ngột chộp lấy cổ tay hắn đang giấu trong ống tay áo: “Tiểu công công, ta là mãnh hổ? Hay là rắn độc? Ta sẽ ăn thịt người, hay là mang kịch độc trong mình?”
Nàng dần tăng thêm sức lực, nắm tay hắn ngày càng chặt. Với sức lực của nàng, căn bản chẳng thể khống chế được hắn, nhưng hắn lại bị nàng áp chế đến mức không còn dám run rẩy nữa, hoàn toàn cứng nhắc như một chiếc cọc gỗ.
Nàng nhích thân mình lại gần hơn, rồi nảy ra ý xấu mà tháo tung búi tóc được chải chuốt gọn gàng của hắn ra. Mái tóc đen vừa xõa xuống còn hơi xoăn nhẹ, rủ xuống mềm mại trên vai. Hắn vốn dĩ tuổi còn nhỏ, đường nét trên mặt vẫn còn nét ngây ngô của thiếu niên, mái tóc xõa tung lại càng thêm vài phần dịu dàng.
Đôi mắt hắn nhìn nàng không chớp lấy một cái. Ở khoảng cách gần thế này, trong mắt hắn chỉ thấy hình ảnh phản chiếu của chính nàng. Hắn vốn không phải là người sinh động, nhưng lại có một đôi mắt to đầy sức sống, chỉ là ngày thường hắn hay nheo mắt nên người ta không nhìn rõ.
Lúc này đây, đôi mắt ấy mở to trân trân, ươn ướt và sáng lấp lánh như một con thú nhỏ trong rừng sâu lần đầu lạc bước vào chốn nhân gian. Lông mi hắn rất dài, càng làm tôn lên vẻ vô tội, bất lực và đáng thương đến nao lòng.
“Đôi mắt thật trong trẻo làm sao, đúng là khiến người ta yêu quý.”
Nói xong, nàng mới sực nhớ ra trong tên mình cũng có một chữ “Triệt” (1). Cái tên này là mẫu thân đặt cho, đại ý hy vọng nàng giống như một con cá nhỏ tự tại, vĩnh viễn giữ được tâm tính thuần khiết. Chỉ tiếc thay, nàng lại là một con cá chép bị nuôi nhốt, vừa không có tự tại, lại chẳng giữ được sự thanh cao.
Nghe lời này, cuối cùng hắn cũng có phản ứng. Hắn dời tầm mắt xuống nền đất, đôi mày rủ xuống, hàng mi dài che khuất đôi mắt tạo thành một khoảng bóng râm. Lí Triệt chỉ cảm thấy, dáng vẻ này của hắn càng thêm phần đáng thương và đáng yêu.
Kiếp trước, đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay nàng cũng chưa từng gặp hắn, thậm chí chẳng biết có sự tồn tại của hắn trên đời. Nàng chợt nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy hắn (ở kiếp trước khi nàng đã chết), khi ấy nàng còn tưởng hắn đến để đưa Lục Bình rời cung, nào ngờ hắn chỉ cầu xin Lục Bình lén mang tro cốt của mình vào hoàng lăng để được bầu bạn với nàng.
Khi đó nàng chỉ nhìn rõ bóng lưng hắn, gầy gò yếu ớt đến không tưởng, tiêu điều và đáng thương vô cùng.
Nàng lại nhéo mặt hắn một cái, cảm thán một câu hắn quá gầy, thì vừa lúc đó cũng nghe thấy tiếng Lục Bình gõ cửa báo đã mang nước ấm tới. Lúc này nàng mới ngồi lại chỗ cũ. Minh Cẩn Lăng nửa quỳ dưới đất, giúp nàng vuốt lại nếp váy vừa bị nàng vò nát. Nàng nhướng mày, không nói gì, chỉ để mặc hắn làm.
Lục Bình bước vào, đập vào mắt nàng là cảnh nương nương nhà mình đang dựa lưng vào ghế với vẻ mặt thỏa mãn, còn tiểu công công thì tóc tai xõa tung, y phục xộc xệch, đang đáng thương quỳ rạp dưới đất hầu hạ nàng, trông cứ như là đang…
Lục Bình không nhịn được mà hét lên thất thanh: “Nương nương!”
Tiếng thét ấy làm Minh Cẩn Lăng giật bắn mình, nhưng chẳng thể làm Lí Triệt lung lay. Nàng nắm lấy ống tay áo hắn, kéo hắn đứng dậy. Nói là kéo, nhưng thực chất là hắn tự dùng sức tay chống mình dậy, nàng chẳng qua chỉ đưa ra một ám hiệu cho hắn mà thôi.
Lục Bình trông bộ dạng có vẻ hung thần ác sát, không thể để nàng dọa hắn sợ được, nghĩ vậy, Lí Triệt lặng lẽ kéo Minh Cẩn Lăng ra phía sau mình che chở.
Lục Bình nhìn thấy tư thế này liền cảm thấy đại sự bất ổn. Nàng mới đi có một lát mà nương nương nhà mình đã bị câu mất hồn mất vía, lại còn ra sức bảo vệ hắn như vậy sao.
Thực ra là nàng nghĩ sai rồi. Lí Triệt chẳng qua thấy nàng đang hừng hực lửa giận, sợ nàng nhất thời kích động mà xông lên tát hắn hai cái, rồi mắng thêm câu “Cái đồ yêu tinh chết tiệt này!” thôi. Ít nhất theo hiểu biết của Lí Triệt về Lục Bình, nàng là người hoàn toàn có thể làm ra loại chuyện đó.
Chuyện hôm nay vốn là do nàng trêu chọc hắn, nàng là người đuối lý. Nếu vì hứng thú nhất thời mà khiến Lục Bình hiểu lầm hắn, gây ra chuyện không vui thì thật khó mà thu xếp cho êm đẹp.
“Thôi nào, em uống miếng nước cho bình tĩnh lại đi. Cứ hở một tí là la hét, không sợ lính canh kéo đến đây sao?”
Lí Triệt nắm lấy tay hắn qua lớp ống tay áo, vì tay hắn đang sưng đỏ đến phát khiếp nên nàng không dám dùng lực quá mạnh. Nàng quay lưng về phía hắn, hắn vừa vặn nhìn thấy búi tóc tú lệ của nàng, lúc này trên tóc chẳng có món trang sức nào ngoài một chiếc trâm gỗ đơn sơ để cố định.
“Nương nương, sao người vẫn còn lôi lôi kéo kéo với hắn như vậy? Nếu bị người ta…”
“Ta thích lôi kéo với hắn đấy, em nhìn xem trong cái cung này, ngoài cái đứa hay lo chuyện bao đồng như em ra, còn có ai thèm quản ta nữa không?”
Lí Triệt đột nhiên quay đầu lại, ngước nhìn “khúc gỗ” phía sau mình. “Khúc gỗ” này cuối cùng cũng động đậy, hắn khom người xuống để nàng có thể nhìn thẳng vào mắt mình, rồi sau đó… lại hóa đá.
Nhìn bộ dạng hắn, Lí Triệt không nhịn được lại bật cười: “Tất nhiên, còn có Tiểu công công ngươi nữa, đúng không?”
Hắn theo bản năng gật đầu. Gật xong mới phát hiện nàng đang cười thành tiếng, tiếng cười của nàng hơi nghẹn lại, nghe vào tai cứ nũng nịu như tiếng mèo con cào vào lòng người. Nàng chỉ cười một chút rồi lại quay đi nói chuyện với Lục Bình.
Hắn ngẩn ngơ một lúc mới ý thức được Lí Triệt vừa hỏi cái gì, mà hắn lại gật đầu như thế, chẳng phải là… không đánh mà khai sao? Nhưng nàng trông không có vẻ gì là chán ghét cả, chẳng lẽ là hắn nhìn lầm rồi?
Lục Bình vừa thấy Lí Triệt cười, ngữ khí đột nhiên mềm hẳn xuống. Nương nương từ khi vào cung đến nay đã bao giờ cười như thế đâu? Thôi vậy, hắn xem ra cũng là người có bản lĩnh. Nhưng nàng vẫn thấy ấm ức, định lườm hắn một cái cho bõ ghét, nào ngờ lại thấy hắn như “nàng dâu nhỏ” cúi gầm mặt, vành tai đỏ rực một mảng lớn.
Thế là thái độ của nàng cũng dịu lại. Nàng và hắn gặp nhau không ít lần, tính tình tiểu thái giám này đúng là không dễ ưa, trông lúc nào cũng lạnh lùng cứng nhắc, chỉ khi nhắc đến nương nương thì lệ khí trên mặt hắn mới tan biến.
Vậy mà lúc này, hắn lại biết đỏ mặt cúi đầu, cả người như bừng lên sức sống. Cảm giác này giống như một nắp quan tài vốn lạnh lẽo đột nhiên sống dậy, có chút quỷ dị không nói nên lời.
Nhưng xem thần sắc nương nương nhà mình, chắc chắn là cảm thấy hắn lúc này vô cùng đáng yêu rồi. Thôi bỏ đi, nương nương vui vẻ là được, nàng là nô tỳ, sao có thể cưỡi lên đầu chủ tử mà chỉ tay năm ngón được.
Ba người cứ thế trò chuyện suốt một buổi chiều trong bầu không khí quỷ dị mà hài hòa ấy. Thực ra chủ yếu là Lí Triệt và Lục Bình nói, thi thoảng Lí Triệt hỏi Minh Cẩn Lăng vài câu, hắn đều ngoan ngoãn trả lời, chỗ nào nàng không hiểu thì Lục Bình giải thích giúp.
Lí Triệt thấy thú vị, bèn theo Lục Bình học vài câu thủ ngữ. Chỉ là thân thể nàng quá suy nhược, học chưa được bao lâu đã thấy buồn ngủ rũ rượi, rồi lại chìm vào giấc nồng.
Lí Triệt không bảo Minh Cẩn Lăng về, Lục Bình cũng không tiện đuổi, thế là hai người cứ ngồi trơ ra đó. Lục Bình tính nếu trời tối mà nàng chưa tỉnh thì sẽ đánh thức, chỉ cần hắn đợi thêm chút nữa. Minh Cẩn Lăng đương nhiên không có ý kiến gì, vậy nên hai người ngồi lặng lẽ bên chậu than rất lâu.
Chẳng có gì để nói, Lục Bình và hắn thực sự chẳng có chuyện gì để nói với nhau cả, nàng cũng chẳng hiểu sao nương nương lại có thể trò chuyện với hắn vui vẻ đến thế.
Thấy trời đã tối, Lục Bình vào gọi Lí Triệt dậy. Nàng tỉnh dậy trong cơn mơ màng, sắc mặt không mấy tươi tỉnh. Lục Bình biết chứng cáu kỉnh khi ngủ dậy của nàng lại tái phát, nên khoác áo choàng cho nàng trước, rồi đợi nàng ngồi thẫn thờ một lúc.
Quả nhiên lát sau, Lí Triệt tự hất chăn đứng dậy, xỏ giày xuống giường. Nàng kéo tuột Lục Bình đi, miệng lẩm bẩm điều gì đó. Lục Bình lắng tai nghe kỹ mới hiểu nàng nói là dẫn bọn họ đi xem pháo hoa.
Lục Bình thầm nghĩ nơi hẻo lánh này lấy đâu ra pháo hoa mà xem, nhưng không dám cãi lời, chỉ đành đi theo. Minh Cẩn Lăng nghe nàng nói thì sửng sốt. Hắn nghe những người cùng phòng kể rằng, đêm giao thừa năm nay, Hoàng thượng đặc biệt vì Vân Tiệp dư mà cho đốt pháo hoa trong cung, nghe nói khắp hoàng cung đều có thể nhìn thấy.
Hắn cầm chiếc áo choàng của Lí Triệt để trên ghế đuổi theo đưa cho Lục Bình. Lục Bình thầm cảm thán người này còn chu đáo hơn cả mình, rồi khoác thêm áo cho nương nương.
Quả nhiên, vừa ra ngoài không lâu, bầu trời phía Đông đã bắt đầu nổ tung những đóa pháo hoa ngũ sắc. Những năm trước chỉ có pháo hoa đơn sắc, loại ngũ sắc này là do các luyện đan sư tình cờ phát hiện ra gần đây, được một đạo sĩ trình lên Hoàng đế, và hắn đã mượn hoa dâng Phật, tặng cho Vân Tiệp dư cả bầu trời rực rỡ.
Pháo hoa ngũ sắc thật đẹp, thật là một lang quân tình si, xem kìa, thật tốt đẹp biết bao.
“Các ngươi xem kìa, pháo hoa đẹp quá.” Ánh sáng ngũ sắc nhuộm hồng gương mặt và đôi mắt nàng. Trong mắt nàng mang theo ý cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đáy lòng. Thôi thì, hãy vì hắn mà đau lòng thêm một lần cuối đi, không phải vì kẻ ngồi trên cao kia, mà vì thiếu niên áo trắng vạt áo tung bay trong ký ức.
Minh Cẩn Lăng vẫn luôn lặng lẽ quan sát nàng, nhìn thấy nụ cười bi thương ấy, lòng hắn không biết là tư vị gì.
Nàng thích người đó đến thế sao? Đúng vậy, cả thiên hạ đều biết Phế hậu An thị nặng tình với Hoàng thượng, vì ghen tuông che mờ mắt mà tàn hại hoàng tử, dùng đủ mọi thủ đoạn. Sau khi bị biếm vào lãnh cung thì càng thêm mê muội, tâm thần bất ổn.
Nhưng hắn biết, nàng tuyệt đối không phải hạng tiểu nhân chuyên dùng những chiêu trò nham hiểm đó. Phàm là cung nhân từng hầu hạ nàng, dù không dám minh oan cho nàng, nhưng chưa một ai đứng sau lưng nói xấu hay phụ họa khi người khác mỉa mai nàng.
Ân oán của nàng với người ta tuyệt đối không bao giờ giận lây sang kẻ khác, huống hồ là một đứa trẻ vô tội. Muốn gán tội cho người khác, lo gì không có lý do. An Thừa tướng vừa bị bãi quan không lâu thì thánh chỉ phế hậu đã ban xuống, những mắt xích trong đó không khó để nhận ra.
Nhưng lời đồn cũng không hẳn là vô căn cứ, ít nhất, chuyện nàng cực kỳ yêu Hoàng đế có lẽ là thật. Nàng ngẩng đầu xem pháo hoa, rõ ràng đang cười, nhưng đôi mắt lại đong đầy nỗi đau thương và một sự quyến luyến được giấu kín.
Pháo hoa trừ tịch soi mỹ nhân,
Dưới đèn kiều sắc tựa hoa xuân.
Nguyện vì mỹ nhân vượt bùn lầy,
Chẳng quản lòng nàng hướng về ai.
(1): Chữ “Triệt” của Lí Triệt là mang ý nghĩa trong trẻo, thuần khiết.
Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê
