Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 98
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Hạ tuần tháng ba, qua tiết Thanh Minh, những chiếc áo bông lót đã không còn cần thiết nữa. Diêu Chước đã thay bằng áo khoác mỏng hơn, nhưng Nghiêm Chi Mặc vừa mới khỏi bệnh nên sáng sớm ra cửa vẫn còn hơi sợ lạnh, vẫn mặc chiếc áo dài dày dặn.
Sở dĩ hai người dậy sớm như vậy là vì đêm qua Nghiêm Chi Mặc kể cho Diêu Chước nghe về suy đoán của mình, khiến cả đêm y trằn trọc không ngủ ngon. Vì thế, hai người nóng lòng muốn đến y quán, tìm đại phu để có câu trả lời chính xác.
Cách nơi họ ở không xa cũng có một y quán, nhưng sau khi bàn bạc, hai người vẫn muốn tìm vị ca nhi đại phu từng kê thuốc cho Diêu Chước trước kia.
Ai ngờ đánh xe đến nơi thì y quán lại đóng cửa. Tiểu dược đồng báo hôm nay là ngày Phương đại phu khám bệnh từ thiện theo thông lệ, hiện đang bày quầy ở chân núi chùa Hoa Đình.
Thế là hai phu thê lại đổi hướng đi đến chùa Hoa Đình. May mắn vì đến sớm, số người xếp hàng chưa quá đông. Phải biết y thuật của Phương ca nhi nổi tiếng gần xa, mỗi dịp khám bệnh từ thiện, những nữ tử và ca nhi gia cảnh khó khăn thường lấy hết can đảm đến nhờ chữa bệnh, từ sáng đến tối lúc nào cũng nườm nượp. Trong đó, số ca nhi đặc biệt đông, vì họ ở nhà thường không được coi trọng, có bệnh tật gì cũng khó lòng xin được tiền đi chữa.
Nghiêm Chi Mặc vốn định tự mình xếp hàng thay Diêu Chước, nhưng sợ người đứng trước cũng là tiểu ca nhi nên làm vậy sẽ khiến người ta không thoải mái. Hắn lại định bảo Như Ý đi chiếm chỗ thì bị Diêu Chước kéo tay áo, cười dở khóc dở cười: “Còn chưa biết có thật không, ngươi lo lắng thế làm gì?”
Nghiêm Chi Mặc sờ mũi, cũng nhỏ giọng: “Ta đây là sợ ngươi mệt.”
Diêu Chước bĩu môi: “Trong thôn còn có người xuống đồng cấy mạ ngay trước ngày sinh nở nữa kìa, ngươi yên tâm đi.”
Nghiêm Chi Mặc thầm nghĩ sao có thể giống nhau được. Nhưng nghĩ đến chuyện còn chưa có kết quả, hắn cố gắng bình tĩnh lại, dặn Diêu Chước một tiếng rồi đi ra chỗ xa hơn chờ.
Nhưng sau đó thấy đội ngũ di chuyển hơi chậm, hắn cũng không thể an tâm nổi. Hắn cầm túi tiền đi dạo một vòng chợ sáng gần đó, mua cho Diêu Chước một miếng bánh sơn tra, một túi mơ khô và cả bánh cốm gạo cắt miếng.
“Xếp hàng buồn chán, ngươi ăn cho đỡ thời gian.”
Hắn nhét đồ ăn vào lòng Diêu Chước, khiến những người xếp hàng trước sau đều ngoái nhìn. Diêu Chước xấu hổ đỏ mặt: “Ta mới chờ có chưa đầy ba mươi phút, làm sao ăn hết nhiều thế này?”
Lòng Diêu Chước chất đầy đồ, tay chân không còn chỗ cầm. Cuối cùng, Nghiêm Chi Mặc cầm lấy túi mơ khô, thứ mà Diêu Chước ăn suốt ngày ở nhà, đâu cần nhất thiết phải đến đây mới nhớ mang theo.
Từ xa, hắn thấy Diêu Chước chia bánh cốm gạo cho mấy ca nhi xếp hàng gần đó. Còn bản thân Diêu Chước, sau khi chia xong thì ăn hết miếng bánh sơn tra, cắn miếng thứ hai thì ngước nhìn về phía Nghiêm Chi Mặc, cười tít cả mắt.
Nhờ có đồ ăn, mấy ca nhi dễ tính liền tìm Diêu Chước bắt chuyện.
“Phu quân ngươi đối với ngươi thật tốt, còn đi cùng ngươi đến xếp hàng, mua đồ ăn vặt cho ngươi.” Người nói là một ca nhi tóc búi nửa đầu, dáng nhỏ nhắn, thấp hơn Diêu Chước nửa cái đầu, chắc cũng đã thành thân.
Diêu Chước mím môi, cười ngượng: “Sáng nay vốn định đến y quán Phương đại phu, không ngờ hôm nay ngài ấy khám bệnh từ thiện, nên mới phải đến đây xếp hàng.”
Ca nhi kia lắc đầu, không ngờ lại nói: “Khẩu Tử nhà ta suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào làm nghề nguội, đúng là người thô lỗ không được săn sóc như người đọc sách!”
Một ca nhi lớn tuổi hơn đứng phía sau, thấy Diêu Chước ăn bánh sơn tra, nhìn thôi đã thấy chua, không khỏi cười chen vào: “Ta thấy ngươi thích ăn chua thế này, chắc là đến khám hỉ mạch rồi?”
Lời này vừa nói ra, ca nhi nhỏ nhắn phía trước liền tò mò nhìn bụng Diêu Chước: “Nhìn vòng eo ngươi không giống có bầu lắm?”
“Chỉ là ta đoán thôi, còn chưa biết có phải không.” Diêu Chước nói ra mà cảm thấy tai mình nóng ran.
“Nhìn ngươi bộ dạng này là biết chưa từng sinh nở rồi. Nhưng lúc ta mang thai lão đại cũng thay đổi khẩu vị nhiều lắm, cứ đi khám cho yên tâm.” Ca nhi lớn tuổi lấy kinh nghiệm của người từng trải ra trò chuyện: “Ngươi và phu quân thành thân được bao lâu rồi?”
“Hơn nửa năm rồi.”
Ca nhi nhỏ nhắn cũng cười: “Mới chưa đến một năm, không cần sốt ruột đâu.”
Ba người vừa trò chuyện, vừa ăn bánh, đội ngũ bất giác ngắn lại rất nhiều.
Đến lượt ca nhi nhỏ nhắn đứng trước Diêu Chước vào khám, một tiểu dược đồng liền ra ngăn Diêu Chước lại, ra hiệu giữ khoảng cách. Diêu Chước cảm nhận một chút, phát hiện ở khoảng cách này, chỉ cần người khám bệnh phía trước không nói quá lớn tiếng thì không thể nghe thấy gì. Nhờ vậy y yên tâm hơn nhiều, không cần lo lắng những bệnh trạng riêng tư bị người khác nghe thấy.
Thở phào một hơi, chẳng mấy chốc đã đến lượt y.
Phương đại phu bảo y đặt cổ tay lên gối bắt mạch, sau đó hỏi: “Trên người không khỏe ở đâu?”
Diêu Chước bèn kể hết những thay đổi khẩu vị gần đây và suy đoán của mình cho đại phu nghe.
Phương đại phu đã khám qua không biết bao nhiêu người, không hề tỏ vẻ kinh ngạc, rũ mắt bắt mạch, đồng thời hỏi thêm vài câu khác.
Diêu Chước lần lượt đáp lại, lòng treo cao.
Mấy hơi thở qua đi, Phương đại phu nhẹ nhàng lắc đầu. Tim Diêu Chước chùng xuống dữ dội.
Quả nhiên, chỉ nghe đại phu nói: “Ta vẫn chưa bắt được hỉ mạch, ngươi chưa có thai.”
Diêu Chước khó nén nỗi thất vọng, nhưng nghĩ lại mình vốn chẳng có triệu chứng mang thai rõ ràng, hành động lần này đã là quá đường đột, liền nói: “Ta hiểu rồi, cảm ơn đại phu.”
Phương đại phu gật đầu, thấy Diêu Chước định đứng dậy rời đi thì gọi lại: “Ngươi trước đây có phải đã từng đến y quán chúng ta khám chưa?”
Diêu Chước hơi kinh ngạc, đáp: “Đúng vậy, mấy tháng trước ta từng đến nhờ ngài bắt mạch. Khi đó ngài đã kê thuốc điều trị thân thể cho ta, lúc đó ngài nói…”
“Ngài nói ta không dễ thụ thai.” Lúc này y liên tưởng đến lời chẩn đoán trước kia của người ta, rồi lại nghĩ đến hành động đường đột của mình hôm nay, Diêu Chước bỗng thấy xấu hổ.
Không ngờ Phương đại phu lại mỉm cười: “Ta không dám nói có trí nhớ siêu phàm, nhưng phàm là bệnh nhân đã từng đến đây, ta đều có chút ấn tượng. Hôm nay xem mạch tượng của ngươi, đã được điều dưỡng rất tốt rồi, lời chẩn đoán trước đây của ta không còn giá trị nữa, ngươi không cần bận tâm.”
Tâm trạng Diêu Chước vốn đã tụt xuống đáy vực, lập tức lại vui vẻ trở lại.
“Ý ngài là sao ạ?” Y vội truy vấn.
Phương đại phu nói: “Nói đơn giản, ngươi và phu quân cứ thuận theo tự nhiên là được, khi có duyên, đứa bé tự nhiên sẽ đến.”
Nhưng ông đổi giọng: “Có điều, tỳ vị của ngươi hơi yếu, những đồ chua nên ăn ít lại thì hơn.”
Tuy không có thai, lại còn bị tước quyền ăn mơ khô, nhưng nhờ câu nói kia của Phương đại phu, tâm trạng Diêu Chước cũng không đến nỗi quá tệ.
Nhưng cũng không thể nói là tốt được. Đặc biệt khi y bước đến trước mặt Nghiêm Chi Mặc, nhìn thấy ánh mắt chứa đựng sự chờ mong của hắn, y càng cảm thấy rất buồn.
Tận mắt thấy Diêu Chước thay đổi sắc mặt trên đường đi, Nghiêm Chi Mặc cũng phần nào đoán được kết quả không như ý muốn. Hắn thăm dò hỏi: “Có phải là…”
Không đợi hắn nói hết, Diêu Chước đã gật đầu, giọng nhỏ lại: “Phương đại phu nói, ta chưa có thai.”
Liên tưởng đến sự cẩn thận của Nghiêm Chi Mặc tối qua, hẳn là hắn rất mong có một đứa con đúng không?
Nhưng điều y chờ đợi không phải là lời lẽ thất vọng, mà là một cái xoa đầu nhẹ nhàng, ấm áp.
“Người nên nói xin lỗi là ta mới đúng. Nếu không phải đầu ta tự nhiên nảy ra cái suy đoán đó, ngươi đã chẳng phải vất vả đi lại, lại còn buồn bực một phen, phải không?”
Một vài bình luận thể hiện sự “chột dạ” lướt qua màn hình.
Mau nói cho tôi biết, Mặc Bảo không phải bị chúng ta lầm đường dẫn lối…
Chủ yếu là thấy vừa thích ăn chua vừa thích ăn cay, thì đa phần là có rồi (yếu ớt).
Không sao không sao, chỉ là thời cơ chưa tới thôi!
Thật ra tôi nghĩ nên nói thật, tôi gửi một quả ngư lôi đi đây —
Hai người đứng ở một góc yên tĩnh, xích lại gần nhau. Dù thỉnh thoảng vẫn có người đi đường tò mò nhìn sang, Nghiêm Chi Mặc cũng hoàn toàn không để ý.
“Phương đại phu còn nói gì khác không?”
Diêu Chước kể lại tường tận. Nghe đến đoạn sau, Nghiêm Chi Mặc buồn cười: “Cái này hỏng rồi, mơ mới mua, ngươi sợ là không được ăn nữa.”
Hắn nắm tay Diêu Chước: “Thôi, lần này coi như không mất công vô ích, nếu Phương đại phu nói thân thể ngươi đã được điều dưỡng tốt, ta cũng yên tâm rồi.”
Đến khi Diêu Chước phản ứng lại, y mới nhận ra mình vốn định nhận lỗi rồi dỗ dành Nghiêm Chi Mặc, kết quả lại thành ra bị Nghiêm Chi Mặc dỗ ngược lại.
Hai người gây ra một vụ việc hiểu lầm tai hại nhỏ*, nhưng không nói cho bất kỳ ai biết.
(*chuyện ô long, ý chỉ những chuyện hiểu lầm, tai nạn vô tình nhưng với ý tích cực, hài hước, nhìn lại thấy mắc cười chứ ko khó chịu)
Về nhà, Diêu Chước nhìn thấy những món ăn vặt vị chua trong nhà, vừa không thể ăn lại vừa không muốn ăn. Cuối cùng, Nghiêm Chi Mặc nghĩ ra một cách: gom hết mơ khô lại, cùng với rượu mơ xanh mua về, làm hai bữa sườn xào mơ chua ngọt.
Tiện thể ghi lại công thức này, kẹp vào tập thực đơn đã có mười mấy món. Hiện tại mỗi khi hắn hoàn nguyên một món ăn kiếp trước từ nguyên liệu có sẵn, hắn đều ghi chép lại. Một là để phòng quên, hai là để dành, biết đâu ngày nào đó dùng tới.
Cuộc sống bước vào hạ tuần tháng ba. Nghiêm Chi Mặc sống trong cảnh vùi đầu vào sách vở, bởi kỳ thi sát hạch vào thư viện Thanh Phong chỉ còn chín ngày nữa.
Từ khi xác định Diêu Chước chưa mang thai nhưng cơ thể đã ổn, cộng thêm Vưu Bằng Sơn đã hỏi thăm riêng, cho biết dù Bàng tri huyện có đích thân đến hay cử người đến thôn Thạch Khảm “thị sát” thì cũng phải sang tháng tư mới tiến hành, Nghiêm Chi Mặc liền gác lại mọi công việc khác, chuyên tâm ôn bài ở nhà.
Hắn không thể lo việc cửa hàng, Diêu Chước liền dốc sức gánh vác. Ban đầu, y còn có chút không quen với việc đứng ra quán xuyến mọi thứ, nhưng sau đó cắn răng làm, dần dần cũng thuận buồm xuôi gió hơn nhiều.
Ngày cuối cùng của tháng ba là ngày thi sát hạch nhập học của thư viện Thanh Phong.
Sáng sớm, ngoài cổng thư viện đã nhộn nhịp tiếng người. Không ít người bán hàng rong vì muốn kiếm mối làm ăn nên đã dọn sạp bán đồ ăn, bán văn phòng tứ bảo. Thậm chí còn có quầy bán bùa Văn Xương (bùa cầu thi cử) được quảng cáo là đã khai quang ở chùa Hoa Đình.
Thư viện Thanh Phong là một trong hai thư viện nổi tiếng nhất huyện thành, không phải cứ có tiền là được vào học. Vì thế, những người có được tư cách sát hạch đều vô cùng coi trọng, ai nấy mặt mày nghiêm nghị, đầy căng thẳng.
Ngay cả Nghiêm Chi Mặc cũng khác hẳn ngày thường, có chút không mấy bình tĩnh.
Từ khi xuyên không đến nay, mọi việc hắn làm đều nằm trong dự liệu, chỉ riêng việc thi cử này là hắn thực sự không có lòng tin.
Hắn cúi đầu, phu lang nhà mình đang nghiêm túc sửa sang lại y phục cho hắn.
Một lát sau, Diêu Chước nhận chiếc giỏ tre đựng dụng cụ thi cử từ tay Nguyên Bảo, đưa cho Nghiêm Chi Mặc.
“Ta sẽ đợi ngươi ở trong xe ngoài kia. Phu quân nhất định sẽ thi đậu.”
Nghiêm Chi Mặc từ từ thở ra một hơi, nhận lấy giỏ tre, dùng sức ôm Diêu Chước một cái.
Diêu Chước hơi mở to mắt, đây là ngay trước cổng thư viện đấy!
Cách đó không xa, các phu tử đang đứng chắp tay sau lưng kiểm tra thí sinh vào cổng, nghiêm ngặt không khác gì một kỳ thi chính thức.
Ngay khi y tưởng cái ôm lần này đã đủ khác người rồi, lại nghe phu quân ghé vào tai nói một câu: “Ngươi hôn ta một cái, ta chắc chắn sẽ thi đậu.”
Hết chương 98.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 98
10.0/10 từ 18 lượt.
