Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 97
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Hôm nay Nghiêm Chi Mặc đi huyện nha bái kiến Tri huyện, trong mắt Diêu Chước, Tri huyện là vị đại quan khó lường, vì thế y ở nhà đứng ngồi không yên. Thập Lục vốn định yên ổn nằm dài trên đùi y, nhưng rồi cũng không chịu nổi không khí lo lắng này, khẽ nhảy xuống đất, chạy ra sân sau tìm Cửu Nguyệt đang rượt mộc cầu để đùa giỡn.
Chờ đợi mãi, nhiều lần ngóng ra cửa lớn, không biết qua bao lâu, cuối cùng cũng chờ được Như Ý chạy nhanh vào báo:
“Phu lang, lão gia đã về rồi!”
Diêu Chước vội bước nhanh ra nghênh đón, lại thấy thần sắc Nghiêm Chi Mặc có chút trầm trọng, lòng y lập tức thắt lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vô số khả năng vụt qua đầu, sắc mặt y cũng theo đó mà tái đi.
Điều này khiến Nghiêm Chi Mặc chú ý, hắn vội lo lắng hỏi: “Sao sắc mặt ngươi kém thế? Có chỗ nào không khỏe sao?”
Diêu Chước kìm nén lắc đầu: “Vào nhà rồi nói.”
Hai người nắm tay nhau bước vào phòng, Diêu Chước mới mở lời: “Ta lo cho ngươi. Tri huyện đại nhân có làm khó ngươi không? Ta thấy thần sắc ngươi không giống như thuận lợi.”
Nghiêm Chi Mặc lúc này mới phản ứng lại, hóa ra Diêu Chước lo lắng cho mình. Hắn vừa thấy mềm lòng, vừa thầm cười khổ.
Chuyện này cần phải kể từ nửa khắc trước, khi hắn cáo biệt ở huyện nha.
Vốn dĩ sau khi từ biệt Bàng tri huyện, Nghiêm Chi Mặc cảm thấy rất vui vẻ, đang định lên xe lừa về nhà cho sớm thì Vưu Bằng Sơn vốn đáng lẽ phải ở lại thông báo đồng liêu chuẩn bị họp, lại chậm rãi đuổi theo hắn, gọi hắn lại.
Nghiêm Chi Mặc thấy đối phương do dự một lát mới nói Tri huyện đại nhân còn có chuyện muốn nhờ y truyền lời.
Lời truyền này không nghe thì thôi, nghe xong lại phá hỏng tâm trạng của Nghiêm Chi Mặc.
Nguyên văn lời Vưu Bằng Sơn là: “Lời này ngươi nghe một chút rồi thôi, cũng đừng buồn bực, dù sao cũng là một phen tâm ý của Đại nhân.”
Vừa nghe câu mở đầu này, Nghiêm Chi Mặc đã có dự cảm không lành. Quả nhiên, câu tiếp theo, Vưu Bằng Sơn lại thay mặt Bàng tri huyện làm mai.
“Bàng tri huyện có một vị thân thích xa ở huyện ta, có thứ nữ dung mạo xinh xắn, hiểu biết chữ nghĩa, đã qua tuổi cập kê mà chưa kết hôn. Đại nhân đặc biệt thưởng thức ngươi, nên nhờ ta hỏi ngươi có… cái đó, có ý nguyện nạp thêm một phòng không?”
Vưu Bằng Sơn nói đến cuối cùng cũng ấp úng, rõ ràng không ngờ Bàng đại nhân lại có thói quen làm ông tơ bà nguyệt lung tung như vậy. Nhưng cấp trên đã lên tiếng, y buộc phải truyền lời, nếu không là thất trách.
Nghiêm Chi Mặc đối với chuyện này không chỉ là vô ngữ, lập tức đáp: “Vừa rồi lúc nói chuyện, tại hạ đã đề cập trong nhà có phu lang. Không nói đến việc tại hạ không có ý định nạp thiếp, mà nữ tử thân thích của đại nhân cũng không thể hạ giá gả cho kẻ đồng sinh hèn mọn làm thiếp được chứ?”
Vưu Bằng Sơn đã chứng kiến Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước ân ái đến mức nào. Không nói đâu xa, chỉ riêng cái tên Nghiêm Chước Ký đã khắc tên phu lang vào, thử hỏi thế gian có mấy nam tử làm được?
Nhưng vì có lời dặn dò của Đại nhân, y đành cười gượng: “Cái này, thực ra theo lệ thường, nếu cưới phòng đầu là ca nhi, thì nữ tử phòng thứ hai có thể làm bình thê.”
Nghiêm Chi Mặc cũng biết quy tắc này. Xét cho cùng, địa vị ca nhi ở triều đại này vẫn thấp kém. Nhưng hắn không ngờ chỉ gặp mặt Tri huyện một lần, đối phương đã nảy ra ý này.
“Vẫn xin Vưu nhị ca thay ta từ chối Bàng đại nhân. Tại hạ cùng phu lang tình đầu ý hợp, cả đời này tuyệt không có hai lòng.”
Vưu Bằng Sơn nghe vậy, thở dài: “Ta hiểu rõ tâm ý ngươi. Ngươi cứ yên tâm, ý ngươi ta sẽ truyền đạt lại. Đại nhân cũng không phải người sẽ cưỡng ép ngươi, chỉ là quý trọng tài hoa của ngươi, tin rằng tương lai ngươi nhất định làm nên nghiệp lớn.”
Có thêm đoạn nhỏ này, tâm trạng tốt ban đầu cũng biến mất. Vì thế, khi về nhà hắn mới không kịp điều chỉnh biểu cảm.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định tạm thời không nói chuyện này cho Diêu Chước, nói ra cũng chỉ làm y thêm phiền não. Huống hồ kể từ chính miệng mình cũng thật sự kỳ quái. Hắn tạm thời nén lại, chỉ nói mình quá căng thẳng khi diện kiến tri huyện mà thôi.
Từ trực giác, Diêu Chước lờ mờ cảm nhận Nghiêm Chi Mặc có lẽ đang che giấu điều gì. Y suy nghĩ một chút, cũng không truy vấn.
Hai người ngồi xuống uống trà, Nghiêm Chi Mặc kể lại những chuyện đã bàn với Bàng tri huyện, đương nhiên, trừ chi tiết cuối cùng.
Nghe xong, Diêu Chước nói: “Nếu đúng như vậy, đối với thôn Thạch Khảm chúng ta tuyệt đối là một chuyện tốt.”
Nghiêm Chi Mặc gật đầu, vô cùng tán đồng.
Theo hắn, người thôn Thạch Khảm nhìn chung vẫn chất phác, chịu khó. Chỉ cần cho họ một cơ hội làm giàu, mọi người nhất định sẽ nắm bắt. Hơn nữa, dù sao nguyên chủ và Diêu Chước đều được nuôi dưỡng ở vùng đất này, cội rễ đã cắm sâu ở đây, không thể thay đổi. Có lợi lộc gì, trước tiên tranh thủ cho thôn mình, cũng là chuyện thường tình.
Mấy ngày sau, Vưu Bằng Sơn truyền lời lại, nói Bàng tri huyện rất coi trọng kiến nghị của Nghiêm Chi Mặc, ngày ngày triệu tập người liên quan thương thảo, ước chừng rất nhanh sẽ có quyết định. Ông ta còn đề cập, Bàng tri huyện thậm chí muốn đích thân đến thôn Thạch Khảm, tận mắt xem những nông cụ thực tế và lều rau củ Nghiêm Chi Mặc đã nhắc đến. Về chuyện làm mai, ông ta cũng nói một câu, tỏ vẻ nếu vô duyên, sẽ không ép buộc.
Nghiêm Chi Mặc yên tâm, ném luôn chuyện khiến người ta không vui này ra khỏi đầu.
Hắn viết một phong thư, sắp xếp Bạch Đại Sơn về thôn giao cho thôn trưởng, bên trong còn kẹp một bản vẽ mới, dặn Bạch Đại Sơn không cần về huyện thành vội, ở lại thôn xây dựng công trình theo bản vẽ này.
Mấy ngày nay hắn đã nghĩ, nếu muốn xây dựng thôn Thạch Khảm thành một “Thôn thí điểm nông nghiệp kiểu mới”, các cơ sở vật chất đều phải trang bị đầy đủ. Ví dụ như xây một nhà vệ sinh công cộng để thu gom phân nhà nông. Đến lúc đó nếu người trong huyện đến khảo sát thấy hợp lý, cũng hoàn toàn có thể nhân rộng ra, có lợi chứ không hại.
Diêu Chước cũng viết một phong thư gửi kèm theo, nhờ Bạch Đại Sơn đọc tin nhắn cho ba cô con dâu từng học móc len theo y.
Lúc trước, y đã có ý định huấn luyện vài người có tay nghề móc len trong thôn, hằng ngày chế tác một số sản phẩm tiêu chuẩn để ở cửa hàng bán. Khu xưởng ở cửa hàng bên này sẽ do Diêu Chước định kỳ mở lớp dạy học, cũng coi như cung cấp một địa điểm giao lưu tao nhã cho những nữ tử ca nhi mua bộ nguyên liệu.
Nhưng vì Nghiêm Chi Mặc đưa kế hoạch đi xuống phía Nam vào chương trình nghị sự, hai người chắc chắn không nỡ xa nhau. Đến lúc đó Diêu Chước đi rồi, bên này không có người thay thế, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến việc kinh doanh của cửa hàng. Tuyển người mới và huấn luyện cũng không thể nhanh chóng được.
Diêu Chước buộc phải cân nhắc, đến lúc đó sẽ điều ba người trong thôn lên huyện thành một thời gian. Chuyện này cần phải thông báo trước cho các nàng.
Thư nhanh chóng được gửi đến. Một bức thư gửi thôn trưởng, xem xong khiến ông kích động đứng bật dậy, tay run lên bần bật.
Vợ ông giật mình: “Ông nó ơi, đừng làm ta sợ! Có chuyện gì vậy?”
Thôn trưởng cười nhăn cả mặt già: “Là chuyện rất tốt! Nghiêm đồng sinh dâng rau củ và nông cụ cho tri huyện lão gia. Tri huyện lão gia rất tán thưởng, muốn thí điểm trồng thử ở thôn mình. Rau củ thu hoạch được có thể bán thẳng cho thương đội!”
Vợ thôn trưởng nghe hiểu hai chuyện: Nghiêm đồng sinh là nhân vật có thể diện kiến quan huyện, và trong thôn có thể trồng rau bán lấy tiền!
“Ôi trời ơi, đúng là chuyện tốt!”
Thôn trưởng lại nói: “Hơn nữa thư còn nói, tri huyện lão gia muốn đến thôn ta xem lều lớn trồng rau của Nghiêm đồng sinh!”
Vợ thôn trưởng vỗ ngực: “Quan huyện muốn đến thôn mình? Đời này ta lại có cơ hội nhìn thấy quan huyện sao!”
Hai người cảm thán một hồi, Thôn trưởng lại kéo Bạch Đại Sơn hỏi thêm một loạt vấn đề, sau đó mới cẩn thận cất thư, lấy riêng bản vẽ kẹp bên trong ra.
“Việc này không nên chậm trễ. Ta đi gọi đám trai tráng trong thôn, tìm cách dựng ngay cái nhà xí trên bản vẽ này!”
Tuy rằng ông không rõ vì sao Nghiêm Chi Mặc trong thư lại nhấn mạnh phải mau chóng xây một nhà xí công cộng trong thôn, nhưng Thôn trưởng cứ coi như đây là chỉ thị của quan huyện, nói xây là xây!
Bên kia, Bạch Đại Sơn cũng gọi ba cô con dâu lại, đọc thư của Diêu Chước. Hiện tại cậu biết chữ không nhiều, may mà Diêu Chước viết thư rất bình dị, toàn là tiếng thông tục, đủ để dễ hiểu.
Tóm lại, cửa hàng ở huyện thành cần người giới thiệu và hướng dẫn móc len. Ba người có thể thay phiên nhau, mỗi người đi mười ngày, trong thời gian đó được bao ăn ở. Sau mười ngày sẽ đổi người khác, cố gắng không làm chậm trễ việc nhà của các nàng quá lâu. Vì được coi là “đi công tác”, tiền công trả rất hậu hĩnh, tính gấp ba lần tiền công xưởng mỗi ngày, mười ngày là được 300 văn. Nếu trong thời gian này có bán được sản phẩm, còn được hưởng “hoa hồng” tương ứng.
Ban đầu ba người còn do dự, vừa nghe thấy cái giá này, không động lòng cũng khó!
Quả nhiên, về đến nhà nói muốn lên huyện thành mười ngày, chồng và mẹ chồng ban đầu đều tỏ vẻ không đồng ý, nhưng nghe đến tiền công thì lập tức lung lay dữ dội. Ba cô con dâu vốn là những người có chủ kiến khi tìm đến học móc len với Diêu Chước, lập tức chỉ tốn cả đêm đã thuyết phục được người nhà, đưa ra câu trả lời khẳng định cho Bạch Đại Sơn.
Bạch Đại Sơn lập tức viết một phong thư, nhờ Ma Tam đi chợ tìm người đưa thư, gửi về Nghiêm Chước Ký ở huyện thành.
Nhận được thư trả lời, Diêu Chước trút được một mối bận tâm, vui vẻ đến mức ăn thêm hai quả mơ khô.
Mơ này không phải loại mơ mật, mà là loại gần giống ô mai, mỗi lần Nghiêm Chi Mặc ăn đều bị chua đến nhăn cả ngũ quan, nhưng Diêu Chước lại cực kỳ thích. Vì thế, Nghiêm Chi Mặc làm mọi cách để mua đủ loại mơ cho Diêu Chước.
Và những người theo dõi trên phòng livestream:
Thích ăn chua, lẽ nào lại???
Tôi có một suy đoán táo bạo không biết có nên nói không.
Chuyện không tuyệt đối đâu, trước đây tôi cũng có một dạo đột nhiên rất thích ăn các loại đồ ăn vặt từ mơ.
Đến một tối nọ, Nghiêm Chi Mặc hiện giờ đã quen lật xem lịch sử bình luận sau mỗi vài ngày, nhìn thấy những nội dung này, lập tức bật dậy khỏi giường.
Cách đó vài bước, Diêu Chước đang tháo trang sức trên tóc trước bàn trang điểm, nghe tiếng động quay đầu lại, liền thấy phu quân nhìn mình sâu sắc.
Diêu Chước đặt chiếc trâm cuối cùng lên bàn. Bốn mắt nhìn nhau, y đã hiểu lầm ý của hắn.
Vì vậy, một lúc lâu sau, giữa gối chăn, Diêu Chước nói năng ngập ngừng bắt đầu cởi đai lưng Nghiêm Chi Mặc.
Nghiêm Chi Mặc: “……”
Một trận chiến giữa lý trí và d*c v*ng, cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được sự xúc động, nắm lấy tay Diêu Chước đang định luồn vào áo mình.
Sau đó ôm người vào lòng, nghiêm túc hôn vài cái.
Diêu Chước khẽ cắn môi, thì thầm: “… Sao lại không làm?”
Chẳng lẽ là y làm sai ở đâu rồi?
Nghiêm Chi Mặc hít sâu một hơi, “Không có. Hôm nay… đổi cách thức thôi.”
Hết chương 97.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 97
10.0/10 từ 18 lượt.
