Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 9


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Ngô thị vừa mới mở miệng, bình luận trên livestream đã phản ứng dữ dội hơn cả phu phu Nghiêm Chi Mặc, nhất thời một loạt những lời mắng chửi và phàn nàn cứ thế quét qua màn hình.


Nghiêm Chi Mặc có thể cảm nhận được Vượng Tài đang trong trạng thái sẵn sàng đón địch ở trong thức hải. Hắn hỏi nó làm sao vậy, Vượng Tài đáp: Nếu có những ngôn luận công kích cá nhân quá mức, theo yêu cầu của nền tảng, nó phải kịp thời che chắn.


Cũng may nhóm khán giả này đều có tố chất, lại hiểu rõ cơ chế của nền tảng nên giọng điệu cùng lắm là châm chọc mỉa mai đôi chút, chứ tuyệt đối không vi phạm quy định.


Hiểu rõ điều này, Nghiêm Chi Mặc tạm thời dời sự chú ý trở lại hai kẻ đang kiếm chuyện trước mặt.


Thực ra đối với loại hề nhảy nhót này, hắn vốn lười bố thí ánh mắt, nhưng hắn có thể cảm nhận được Diêu Chước bên cạnh vừa nhìn thấy Ngô thị và Diêu Thanh thì cả người liền căng cứng. Chắc là do sự khiêu khích của Ngô thị quá mức trắng trợn.


Nghiêm Chi Mặc cười nhạt, nụ cười vốn mang nét gió xuân ấm áp của thư sinh, nhưng lọt vào mắt Ngô thị lại thấy rõ mồn một ý vị trào phúng.


“Tục lại mặt có từ xưa, ý là nhắc nhở cô dâu và phu lang mới xuất giá rằng ‘thành thân không quên nhà mẹ đẻ’, con rể đi theo lại mặt là để cảm tạ nhạc gia đã gả con gái hoặc ca nhi cho mình. Chỉ là ta lại không biết, có người vốn chẳng phải là mẹ ruột của Chước ca nhi, còn ta lúc trước cũng là trong tình huống không rõ ràng bị ép cưới Chước ca nhi. Bởi vậy hai điểm này, nhà họ Diêu các người xứng đáng với điểm nào?”


Âm điệu Nghiêm Chi Mặc không cao nhưng từng chữ rõ ràng. Mấy người dân thôn đang làm việc gần đó đã sớm chú ý đến chuyện náo nhiệt bên này, liền dựng tai lên nghe. Gần truyền xa, chẳng mấy chốc mọi người đều biết phu phu Nghiêm đồng sinh đang đối đầu với mẹ con Diêu Thanh!


Trong số đó, tự nhiên cũng bao gồm Diêu lão cha và Diêu lão đại*.


(*Diêu lão cha: cha ruột Diêu Chước


Diêu lão đại: anh trai ruột của Diêu Chước, cùng cha cùng mẹ)


Ánh mắt soi mói từ khắp nơi đổ dồn về khiến Diêu lão đại là người đầu tiên không nhịn được. Hắn ném cái liềm xuống, nói với Diêu lão cha: “Cha, con qua bên kia xem sao! Đừng để người ta bắt nạt Thanh ca nhi!”


Diêu lão cha xưa nay vốn có tính trốn sau lưng người khác, nhưng lúc này ông nghĩ lại, nếu Diêu lão đại đi mà mình không đi, kiểu gì về nhà cũng bị bà vợ Ngô thị càm ràm, bèn dậm chân một cái nói: “Thôi, ta đi cùng ngươi!”


Nói xong còn hung tợn bồi thêm: “Cái thằng Chước ca nhi kia thành thân xong cũng chẳng biết về nhà mẹ đẻ thăm hỏi, tám phần mười là đã quên mất người cha ruột này cùng đại ca của nó rồi!”


Đến khi hai người hùng hổ chạy tới, người lên tiếng đã đổi thành Diêu Thanh.



“Nghiêm đồng sinh, nhà chúng ta kính trọng ngươi là người đọc sách nên mới năm lần bảy lượt không so đo với ngươi. Theo ý ngươi, mẹ ta không phải mẹ ruột Chước ca nhi, ta không phải anh em ruột với hắn thì thôi đi, nhưng còn cha ta và đại ca thì sao! Chẳng lẽ Chước ca nhi ngay cả bọn họ cũng không nhận!”


Diêu lão đại vừa vặn nghe thấy, liền hùa theo: “Chước ca nhi, ngươi tốt xấu gì cũng là ca nhi được nhà chúng ta gả đi, sinh ngươi dưỡng ngươi mười mấy năm, làm người không thể quá vô lương tâm như thế!”


Tôi phunnn! Cái nhà này còn có mặt mũi nói đến hai chữ lương tâm sao???


Đây chẳng phải là vì mấy trăm văn tiền mà định bán đứng Chước ca nhi sao? Sao lại có thể mặt dày mày dạn đến thế??


Tức đến nỗi tui muốn đấm vào màn hình! (móc hàm trái) (móc hàm phải)


Diêu Chước vốn dĩ được Nghiêm Chi Mặc bước lên che chắn, thấy thế cũng ngước mắt nhìn thẳng vào Diêu lão đại. Diêu lão đại chỉ cảm thấy ánh mắt kia như chứa băng vụn, lạnh đến mức khiến hắn rùng mình.


“Người sinh ra ta đã sớm không còn nữa, ơn dưỡng dục mấy năm nay ta làm trâu làm ngựa cũng đã trả xong từ lâu. Từ lúc các người quyết định bán ta sang thôn bên cạnh, ta đã hạ quyết tâm, dù sống hay chết, ta tuyệt đối sẽ không bước chân vào cửa nhà họ Diêu nửa bước!”


Dứt lời, y không cho Diêu lão đại cơ hội cãi lại, trực tiếp ném một ánh mắt sắc lẹm về phía Ngô thị.


“Đặc biệt là kẻ nào đó miệng mồm không tích đức, chữ bẻ đôi không biết, thế mà cũng có mặt mũi khoa tay múa chân với đồng sinh có công danh. Lần sau nếu còn có kẻ ăn nói l* m*ng với phu quân ta, ta cũng không ngại xách dao đến thăm hỏi từng người trong nhà các người!”


Dứt lời, y kéo tay áo Nghiêm Chi Mặc: “Phu quân, chúng ta đi!”


“Ngươi… cái thứ ca nhi miệng lưỡi sắc bén này! Đừng tưởng ta sợ ngươi! Đương gia, ngươi còn không mau quản cái thứ ca nhi ngươi nuôi lớn này đi?!”


Ngô thị khó chịu, nuốt không trôi cục tức này. Vốn dĩ Diêu lão cha nghe đến chuyện xách dao đã sợ rúm ró lùi về sau, không ngờ lại bị Ngô thị lôi ra, liền giật mình một cái.


“A đúng! Chước ca nhi, sao ngươi lại nói chuyện với dì Ngô của ngươi như thế!”


… Đến ta còn thấy xấu hổ thay cho lão già này, đã hèn thì đừng có cố ra vẻ


Lại còn dám nói nữa, đây chẳng phải là đang nhảy disco trên bãi mìn của Chước ca nhi sao?


Chước ca nhi: Tối nay đi ngủ tốt nhất ông nên mở một con mắt


Ngô thị không ngờ Diêu lão cha im lặng nửa ngày mới rặn ra được một câu chẳng có chút trọng lượng nào như thế, tức đến nghiến răng nghiến lợi, chậu quần áo trong tay bị bà ta siết chặt lại.



Lúc này Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đã đi tới gần Diêu lão cha. Nghiêm Chi Mặc nhìn khuôn mặt vàng vọt pha lẫn đỏ rồi chuyển sang đen của ông ta, đột nhiên nhớ tới một chi tiết mập mờ từng được nhắc đến trong cốt truyện.


Hắn nheo mắt lại, khi đi lướt qua đột nhiên mở miệng, dùng âm lượng chỉ đủ để một mình Diêu lão cha nghe thấy: “Sau khi mẹ ruột của Chước ca nhi là Trịnh thị qua đời, ngươi chưa bao giờ đi bái tế bà ấy, là do thẹn trong lòng… hay là trong lòng có quỷ?”


Tiếp đó, hắn hài lòng nhìn thấy đôi mắt Diêu lão cha trợn trừng, cả khuôn mặt lộ ra vẻ sợ hãi tột độ, rồi lại nhanh chóng che giấu đi, như sợ người khác nhìn ra manh mối.


Nghiêm Chi Mặc đã có được đáp án mình muốn.


Hắn dắt tay Diêu Chước rời đi, phía sau Ngô thị vẫn còn lải nhải không thôi, nhưng Diêu lão cha lại thay đổi thái độ, trực tiếp kéo bà ta đi, như thể chỉ mong chuyện này mau chóng qua đi cho xong chuyện.


Câu nói vừa rồi, ở đó ngoại trừ Diêu lão cha thì không ai nghe thấy, nhưng khán giả trong phòng livestream lại nghe rõ mồn một, lập tức bùng nổ.


Không hiểu quy tắc cổ đại lắm, trượng phu không tế bái vong thê là chuyện bình thường sao?


… Càng nghĩ càng thấy kinh khủng, không phải là như tôi đoán đấy chứ??


Lầu trên, tôi cũng đoán được rồi!! Giờ cả người đang lạnh toát đây!


Nghiêm Chi Mặc chưa quen lắm với sự tồn tại của bình luận, nhìn một hồi lâu mới ý thức được không ít khán giả đã đoán ra điều gì đó, bèn bảo Vượng Tài tạm thời tắt chức năng bình luận đi.


Đợi khi đã đi xa đám người, Diêu Chước mới hỏi: “Phu quân, vừa rồi ngươi nói gì với cha ta vậy?”


Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có gì, chỉ là cảnh cáo ông ta quản vợ mình cho tốt, đừng suốt ngày ra đường la lối khóc lóc trước thiên hạ.”


Có lẽ cảm thấy từ “la lối khóc lóc” hơi th* t*c, nhưng thốt ra từ miệng Nghiêm Chi Mặc lại mang một cảm giác kỳ lạ, Diêu Chước không kìm được nụ cười.


“Phu quân, ngươi là người có học, cãi nhau với họ là hạ thấp mình. Sau này họ có tới nữa thì cứ để ta lo liệu.”


Đi được một đoạn, Nghiêm Chi Mặc đã có thể nhìn thấy xe bò của Ma Tam từ xa, liền nắm chặt tay Diêu Chước, nghiêm mặt nói: “Biết Chước ca nhi lợi hại, nhưng sau này đừng lúc nào cũng treo chuyện động dao động thương bên miệng nữa. Cái kiểu đả thương địch một ngàn tự tổn hại tám trăm này, chúng ta không làm.”


Diêu Chước bị Nghiêm Chi Mặc nói đến mức hơi cúi đầu, có chút ngượng ngùng: “Ta biết rồi phu quân, ta chỉ là… dọa họ chút thôi, sẽ không động thủ thật đâu.”


Nghĩ nghĩ lại bổ sung thêm: “Trừ khi họ thực sự làm tổn thương ngươi!”



Nghiêm Chi Mặc vừa bất đắc dĩ vừa mềm lòng trước lời nói của y.


Đến bên xe bò, đánh thức Ma Tam đang ngủ gà ngủ gật đợi khách, trả mười văn tiền, hai người ngồi nép vào một đống than củi rồi lên đường.


Thôn Thạch Khảm thuộc về trấn Bạch Dương. So với huyện thành xa xôi phồn hoa, thị trấn gần đó đã là nơi xa nhất, náo nhiệt nhất mà không ít người dân trong thôn cả đời mới đi tới.


Suốt dọc đường Diêu Chước tuy mặt không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại vô cùng kích động, mắt cứ nhìn về phía trước đầy mong đợi.


Còn Nghiêm Chi Mặc, lên xe bò chưa bao lâu đã thấy mệt mỏi, tiếc là xe bò không có chỗ nào để dựa lưng nghỉ ngơi. Lại lo nếu mình ngủ gật thì phòng livestream sẽ chuyển sang màn hình đen, nên đành cố gắng chịu đựng.


Số liệu phòng livestream cũng không phụ công sức của hắn. Khi chiếc xe bò lắc lư tiến vào thị trấn Bạch Dương, số người xem trực tuyến đã lặng lẽ tăng thêm hai ba trăm người.


Vượng Tài trong thức hải kích động xoa tay:


Ký chủ ký chủ! Khoảng cách đến mốc 3000 ngày càng gần rồi!


Nghiêm Chi Mặc nhớ lại trong hợp đồng nền tảng có nhắc đến việc hệ thống có thể nhận tiền thưởng từ phần thu nhập mà streamer chia cho nền tảng, và streamer chủ phòng cũng có thể chủ động thưởng cho hệ thống. Nghĩ đến đây, Nghiêm Chi Mặc hào phóng vẽ ra một chiếc bánh vẽ.


“Đợi ta có thu nhập, sẽ mua quà cho mi.”


Tuy không biết quà tặng cho hệ thống là gì, nhưng Nghiêm Chi Mặc tin rằng Vượng Tài đã bắt đầu nhảy múa trong thức hải rồi.



Trấn Bạch Dương.


Ma Tam phải đi giao than củi, nên phu phu Nghiêm Chi Mặc xuống xe giữa đường, hẹn giờ và địa điểm cùng về thôn, rồi chia tay nhau.


Trước kia tuy nguyên chủ thường lên trấn, nhưng chỉ đến thư cục nhận việc chép sách, lại thêm túi tiền eo hẹp nên không hiểu biết nhiều về những nơi khác trên trấn.


Do đó trên đường đi, Nghiêm Chi Mặc đã hỏi thăm Ma Tam đôi chút về tình hình trấn Bạch Dương, lại thuận miệng hỏi xem ở đâu có cửa hàng bán nhang đèn, họ muốn mua ít đồ về tế bái cha mẹ.


Ma Tam nhiệt tình giới thiệu, trấn Bạch Dương nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, trong trí nhớ của hắn có tổng cộng ba cửa hàng chuyên bán nhang đèn, ngoài ra còn có một số tiệm tạp hóa bán kèm nhang nến giấy vàng giá rẻ thì nhiều vô kể.



Nghiêm Chi Mặc ghi nhớ vị trí đại khái của ba cửa hàng kia, trong lòng đã có tính toán.


Khi đi dạo trên trấn, việc hỏi thăm vị trí cửa hàng nhang đèn rất dễ dàng. Chỉ là Nghiêm Chi Mặc vẻ ngoài phong lưu tuấn tú, Diêu Chước tuy đeo khẩu trang nhưng đôi mắt vẫn sắc sảo nổi bật, đi cùng nhau quá mức thu hút sự chú ý. Nghiêm Chi Mặc từ đầu đến cuối đều nắm chặt tay Diêu Chước như để tuyên bố chủ quyền.


Rất nhanh, họ tìm thấy cửa hàng nhang đèn đầu tiên mà Ma Tam nhắc tới. Cửa hàng này có mặt tiền lớn nhất, trang trí cũng tinh xảo nhất.


Nghiêm Chi Mặc chú ý thấy họ bày mấy cây nến long phượng rất đẹp ở cửa để hút khách, mấy cây nến này e rằng giá mua vào cũng phải đến mười lượng bạc. Khách ra vào cửa hàng này nhìn qua cũng đều là những gia đình có điều kiện trên trấn, thậm chí là người hầu của các gia đình địa chủ phú thương.


Thấy vậy, Nghiêm Chi Mặc chỉ đứng nhìn từ xa chứ không vào. Giai đoạn hiện tại mà bàn chuyện làm ăn với cửa hàng lớn thế này, họ sẽ không chiếm được lợi thế, thậm chí còn có khả năng bị cướp mất công thức.


Vì thế họ đi thêm khoảng thời gian một nén nhang nữa, đến cửa hàng thứ hai.


Cửa hàng này mặt tiền nhỏ hơn vài phần, nhưng “chim sẻ tuy nhỏ, ngũ tạng đều đủ”. Ngửi thấy mùi đàn hương thoang thoảng trong không khí, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước trao đổi ánh mắt, nắm tay nhau bước vào.


Vào cửa, Nghiêm Chi Mặc thấy đây có vẻ là một xưởng sản xuất quy mô hộ gia đình. Chưởng quầy là một nam tử trung niên hơn bốn mươi tuổi, đang gảy bàn tính, còn người con trai trông vừa cao vừa tráng kiện thì đang sắp xếp hàng hóa trong tiệm.


Chưởng quầy ngước mắt thấy một đôi phu phu trẻ, ăn mặc giản dị, đoán chừng là người nhà nông từ trong thôn ra, nhưng thái độ vẫn hòa nhã, ý bảo họ cứ tự nhiên xem hàng.


Nghiêm Chi Mặc cũng không khách sáo, đi thẳng vào vấn đề, quan sát ngay những loại nến đang bán trong tiệm.


Ở thời đại này, nguyên liệu làm nến chủ yếu lấy từ sáp do loài rệp sáp tiết ra, nến làm từ sáp ong và mỡ động vật cũng có nhưng hiếm hơn. Tuy nhiên trấn Bạch Dương ở phía bắc, trong khi rệp sáp lúc này chủ yếu phân bố ở phía nam. “Nam sáp bắc vận”, giá bán vì thế càng đắt đỏ.


Về kiểu dáng nến thì càng không có gì sáng tạo. Phổ biến nhất là nến cắm que tre, làm bằng phương pháp nhúng sáp cổ xưa, nhược điểm là dễ tắt khi cháy và khói nhiều. Tiếp theo là loại nến hình trụ làm bằng khuôn đúc giống như Nghiêm Chi Mặc làm. Hai loại này màu gốc đều là trắng, nếu thêm phẩm màu đỏ làm thành nến đỏ thì giá sẽ đắt hơn một chút.


Như vậy xem ra, loại nến trong tay hắn tuyệt đối có đủ sức cạnh tranh.


Đặt cây nến xuống, Nghiêm Chi Mặc mua ba tập giấy vàng, đến quầy thanh toán lại lấy ra chiếc bình nhỏ đã chuẩn bị trước, nói muốn mua ít dầu thắp.


Khi chưởng quầy sai con trai đi đong dầu cho Diêu Chước, Nghiêm Chi Mặc thi lễ với chưởng quầy, báo danh phận đồng sinh của mình xong liền đi thẳng vào vấn đề, lấy ra hai cây nến do chính mình làm.


“Chưởng quầy, đây là nến do xưởng nhà ta tự làm, xin ngài xem qua, quý tiệm có thu mua không?”


Hết chương 9.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 9
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...