Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 10
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Chưởng quầy của cửa hàng nhang đèn này họ Chu. Nhà họ Chu bắt đầu làm nghề nhang đèn từ thời ông nội của ông, nếu sau này truyền lại cho con trai thì vừa vặn là đời thứ ba.
Khi thấy thư sinh áo dài trước mặt lấy ra cây nến, ông liền nheo mắt lại. Đợi nghe rõ lời của thư sinh, ông bất giác đưa tay vuốt chòm râu dài hai tấc của mình.
Làm nghề nhang đèn, hoặc là nhà tự có xưởng, hoặc là có xưởng hợp tác cố định. Cửa hàng nhang đèn họ Chu thuộc trường hợp đầu tiên. Công thức gia truyền từ thời ông nội được giao cho họ hàng ở quê sản xuất, định kỳ vận chuyển lên trấn.
Tuy nói hai năm gần đây giá sáp ong nguyên liệu ngày càng tăng, nhưng bất cứ lúc nào cũng có người cần dùng nến, cho nên giá bán tăng lên thì phần lợi nhuận này vẫn kiếm được, lại còn rất ổn định.
Trong tình huống như vậy, ông không mấy hứng thú với loại nến “nhà làm” mà Nghiêm Chi Mặc nhắc tới.
Thế nhưng khi ông ngước mắt lên, nhận ra cây nến này không phải làm từ sáp ong mà lại có màu vàng nhạt lạ mắt, lòng hiếu kỳ liền trỗi dậy.
Ông chỉ vào cây nến, hỏi: “Xin hỏi vì sao cây nến này lại có màu sắc như vậy?”
Nghiêm Chi Mặc đáp: “Đây là bí phương gia truyền, thứ cho tại hạ không thể tiết lộ, mong chưởng quầy thứ lỗi.”
Chu chưởng quầy không khỏi nhìn thật sâu vào vị đồng sinh này. Ông thấy thư sinh này đã đến tuổi đội mũ (trưởng thành), tuy là người đọc sách nhưng vẫn chỉ có cái danh đồng sinh, lại nhìn cách ăn mặc thì gia cảnh cũng chẳng khá giả gì, chắc là do túng thiếu nên mới nghĩ ra cách này để kiếm thêm chút đỉnh.
Cửa hàng nhà ông không thiếu nguồn cung nến, nhưng nếu loại nến này có nguồn nguyên liệu khác biệt…
Chu chưởng quầy hơi chắp tay nói: “Đã là bí phương thì tự nhiên có thể hiểu được. Ta rất hứng thú với loại nến này của tiểu hữu, không biết có thể thắp thử một cây xem sao không?”
Lúc này con trai Chu chưởng quầy đã đong xong dầu thắp cho Diêu Chước. Diêu Chước xách chiếc bình nhỏ quay lại bên cạnh Nghiêm Chi Mặc mới phát hiện hắn đang bàn chuyện làm ăn với chưởng quầy.
Y rất ít khi lên trấn, cũng chưa từng vào loại cửa hàng thế này nên bản năng sinh ra sự đề phòng với Chu chưởng quầy. Nhưng nghĩ đến việc phu quân đang bàn chuyện làm ăn, y mới kiềm chế cảm xúc, cụp mắt xuống.
Nghiêm Chi Mặc nghe yêu cầu của chưởng quầy cũng không bất ngờ. Hắn tin chắc không ai đoán ra được nguyên liệu làm nến của nhà hắn, nhưng muốn nguyên liệu lạ được công nhận thì tự nhiên phải cho người ta thấy tận mắt.
Chỉ là hắn cũng có sự cân nhắc của riêng mình.
“Không thành vấn đề. Chỉ là nến này quý giá, chắc hẳn chưởng quầy đang hứng thú với nguyên liệu làm ra nó, ta có mang theo mẩu sáp thừa từ trước, hay là chúng ta dùng cái đó thử nhé?”
Chu chưởng quầy không ngờ hắn chuẩn bị chu đáo như vậy, liền lập tức đồng ý.
Ông lấy từ trên quầy ra gậy đánh lửa, còn Nghiêm Chi Mặc thì quay sang hỏi mượn Diêu Chước con dao nhỏ.
Mãi đến khi đưa con dao cho Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước vẫn còn rất kinh ngạc. Y vốn tưởng phu quân không biết mình giấu dao trong người để phòng thân khi ra ngoài. Lại nhớ đến những lời Nghiêm Chi Mặc nói trên đường đi, chắc hẳn phu quân nhà y không thích y suốt ngày động dao động thương. Người đọc sách chắc đều thích những ca nhi dịu dàng thơm tho.
Nghĩ vậy, Diêu Chước vô thức mím môi, cúi đầu xuống.
Khán giả trên livestream chú ý đến chi tiết này, bắt đầu bàn tán sôi nổi.
Chước ca nhi bị sao thế, sao tự nhiên trông ỉu xìu vậy ha ha ha
Chắc là suy nghĩ nhiều, sợ Mặc Bảo ghét bỏ mình chứ gì, rõ ràng là tiểu ca nhi mà lại mang theo hung khí ra đường
Muốn lao vào màn hình lay tỉnh Chước ca nhi quá! Phu quân nhà cậu vai không thể gánh tay không thể xách! Còn không phải nhờ cậu bảo vệ sao!
Nói thế thì lúc trước Chước ca nhi uy h**p hai mẹ con kia, trong tay đúng là có dao thật à! Kẻ tàn nhẫn!
May mà thời đại này không có luật kiểm soát dao đó…
…
Nghiêm Chi Mặc tạm thời chưa chú ý đến sự thay đổi của Diêu Chước. Sau khi cầm được dao nhỏ, hắn lấy từ trong tay áo ra một vật được gói trong lá cây sạch sẽ. Mở ra là một khối sáp to bằng nửa bàn tay.
Hắn dùng dao cắt một mẩu nhỏ phía trên đưa cho chưởng quầy.
Cửa hàng nhang đèn không thiếu chân nến đèn dầu, con trai Chu chưởng quầy lấy một cái đèn nhà đang dùng ra, bỏ mẩu sáp vào rồi châm lửa.
Khối sáp nhanh chóng tan chảy và bốc cháy, khói tỏa ra không khác mấy so với nến sáp ong, nhưng ngửi kỹ thì thấy mùi hơi khác, thoang thoảng hương thơm thanh mát của cây cỏ.
Chu chưởng quầy vuốt râu, tâm tư xoay chuyển trăm vòng. Nghiêm Chi Mặc đứng một bên chắp tay sau lưng, phong thái đĩnh đạc.
Đúng lúc này, có một tiểu nương tử dẫn theo một tiểu ca nhi vào tiệm mua đồ. Con trai Chu chưởng quầy tiến lên đón tiếp. Tiểu nương tử và tiểu ca nhi kia tuy nhìn vào đống nhang đèn, nhưng ánh mắt lại cứ thỉnh thoảng liếc về phía Nghiêm Chi Mặc đang đứng.
Diêu Chước nhận ra điều này, chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ miên man nữa, lập tức trừng mắt lạnh lùng nhìn họ một cái, rồi nhanh chóng nghiêng người, che khuất mặt phu quân nhà mình.
Ái chà chà, ở đây nồng nặc mùi giấm nha ——
Chước ca nhi: Cấm nhìn! Nhìn nữa tui “thăm hỏi” bây giờ!
Mặc Bảo số hưởng thật đấy
Nghiêm Chi Mặc chậm nửa nhịp mới nhận ra chuyện bên cạnh, cố nén nụ cười trên môi, rồi rất tự nhiên nắm lấy tay Diêu Chước.
Tiểu nương tử và tiểu ca nhi kia thấy thế làm sao còn không hiểu hành động nhỏ của mình đã bị phát hiện? Vừa thẹn vừa xấu hổ, họ nhanh chóng móc tiền ra trả rồi vội vàng bỏ chạy.
Người đi rồi, Diêu Chước mới thấy thoải mái. Chu chưởng quầy nhìn chằm chằm mẩu sáp cháy gần hết.
Nghiêm Chi Mặc kiên nhẫn đợi câu trả lời của ông ta.
Chỉ thấy Chu chưởng quầy suy nghĩ hồi lâu, tròng mắt đảo một vòng rồi nói với Nghiêm Chi Mặc: “Mẩu sáp này khi cháy khói hơi nhiều, mùi cũng hơi lạ, khác với sáp ong thông thường. Nhưng nếu tiểu hữu muốn ký gửi tại tệ tiệm thì cũng chưa chắc là không được.”
Lời này vừa thốt ra, Nghiêm Chi Mặc liền hiểu bàn tính của Chu chưởng quầy.
Chắc hẳn ông ta thấy mình chỉ là một thư sinh, không hiểu việc buôn bán, đi ký gửi nến chủ yếu để kiếm thêm tiền sách vở, nói trắng ra là gà mờ nên muốn nhân cơ hội ép giá đây mà.
Nghiêm Chi Mặc không im lặng lâu, hỏi lại: “Chưởng quầy, hình dáng cây nến ngài đã thấy, chất lượng sáp ngài cũng đã kiểm nghiệm. Đã như vậy, ngài cứ báo một cái giá, tại hạ cũng tiện về bàn bạc với người nhà.”
Từ đầu đến cuối Chu chưởng quầy không mấy để ý đến tiểu ca nhi đi theo bên cạnh thư sinh. Trên mặt đeo miếng vải kỳ quái, chân cẳng lại không tốt. Nhìn sang thư sinh kia tuy ăn mặc nghèo túng nhưng tướng mạo lại rất đẹp, hai người này nhìn thế nào cũng thấy không xứng đôi.
Nghĩ vậy, Chu chưởng quầy càng cảm thấy Nghiêm Chi Mặc chắc là kẻ khờ khạo.
Thế là ông ta giơ ngón tay ra dấu một con số, mở miệng nói: “Năm văn một cây, tiểu hữu thấy thế nào?”
Chưa đợi Nghiêm Chi Mặc nói gì, khán giả trên livestream đã nổi điên.
Năm văn? Lão già này cũng thật có mặt mũi nói ra được! Nến trắng trong tiệm hắn bán 30 văn một cây! Nến đỏ 50 văn!
Đây là lừa kẻ ngốc hay là lừa kẻ ngốc đây?
Đề nghị đóng cửa tiệm này ngay! Thả Chước ca nhi ra!
Bản thân Chước ca nhi cũng tức giận không nhẹ, nhưng y biết phu quân chắc chắn có suy tính riêng.
Nghiêm Chi Mặc không đáp lời, nhưng động tác thu nến về của hắn đã đưa ra câu trả lời.
“Nếu chưởng quầy không có lòng muốn bàn chuyện làm ăn này, vậy tại hạ xin cáo từ.”
Dứt lời hắn định xoay người bỏ đi.
Chu chưởng quầy không ngờ tên thư sinh ngốc nghếch này lại không dễ lừa như vậy, thầm dậm chân tiếc rẻ, nghĩ bụng vừa rồi ép giá hơi quá tay. Ông cắn răng gọi với theo: “Tiểu hữu dừng bước! Vừa rồi là ta suy nghĩ chưa chu toàn, tám văn một cây thì thế nào! Ngươi cứ đi khắp thị trấn Bạch Dương hỏi thăm xem, giá này đã là cực tốt rồi!”
Chu chưởng quầy tưởng Nghiêm Chi Mặc sẽ động lòng, nào ngờ lại nghe đối phương nói: “Nếu đã vậy, chưởng quầy có thể cho phép tại hạ suy nghĩ thêm một chút được không, nếu thấy được, ngày khác sẽ lại tới cửa.”
Chu chưởng quầy tự nhiên miệng nói đồng ý.
Rời khỏi cửa hàng nhang đèn thứ hai một đoạn xa, Diêu Chước không nhịn được hỏi: “Phu quân, ngươi sẽ cân nhắc làm ăn với chưởng quầy vừa rồi sao?”
Trong mắt Diêu Chước, Nghiêm Chi Mặc dường như thực sự động lòng với mức giá tám văn một cây.
Nghiêm Chi Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy: “Đừng vội, cứ để Chu chưởng quầy đợi một chút cũng không sao. Chúng ta đi xem cửa hàng thứ ba trước đã rồi quyết định sau cũng chưa muộn.”
Chỉ là khi đến cửa hàng thứ ba, họ phát hiện nơi này không chỉ khác biệt lớn so với hai nhà trước, mà còn khác xa với tưởng tượng của chính Nghiêm Chi Mặc.
Ặc, cái này có nên nói không nhỉ? Cửa hàng này trông như sắp đóng cửa tới nơi rồi ấy… Khả nghi quá
Mặt tiền nhỏ xíu, hơn nữa sao cảm giác trong tiệm chẳng có hàng hóa gì thế này? Hay là sắp sập tiệm thật rồi?
Kìa, có người đi ra! Chưởng quầy này trông mặt mũi thanh tú quá, chẳng lẽ là một ca nhi? Khoan đã, tại sao anh ta lại ôm eo???
Bình luận chú ý tới, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước tự nhiên cũng nhận ra.
Từ trong cửa tiệm nhang đèn có mặt tiền nhỏ hẹp, cửa vắng tanh đến mức có thể giăng lưới bắt chim, ngay cả biển hiệu cũng ảm đạm hơn người khác vài phần ấy, vừa vặn bước ra một ca nhi đang mang thai.
Hết chương 10.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 10
10.0/10 từ 18 lượt.
