Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 85
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước lưu lại huyện thành hai ngày hai đêm, mãi đến mùng năm tháng giêng mới trở về thôn.
Rõ ràng vẫn còn trong tháng Giêng, đáng lẽ không khí trong thôn phải náo nhiệt, thời tiết lại sáng sủa thoải mái thế này, cửa nhà nào cũng phải có người tụm năm tụm ba tán gẫu mới đúng. Nhưng hôm nay ngồi trên xe vén rèm nhìn ra, hai người chỉ thấy nhà nhà đóng cửa im lìm, thi thoảng có người ra đường cũng vội vội vàng vàng, vẻ mặt đen đủi.
Mang theo một bụng nghi hoặc về nhà, thu dọn đồ đạc xong xuôi, Diêu Chước mang vải vóc và chỉ thêu mua giúp Khương Việt đưa qua, mới biết hai ngày nay trong thôn có đám tang.
Diêu Thanh chưa chồng mà chửa, bỏ trốn về nhà mẹ đẻ, lại bị Diêu lão cha đánh mắng dẫn đến sảy thai. Theo lời Vương đại phu, vốn dĩ còn có thể giữ được một hơi tàn, nhưng Diêu Thanh vừa tỉnh lại, nghe tin mình vĩnh viễn mất khả năng sinh con liền buông xuôi, không chống cự nổi qua ngày hôm sau đã tắt thở.
Bệnh nhân không muốn sống thì thần y tái thế cũng bó tay.
Theo phong tục trong thôn, nữ tử và ca nhi nếu đã xuất giá thì nhập mộ phần nhà chồng, còn chưa xuất giá mà qua đời thì không được chôn vào mộ tổ, tang lễ cũng phải hết sức giản lược. Nhà có tiền thì mua cho cỗ quan tài mỏng, nhà nghèo thì chỉ bó chiếu là xong. Không biết nhà họ Diêu định liệu thế nào.
Diêu Chước nghe xong, tuy hận Diêu Thanh thấu xương, nhưng cũng cảm thấy chút chua xót cho kiếp người ngắn ngủi của hắn. Vì một gã đàn ông không ra gì mà đánh đổi cả tính mạng. Rõ ràng ở nhà hắn được nuông chiều, có được những thứ mà Diêu Chước ngày xưa hằng ao ước, nhưng trong mắt Diêu Thanh, tất cả dường như chẳng quan trọng bằng giấc mộng được gả lên huyện thành.
Khương Việt nhận đồ Diêu Chước mua giúp, đếm tiền trả lại rồi lấy ra một sợi dây đỏ tết sẵn.
“Tháng giêng gặp đám tang, các cụ trong thôn bảo không may mắn. Ngươi chưa từng sinh nở, vía lại nhẹ, đeo sợi dây đỏ này vào để trừ tà. Hôm nọ ta tết cho Thù ca nhi một cái, tiện tay làm luôn cho ngươi.”
Diêu Chước cảm động vì sự chu đáo của hắn, chìa tay ra cho hắn buộc. Khương Việt nhìn cổ tay y liền bật cười: “Xem ra ta lo thừa rồi, chuỗi vòng tay đã khai quang này chẳng phải linh nghiệm hơn sợi dây đỏ của ta sao?”
Nhưng dù sao cũng là tấm lòng, cuối cùng sợi dây đỏ vẫn được buộc ngay ngắn trên cổ tay Diêu Chước.
Mấy ngày Tết, Phương Nhị Nương bị nhà họ Phương gọi về ăn Tết cho đông vui. Khương Việt thì ngoài hôm Trừ tịch đưa Thù ca nhi sang nhà Vương đại phu bầu bạn với hai ông cháu, còn lại thời gian đều ở bên nhà cũ của Nghiêm gia, tiện thể trông coi nhà cửa.
Hôm nay Diêu Chước sang chơi, hai người uống trà, ăn chút điểm tâm mang từ huyện về, cắn hạt dưa Khương Việt tự rang.
Trong lúc trò chuyện, Khương Việt nhắc đến chuyện Nghiêm Chi Mặc định chọn một người lên trấn trông coi cửa hàng vào năm sau.
“Mấy hôm nay ta đã suy nghĩ kỹ, Phương nhị tỷ thích hợp hơn ta. Tính ta không được mạnh mẽ, tháo vát như tỷ ấy, lại vướng bận con nhỏ.”
Ý của Khương Việt rất rõ ràng, và kết quả này cũng nằm trong dự liệu của Diêu Chước.
“Nếu vậy, qua rằm chúng ta sẽ bàn bạc lại với Phương nhị tỷ. Nhưng nếu ngươi ở lại thôn, gánh nặng trên vai cũng không nhẹ đâu, cái xưởng này đến lúc đó phải phiền ngươi cáng đáng hết.”
Khương Việt đưa tay ôm nhẹ bé Thù ca nhi đang sán lại gần hóng chuyện. Đứa bé đang ôm khư khư món quà năm mới Diêu Chước tặng: một chú chó gỗ khắc tinh xảo và một cái chong chóng nhỏ.
Hắn xoa đầu con, cười nhạt: “Cuộc sống hiện giờ đã tốt đến mức trước kia ta nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Sau này có việc gì ta giúp được, các người cứ việc sai bảo.”
Cái chết của Diêu Thanh như đèn tắt. Nghe nói cuối cùng Ngô thị phải dốc hết tiền riêng tích cóp mấy năm nay mua một cỗ quan tài mỏng, lại dúi thêm tiền cho mấy gã vô công rỗi nghề trong thôn khiêng quan tài lên bãi tha ma sau núi chôn cất.
Cuối cùng, Diêu lão đại phải chạy tới, mặt lạnh tanh giằng co với đám người, còn Ngô thị thì lăn lộn khóc lóc, chửi bới om sòm. Mãi mới khiến đám người kia dãn ra, để quan tài được khiêng lên núi chôn cất qua loa.
Tưởng chuyện đến đó là xong, ai ngờ mấy nhà hôm nọ chặn đường không thành lại kéo nhau đến nhà trưởng thôn làm loạn. Nhưng người chết đã chôn rồi, không thể làm chuyện thất đức đào mồ cuốc mả được. Trưởng thôn lấy lý lẽ đó ra nói, đám người kia mới chịu im miệng, nhưng lại đưa ra yêu cầu khác: Đuổi Ngô thị ra khỏi thôn.
Trưởng thôn nhíu mày, hiểu ngay đám người này đã rắp tâm từ trước! Hơn nữa, nhà nào cũng cho rằng lý do mình đưa ra là hợp lý.
Diêu Thanh bỏ trốn theo trai chứng tỏ đã thừa hưởng thói lẳng lơ của Ngô thị. Một mụ đàn bà lai vãng không rõ lai lịch, biết đâu từ lúc đặt chân đến Thạch Khảm thôn đã làm hỏng phong thủy nơi này!
Thậm chí có người còn lôi chuyện cũ ra, bảo từng nhìn thấy Diêu lão cha lén lút hẹn hò với Ngô thị ngoài ruộng từ lúc vợ cả Trịnh thị (mẹ ruột Diêu Chước) đang bệnh nặng nằm liệt giường.
Trưởng thôn lần đầu nghe chuyện này, chỉ thấy quá hoang đường. Ông nhớ rõ Diêu lão cha đợi Trịnh thị mất rồi mới rước mẹ con Ngô thị về. Tuy thời gian không cách bao lâu nhưng cùng lắm chỉ bị người ta bàn ra tán vào vài câu chứ đâu phạm pháp.
Ông bị đám người này làm cho đau đầu, đang yên đang lành tháng Giêng ai muốn dây vào mấy chuyện rắc rối này, bèn mất kiên nhẫn hỏi: “Ngô thị là người nơi khác, làm sao sớm tối hẹn hò với Diêu Trường Hà trong thôn được? Chẳng lẽ ngày nào bà ta cũng trèo đèo lội suối đến gặp mặt một cái rồi về?”
Ai ngờ câu hỏi này lại như mở van cho đám người kia tuôn ra một tràng, chuyện gì cũng nói có sách mách có chứng.
“Nhà họ Diêu chẳng phải có cái nhà cũ sao? Biết đâu lúc trước Diêu Trường Hà giấu người ở đó!”
“Ta nhớ đợt đó thằng Ngũ ca nhi nhà ta chạy sang đấy chơi, về bảo bên đó có ma, nhà không người mà lại có khói bay ra. Giờ nghĩ lại, tám phần mười là có người ở trộm trong đó nấu cơm!”
Trưởng thôn hút hết một tẩu thuốc mới đuổi được đám người này về. Ông gõ tẩu thuốc xuống bàn, gọi vợ ra hỏi xem bà có từng nghe những lời đồn đại này không.
Khi người ta đang đắc thế, nói gì cũng có người tin. Một khi thất thế, không những ai cũng muốn đạp thêm một cái mà nợ cũ cũng bị lôi ra tính cho bằng hết.
Vợ trưởng thôn không hiểu sao chồng mình lại bận tâm chuyện xưa tích cũ này.
“Ta bảo này, chuyện qua bao năm rồi, dù có thật thì làm sao?”
Trưởng thôn lắc đầu, xua tay: “Ngươi đàn bà con gái biết gì, đi làm việc đi, chuyện này để ta ngẫm lại đã!”
Làm trưởng thôn hơn nửa đời người, trực giác của ông nhạy bén hơn người thường. Nếu Diêu Trường Hà thực sự dan díu với Ngô thị từ khi Trịnh thị còn sống, vậy cái chết của Trịnh thị liệu có uẩn khúc gì không? Rồi thái độ kỳ lạ của cha con họ Diêu với Diêu Thanh sau khi Ngô thị về nhà, và cả chuyện Diêu Chước ngã gãy chân hủy dung ở sau núi… liệu có thực sự chỉ là tai nạn?
Lão trưởng thôn xâu chuỗi mọi việc, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Xưởng nghỉ đến rằm tháng giêng mới làm việc lại, nhưng Nghiêm Chi Mặc cũng không rảnh rỗi.
Trước tiên hắn cân 30 cân ớt khô, giao cho Nguyên Bảo mang lên huyện thành giao hàng.
Sau đó, hắn tận dụng toàn bộ số phòng ấm mới xây để trồng khoai tây. Khi xây dựng, hắn đã cho làm sẵn những bồn trồng cây kích thước lớn, vừa sâu vừa rộng, xếp san sát nhau trong phòng, nhìn rất quy mô. Mất khoảng ba ngày để trồng hết số khoai tây đã cắt miếng và phơi khô vào chậu.
Đợi lứa này thu hoạch, lứa tiếp theo Nghiêm Chi Mặc định chuyển thẳng ra trồng trong nhà kính nilon. Phòng ấm sẽ dùng để ươm giống mới, tiện thể trồng thêm ít nấm, mộc nhĩ – những loại không cần nhiều ánh sáng.
Ngoài ra, hắn còn bận rộn nghiên cứu nông cụ.
Bất kể thời đại nào, sức sản xuất có tăng thì xã hội mới phát triển, lương thực dồi dào, dân chúng no ấm thì thiên hạ mới thái bình. Thế đạo yên ổn thì cuộc sống nhỏ của gia đình hắn mới yên ổn được.
Để tránh việc đưa bản vẽ cho Phương lão đại mà ông ấy chưa hiểu ngay, Nghiêm Chi Mặc quyết định tự tay dùng gỗ thừa làm một mô hình thu nhỏ trước. Việc này khiến hắn rụng mất mấy sợi tóc, nhưng may mắn là mô hình cuối cùng cũng ra dáng, đặt trên bàn trông rất tinh xảo và độc đáo. Tuy là bản thu nhỏ nhưng đầy đủ linh kiện, hoạt động được như thật.
Diêu Chước từng làm ruộng, kinh nghiệm thực tế nhiều hơn Nghiêm Chi Mặc, nghe hắn giải thích sơ qua là hiểu ngay cách dùng.
“Thứ này nếu nhà nào cũng có một cái thì việc cày bừa nhẹ nhàng hơn hiện tại biết bao nhiêu.”
Hắn lúc này đã hoàn toàn cảm nhận được tầm quan trọng của công cụ cải tiến.
Tháng Giêng vừa bắt đầu, trời âm u đổ mưa.
Tết sắp hết, người nhà quê vốn không chịu ngồi yên, mấy ngày nay đã rục rịch muốn ra đồng. Tiếc là cơn mưa giữ chân mọi người trong nhà, điều an ủi duy nhất là đất đai được tưới tắm, hứa hẹn một vụ mùa tốt tươi.
Sáng sớm, Nghiêm Chi Mặc vừa dậy đã bị cái lạnh ẩm ướt đánh bật trở lại ổ chăn. Ôm phu lang làm công tác tư tưởng chán chê mới chịu bò dậy thay áo bông dày.
Cửa phòng vừa mở, gió lạnh kèm hơi nước phả vào mặt khiến hắn hắt xì một cái. Cửu Nguyệt và Thập Lục đang rúc vào nhau tránh mưa dưới hành lang. Nhà mới thiết kế hành lang nối liền các phòng nên trời mưa đi lại không lo bị ướt.
Nghiêm Chi Mặc xoa đôi tay lạnh cóng, bảo Diêu Chước:
“Cái nồi đồng làm đợt trước vẫn chưa dùng đến, hay là hôm nay mang ra, trưa nay chúng ta ăn lẩu cho ấm người đi.”
Hết chương 85.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 85
10.0/10 từ 18 lượt.
