Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 83


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Một đĩa khoai tây chiên giòn tan khiến cả nhà được một phen thỏa mãn. Nghiêm Chi Mặc còn cẩn thận lấy vài thanh chưa rắc muối, chia cho Cửu Nguyệt và Thập Lục mỗi đứa một ít cho đỡ thèm.


Đến khi đĩa đã được dọn đi, trong phòng dường như vẫn còn thoang thoảng mùi thơm hấp dẫn của khoai tây chiên dầu.


Ngày hôm sau lên huyện, Nguyên Bảo và Như Ý dậy từ tờ mờ sáng, chuẩn bị xong xuôi thì đứng đợi bên xe lừa. Hai đứa nhỏ không nhịn được ríu rít kể chuyện tối qua nằm mơ cũng thấy đang ăn khoai tây. Lão gia thật sự quá lợi hại, chẳng những tìm được loại củ ngon đến thế, mà còn biết bao nhiêu cách chế biến lạ lùng!


Thế nên khi Nghiêm Chi Mặc bước tới, hắn cảm thấy ánh mắt hai đứa nhỏ nhìn mình tha thiết vô cùng.


……


Huyện thành, tửu lầu Như Ý Cư.


Vưu Bằng Hải và chưởng quầy của Như Ý Cư là chỗ quen biết cũ. Chủ nhân Như Ý Cư và đầu bếp đều là người vùng Ngũ Châu, đồng hương với mẹ của Vưu Bằng Hải. 


Lão phu nhân thường nhớ nhung hương vị quê nhà, nên Vưu Bằng Hải hay sai người đến đây đặt món mang về cho bà.


Chỉ là đợt Tết này, không biết có phải do bữa tất niên ăn quá nhiều dầu mỡ hay không mà mấy ngày nay lão phu nhân chán ăn, nuốt không trôi. Vưu Bằng Hải bất đắc dĩ đành phải lại đến Như Ý Cư, xem thử đầu bếp có món mới nào lạ miệng để dỗ dành mẹ già hay không.


Đáng tiếc ăn mãi bao năm cũng chừng ấy món, thực đơn của Như Ý Cư quanh đi quẩn lại vẫn thế, chẳng có gì mới mẻ.


Vưu Bằng Hải sầu não, sáng sớm đã ngồi uống rượu giải sầu trên nhã tọa tầng hai, chưởng quầy ngồi đối diện tiếp chuyện.


Hai người đang bóc đậu phộng nhắm rượu, Vưu Bằng Hải ngẫu nhiên liếc mắt xuống đường, bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Hắn sáng mắt lên, vội vàng gọi tiểu nhị:


“Nhanh chân lên, chạy xuống mời vị tướng công mặc áo xanh lam kia và người nhà cùng lên đây, bảo là ta mời!”


Chưởng quầy nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy một nam tử dáng vẻ thư sinh vừa xuống xe lừa, sau đó đỡ một vị ca nhi dung mạo xinh đẹp bước xuống. Thư sinh kia trông ôn văn nho nhã, nhìn thế nào cũng không giống người sẽ giao du với kẻ thô kệch như Vưu Bằng Hải.



“Vưu lão huynh, vị tướng công này là người quen cũ của huynh sao?”


Vưu Bằng Hải ngửa cổ uống cạn chén rượu, cười vang: “Sầm huynh, huynh còn nhớ chiếc xe lăn ta dùng làm chân đi lại cho mẹ ta không? Chính là do vị tiểu huynh đệ này thiết kế đấy!”


Chiếc xe lăn đó Sầm Kinh tất nhiên là biết. Bởi vì thiếu chủ nhân nhà hắn cũng đặt làm một chiếc ở chỗ Mộc lão bát để tặng cho tiểu muội từ nhỏ đi lại không tiện. Nhưng hắn không ngờ thiết kế tinh xảo ấy lại xuất phát từ tay vị thư sinh này.


Đang suy nghĩ thì tiểu nhị đã dẫn người lên.


Nghiêm Chi Mặc vốn định lên huyện sẽ ghé qua chỗ Vưu Bằng Hải chào hỏi, không ngờ vừa vào thành đã tình cờ gặp nhau ở đây.


Hai bên chào hỏi xong, phu phu hai người nắm tay nhau ngồi xuống.


Biết hai người xuất thân thôn dã, Sầm Kinh trong lòng thực sự kinh ngạc. Chỉ nhìn khí chất và cách nói năng của Nghiêm Chi Mặc, bảo hắn là công tử nhà giàu trong thành Sầm Kinh cũng tin. Còn dung mạo của vị tiểu ca nhi kia, đặt trong thành cũng thuộc hàng xuất sắc nhất nhì.


“Lần trước từ biệt đã lâu không gặp, ta ngày nào cũng mong ngóng đệ tới.” Vưu Bằng Hải vừa nói vừa định rót rượu cho Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước. Nghiêm Chi Mặc thấy là rượu nếp hâm nóng liền tự mình tiếp một chén, còn chén của Diêu Chước thì hắn khéo léo từ chối thay y.


“A Chước gần đây đang uống thuốc điều dưỡng thân thể, không tiện uống rượu, mong Vưu đại ca đừng trách.”


“Ta đâu phải người hay so đo. Không uống rượu thì thôi. Tiểu nhị, mau mang mấy đĩa điểm tâm lên đây!”


Vưu Bằng Hải tính tình hào sảng trượng nghĩa, Nghiêm Chi Mặc cũng rất muốn kết giao. Lại có câu vật họp theo loài, vị Sầm chưởng quầy này nhìn cũng là người dễ gần, nhất thời mọi người trò chuyện rất vui vẻ.


Vưu Bằng Hải thấy Diêu Chước đi lại bình thường, biết chân y đã khỏi hẳn, cảm khái một hồi rồi hỏi: “Không biết tháng giêng này các ngươi lên huyện thành có việc gì?”


Nghiêm Chi Mặc bèn kể chuyện đến hội làng mua sắm, chỉ tiếc là hôm nay đến hơi muộn, e là không xí được chỗ tốt để bày bán.


Vưu Bằng Hải xua tay: “Chuyện này có gì khó, ta có quen biết quản sự hội làng, lát nữa ta đi chào hỏi một tiếng, kiếm cho các ngươi một chỗ tốt là được.”


Lại nghe nói Nghiêm Chi Mặc đến bán đồ ăn, đang lúc sầu não vì không tìm được món mới lạ, hắn lập tức ngồi thẳng dậy: “Là món ăn gì vậy? Có hợp cho người già ăn không?”


Khoai tây mềm mại, đích thực rất hợp với người già răng yếu.



Đã có Vưu Bằng Hải giúp đỡ, Nghiêm Chi Mặc cũng không vội ra hội làng nữa. Hắn mượn bếp của Như Ý Cư, chiên ngay mấy phần khoai tây tại chỗ, rắc gia vị rồi mang lên mời Vưu Bằng Hải, Sầm Kinh và cả vị đầu bếp tò mò đi theo.


Đầu bếp của Như Ý Cư làm việc gần mười năm, rất tự tin vào tay nghề của mình. Lúc nãy nghe Sầm Kinh bảo có người muốn mượn bếp làm món mới, gã còn bĩu môi khinh thường. Đến khi thấy người mượn bếp là một thư sinh, gã càng không tin tên mọt sách này có thể làm ra món gì ra hồn. Người đọc sách chẳng phải luôn tự cho mình là thanh cao, coi trọng cái gọi là “quân tử xa nhà bếp” sao?


Nhưng đến khi Nghiêm Chi Mặc bưng ra những thanh khoai tây đã sơ chế, gã mới ngớ người.


“Đây là thứ gì? Ngâm trong nước, màu sắc hơi giống măng… lại có chút giống khoai lang.”


Gã là đầu bếp, cũng là người sành ăn, không ngờ lại có loại nguyên liệu mình chưa từng thấy bao giờ.


Đến bước rắc gia vị, gã quyết đoán chọn phần cay. Gia vị này người ngoài nhìn không ra bí quyết, nhưng gã ngửi cái là biết ngay không đơn giản! Đặc biệt là những mảnh vụn màu đỏ trôi nổi bên trong, nhìn thôi đã ứa nước miếng, lại tỏa ra một mùi hương quyến rũ độc đáo.


Ba phần khoai tây răng sói, trong nháy mắt đã chinh phục hoàn toàn ba người đàn ông.


Vưu Bằng Hải vì muốn nếm thử cho mẹ nên chọn phần không cay. Kết quả ăn xong chưa đã thèm, lại mặt dày xin thêm một phần cay, ăn càng thêm vui vẻ.


Hắn là người thô kệch, không để ý mấy cái quy tắc “ăn không nói ngủ không nói”, vừa nhai vừa tấm tắc: “Thứ này hương vị tuyệt hảo, mẹ ta chắc chắn sẽ thích! Nghiêm lão đệ, phiền ngươi bán cho ta một ít!”


Vưu Bằng Hải vui mừng vì giải quyết được nỗi lo trong lòng, còn Sầm Kinh và đầu bếp nhìn nhau, trong đầu lại suy tính nhiều hơn.


Là người kinh doanh nhà hàng, họ hiểu rõ tầm quan trọng của một loại nguyên liệu mới. Cơ bản mỗi tửu lầu đều dựa vào một vài món tủ để giữ chân khách. Không ít nơi kinh doanh ế ẩm bỗng chốc đổi đời nhờ một món ăn mới lạ.


Như Ý Cư hiện tại làm ăn không tốt cũng không xấu. Nhưng phải thừa nhận là họ rất ít khi ra món mới, hiện tại ngoài một số khách quen ăn hợp khẩu vị thì khách mới ngày càng thưa thớt. Cứ đà này, khó bảo toàn việc kinh doanh sẽ không đi xuống.


Cách đây không lâu, thiếu chủ nhân ghé qua kiểm tra cũng nhắc nhở Sầm Kinh vấn đề này, bảo hắn nghĩ cách. Sầm Kinh mấy hôm nay trằn trọc vì chuyện đó, ai ngờ cơ hội lại bày ra ngay trước mắt.


Hắn dò hỏi lai lịch của khoai tây. Nghiêm Chi Mặc làm sao không đoán ra ý tứ của vị chưởng quầy này?


Nói đi cũng phải nói lại, hắn cất công lên huyện bày hàng cũng là để tìm kiếm khách hàng lớn chịu thu mua khoai tây. Nếu có thể trực tiếp chốt đơn với Như Ý Cư thì chẳng phải là chuyện tốt sao.


Nghiêm Chi Mặc không do dự nhiều, đưa ra lý do đã chuẩn bị sẵn:



Sầm Kinh nghe vậy thực ra cũng không tin lắm. Phải biết dân nghèo khi mất mùa đến vỏ cây, đất sét còn ăn, nếu trong rừng có thứ ăn ngon thế này sao bao nhiêu năm không ai phát hiện? Nhưng hắn cũng hiểu, có những chuyện người ta không nói thật là vì bất tiện.


Sầm Kinh cân nhắc một lát rồi mở lời: “Nghiêm tướng công, nếu Như Ý Cư muốn thu mua khoai tây, không biết trong nhà ngài còn bao nhiêu, cứ ra giá, chúng ta cùng bàn bạc.”


Vưu Bằng Hải tự giác tránh sang một bên. Hắn tin tưởng nhân phẩm của cả Sầm Kinh và Nghiêm Chi Mặc, hai người bàn chuyện làm ăn, mình không nên xem náo nhiệt.


Diêu Chước đứng cạnh Nghiêm Chi Mặc, nghe chưởng quầy tửu lầu nói vậy không khỏi nhướng mày. Nghĩ cũng lạ, phu quân nhà mình dường như biết rất rõ những thứ này một khi ra mắt chắc chắn sẽ được hoan nghênh.


Ánh mắt y dừng trên người Nghiêm Chi Mặc một lúc lâu mới dời đi.


Thực ra trong lòng y không phải không có nghi hoặc. Từ cách làm nến, xà phòng… cho đến những hạt giống rau củ như từ trên trời rơi xuống, rồi cả lọ thuốc mỡ trị sẹo đắt tiền mới dùng mấy ngày vết sẹo đã mờ đi ba phần kia nữa. Chưa nói đến lai lịch của chúng, chỉ riêng kiến thức này thôi, y không nghĩ “Nghiêm Chi Mặc” của thôn Thạch Khảm trước kia có thể biết được.


Nhưng dù thế nào, y vẫn chọn tin tưởng người đầu ấp tay gối với mình. Dù hắn có thể có rất nhiều bí mật chưa tìm được thời điểm thích hợp để nói ra.


Vưu Bằng Hải đang ngồi bóc đậu uống rượu bên cạnh vô tình liếc thấy ánh mắt chăm chú của Diêu Chước nhìn chồng, không khỏi thấy ê răng. Thầm nghĩ người trẻ tuổi đúng là khác, nếu hắn về nhà mà nhìn vợ bằng ánh mắt đó, vợ hắn tám phần mười sẽ tưởng hắn làm chuyện gì xấu xa bên ngoài nên mới về nịnh nọt cầu xin tha thứ.


Do Sầm Kinh đủ thành ý, hai bên nhanh chóng đạt được thỏa thuận hợp tác ban đầu.


Hơn nữa, Nghiêm Chi Mặc còn mách nước vài cách chế biến khoai tây khác, nghe xong đầu bếp ở bên cạnh cứ xoa tay hầm hè. Làm đầu bếp, thích nhất là cảm giác chinh phục nguyên liệu mới. Gã đã bắt đầu tưởng tượng, nếu dùng khoai tây này nghiên cứu ra một bàn tiệc món mới, lần tới thiếu chủ nhân ghé qua chắc chắn sẽ thưởng lớn. Thiếu chủ nhân của Như Ý Cư nổi tiếng là hào phóng.


Trong khi thương thảo với Sầm Kinh, Nghiêm Chi Mặc đã nhanh chóng tính toán trong đầu.


Chỉ cần dùng số hạt giống trước đó, kết hợp với phân bón đặc biệt, lại dựng thêm nhà kính nilon, chừng một tháng nữa là có thể thu hoạch một lứa khoai tây, vừa kịp bán cho Như Ý Cư. Vật hiếm thì quý, giá đợt đầu sẽ không thấp, nhưng Như Ý Cư cũng nhìn trúng ưu thế tiên phong chiếm lĩnh thị trường nên dù đắt một chút họ cũng chấp nhận.


Vốn dĩ nguyên liệu rẻ tiền chỉ cần vào tửu lầu, bưng lên bàn tiệc là giá trị đã tăng gấp mấy lần, họ chẳng lo không kiếm lại vốn.


Sau này nếu Như Ý Cư nếm được trái ngọt, các tửu lầu khác trong huyện bắt chước thu mua thì cũng vừa vặn đến vụ xuân. Khi đó cầm trong tay những đơn đặt hàng này, Nghiêm Chi Mặc có thể vận động cả thôn Thạch Khảm trồng khoai tây. Ba tháng sau, với năng suất khủng của khoai tây, e là thu hoạch cả vạn cân cũng không thành vấn đề.


Đến lúc đó, chưa nói cái khác, chỉ riêng sản lượng này cũng đủ để khoai tây nổi danh.


Nghe nói một tháng nữa là có khoai tây thu hoạch, lại biết lứa đầu Nghiêm Chi Mặc chỉ bán cho Như Ý Cư, Sầm Kinh kích động không thôi. Hắn vội vàng viết tay một bản hợp đồng, giục Nghiêm Chi Mặc ký ngay tại chỗ, sợ chậm một chút đối phương sẽ đổi ý.



Được đầu bếp nhắc nhở, Sầm Kinh mới nhớ ra mải mua khoai tây mà quên mất thứ gia vị màu đỏ thần kỳ kia. Biết thứ đó gọi là ớt cay, lại nghe Nghiêm Chi Mặc nói trong nhà còn ớt khô, hắn vội đặt luôn 30 cân.


Nhờ khúc nhạc đệm bất ngờ này, Nghiêm Chi Mặc đỡ phải ra hội chùa vất vả chào hàng.


Nhưng Diêu Chước mang theo không ít đồ thủ công móc len, vẫn cần tìm chỗ bán.


Vì vậy, sau khi cáo biệt Sầm chưởng quầy và rời Như Ý Cư, Vưu Bằng Hải dẫn hai người đi tìm quản sự hội chùa. Người ta nể mặt sắp xếp cho một vị trí tốt ở đoạn đường đông người qua lại, thậm chí còn không thu tiền thuê chỗ.


Nghe nói Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước định ở lại huyện thành một đêm, Vưu Bằng Hải nằng nặc mời hai người về nhà mình ở, tiện thể muốn giới thiệu họ với người nhà. Nhận được cái gật đầu của Nghiêm Chi Mặc, Vưu Bằng Hải lúc này mới yên tâm ra về.


Dọn hàng xong xuôi, hai người chẳng ngồi ở sạp được bao lâu đã giao lại cho Nguyên Bảo và Như Ý trông coi. Đến cũng đến rồi, nhà lại chẳng thiếu tiền, đâu thể vì kiếm thêm chút bạc lẻ mà bỏ lỡ cơ hội dạo chơi hội chùa?


Thế là Diêu Chước cứ để mặc Nghiêm Chi Mặc nắm tay mình, len lỏi giữa dòng người tấp nập trong khu chợ dưới chân núi.


Dạo qua dạo lại hết hai con phố, họ quay về chỗ cũ.


Nghiêm Chi Mặc đưa những món đồ lặt vặt vừa mua cho Nguyên Bảo giữ, rồi nhìn về phía những bậc thang dẫn lên núi cách đó không xa.


“Giờ vẫn còn sớm, chúng ta lên thắp một nén nhang đi.”


Nếu nói trước đây Diêu Chước còn chưa biết chùa Hoa Đình để làm gì, thì sau khi đi dạo một hồi ở hội chùa, y khó tránh khỏi nghe được loáng thoáng những lời bàn tán.


Hóa ra chùa Hoa Đình nổi tiếng nhất là cầu nhân duyên và… cầu con.


Biết được điều này, lại nghe lời đề nghị của Nghiêm Chi Mặc, dường như mang một ý nghĩa khác hẳn.


Diêu Chước lặng lẽ siết chặt tay Nghiêm Chi Mặc, khẽ đáp một tiếng “Được”.


Đúng lúc này, từ ngôi chùa trên đỉnh núi vang lên tiếng chuông ngân nga, trầm mặc.


Tiếng chuông kinh động bầy chim bay lên, lướt qua bầu trời và những tia nắng rọi xuống biển mây.


Hết chương 83.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 83
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...