Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 82
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Hôm nay là ngày Trừ tịch.
Sau khi thức dậy và rửa mặt xong xuôi, dù thời gian không còn sớm, Nghiêm Chi Mặc vẫn giục Diêu Chước thay bộ quần áo mới do chính tay y may.
Nghiêm Chi Mặc mặc một chiếc áo gấm màu xanh lá mạ thêu họa tiết trúc vân, cổ áo và cổ tay đều viền lông thỏ trắng muốt. Còn Diêu Chước mặc một bộ kiểu dáng dành cho ca nhi màu tím đinh hương, rực rỡ mà không lòe loẹt, vạt áo trước thêu hoa cỏ dây leo vô cùng tinh xảo.
Trong nhà, ngoài hai người họ, Nguyên Bảo và Như Ý cũng đều được phát áo bông mới. Diêu Chước còn lấy từ kho đồ của mình ra hai bông hồng nhỏ móc bằng len làm dây buộc tóc cho Như Ý. Sáng sớm nay thấy con bé, quả nhiên nó đã vui vẻ buộc ngay lên bím tóc. Cả Cửu Nguyệt và Thập Lục cũng được bế đến đeo vòng cổ mới do Diêu Chước làm.
Vở kịch lớn của hôm nay chính là bữa cơm tất niên vào buổi tối. Nghiêm Chi Mặc đích thân xuống bếp, nguyên liệu đã được sơ chế xong xuôi từ sớm, chỉ chờ bỏ vào nồi. Gà, vịt, thịt, cá… đầy đủ mọi thứ.
Hắn tính mỗi món làm một ít nhưng đa dạng chủng loại, thêm cả nộm, tráng miệng, canh… cho đủ mười món thập toàn thập mỹ. Vì mục tiêu này, từ sau giờ Ngọ hắn đã chui tọt vào bếp bận rộn.
Đến chạng vạng tối, đại công cáo thành.
Ngày Tết, trong nhà lại neo người nên Nguyên Bảo và Như Ý cũng được ngồi ăn cùng mâm. Một bàn thức ăn đầy ắp sắc màu, nếu đặt ở tửu lầu trên huyện thành, ít nhất cũng phải tốn hơn mười lượng bạc.
Ngoài đồ ăn còn có rượu: một bình rượu nếp nóng và một bình rượu ngâm hoa quả.
Bóng đêm dần buông xuống ngoài cửa sổ, trong phòng ánh đèn sáng trưng. Bốn người quây quần bên mâm cơm, thức ăn ngon miệng, rượu nhạt say lòng người.
Đến nửa đêm, Nghiêm Chi Mặc cùng Diêu Chước ra sân đốt một dây pháo.
Trong ký ức của Nghiêm Chi Mặc, do quy định cấm đốt pháo nên đã lâu lắm rồi vào ngày Trừ tịch hắn không được nghe tiếng pháo nổ giòn giã thế này. Nhưng giờ khắc này, tiếng pháo nổ vang khắp thôn xóm, khói pháo bay lên nghi ngút càng làm tăng thêm phong vị ngày Tết ở thế giới này.
Trên màn hình livestream, những lời chúc phúc cùng phần thưởng mừng năm mới của khán giả đan xen xuất hiện, tạo nên một khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Nghiêm Chi Mặc thấy phòng livestream mở chức năng “Bao lì xì tân xuân” trong thời gian giới hạn, liền bảo Vượng Tài phát một nghìn bao lì xì coi như tri ân sự ủng hộ của khán giả bấy lâu nay.
Theo phong tục thời này, đêm Trừ tịch phải thức canh giao thừa đến sáng, nhưng thực tế không phải nhà nào cũng làm được. Ví dụ như Nghiêm Chi Mặc không đủ sức thức đêm, còn Diêu Chước thì sinh hoạt điều độ quen rồi, đốt pháo xong đã ngáp ngắn ngáp dài.
Thế nên họ chỉ để đèn sáng suốt đêm không tắt, ánh nến lay động cùng đêm dài dần qua.
Thoáng chốc đã sang năm mới.
……
Tháng giêng, khi nhà nhà đều bận rộn đi chúc Tết họ hàng thì Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước lại rảnh rỗi. Họ chỉ định ngày mùng bốn lên huyện đi hội làng mua sắm, tiện thể chúc Tết mấy người quen trên huyện.
Mùng một và mùng hai coi như ngày nghỉ. Hai người ở trong phòng, ngoài việc trêu chó ghẹo mèo thì cùng nhau ôn sách luyện chữ.
Diêu Chước hiện giờ đã học xong Thiên Tự Văn, viết được một tay chữ nhỏ ngay ngắn. Tuy so với con cháu gia đình thư hương thì chỉ là trình độ vỡ lòng, nhưng ở chốn thôn quê thế này đã là điều đáng quý.
Học chữ cũng cần có sự kết hợp giữa tiếp thu và thực hành. Nghiêm Chi Mặc một mặt khuyến khích Diêu Chước đọc thêm nhiều loại sách truyện mà y hứng thú, giải thích những chữ lạ cho y, mặt khác đưa giấy bút bảo y thử viết gì đó.
Diêu Chước vốn không biết văn chương chữ nghĩa, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng y viết những kinh nghiệm đúc kết được khi móc len, câu cú tuy còn lủng củng. Viết xong, có lẽ vì xấu hổ nên y không dám đưa cho Nghiêm Chi Mặc xem, cứ gấp lại rồi giấu dưới rổ kim chỉ.
Nghiêm Chi Mặc tôn trọng sự riêng tư của Diêu Chước nên chưa bao giờ cố tình xem trộm. Chỉ có một lần vô tình liếc thấy, tuy từ ngữ mộc mạc dễ hiểu nhưng lại khiến hắn nhớ đến những bài chia sẻ kinh nghiệm thủ công của các blogger kiếp trước.
Nhớ lại ban đầu hắn chỉ muốn tìm việc gì đó cho Diêu Chước giải buồn, không ngờ y lại thực sự yêu thích. Nếu sau này có thể phát triển thành một nghề nghiệp đàng hoàng thì cũng là một lựa chọn không tồi.
Khi Nghiêm Chi Mặc thuận miệng nhắc chuyện này trong bữa cơm, mới biết hai người lại có ý tưởng trùng hợp.
“Trước đây có không ít người bảo ta nên mang đồ đến tiệm vải hay phường thêu để ký gửi bán. Nhưng ta thấy chỉ dựa vào một mình ta làm thì không được bao nhiêu, không thành quy mô, việc buôn bán chắc cũng chẳng thuận lợi.”
Những suy nghĩ và lời khuyên này chung quy vẫn xuất phát từ ấn tượng cố hữu của thời đại. Ở thời này, nữ tử và ca nhi nhà giàu thì không bước chân ra khỏi cửa, nhà nghèo thì cũng chẳng có cơ hội ra ngoài làm việc, đa số chỉ thêu thùa may vá đem bán kiếm chút tiền lẻ.
“Ta thấy ngươi có thể mở một cửa tiệm trải nghiệm đồ thủ công*.”
(*là workshop đấy mọi người)
A Chước: Mờ mịt, đầu đầy dấu chấm hỏi.jpg
Đây là con đường làm giàu mà tôi chưa từng nghĩ tới……
Đừng nói nữa, tôi thấy hấp dẫn rồi đấy! Nếu hai cửa hàng mở cạnh nhau thì còn có thể kéo khách cho nhau nữa.
Ý tưởng của Nghiêm Chi Mặc tóm gọn là: Trong cửa hàng, ngoài việc bán thành phẩm do Diêu Chước làm, còn có thể bán cả bộ nguyên liệu tương ứng với mẫu đó. Khách không biết móc len? Không sao, mua xong có thể ngồi lại làm tại chỗ, chưởng quầy sẽ trực tiếp hướng dẫn.
Sở dĩ Nghiêm Chi Mặc nghĩ vậy là vì hắn nhìn thấy một cơ hội kinh doanh. Nữ tử và ca nhi vốn thiếu chỗ vui chơi giải trí. Nam tử có thể đến tửu lầu uống rượu, đến thanh lâu tìm vui, còn nữ tử và ca nhi thì chẳng có chỗ nào để đi.
Nếu Diêu Chước mở cửa tiệm này, vì chưởng quầy là ca nhi nên khách hàng tự nhiên không cần kiêng dè. Chỉ cần trang trí không gian kín đáo một chút, chắc chắn không lo vắng khách.
Diêu Chước nghe hiểu ngay, đây là muốn làm ăn với các tiểu thư khuê các và phu lang nhà giàu trên huyện. Quả thực, những món nước hoa, tinh dầu Nghiêm Chi Mặc làm ra giá cả đắt đỏ, người thường đâu mua nổi.
“Nếu có thể cung cấp cho họ một nơi giết thời gian, chỉ cần đặt ra quy định không cho nam tử tạp vụ vào, ta thấy chắc là làm được.” Diêu Chước tưởng tượng một chút, cảm thấy trong lòng rạo rực hẳn lên.
Nghĩ ngợi một lát, y lại cầm giấy luyện chữ lên.
“Vậy ta phải đọc nhiều sách hơn mới được. Nếu không đến lúc đó buôn bán với họ mà không có chuyện gì để nói thì ngượng ngùng lắm.”
Thế là Nghiêm Chi Mặc lại phải dẫn y đi hiệu sách, chọn vài cuốn thơ từ dễ hiểu cho y đọc, không học thuộc được thì hun đúc tâm hồn một chút cũng tốt.
Hai người định mùng bốn lên huyện đi hội làng, không ngờ mùng hai, trong thôn lại có chuyện náo nhiệt để xem.
Nhân vật chính không ai xa lạ, chính là Diêu Thanh – kẻ đã bỏ trốn theo trai lên trấn.
Nhà họ Diêu có hai ca nhi. Diêu Chước đã thành thân với Nghiêm Chi Mặc đàng hoàng nhưng tuyệt đối không bao giờ bước chân về nhà họ Diêu. Còn Diêu Thanh thì chẳng cưới xin gì, Diêu lão cha từng tuyên bố hắn mà dám vác mặt về sẽ đánh gãy chân.
Mọi người cứ ngỡ Diêu Thanh sẽ chẳng đời nào quay lại, ai ngờ mùng Hai Tết, hắn ta thế mà lại mò về.
Chỉ là bộ dạng khi về chẳng vẻ vang gì, thậm chí có thể gọi là tiều tụy.
Hắn khóc lóc kể lể bị tên họ Dư kia lừa gạt. Gã không những không giữ lời hứa đến cầu hôn cưới hỏi đàng hoàng, mà chẳng bao lâu sau đã dan díu với người khác. Diêu Thanh muốn bỏ về từ lâu nhưng bị Dư Mãng bắt lại.
Tên Dư Mãng này rất biết cách nắm thóp tâm lý ca nhi, cứ đánh một cái lại cho một quả táo ngọt, khiến Diêu Thanh cứ dùng dằng mãi cho đến tận bây giờ. Ngay cả đêm giao thừa, Dư Mãng cũng bỏ đi chơi bời ở chốn lầu xanh.
Diêu Thanh càng nghĩ càng uất ức, bèn lấy hết can đảm ra ngoài tìm người. Ai ngờ lại bắt gặp gã đang đi cùng một đám người, vô tình nghe được chuyện Dư Mãng nịnh bợ một vị lão gia nào đó coi trọng Diêu Thanh. Nghe ý tứ trong lời nói, Dư Mãng thế mà lại định gói ghém hắn đem tặng cho người ta, chỉ để đổi lấy một mối làm ăn mới!
Diêu Thanh hoảng loạn tột độ, vất vả lắm mới chờ đến mùng hai, tìm cơ hội trốn thoát khỏi Dư Mãng, bắt xe bò trốn về thôn.
Nghe chuyện hoang đường tày đình này, Diêu lão cha tức điên, vớ ngay cái đế giày định đuổi đánh hắn ra khỏi cửa. Vừa đuổi vừa đánh, Diêu Thanh thế mà trợn mắt ngất xỉu ngay tại chỗ. Vương đại phu được mời đến bắt mạch, kết quả… lại lòi ra một cái hỉ mạch!
Người đã ngất xỉu, lại đang mang thai, chung quy không thể ném ra ngoài đường tự sinh tự diệt được. Cuối cùng trưởng thôn phải đứng ra hòa giải, bảo nhà họ Diêu đưa Diêu Thanh vào nhà, tháng giêng đừng để người ta chê cười.
Ánh mắt cuối cùng Diêu lão cha nhìn mẹ con Ngô thị và Diêu Thanh gần như chứa đầy oán độc.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước nghe xong chuyện này, cả buổi trời không khép được miệng.
“Ta cực kỳ ghét hắn, nhưng cũng phải nói, nếu hắn cứ an phận ở trong thôn thì đâu đến nỗi xảy ra cơ sự ngày hôm nay?”
Đối với Diêu Thanh, Diêu Chước chỉ có một câu bình luận như vậy. Sau đó, y phủi vụn vỏ hạt dưa trên tay, rồi bốc một nắm nhân hạt dưa đã bóc sẵn bỏ vào cái đĩa nhỏ trước mặt Nghiêm Chi Mặc. Cảnh tượng này trông y hệt một chú sóc con đang tích trữ lương thực qua mùa đông, hào phóng chia sẻ số lương thực vất vả kiếm được cho người khác.
Nghiêm Chi Mặc cũng không rảnh rỗi, hắn đang dùng kìm nhỏ kẹp hạt óc chó. Trong chốc lát, trên bàn ngoài vỏ hạt dưa, vỏ óc chó còn có thêm một đống vỏ đậu phộng, hạt táo.
Diêu Chước rướn người, ngậm lấy miếng nhân hạt óc chó Nghiêm Chi Mặc đưa tới, môi mềm khẽ chạm vào đầu ngón tay hắn, cảm giác ôn nhuận mềm mại. Dù đến tận bây giờ Diêu Chước vẫn không thích ăn hạt óc chó lắm, cũng chẳng hiểu sao Nghiêm Chi Mặc cứ luôn miệng bảo ăn óc chó bổ não.
Dùng xong bữa tối, Nghiêm Chi Mặc đem toàn bộ số khoai tây mà Nguyên Bảo và Như Ý đã gọt vỏ, cắt thành những thanh dài đều nhau, rửa sạch rồi ngâm vào nước để giữ độ tươi. Sau đó, hắn pha hai bình gia vị lớn.
Do toàn bộ quá trình chế biến được livestream, không ít khán giả trên kênh chat đã học được công thức và làm theo.
Các chị em ơi tin tôi đi, làm cái nước chấm này giống chủ phòng thì chấm đế giày cũng ngon!
Đạo lý tôi đều hiểu, nhưng tại sao bạn lại muốn ăn đế giày?
Ngon thật sự! Ăn được cay thì cho nhiều ớt chút! Tuyệt cú mèo!
Trong khi mọi người còn đang bàn tán về loại gia vị chấm gì cũng ngon thì lại phát hiện chủ phòng đang làm món gì đó mới mẻ.
Nghiêm Chi Mặc cắt riêng một ít khoai tây thành những thanh nhỏ hơn, dưới ánh mắt kinh ngạc của Nguyên Bảo và Như Ý, hắn đổ rất nhiều dầu vào chảo, đun sôi rồi thả khoai vào chiên xèo xèo.
Mãnh liệt kiến nghị thêm tag “Ẩm thực” cho phòng livestream này!
Chủ phòng phải chịu hoàn toàn trách nhiệm cho việc giảm béo thất bại liên tiếp của tuiiii!
Nửa đêm canh ba ăn khoai tây chiên, đúng là không sợ béo mà! (hét chói tai) (bò lết)
Bên kia, trong nhà chính, Diêu Chước cũng đã gói ghém xong những món đồ nhỏ định mang đi bán. Nghĩ đến việc sau này mình cũng sẽ có sự nghiệp riêng, ánh mắt y nhìn những món đồ này càng thêm phần nóng bỏng.
Vừa cất cái bình đựng tiền đồng vào tay nải, y đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt của thức ăn. Rõ ràng vừa ăn tối xong không lâu, nhưng ngửi thấy mùi này, Diêu Chước lại thấy đói bụng.
Quay người lại, trước mắt y đã có thêm một đĩa khoai tây chiên vàng ruộm, cách làm lại không giống món khoai tây răng sói hôm nọ.
Vì cà chua chưa trồng ra nên không làm được sốt cà chua. Nghiêm Chi Mặc chỉ rắc một chút muối lên trên, vui vẻ vẫy gọi Diêu Chước:
“Lại đây lại đây, ăn khuya nào.”
Hết chương 82.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 82
10.0/10 từ 18 lượt.
