Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 76


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Nắng sớm xuyên qua khe cửa sổ rọi vào phòng trong, nhưng dưới lớp màn trướng buông rủ, ánh sáng trên giường vẫn mờ ảo dịu dàng.


Hai người đang ôm nhau ngủ say giữa gối chăn vẫn chưa tỉnh giấc, mãi cho đến khi một chú chim nhỏ hót vang trên cành cây hoa mới trồng ngoài sân. Không biết là đang gọi bạn hay tự hót một mình, nhưng tiếng hót lảnh lót ấy cũng đủ đánh thức một trong hai người.


Nghiêm Chi Mặc dụi dụi mắt, khẽ trở mình trong chăn. Cánh tay Diêu Chước đang gác trên người hắn hơi trượt xuống một chút, nhưng vẫn không làm gián đoạn giấc mộng đẹp của y.


Hồi tưởng lại đêm qua, đây tuy không phải lần đầu tiên hai người làm chuyện phu thê, nhưng có lẽ do bầu không khí ảnh hưởng, cả hai quấn quýt bên nhau mãi không thôi, khiến người ta muốn ngừng mà không được.


Nếu lúc này nhìn vào gáy của Diêu Chước, e là sẽ thấy những vết đỏ thắm tựa như màu lụa hỉ phục đêm qua, rực rỡ đến chói mắt.


Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng cử động, định lặng lẽ xuống giường. Nhưng chăn vừa bị vén lên, gió lạnh lùa vào cùng cảm giác trống trải bên cạnh khiến Diêu Chước giật mình tỉnh giấc.


“Phu quân.” Diêu Chước vừa mở miệng, chính y cũng bị giọng nói khàn đặc của mình làm cho hoảng sợ.


Những ký ức về sự hoang đường đêm qua ùa về trong đầu, khiến y nhất thời chỉ muốn chui tọt vào chăn nằm tiếp, không dám đối mặt với Nghiêm Chi Mặc.


Ai có thể ngờ rằng phu quân ngày thường đoan chính quân tử của y, mỗi khi đến lúc đó lại trở nên nhiều chiêu trò đến thế, dỗ dành y nói ra những lời mà ban ngày nhớ lại cũng khiến lỗ tai đỏ bừng.


Y chống tay định ngồi dậy, cả người đau nhức, nhưng vừa thấy Nghiêm Chi Mặc chỉ mặc áo trong ngồi bên mép giường, y vội nói: “Áo ngoài của ngươi đâu, mau mặc vào đi kẻo lạnh.”


Phu lang nhà mình đúng là mệnh hay lo, Nghiêm Chi Mặc xoay người đắp lại chăn cho Diêu Chước cẩn thận.


“Ngươi cứ nằm thêm chút nữa cũng không sao, quần áo tối qua Như Ý đã để hong trên lồng ấp cạnh chậu than rồi, đều ấm áp hết.”


Diêu Chước ở trong chăn âm thầm xoa thắt lưng, cảm giác như mình bị tháo rời thành hai đoạn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, y cũng không muốn nằm một mình trên giường, bèn cắn răng rời giường.


Sau khi hai người mặc xong quần áo, liền mở cửa gọi Nguyên Bảo và Như Ý.


Nước ấm và dụng cụ rửa mặt nhanh chóng được mang tới. Ở một gian khác, bữa sáng cũng đã được dọn lên.



Do hôm qua Nghiêm Chi Mặc đặc biệt dặn dò sáng nay ăn món gì thanh đạm dễ tiêu, nên Như Ý đã nấu một nồi canh gà mì sợi.


Có lẽ mùi cơm thơm bay ra tận cửa, mèo Thập Lục – kẻ mất tích từ tối qua sau khi đến nhà mới – đột nhiên từ đâu nhảy bổ ra. Nó nhảy phắt lên bàn, đi quanh bát mì của hai người ngửi lấy ngửi để.


Nghiêm Chi Mặc đẩy con mèo nhỏ sang một bên: “Mau xuống đi, kẻo lát nữa lại ăn phải cả miệng lông của mày.”


Tiểu li nô quất đuôi vào tay Nghiêm Chi Mặc một cái, rồi quay sang bò lên đùi Diêu Chước một cách quen thuộc, tìm tư thế thoải mái nằm xuống.


Diêu Chước cưng chiều xoa cái đầu nhỏ của nó, hỏi Cửu Nguyệt đang làm gì.


Nguyên Bảo và Như Ý bưng phần ăn của mình ngồi ăn ở một chiếc bàn nhỏ khác, nghe vậy Nguyên Bảo đáp: “Sáng sớm đã cho hai đứa nó ăn rồi ạ. Thập Lục ăn xong thì chạy mất, còn Cửu Nguyệt giờ này chắc vẫn còn đang ăn ở dưới hiên nhà trước.”


Quả nhiên, bữa cơm mới ăn được hai miếng, Cửu Nguyệt cũng l**m mép chạy vào. Phải nói rằng, nhà mới tuy rộng, nhưng có thêm Nguyên Bảo, Như Ý, lại thêm Cửu Nguyệt và Thập Lục, nên cũng không hề thấy quạnh quẽ.


Ăn xong bữa sáng, hai người để Cửu Nguyệt và Thập Lục ở lại trông nhà, dẫn theo Nguyên Bảo và Như Ý, Diêu Chước còn xách thêm một cái giỏ tre nhỏ, ra cửa đi về phía nhà cũ.


Cửa lớn vừa mở, mấy đứa trẻ con đang tụ tập tò mò nhìn vào trong sân thấy chủ nhân đi ra liền tản ra một chút. Diêu Chước thấy thế, bốc một nắm kẹo bọc giấy đỏ trong giỏ tre, đi tới chia cho chúng.


Hiện tại ở trong thôn, Diêu Chước ra cửa đều không đeo khẩu trang hay khăn che mặt nữa. Bà con lối xóm cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, phần lớn nhìn quen cũng chẳng còn kinh ngạc. Y phát hiện ra, khi bản thân đã nghĩ thông suốt, buông bỏ được mặc cảm thì cái nhìn của người khác cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tâm trạng của mình.


Lũ trẻ trước mắt cũng chỉ bị những viên kẹo hấp dẫn, chẳng đứa nào bận tâm đến vết sẹo trên mặt Diêu Chước.


Số kẹo này, theo lời Nghiêm Chi Mặc, là do hắn nhân lúc Diêu Chước không để ý, lén bảo Nguyên Bảo và Như Ý gói lại, gọi là “kẹo mừng”.


Ngày sau hôn lễ, ai gặp cũng có phần.


Tập tục này, theo như Diêu Chước biết thì ở thôn Thạch Khảm không có. Nhưng nghĩ đến mẹ Nghiêm Chi Mặc là người thôn khác gả tới, biết đâu đó là tập tục bên ngoại, nên Diêu Chước cũng không nghi ngờ gì.


Sáng nay y nhận lấy giỏ kẹo, định bụng làm theo lời Nghiêm Chi Mặc đi phát cho mọi người. Kẹo là thứ quý giá, chẳng khác gì phát tiền trực tiếp, trong thôn này cũng chỉ có nhà họ mới đủ tài lực làm vậy.


Lũ trẻ vốn tưởng sẽ bị người lớn mắng, không ngờ lại được cho kẹo, đứa nào đứa nấy nắm chặt lấy viên kẹo trong tay. Có đứa trốn ra chỗ vắng nhanh chóng bỏ vào miệng, cũng có đứa ba chân bốn cẳng chạy về nhà, chắc là muốn chia sẻ với người thân.


Nhìn gương mặt đỏ bừng vì vui sướng của bọn trẻ, Diêu Chước chợt hiểu ra ý nghĩa của việc phát kẹo mừng.



Hai phu phu nắm tay nhau đi đến nhà cũ, Phương Nhị Nương và mọi người đã bắt đầu bận rộn từ sớm. Thấy hai người đến muộn, ai nấy đều trao đổi ánh mắt ý nhị ngầm hiểu.


Ai dám bảo Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước không ân ái? Rõ ràng đã bên nhau hơn ba tháng rồi mà vẫn ngọt ngào như mật thế này cơ mà.


Diêu Chước tiến lên phát kẹo mừng. Phần của Phương Nhị Nương và Khương Việt được gói riêng trong giấy đỏ, mỗi gói có năm viên. Y đưa cho Phương Nhị Nương ba gói, Khương Việt một gói.


Hai người vừa thấy là kẹo liền chối đây đẩy bảo nhiều quá, nhận lấy ý nghĩa tượng trưng là được rồi, nhưng lại bị Nghiêm Chi Mặc đẩy trở lại.


Hắn giải thích ý nghĩa của kẹo mừng, lại nói: “Đều đã chuẩn bị sẵn rồi. Nhị tỷ, hai phần thêm này phiền tỷ mang giúp cho nhà Phương đại ca và Phương tam ca.”


Những thứ liên quan đến tập tục đều mang hàm ý tốt lành, hai người nghe vậy mới chịu nhận.


“Đúng là người đọc sách có khác, nhìn cái hộp giấy gấp nhỏ này cũng thấy đẹp mắt lạ thường.” Phương Nhị Nương cất kẹo kỹ càng, định bụng tan làm sẽ mang sang cho đại ca và tam đệ.


Khương Việt đưa phần của mình cho Thù ca nhi, để thằng bé tự chơi một mình.


Hiện giờ nhà mới đã xong, hôn lễ cũng đã bù đắp, nhưng việc cần làm vẫn còn rất nhiều.


Lát sau, Nguyên Bảo đi sang nhà Vương đại phu gửi kẹo mừng, thuận tiện mời luôn Điêu đại bá đang ở nhờ bên đó qua.


Vốn dĩ hôm qua Điêu Tường định đón Điêu đại bá về, nhưng ông còn nhớ thương việc tu sửa nhà cũ của Nghiêm Chi Mặc, sợ mình đi rồi thì việc này không đến tay mình quản nữa, nên nhất quyết ở lại một đêm. Điêu Tường nói thế nào ông cũng không đổi ý, cuối cùng đành mặc kệ ông lão cứng đầu này, tự đánh xe bò về trước.


Điêu đại bá đi theo sau Nguyên Bảo, bước vào nhà cũ mới thấy tâm mình cuối cùng cũng yên định.


Hiện tại ông cực kỳ thích làm việc cho vị Nghiêm đồng sinh này. Vừa không bị chỉ tay năm ngón vào chuyên môn, lại có rất nhiều ý tưởng thú vị. Quan trọng nhất là thanh toán tiền nong cực kỳ sòng phẳng.


Mấy năm nay ông ngồi chơi xơi nước ở nhà, đã lâu lắm rồi không cầm được những thỏi bạc nặng trĩu tay như thế này. Giờ sờ vào bạc trong ngực thôi cũng thấy vui rồi.


Khi người đã đến đông đủ, Nghiêm Chi Mặc trình bày ý định của mình:


“Ta có ý định mở rộng nhà cũ ra thêm một chút. Nhà bếp và phòng ấm giữ nguyên, nhưng phòng ấm cần xây thêm hai gian nữa, đập thông với nhau. Sân trước sẽ xây thêm dựa trên nền nhà chính, phòng ngủ cũ giữ nguyên, phần còn lại cải tạo thành xưởng làm nến. Sân sau dỡ bỏ chuồng gà, chuồng gia súc cũ, một nửa xây lán mới để phơi nguyên liệu. Một nửa xây thêm phòng mới làm xưởng xà phòng.”


Nghe hắn trình bày một hồi, những người có mặt trừ Điêu đại bá ra, cơ bản đều không tưởng tượng nổi diện mạo sau khi cải tạo của cái sân này.



“Nhà chính có thể xây thêm về phía bên này, đối diện chính là phòng ấm.”


“Sân sau hiện tại hơi nhỏ, đúng là cần mở rộng ra ngoài, việc này dễ thôi. Tường bao hiện tại vốn đã yếu, nhân cơ hội này đập đi xây lại luôn.”


“Lán phơi nguyên liệu nên dựng giàn gỗ, làm thêm mấy tấm phên che. Trời nắng thì phơi được, trời mưa chỉ cần kéo phên xuống che là xong, đỡ phải vội vàng thu đồ vào nhà.”


Điêu đại bá nói đến cao hứng, vẽ chi chít trên mặt đất. Nhưng nhìn kỹ sẽ thấy rất ra ngô ra khoai.


Việc chuyên môn cứ giao cho người chuyên môn, Nghiêm Chi Mặc chẳng chê được điểm nào. Yêu cầu duy nhất của hắn là không được làm chậm trễ việc sản xuất hàng ngày.


Vì thế Điêu đại bá tính toán sẽ sửa từ sân sau trước, khi sửa đến sân trước thì có thể tạm thời di dời xưởng nhỏ ở sân trước ra sau, việc gì cũng không lỡ dở.


Việc tu sửa nhà cũ này đơn giản, tính ra chắc chưa đến hai mươi lượng bạc. Sắp xếp xong xuôi, Điêu đại bá lập tức ra cửa tìm thợ.


Nghiêm Chi Mặc nhận ra, Điêu đại bá đúng là một người cuồng công việc, càng già càng dẻo dai.


Nhìn theo bóng lưng Điêu đại bá, hắn quay sang Phương Nhị Nương và Khương Việt nói:


“Nhị tỷ, Việt ca nhi, vừa rồi chắc hai người cũng nghe thấy, ta định giữ lại phòng ngủ và nhà bếp ở bên này. Ta và A Chước chắc chắn sẽ không về đây ở nữa, nhưng ở đây chứa rất nhiều dụng cụ và nguyên liệu, buổi tối không có người trông coi ta cũng không yên tâm lắm. Cho nên ta có ý này, không biết hai người có muốn chuyển sang đây ở không? Coi như là giúp ta trông coi xưởng ban đêm nên không thu tiền thuê nhà, còn chuyện ăn uống sinh hoạt thì hai người tự lo liệu là được.”


Khán giả trong phòng livestream sôi nổi bàn luận:


Đây chẳng phải là ký túc xá cho nhân viên sao? Lại còn miễn phí nữa chứ, phận làm công ăn lương như tôi xin để lại giọt nước mắt ghen tị.


Tôi nghĩ Nhị Nương và Việt ca nhi sẽ đồng ý thôi. Hai người họ một người ăn nhờ ở đậu, một người nhà cửa dột nát, nhìn thế nào thì chuyển sang đây cũng tốt hơn mà?


Có cách nào để mình được vào làm ở Nghiêm Chước Ký không! Online chờ! Gấp gấp gấp!


Trong hình ảnh, Phương Nhị Nương và Khương Việt nhìn nhau, không ngờ Nghiêm Chi Mặc lại có ý định này.


Muốn hỏi có nguyện ý hay không, phản ứng đầu tiên của họ thực sự là có.


Với Phương Nhị Nương, từ khi về nhà mẹ đẻ, nàng vẫn luôn ở nhờ nhà Phương lão tam. Tuy không đến nỗi chật chội không ở được, nhưng dù sao thêm một người là thêm chút bất tiện, nhiều lúc rất khó xử. Hơn nữa hai con trai của Phương lão tam sắp đến tuổi lấy vợ, đến lúc có người mới về, nàng tiếp tục ở nhờ lại càng không tiện.



Còn Khương Việt, tuy hắn có nhà riêng nhưng bên đó còn rách nát hơn nhà cũ họ Nghiêm vài phần, mùa đông lạnh như hầm băng. Một chốc một lát hắn chưa tích đủ tiền sửa nhà, nếu được ở tạm bên này thì ít nhất mùa đông này cũng dễ sống hơn nhiều.


Thấy hai người đều động lòng, Nghiêm Chi Mặc bổ sung: “Nếu cả hai người đều chuyển qua cũng vẫn ở được. Dù sao nhà chính cũng phải xây thêm, phòng ấm cũng mở rộng, đến lúc đó tiện thể xây thêm một cái giường đất nữa, chẳng tốn bao nhiêu công sức.”


Hai người nhận ra Nghiêm Chi Mặc đã suy tính rất chu toàn, lại đưa ra lý do hợp lý là cần người trông coi xưởng ban đêm. Vì thế Phương Nhị Nương và Khương Việt không do dự lâu, đều bày tỏ đồng ý chuyển sang.


Thấy mọi việc bên nhà cũ tạm thời đã ổn thỏa, Nghiêm Chi Mặc cùng Diêu Chước chui vào phòng ấm.


Thực ra mà nói, những thứ trong hai gian phòng này quan trọng hơn nhiều so với nến, xà phòng hay nước hoa.


Thời gian qua Nghiêm Chi Mặc cũng không ít lần vào chăm sóc, nhưng đợt rồi bận rộn quá, ngoài việc tưới nước định kỳ thì cũng hơi lơ là.


Hôm nay vào xem, khoai tây và ớt đều đã bắt đầu ra hoa.


Dựa theo chu kỳ sinh trưởng, khoảng một tháng sau khi ra hoa là có thể thu hoạch.


Hiện giờ xưởng trong nhà đã đi vào quỹ đạo, có dây chuyền sản xuất ổn định, đầu ra ổn định. Dù không mở rộng quy mô thì thu nhập cũng đủ cho Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước sống sung túc cả đời ở nơi thôn quê này.


Nhưng Nghiêm Chi Mặc nhìn xa hơn thế.


Chưa nói đến việc ớt ra đời sẽ tác động mạnh đến thói quen ẩm thực của người dân, thậm chí có thể khai sinh ra một trường phái ẩm thực mới như món cay Tứ Xuyên ở kiếp trước. Chỉ riêng khoai tây với sản lượng vượt xa các loại lương thực thông thường, vào lúc cần thiết chính là thứ cứu mạng người.


Hắn nhất định không thể để những mầm cây xanh tươi này chỉ dừng lại trong phòng ấm nhà mình, thậm chí không thể chỉ dừng lại ở thôn Thạch Khảm hay trấn Bạch Dương.


Tích tiểu thành đại, kiến tha lâu cũng đầy tổ.


Vụ xuân sang năm, hắn nắm chắc sẽ thuyết phục được dân làng Thạch Khảm dành riêng đất để trồng khoai tây.


Nhưng trước đó, hắn cần nghĩ cách chứng minh giá trị của những loại cây trồng này cho mọi người thấy.


Nghiêm Chi Mặc thu lại dòng suy nghĩ vào trong ý thức hải, ánh mắt hướng về hệ thống thương thành đã lâu không mở ra.


Thời gian qua tiền lời tích cóp được cũng kha khá rồi, đã đến lúc dùng tiền vào những việc quan trọng nhất.


Hết chương 76.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 76
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...