Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 75
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Theo lý thuyết, khi đón dâu, người nhà mẹ đẻ sẽ tìm cách làm khó tân lang ngay tại cửa phòng, đây vốn là một phần trong tập tục náo nhiệt của hôn lễ.
Nhưng cho dù các nữ tử và tiểu ca nhi trong phòng có tâm muốn nháo, nhìn điệu bộ của Diêu Chước hiện tại, hiển nhiên là y chỉ ước gì cửa mở ra thật nhanh, để Nghiêm Chi Mặc sớm đón mình đi mới tốt.
Thế nên sau khi cười đùa một hồi, cuối cùng chỉ có vợ trưởng thôn đứng ra tượng trưng hỏi vài câu đố đơn giản, đều là những câu mà người nhà quê không biết chữ cũng giải được. Nghiêm Chi Mặc tự nhiên đối đáp trôi chảy.
Sau đó, mọi người liền xúm lại trùm khăn hỉ lên đầu Diêu Chước rồi mở cửa ra.
Gần như cùng lúc đó, Nghiêm Chi Mặc bị đám hán tử đẩy vào.
Hắn nhìn Diêu Chước một thân hỉ phục lộng lẫy, đầu đội khăn hỉ đỏ thắm, chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh chẳng khác nào mấy tên trai tơ chưa từng kết hôn.
Nghĩ lại thì, đây chẳng phải là lần đầu tiên hắn kết hôn sau hai kiếp làm người sao?
Lần trước là con gà trống thay thế hắn bái đường, lần đó không tính.
Diêu Chước đang bị khăn hỉ che khuất tầm mắt, chỉ có thể nhìn xuống đất, giờ phút này nhìn thấy một bàn tay của Nghiêm Chi Mặc vươn về phía mình.
Ngay sau đó, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Tay áo hỉ phục rộng thùng thình của hai người xếp chồng lên nhau, rồi buông xuống, để lộ ra những đầu ngón tay hơi xanh nhạt vì lạnh.
Ngày thành thân, vốn dĩ phải mời đội nhạc đến thổi sáo đánh trống, tấu những khúc nhạc vui mừng. Nhưng rốt cuộc đây không phải tân hôn chính thức, lại chủ trương điệu thấp nên thủ tục này được lược bỏ.
Ngoài ra, nếu lúc này Diêu Chước có thể nhìn xuyên qua khăn hỉ ra bên ngoài, y sẽ phát hiện sân nhà mới cũng đã rực rỡ hẳn lên.
Vải đỏ, đèn lồng đỏ, giấy cắt hoa, đồng tâm kết… tất cả đã được chuẩn bị trước, mọi người nhân lúc hai người ở trong phòng, đã nhanh tay trang hoàng khắp nơi trong nhà. Phóng mắt nhìn lại, đâu đâu cũng tràn ngập không khí vui mừng.
Đám đông vây quanh tân nhân, cùng đi bộ đến nhà chính.
Mùa đông trời tối sớm, hoàng hôn ngắn ngủi, ánh chiều tà rất nhanh đã chìm vào khe núi.
Lúc này trong phòng đã thắp lên vô số nến đỏ. Đặc biệt là trên chiếc bàn giữa nhà, hai cây long phượng hoa chúc tinh xảo bắt mắt đã được thắp sáng. Ánh nến tỏa ra rọi sáng cả một vùng lớn, những họa tiết rồng phượng trên thân nến sống động như thật.
Hai vị trưởng bối là trưởng thôn và Vương đại phu đã sớm an tọa ở vị trí chủ tọa. Hai người hôm nay đều mặc bộ quần áo mới nhất, chỉnh tề nhất của mình để tham dự nghi thức khiêm tốn mà trịnh trọng này.
Con trai cả của trưởng thôn, người sẽ kế nhiệm chức vị trong tương lai, giờ phút này đứng trang nghiêm một bên, đảm nhận vai trò xướng lễ.
Theo tập tục cổ xưa, đây là đoạn trang nghiêm nhất trong buổi lễ.
“Nhất bái thiên địa ——”
Cầu mong duyên phận ba đời.
“Nhị bái cao đường ——”
Cả đời không còn khổ ải.
“Phu phu đối bái ——”
May mắn gặp được lang quân.
Cảnh tượng trước mắt thực sự quá mức cảm động lòng người.
Số lượng người xem trực tuyến trong phòng livestream đã vô tình tăng vọt lên gần 25.000 người, và vẫn đang tiếp tục tăng lên. Phòng livestream nhờ đó lọt vào top 3 bảng xếp hạng nhân khí trang chủ của nền tảng Câu Câu, thu hút thêm một lượng lớn người xem mới.
Là fan lâu năm theo dõi từ ngày đầu tiên, thấy cảnh này thật sự cảm xúc lẫn lộn quá.
Giơ tay! Tui cũng vậy! Còn nhớ lúc mới vào xem thấy Chước ca nhi cầm dao chém người, tui kiểu: ??? Giờ thấy họ hạnh phúc thế này, tui khóc mất (gạt lệ).
Không ngờ còn có cơ hội chứng kiến một hôn lễ chính thức, Mặc Bảo thật sự quá có tâm!
Ngày đại hỉ, tôi mừng hai cái ngư lôi nước sâu!
Tui mừng năm cái!
Trời ơi có chị gái phú bà ném hẳn mười cái kìa!!
Người mới đến, chủ phòng là tân lang sao? Vì nhan sắc này tôi cũng phải mừng lễ một cái!
Tới cũng tới rồi, mừng cái địa lôi vậy!
……
Dưới sự chứng kiến của hàng vạn người, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước chậm rãi đứng dậy.
Hai họ kết thân, một tờ hôn ước.
Gia lễ đã thành, lương duyên toại nguyện.
“Kết thúc buổi lễ ——”
“Đưa vào động phòng ——”
Khoảnh khắc này, mọi người sôi nổi vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Lũ trẻ con cũng nhảy cẫng lên, tung những bông hoa giấy đỏ rực lên không trung.
Rất nhanh, Diêu Chước đã được Khương Việt và Phương Nhị Nương một trái một phải dìu vào phòng ngủ. Tân lang thì phải ở lại bên ngoài tiếp đãi khách khứa.
Trong phòng ngủ đã có Như Ý ở lại hầu hạ. Chẳng bao lâu sau, một khay thức ăn lớn đã được bưng vào. Đừng nhìn Như Ý vóc dáng nhỏ, tuổi cũng nhỏ mà làm việc lại rất nhanh nhẹn.
Cô bé nhanh chóng bày biện bát đũa, rồi đỡ cánh tay Diêu Chước, dẫn y tới bên bàn:
“Phu lang, lão gia dặn rồi, ngài đói bụng thì cứ ăn trước. Hôm nay tuy khách ít, nhưng ngài ấy cũng không tránh được phải uống vài chén rượu, tiễn khách xong mới vào được.”
Dù sao tính ra cũng đã thành thân ba tháng, thực sự không cần quá câu nệ mấy cái lễ nghĩa rườm rà như nhịn đói, đội khăn voan ngồi chờ phu quân.
Diêu Chước vén khăn hỉ đặt sang một bên, cầm đũa lên, bảo Như Ý ngồi cùng mình, ăn một bữa cơm thật đàng hoàng chắc bụng.
Nghiêm Chi Mặc đã không còn đếm nổi ly rượu trong tay là ly thứ mấy tối nay.
Thực ra độ cồn của rượu thời đại này rất thấp, muốn uống say cũng khó. Nhưng ngặt nỗi nguyên thân trước kia ốm yếu chưa từng uống rượu, dù hiện tại sức khỏe đã khá hơn thì tửu lượng vẫn kém đến thảm thương.
Trong mắt người ngoài, Nghiêm Chi Mặc mới uống chẳng bao nhiêu mà trông đã như say lờ đờ. Vì những người có mặt đều là chỗ thân tình, chủ yếu là chúc mừng nhà mới lạc thành nên cũng chẳng ai cố tình chuốc say tân lang làm gì.
Thấy đêm đã khuya, trưởng thôn bèn chủ trì cho mọi người giải tán, chỉ giữ lại vài người giúp dọn dẹp bát đũa mang xuống bếp.
Nghiêm Chi Mặc được Nguyên Bảo hộ tống, lảo đảo bước đi không vững về phía phòng ngủ.
Đứng trước cửa, hắn dừng lại, dùng sức vuốt mặt.
Cảm giác say rượu này đối với Nghiêm Chi Mặc rất xa lạ. Đầu hơi nặng, bước chân hơi phiêu, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Ngón tay chạm vào khung cửa, đột nhiên hắn nảy sinh chút cảm giác “gần hương tình khiếp” (về gần đến nhà lại thấy hồi hộp lo âu).
Trong phút chốc, những mảnh ký ức vụn vặt về kiếp trước đau ốm, cô độc – thứ mà phần lớn thời gian hiện tại hắn đã không còn nhớ tới – bỗng ùa về trong tâm trí. Nay quay đầu nhìn lại, tất cả dường như đã trở nên xa vời vợi.
Khói trần bay chuyện cũ.
Cõi tục viết tân sinh.
Tiểu phu lang của hắn đang ở trong phòng chờ hắn. Chỉ có điều này là chân thực, và thế là đủ.
Trong phòng, Diêu Chước đã sớm nhận được tín hiệu từ Như Ý. Trước đó y đã trùm lại khăn hỉ, ngồi ngay ngắn, rụt rè ở giữa giường tân hôn.
Khi Nghiêm Chi Mặc bước vào, Nguyên Bảo và Như Ý đều ăn ý lui ra ngoài, khép cửa lại từ bên ngoài.
Nghiêm Chi Mặc từng bước tiến lại gần giường. Ngón tay Diêu Chước vô thức xoắn vào nhau, trong lòng cũng dâng lên một tia thấp thỏm như tân hôn thật sự.
Rất nhanh, qua lớp khăn hỉ, y lờ mờ thấy một bóng người đứng trước mặt mình.
Diêu Chước khẽ cắn môi, rũ mắt chờ đợi. Trong giây lát, chiếc khăn che phủ đỉnh đầu bất ngờ được vén lên, trước mắt bừng sáng, và y bắt gặp ánh mắt đang lặng lẽ chăm chú nhìn mình.
Y chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lên Nghiêm Chi Mặc.
Lang quân là phu quân, và cũng là phu quân của y.
Trong phòng ngủ, ánh nến đỏ lay động.
Nến do nhà mình làm ra, đương nhiên không tiếc mà thắp rất nhiều. Hai bên đầu giường và cuối giường đều đặt đèn lồng đứng, chiếu sáng rực rỡ cả gian phòng.
Nghiêm Chi Mặc ngắm nhìn Diêu Chước.
Tiểu ca nhi vốn không phải vẻ đẹp thanh tú, mà là nét đẹp nồng nàn rực rỡ (nùng lệ chước tuyệt). Nay được trang điểm nhẹ, dung nhan càng thêm nổi bật, trong mắt Nghiêm Chi Mặc lúc này, nói một câu khuynh quốc khuynh thành cũng không quá.
Hắn uống rượu, tinh thần có chút hoảng hốt, lỡ nhìn ngẩn ngơ đến thất thần.
Đến nỗi Diêu Chước bị nhìn lâu quá, trong lòng hoảng hốt, đôi tay không tự nhiên chốc chốc lại sờ cây trâm, chốc chốc lại chỉnh khuyên tai.
Một lát sau, Nghiêm Chi Mặc mới sực tỉnh. Hắn khẽ thở hắt ra, vén vạt áo hỉ phục ngồi xuống bên cạnh Diêu Chước.
Ở khoảng cách gần, mùi rượu có vẻ nồng hơn chút, Diêu Chước quan tâm hỏi: “Ngươi uống bao nhiêu vậy? Có thấy chóng mặt không?”
Lời vừa dứt, Nghiêm Chi Mặc đột nhiên đổ người về phía trước, đè lên người Diêu Chước, thuận thế ôm trọn y vào lòng, cùng ngã xuống lớp chăn đệm êm ái.
“Phu quân!”
Diêu Chước bị hắn đánh úp bất ngờ, lập tức ngã ngửa ra sau.
Trên giường có rải táo đỏ, đậu phộng, mang ý nghĩa sớm sinh quý tử, nằm lên hơi cộm người.
Diêu Chước vốn tưởng Nghiêm Chi Mặc vội vã muốn động phòng, nhưng một hồi lâu sau lại phát hiện phu quân nhà mình chỉ lặng lẽ ôm lấy mình mà thôi.
Y lại thử thăm dò gọi một tiếng: “Phu quân?”
Nghiêm Chi Mặc chớp mắt, như vừa hoàn hồn. Sau đó thình lình thốt ra một câu:
“A Chước, đêm nay ngươi đẹp lắm.”
Được khen ngợi trắng trợn như vậy, dù là từ Nghiêm Chi Mặc, Diêu Chước cũng không khỏi ngượng ngùng né tránh ánh mắt.
Nhưng Nghiêm Chi Mặc đâu dễ dàng buông tha, rất nhanh đã đuổi theo, đặt một nụ hôn lên môi y. Nụ hôn này nhẹ nhàng và lưu luyến hơn trong tưởng tượng, khi kết thúc, cả hai đều còn chút luyến tiếc chưa thỏa mãn.
Nghiêm Chi Mặc đưa tay gạt bớt đám lạc và táo đỏ vướng víu xuống đất, rồi ôm Diêu Chước nằm xuống giường, lưng tựa vào chiếc chăn hỉ mới tinh.
Đến lúc này, Nghiêm Chi Mặc mới hỏi câu hỏi đã giấu kín bấy lâu:
“A Chước, bất ngờ hôm nay, ngươi có thích không?”
Diêu Chước tựa đầu vào vai Nghiêm Chi Mặc, nghe vậy liền đáp: “Tất nhiên là thích. Còn ngươi nữa, nảy ra chủ ý này từ bao giờ? Ta thế mà nửa điểm cũng không hay biết.”
Nghiêm Chi Mặc nhếch môi cười: “Sao có thể để ngươi biết được, thế thì còn gọi gì là bất ngờ? Thật ra ta đã nghĩ chuyện này rất lâu rồi, sau đó nói trước với Nhị tỷ và Việt ca nhi, lén ngươi chuẩn bị.”
Hắn nắm lấy tay Diêu Chước: “Tuy thành thân chỉ là một nghi thức, nhưng nếu không có, ta luôn cảm thấy là một sự tiếc nuối.”
Hắn đổi giọng, nhắc lại chuyện con gà trống: “Huống chi cứ nghĩ đến việc lần trước ngươi phải bái đường với một con gà trống, ta liền cảm thấy… quả nhiên là không được.”
Câu này thành công chọc cười Diêu Chước. Y cười vui vẻ một lúc, rồi nhận ra khóe miệng mình cong lên mãi không chịu hạ xuống. Hóa ra khi con người ta hạnh phúc đến một mức độ nào đó, trái tim cũng sẽ vì quá đỗi đong đầy mà cảm thấy nhưng nhức.
Y dừng lại một chút, rồi khẽ nhổm nửa người trên dậy, hiếm khi chủ động vòng tay ôm lấy cổ Nghiêm Chi Mặc.
Lang quân trẻ tuổi vì hơi men mà gò má ửng hồng, mắt sáng tựa sơn, mũi dọc dừa, tuấn lãng như ngọc.
Trước nhan sắc này, Diêu Chước tự nhận mình không cầm lòng được.
Khi chậm rãi cởi bỏ áo ngoài hỉ phục, y thầm nghĩ: Coi như đây là phần thưởng khao Nghiêm Chi Mặc vì đã âm thầm chuẩn bị rất nhiều cho hôn lễ này đi.
Trướng rủ xuống, đèn chưa tắt.
Chính là lúc ——
Người hồng tụ, trướng lụa đỏ.
Quế thơm ngào ngạt, lậu* xa xôi.
(*đồng hồ nước, dụng cụ để đo thời gian thời cổ đại)
Ống kính phòng livestream lúc này chỉ còn thấy được ánh nến đỏ lay động, trăng sáng treo cao, và tiếng ngâm nga khúc Niệm Nô Kiều…
Hết chương 75.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 75
10.0/10 từ 18 lượt.
