Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 7


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Lúc này, một bộ phận khán giả trong phòng livestream cũng ngơ ngác y như Diêu Chước.


Cây sơn là cây gì? Quả của nó có ăn được không?


Nghe tên “cây cắn người” là thấy ghê rồi, có phải có độc không? Chủ phòng tốt nhất đừng đụng vào, đi tìm thứ khác đi.


Cảm giác là không ăn được, hơi thất vọng, tôi tưởng chủ phòng sẽ đi theo con đường ẩm thực chứ, khu làm ruộng không phải đều như thế sao?


Lầu trên, muốn xem đề tài ẩm thực thì ra cửa rẽ phải có đầy, sao lại vào đây gây sự chi?


U là trời, chủ phòng mới lên sóng bao lâu mà đã có lông chân (fan cuồng) rồi? Chỉ là một tên tiểu bạch kiểm cái gì cũng không biết làm, còn không cho người ta nói sao?


Đương nhiên, cũng có người trong nghề hiểu chuyện.


Tôi từng đọc trong sách, cây sơn là một loại cây công nghiệp, không ăn được nhưng có rất nhiều công dụng khác.


Thế mà lại có cây sơn hoang dã, hũ vàng đầu tiên của chủ phòng chắc chắn rồi! Cây sơn cả người đều là bảo bối đấy!


Trong khung hình, dưới sự giúp đỡ của Diêu Chước, Nghiêm Chi Mặc đã tìm được một cành cây rất dài.


Hắn giơ lên ướm thử, với chiều cao của hắn thì có thể đánh tới những cành cây thấp một chút. Thế là hắn vung tay mấy cái, vài quả rụng lác đác, nhưng hiệu quả không cao lắm. Hơn nữa chẳng được bao lâu, hắn đã cảm thấy cánh tay đau nhức, đành phải thu cành cây lại, tạm thời nghỉ ngơi một chút.


Ngược lại là Diêu Chước, tuy vẫn chưa hiểu quả của loại cây cắn người này có tác dụng gì, nhưng y vẫn đi vòng quanh gốc cây quan sát từ đầu đến cuối.


Đi được vài vòng, y dứt khoát cầm lấy cành cây mà Nghiêm Chi Mặc tạm thời đặt sang một bên, nói: “Phu quân, ngươi nghỉ ngơi trước đi, để ta thử xem.”



Tui biết ngay là sẽ có tình tiết này mà, công việc thể lực trong cái nhà này chung quy vẫn phải dựa vào Chước ca nhi thôi.


Càng ngày càng tò mò chủ phòng muốn lấy đống quả này về làm gì!


Dứt lời, Diêu Chước cầm lấy cành cây, giơ lên cao, dùng sức đánh mạnh vào những cành cây trĩu quả mà y đã ngắm sẵn từ trước.


Lần này hiệu suất cao hơn Nghiêm Chi Mặc nhiều, quả rụng rào rào. Vì mặt đất phủ một lớp lá rụng dày nên quả rơi xuống cũng không bị dập nát.


Đợi đến khi đánh xong những cành đã quan sát, Nghiêm Chi Mặc cũng học được cách dùng lực khéo léo từ Diêu Chước. Khi cầm lại cành cây, hắn đánh thuận lợi hơn không ít, ngặt nỗi thể lực của cơ thể này kém xa Diêu Chước, chẳng bao lâu lại thở hồng hộc.


Cũng may lượng quả đánh xuống đã cơ bản đủ dùng, hai người liền lấy giỏ ra, lần lượt nhặt quả ném vào. Cuối cùng, Diêu Chước còn tìm rất nhiều lá cây phủ lên trên, nhìn từ bên ngoài căn bản không phát hiện được bên trong đựng thứ gì. Làm vậy để tránh lúc về thôn bị người ta hỏi thăm lung tung, sinh chuyện thị phi.


Diêu Chước tốn nhiều sức hơn Nghiêm Chi Mặc, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.


Trước khi ra cửa hai người đều mang theo khăn tay sạch, Nghiêm Chi Mặc dùng cái của mình lau mồ hôi cho Diêu Chước. Sau đó hắn tìm một tảng đá xanh sạch sẽ, đỡ Diêu Chước ngồi xuống nghỉ ngơi, rồi lấy lương khô đã chuẩn bị sẵn ra ăn.


Bữa ăn đạm bạc, chỉ cốt để lót dạ. Rất nhanh hai người chia nhau ăn hết ba miếng lương khô, phủi sạch vụn bánh trên tay.


“Chân có đau không?” Trước khi đứng dậy, Nghiêm Chi Mặc lo lắng nhìn cái chân từng bị thương của Diêu Chước, nhìn đến mức khiến người ta ngượng ngùng, rụt chân vào trong.


“Đã sớm không đau rồi. Ngược lại là phu quân ít khi leo núi, lần này đi nhiều đường như vậy, chỉ sợ ngày mai sẽ đau lưng mỏi eo.”


Nghiêm Chi Mặc cảm thấy hơi bị đả kích: “Chước ca nhi, ngươi có cảm thấy ta quá vô dụng không?”


Diêu Chước lắc đầu thật mạnh: “Sao có thể chứ? Phu quân đọc nhiều sách thánh hiền như vậy, còn biết quả cây cắn người có thể kiếm tiền. Hơn nữa sức khỏe không tốt cũng đâu phải lỗi của ngươi, là do đại ca và đại tẩu của ngươi quá đáng thôi.”


Nghiêm Chi Mặc cười nói: “Ta vừa mới hái quả xong, ngươi liền tin là sẽ kiếm được tiền sao?”


Diêu Chước lúc này chuyển từ lắc đầu sang gật đầu: “Phu quân nói được thì nhất định là được.”



Trong giọng nói ấy tràn đầy sự tin tưởng chân thành, khiến lòng Nghiêm Chi Mặc ấm áp, trong nháy mắt tràn trề sức mạnh.


“Chước ca nhi tin tưởng ta như vậy, ta nhất định sẽ không làm ngươi thất vọng.” Hắn tính toán trong lòng một chút rồi nói với Diêu Chước: “Tiếp theo chúng ta đi chặt mấy cây trúc, ta có chỗ cần dùng, Chước ca nhi có biết rừng trúc trên núi này ở đâu không?”


Hôm nay Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước ở trên núi khoảng hơn hai canh giờ. Họ hái quả cây sơn, lại chặt mấy cây trúc, không chỉ vậy còn tiện tay hái thêm một ít sản vật vùng núi. Ví dụ như rau dại mọc bên bờ suối, tươi xanh mơn mởn, có thể xào hoặc nấu canh. Nấm cũng có rất nhiều loại, Nghiêm Chi Mặc không dám hái bừa, may mà Diêu Chước biết nhận biết, cuối cùng cũng gom được một nắm to.


Mấy thứ này mang ra trấn cũng đổi được vài đồng tiền, nhưng so với kế hoạch kiếm tiền của Nghiêm Chi Mặc thì chẳng bõ bèn gì. Vì thế họ không hái quá nhiều, một phần giữ lại ăn, một phần đem tặng cho nhà họ Phương.


Về chuyện này Diêu Chước không có ý kiến gì, bởi vì vừa rồi trên đường đi, Nghiêm Chi Mặc đã giải thích rõ ràng hắn định dùng quả cây sơn để làm gì.


Theo lời phu quân nói, vỏ quả cây sơn có thể chiết xuất ra một loại sáp sơn, sau khi đông đặc lại có thể làm thành nến. Không chỉ vậy, hạt cây sơn còn có thể ép dầu, dầu ép ra có thể ăn được, cũng có thể làm thành một thứ gọi là xà phòng, công dụng tương tự bồ kết nhưng tốt hơn nhiều.


Cuối cùng, bã dầu hạt sơn còn lại là thức ăn gia súc rất tốt. Nhưng theo hiểu biết của Diêu Chước, ít nhất những hộ nuôi heo ở thôn Thạch Khảm chưa ai dùng thứ này để cho heo ăn cả. Có lẽ sau này đợi nhà họ mua được heo, có thể thử xem sao.


Từ lúc nghe nói có thể làm ra nến, Diêu Chước đã có chút không kìm nén được sự kích động trong lòng.


Nến là đồ vật quý giá, người nhà nông có khi cả đời chỉ dám dùng trong những dịp trọng đại như cưới xin ma chay. Một cây nến trắng bình thường nhất cũng bán đến hai ba mươi văn. Vì thế người dân trong thôn ban đêm thường thắp đèn dầu, nhưng cũng dùng rất tiết kiệm.


Diêu Chước chưa từng nghĩ tới, có một ngày mình lại có thể làm nến để mưu sinh! Nghĩ đến đây, Diêu Chước đã nóng lòng muốn xem Nghiêm Chi Mặc làm nến như thế nào.


Nhưng không ngờ, kiến thức của phu quân y không chỉ dừng lại ở đó.


Bởi vì khi sắp xuống núi, Nghiêm Chi Mặc tình cờ gặp được một bất ngờ nho nhỏ. Đó là một sườn dốc hướng dương, mọc rất nhiều cây bụi nhỏ, trên cành treo không ít quả màu vàng chưa chín hẳn, nhìn xa trông hơi giống quả quýt.


Thấy Nghiêm Chi Mặc lại hứng thú với loại cây mới, Diêu Chước nhìn theo tầm mắt hắn, không nhịn được nhắc nhở vị phu quân “ngũ cốc chẳng phân biệt” của mình: “Phu quân, đó là quýt hôi, không ăn được đâu.”


“Hóa ra ở đây các ngươi gọi là quýt hôi à? Nghe cũng tượng hình đấy, nhưng ta muốn lại gần xem thử có phải là loại quả ta đang nghĩ đến không.”


Nghiêm Chi Mặc đi trước lên sườn dốc thoai thoải, rồi kéo tay Diêu Chước giúp y leo lên cùng.



Tay Diêu Chước nhỏ hơn tay Nghiêm Chi Mặc một vòng, nhưng đầy những vết chai sạn do làm việc quanh năm, tuy trắng trẻo nhưng có vẻ thô ráp. Còn bàn tay to rộng của Nghiêm Chi Mặc, nổi bật nhất là vết chai ở chỗ cầm bút, những chỗ còn lại do ít làm việc nặng nên lại còn non mịn hơn cả tiểu ca nhi.


Khoảnh khắc hai bàn tay nắm lấy nhau một cách tự nhiên rồi buông ra đều được ống kính ghi lại.


Xem hai vợ chồng leo núi mà thấy cảm giác năm tháng yên tĩnh ghê


Mặc Bảo lại phát hiện ra quả gì nữa thế? Quýt hôi? Quýt mà cũng hôi á? Chẳng lẽ định làm vũ khí sinh hóa?


chủ phòng chuyên đi tìm mấy loại quả không ăn được nhưng có ích


Khi lại gần, Nghiêm Chi Mặc hái một quả ngửi thử. Thứ này giống quả quýt, ngửi cũng có mùi thơm thanh mát của loại cam quýt, nhưng đúng là không ăn được.


“Cái này ta từng đọc trong sách, tên khoa học là ‘cẩu quýt’ (cam ba lá).” Nghiêm Chi Mặc đặt quả nhỏ vào lòng bàn tay Diêu Chước, giải thích: “Bởi vì trên cành có nhiều gai, nên còn có tên là ‘Tước bất trạm’ (chim sẻ không đậu được). Cái tên này khá thú vị nên ta nhớ kỹ.”


“‘Tước bất trạm’…” Diêu Chước lặp lại mấy chữ này, hiểu ra sự ảo diệu trong đó, cũng không khỏi giãn mặt cười: “Đúng là thú vị thật, phu quân ngươi biết nhiều quá.”


Nghiêm Chi Mặc được khen đến mức hơi ngượng, ho nhẹ hai tiếng rồi nói tiếp: “Vỏ của loại quả này có thể dùng để chiết xuất tinh dầu, hạt cũng có thể ép dầu, làm xà phòng hoặc là chất bôi trơn.”


Một câu nói ra ba cái danh từ mà Diêu Chước chưa từng nghe thấy, trong lúc nhất thời ánh mắt nhìn Nghiêm Chi Mặc càng thêm sùng bái.


Tuy chủ phòng xách thùng nước không nổi, nhưng đúng là hiểu biết rộng thật


Xà phòng là thứ mà dân xuyên không nào cũng biết làm, nhưng thường là dùng mỡ heo trộn tro, hóa ra còn có thể dùng hạt cây sao?


Bôi trơn, hắc hắc, bôi trơn


Chị em lầu trên, suy nghĩ của tui với bà giống nhau đó, hắc hắc


Nghiêm Chi Mặc cũng không biết bình luận lại đang phát điên cái gì. Sau khi xác định cả vạt sườn núi trước mặt đều mọc đầy cẩu quýt, hắn nhắc Diêu Chước cùng ghi nhớ địa điểm này.



Mùa quả cẩu quýt là từ tháng mười đến tháng mười hai hàng năm, hiện tại vẫn còn sớm một chút. Dù sao hắn đã tìm được cây sơn rồi, còn cẩu quýt thì đợi thêm chút cũng không muộn.


Lúc rời đi, Diêu Chước cứ ngoái đầu nhìn lại, luyến tiếc khu rừng quả dại mà trước đây y vẫn coi là tầm thường. Nghiêm Chi Mặc sợ y ngã, lần nữa nhẹ nhàng nắm lấy tay y, kéo về phía mình.


Diêu Chước lúc này mới ý thức được nãy giờ mình cứ thất thần.


“Chước ca nhi, không cần lo lắng có người hái mất quả đâu. Rốt cuộc người khác cũng không biết cẩu quýt có tác dụng gì, mà cho dù biết thì cũng không biết cách dùng.”


Dứt lời, hắn cẩn thận dắt Diêu Chước cùng đi xuống núi.


Trên đường về nhà, khó tránh khỏi gặp một số người trong thôn. Có người bắt chuyện hỏi họ lên núi làm gì. Diêu Chước đeo khẩu trang, im lặng không nói. Nghiêm Chi Mặc liền thuận miệng đáp là lên núi hái ít rau dại, tiện thể chặt mấy cây trúc về làm sào phơi đồ.


Đối với đôi phu phu này, người trong thôn đa phần đều có chút kiêng dè. Thứ nhất là biết Diêu Chước dám cầm dao liều mạng, thứ hai là thấy rõ thư sinh Nghiêm Chi Mặc này đối với anh ruột chị dâu còn chẳng nể nang, nói gì đến người ngoài? Vì thế dù có tò mò đến đâu, họ cũng chỉ đành nhịn, không dám tiến lên hỏi đông hỏi tây.


Nghiêm Chi Mặc mừng vì được yên tĩnh.


Mấy ngày sau đó, Nghiêm Chi Mặc một bên ngoan ngoãn uống thuốc dưỡng bệnh, một bên chuẩn bị xử lý số quả cây sơn đang phơi nắng.


Hắn cùng Diêu Chước đem số tre mang về hong khô, chặt thành từng đốt tròn, khoan lỗ ở đáy rồi để sang một bên làm khuôn đúc nến.


Sau đó lấy ra cuộn sợi bông mua từ người bán hàng rong, hai người hợp sức tết lại thành bấc đèn ba sợi một cổ.


Loại bấc đèn này cũng là do Nghiêm Chi Mặc kiếp trước lướt mạng tình cờ học được. Ba sợi tết thành một, khi cháy sẽ tự động bung ra, giúp bấc đèn cháy hoàn toàn, như vậy sẽ không cần phải thường xuyên cắt bấc nến như trong thơ cổ viết “Hà đương cộng tiễn tây song chúc” (Bao giờ cùng cắt nến bên cửa sổ tây) nữa.


Đợi khi bấc đèn làm xong, xỏ vào khuôn trúc, phần chuẩn bị này coi như hoàn tất.


Hai người lại đợi thêm ba ngày, đến khi số rau dại và nấm hái trên núi hôm đó đã ăn gần hết, Nghiêm Chi Mặc rốt cuộc cũng dọn ra một chiếc cối đá nhỏ, quyết định chính thức bắt đầu làm nến.


Hết chương 7.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 7
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...