Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 6
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Trong khung hình livestream, cảnh quay xa và cảnh quay gần tạo nên sự đối lập rõ rệt.
Ở phía xa, ba cha con nhà họ Phương đang vung tay ra sức làm việc. Phương lão tam bắc thang, dẫn con trai út leo lên mái nhà lợp lại cỏ tranh, còn con trai cả thì ở bên dưới hì hục đóng gạch mộc.
Còn ở gần ống kính, Nghiêm Chi Mặc đang đưa cho Diêu Chước xem chiếc khẩu trang mình vừa may xong.
Diêu Chước không ngờ Nghiêm Chi Mặc thực sự làm được, y đón lấy, nâng niu trong tay ngắm nghía.
“Đây lại là do phu quân tự tay may sao?” Diêu Chước nhìn đường cắt và mũi chỉ, tuy không thể gọi là tinh xảo tuyệt mỹ, nhưng cũng đủ tiêu chuẩn, khó giấu được vẻ kinh ngạc.
Phải biết rằng việc may vá thêu thùa xưa nay là đặc quyền của nữ tử và ca nhi, nam tử thường coi việc học những thứ này là điều đáng xấu hổ.
“Đã lâu không làm, có chút ngượng tay. Hai cái này coi như để luyện tập nên vẫn còn hơi thô ráp, sau này tìm được vải tốt ta sẽ làm cái mới cho ngươi, cái này dùng tạm để chắp vá, ngươi đeo thử xem.”
Diêu Chước cúi đầu nhìn kỹ lại.
Chỉ thấy vật này là một mảnh vải không mấy vuông vức, hai bên khâu hai dải vải nhỏ cắt ra. Ở giữa mảnh vải còn cố ý đi một đường chỉ, khiến cho khi đặt nằm phẳng, phần giữa hơi nhô lên chứ không hoàn toàn bằng phẳng.
Vì biết là dùng để che mặt nên Diêu Chước tạm thời đoán được cách đeo. Y tháo chiếc khăn vải bố trên mặt xuống, cũng không biết rằng trên mặt mình đã bị hằn một vệt đỏ nhạt.
Y cầm lấy cái gọi là “khẩu trang” trong miệng phu quân, đang định đeo lên mặt thì bị Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng đón lấy.
“Để ta giúp ngươi.” Nghiêm Chi Mặc nói xong liền vòng ra sau lưng Diêu Chước. Kiểu tóc của Diêu Chước vẫn giữ nguyên như lúc thành thân, nửa trên búi gọn, nửa dưới xõa tung, đây là quy tắc tóc của ca nhi đã lập gia đình.
Chỉ là tóc có hơi che khuất vành tai, Nghiêm Chi Mặc liền giúp y vén nhẹ mấy lọn tóc. Động tác này trong mắt người ngoài quả thực rất có hương vị “vợ chồng già”, khiến phòng livestream lại quét qua một loạt bình luận lên thuyền CP.
Sau khi thắt xong nút thứ hai, khẩu trang đã được đeo ngay ngắn.
Nghiêm Chi Mặc vòng lại phía trước ngắm nghía, thấy hiệu quả gần như những gì mình tưởng tượng, bèn lộ ra vẻ hài lòng.
Khẩu trang dùng vải bông màu xám đậm bình thường, nhưng lại càng tôn lên làn da trắng nõn của Diêu Chước. Mảnh vải vừa vặn che khuất nửa khuôn mặt dưới, lại nhờ đường may lập thể đơn sơ mà Nghiêm Chi Mặc cố ý tạo ra, cộng thêm sống mũi Diêu Chước vốn đã cao thẳng, nên tạo được hiệu quả chỉnh sửa dáng mặt rất tốt.
Màn hình livestream thức thời xoay một vòng quanh Diêu Chước, bình luận lập tức gào thét một mảng.
Nước mắt tui chảy ra từ khóe miệng rồi, xuýt xoa xuýt xoa
Tôi phải nói là, độ thời thượng hoàn toàn dựa vào mặt!
Tôi đeo khẩu trang = thần khí che xấu, mỹ nam tử đeo khẩu trang = món đồ thời trang
Không ai quan tâm đến tài may vá của Mặc Bảo sao? Ảnh giỏi quá… tui khóc chết mất!
Diêu Chước không biết có người đang nhìn mặt mình mà mê mẩn, y chỉ cảm thấy thiết kế của chiếc khẩu trang này rất ổn. Dây buộc có thể điều chỉnh độ dài ngắn tùy ý ở phía sau, sẽ không bị thít chặt, cũng không lo bị tuột.
Vì dùng vải bông nên rất thoáng khí, lại ôm sát độ cong của mũi chứ không ập hoàn toàn vào mặt, hít thở cũng thuận lợi.
Y đã quên lần cuối cùng nhận được quà của người khác là khi nào, có lẽ là một mẩu đường nhỏ mà đại ca mang về từ thị trấn khi đi làm thuê, trước lúc Ngô thị vào cửa.
“Cảm ơn phu quân.” Mắt y sáng lấp lánh, không giấu được niềm hân hoan khi nhận được món quà này.
Cuộc sống nhà nông đơn giản mà phong phú, khi bắt tay vào làm việc, thời gian trôi qua rất nhanh.
Đến chạng vạng tối, cha con nhà họ Phương quả nhiên làm việc rất nhanh nhẹn như lời đã hứa, vừa vá xong mái nhà, vừa sửa lại tường bao, còn dùng cành cây đan lại một cánh cổng sân mới.
Sau khi mọi việc kết thúc, tuy nói cái sân và căn nhà cũ này vẫn còn rất đơn sơ, nhưng may mắn là đã quy củ hơn trước, có chút dáng vẻ của nơi sinh sống.
Theo thỏa thuận trước đó, Nghiêm Chi Mặc đếm đủ 25 đồng tiền trả công cho Phương lão tam, trước khi họ đi còn dúi thêm mấy cái bánh bột ngô mới hấp.
Tiễn người nhà họ Phương xong, hai phu phu ăn cơm tối, rồi lại quét dọn trong ngoài một lượt cho sạch bụi đất, sắc trời lúc này cũng đã tối hẳn.
Nghiêm Chi Mặc rốt cuộc vẫn là người mới ốm dậy, chút sức lực tích cóp được nhờ nghỉ ngơi ban ngày đã dùng hết sạch, hắn cố gượng tinh thần rửa mặt xong, bước chân nặng nề đi về phía giường.
Bên mép giường, Diêu Chước đang khom lưng sửa sang lại chăn đệm.
Nhưng Nghiêm Chi Mặc chỉ cần nhìn qua vài lần là biết Diêu Chước đang dùng sự bận rộn để che giấu nỗi căng thẳng trong lòng. Bởi vì góc chăn kia đã phẳng đến mức không thể phẳng hơn được nữa, vậy mà Diêu Chước vẫn cứ kéo qua kéo lại, như không chịu ngồi yên.
Nghiêm Chi Mặc chợt nhận ra, đây là đêm tân hôn bình yên đầu tiên của họ sau đêm “động phòng hoa chúc” đầy binh biến và hỗn loạn. Mà xét đến chuyện xảy ra đêm qua, e rằng Diêu Chước vẫn chưa biết phải chung chăn gối với hắn như thế nào.
Về phần Nghiêm Chi Mặc, trong lòng cũng thấp thỏm không kém.
Sau một ngày chung sống, cộng thêm những hiểu biết về Diêu Chước qua cốt truyện, một người vốn đã cong thành nhang muỗi như Nghiêm Chi Mặc tin chắc rằng mình có hảo cảm với Diêu Chước. Nhưng hảo cảm này cần thời gian bồi đắp mới có thể trở thành thứ gọi là tình cảm, nếu không thì chẳng phải quá tùy tiện sao?
Còn cảm xúc của Diêu Chước lúc này càng phức tạp hơn, rốt cuộc trong mười hai canh giờ qua, y thực sự đã trải qua quá nhiều chuyện.
Hai người mang theo tâm sự riêng cởi áo lên giường, một chiếc chăn bông duy nhất đắp lên người cả hai, nhưng ở giữa lại ăn ý chừa ra một khoảng trống.
Nghiêm Chi Mặc nhìn lên mái nhà đơn sơ được ánh trăng chiếu rọi, tâm tư xoay chuyển, một lát sau mới mở miệng nói: “Chước ca nhi, ta biết ngươi gả cho ta là bị ép buộc chứ không phải tự nguyện, đêm qua cũng là ta có lỗi với ngươi trước.”
Người bên cạnh trầm mặc không nói, trong bóng đêm mà Nghiêm Chi Mặc không nhìn thấy, Diêu Chước lặng lẽ mím chặt môi.
Nghiêm Chi Mặc tiếp tục: “Ta nghĩ chúng ta đều cần một chút thời gian, cho nên… có một số việc không cần vội vàng. Chúng ta cứ tạm thời góp gạo thổi cơm chung, ta đảm bảo sẽ đối xử tốt với ngươi. Nếu sau này ngươi có ý định khác, ta cũng sẽ tôn trọng lựa chọn của ngươi.”
Bản ý của hắn khi nói những lời này là dùng tư duy hiện đại để xử lý mối quan hệ với Diêu Chước. Tự do yêu đương, tự do hôn nhân, hắn không thể tự tiện trói buộc Diêu Chước.
Nhưng hắn đã xem nhẹ việc những lời này đối với một ca nhi ở thời đại dị thế này là quá mức “vượt quy định”.
Những lời này lọt vào tai Diêu Chước lại giống như một đáp án đã được dự báo trước. Quả nhiên, Nghiêm đồng sinh không có tình cảm gì với y, cũng không muốn có y. Sự che chở và quan tâm của hắn, chắc hẳn đều xuất phát từ tu dưỡng của một người đọc sách, ít nhất là hiện tại, y không nên hy vọng xa vời điều gì…
Trong bóng tối, Nghiêm Chi Mặc nghe thấy Diêu Chước ừ một tiếng.
Hắn tự cho rằng mình đã nói rõ ràng và xử lý ổn thỏa chuyện này, tảng đá trong lòng rơi xuống, cơn buồn ngủ mãnh liệt ập tới.
Vượng Tài bay qua bay lại trong thức hải: Sẽ không đâu ký chủ, chúng ta sẽ căn cứ vào nội dung phát sóng để điều chỉnh thông minh. Khi thời gian nghỉ ngơi của chủ phòng vượt quá 30 phút, phòng livestream sẽ chuyển sang chế độ màn hình đen.
Nói xong nó lại bổ sung một câu: Xét thấy ban đêm là khung giờ cao điểm xuất hiện các hình ảnh nhạy cảm, chúng tôi cũng có cơ chế che chắn rất hoàn thiện nha ~
Nghiêm Chi Mặc bất hạnh thay đã hiểu ngay tắp lự.
Tuy nhiên hắn tin rằng cái cơ chế che chắn kia trong một thời gian ngắn nữa sẽ chưa cần dùng đến với hắn.
Hỏi xong vấn đề cần hỏi, hắn chào tạm biệt Vượng Tài rồi nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
…
Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ.
Khi Nghiêm Chi Mặc thức dậy, người bên cạnh đã không còn, ngay cả hơi ấm cũng đã tan hết, chứng tỏ Diêu Chước đã dậy từ rất sớm.
Quả nhiên khi ra đến sân, nhà bếp đã bốc lên làn khói lượn lờ. Diêu Chước không chỉ đun sẵn nước ấm để rửa mặt, mà còn nấu xong bữa sáng, thậm chí sắc xong cả thuốc uống buổi sáng.
Nghiêm Chi Mặc thực sự cảm nhận được sự chăm sóc tỉ mỉ chu đáo, nếm trải chút ngọt ngào của cuộc sống hôn nhân.
Ăn xong không chút chậm trễ, theo kế hoạch hôm qua, hai người mỗi người đeo một cái giỏ, hướng về phía sau núi xuất phát.
Trên đường đi Diêu Chước hỏi Nghiêm Chi Mặc muốn lên núi làm gì.
Lúc này vừa lên đường, Nghiêm Chi Mặc đã bảo Vượng Tài mở chức năng bình luận, câu được câu chăng nhìn những dòng chữ trôi nổi. Vì sáng sớm chưa có chuyện gì xảy ra nên bình luận đa phần là của những khán giả cũ vào điểm danh và chào hỏi chủ phòng.
Hắn liếc nhìn số lượng người xem đang tăng lên, nghe thấy câu hỏi của Diêu Chước bèn đáp: “Tục ngữ nói ‘dựa núi ăn núi, dựa sông ăn sông’, ta muốn xem thử sau núi có thứ gì đặc biệt có thể dùng làm nghề mưu sinh hay không.”
Nghe thì có vẻ giống một cuộc thăm dò không mục đích, chưa chắc đã có thu hoạch.
Nhưng vận may của Nghiêm Chi Mặc lại không tồi, đi theo Diêu Chước xuyên qua sau núi chưa đến một canh giờ, liền gặp một vạt rừng lớn có chủng loại cây khác biệt rõ rệt so với những nơi khác.
Khu vực này cỏ dại mọc um tùm, đường mòn không rõ ràng, hiển nhiên ít người lui tới. Trong không khí tràn ngập một mùi hương cỏ cây khác lạ hấp dẫn Nghiêm Chi Mặc bước tới.
Chưa đi được hai bước, tay áo đã bị người ta kéo nhẹ lại.
Nghiêm Chi Mặc quay đầu, bắt gặp vẻ mặt căng thẳng của Diêu Chước.
“Phu quân, phía trước chớ có đi, đó là cây cắn người!”
Nghiêm Chi Mặc nhướng mày: “Cây cắn người?”
Diêu Chước gật đầu thật mạnh: “Đúng vậy, khu rừng đó tà lắm, bất kể là lá cây hay thân cây đó, chỉ cần cọ vào da một chút là sẽ sưng vù lên, vừa đau vừa ngứa.”
Y vốn tưởng nói xong Nghiêm Chi Mặc sẽ lập tức rời đi, không ngờ phu quân nhà mình lại lộ ra vẻ mừng rỡ.
“Vậy càng phải nhanh chân đến xem! Chước ca nhi, nếu ngươi nói không sai, đây có thể là một rừng cây sơn!”
Cây sơn? Diêu Chước chưa từng nghe qua tên loại cây này, nhưng nhìn dáng vẻ của Nghiêm Chi Mặc, có lẽ trong khu rừng kia có thứ hắn muốn tìm.
Tuy nhiên đã biết có khả năng là cây sơn, Nghiêm Chi Mặc cũng vô cùng cẩn thận. Cái gọi là “cắn người” hẳn là chỉ phản ứng dị ứng của đại đa số mọi người với nhựa cây sơn, không thể thiếu cảnh giác.
Hắn nắm tay Diêu Chước đi về phía trước, mùi thực vật kỳ lạ trong không khí càng thêm nồng đậm. Nghiêm Chi Mặc ngửa đầu nhìn lên, thấy giữa những tán lá cành đã treo lủng lẳng những chùm quả tròn, phối hợp với hình dạng lá thuôn dài độc đáo kia, Nghiêm Chi Mặc gần như có thể kết luận: đây là một rừng cây sơn hoang dã!
Vì thế hắn cúi đầu nhìn xuống đất, tìm kiếm vài vòng, rất nhanh đã tìm thấy mấy quả cây sơn tự rụng.
Hắn trấn an nhéo nhẹ cánh tay Diêu Chước, dùng vạt áo bọc tay nhặt lên một quả. Lại nhặt một chiếc lá rụng, chà mạnh lên bề mặt quả vài cái, lớp vỏ quả bị cọ rớt, lộ ra phần nhân sáp bên trong.
Nghiêm Chi Mặc thở phào nhẹ nhõm, biết mình đoán đúng rồi.
Hắn cầm quả cây đó quay lại bên cạnh Diêu Chước, trên mặt tràn đầy vẻ nóng lòng muốn thử.
“Chước ca nhi, chúng ta hãy nghĩ cách đánh một ít quả của cây này xuống!”
Hết chương 6.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 6
10.0/10 từ 18 lượt.
