Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 63
Bị giam cầm trong khoảng thời gian này, Khương Việt không phải chưa từng suy đoán nguyên nhân mình bị bắt.
Nhưng hắn vốn tưởng rằng do mình là một ca nhi độc thân đi đêm nên mới bị kẻ xấu dòm ngó. Nào ngờ đối phương lại có chuẩn bị mà đến, hoàn toàn là nhắm vào phối phương làm xà phòng và nến của nhà Nghiêm Chi Mặc!
Mũi dao kề cổ, nói không sợ hãi là không thể. Khương Việt vì sợ hãi mà nhắm chặt mắt, không dám nhìn vào ánh mắt hung thần ác sát của đối phương.
Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo trong chớp mắt. Không biết có phải nhờ vậy hay không mà hắn ngược lại cảm thấy mình tỉnh táo hơn lúc mới tỉnh lại đôi chút.
Hắn cắn chặt răng, đầu óc quay cuồng tìm kiếm đối sách nhưng vẫn bế tắc.
Sự im lặng của hắn chọc giận gã đàn ông bịt mặt, gã hung tợn nói: “Đừng tưởng giả câm giả điếc là có thể lừa dối qua chuyện! Ngươi cũng không muốn Thù ca nhi nhà ngươi xảy ra chuyện gì chứ?”
Khương Việt nghe vậy giật mình, đột ngột mở mắt.
Gã đàn ông cho rằng đã chọc trúng tử huyệt của hắn, giọng điệu lập tức lộ ra chút đắc ý: “Muốn ta nói, ngươi nên thức thời một chút. Chúng ta chỉ cần phối phương, không màng đến những thứ khác trên người ngươi. Nhưng nếu ngươi không biết điều…”
Gã bất ngờ vỗ tay, từ trong bóng tối lại xuất hiện thêm hai bóng người, làm Khương Việt kinh hãi run lên.
Còn gã thì ung dung ngồi trở lại ghế, hai tay gác lên tay vịn, bắt chéo chân, thản nhiên thưởng thức màn kịch hay trước mắt.
Hai kẻ mới đến cũng dùng khăn vải che mặt, đang từng bước tiến lại gần.
“Ta thấy ca nhi này cũng có vài phần tư sắc. Tuy nói là đã có người dùng qua, nhưng thế cũng có cái thú vị riêng, chi bằng bồi mấy huynh đệ chúng ta tìm chút niềm vui!”
Hai tên lâu la tiến đến, ánh mắt nhớp nháp như rắn độc, nhìn chằm chằm khiến Khương Việt toàn thân khó chịu. Đã thế bọn chúng còn ghé sát tai hắn buông lời cợt nhả, nào là thủ tiết nhiều năm chắc đã sớm không chịu nổi cô đơn, cùng những lời lẽ tục tĩu khác.
Khương Việt từ run rẩy vì sợ hãi chuyển sang run rẩy vì giận dữ. Trong khoảnh khắc, hắn như hiểu ra điều gì, ra sức nhổ toẹt vào mặt gã đàn ông gần nhất!
“Các ngươi coi trời bằng vung, sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng! Dù thế nào đi nữa, ta cũng tuyệt đối không nói ra phối phương!”
Thấy gã đàn ông kia định mở miệng, Khương Việt quát lớn chặn họng: “Đừng hòng lôi Thù ca nhi ra lừa ta nữa! Nếu các ngươi thực sự bắt được Thù ca nhi, e là đã sớm áp giải thằng bé đến gặp ta rồi, hiện giờ chẳng qua chỉ là hư trương thanh thế mà thôi!”
Gã đàn ông thẹn quá hóa giận, đứng phắt dậy sải bước tiến về phía Khương Việt. Đi ngang qua tên đàn em chắn đường, gã còn hung hăng đẩy tên đó sang một bên.
Giây tiếp theo, gã vung tay, giáng một cái tát thật mạnh xuống mặt Khương Việt!
“Giỏi cho một tiểu ca nhi, mạng nằm trong tay ta mà còn dám mạnh miệng đến thế! Được! Đã kiên cường như vậy thì chờ xuống âm tào địa phủ mà đoàn tụ với con ngươi đi!”
Dứt lời, gã tung một cước, đạp Khương Việt ngã lăn ra đất cùng với chiếc ghế, rồi quay sang quát đám thủ hạ: “Các ngươi ở lại canh chừng hắn cho kỹ, nếu xảy ra sai sót gì thì liệu hồn mà cút xéo cho ta!”
…
Gã đàn ông bịt mặt rời khỏi hầm ngầm, bị ánh sáng đột ngột làm chói mắt.
Thì ra phía trên hầm ngầm này là hậu viện của một hộ dân bình thường. Bước vào nhà chính cũng không thấy manh mối gì đặc biệt, chỉ là một căn nhà ở thị trấn với đồ đạc đơn giản.
Bên chiếc bàn gỗ giữa căn nhà, có một người đàn ông đang ngồi, không ai khác chính là tiểu nhị của cửa hiệu Ngụy gia – Từ Thanh.
Trong tầm tay y là một chiếc chén gốm thô mẻ góc, bên trong còn thừa nửa chén trà nguội.
Môi miệng khô khốc nứt nẻ, nhưng y cũng chẳng buồn uống cạn chén trà, chỉ nôn nóng thay đổi tư thế ngồi liên tục, chốc chốc lại ngó ra phía cửa.
Mãi đến khi một bóng người cao lớn bước vào phòng, y mới vội vàng đứng bật dậy.
“Hổ gia! Ca nhi kia đã chịu nhả ra chưa?”
Người được gọi là Hổ gia này chính là một trùm du côn ở trấn Bạch Dương, đại danh Tùy Hổ, thế lực còn lớn hơn đám Tam Thặng nhiều.
Ở trấn Bạch Dương này, nhắc đến tên gã, dù là dân giang hồ hay người làm ăn buôn bán đàng hoàng đều không dám phật ý hắn.
Gã vào phòng, ngồi phịch xuống ghế như đại mã kim đao, cầm lấy ấm trà trên bàn, ngửa cổ rót thẳng vào miệng.
Uống xong, gã quệt miệng, đặt mạnh ấm trà xuống bàn làm cái bàn rung lên bần bật, khiến Từ Thanh sợ hãi nuốt nước bọt.
Tùy Hổ dường như rất hưởng thụ vẻ sợ sệt của người khác trước mặt mình. Gã dùng ngón tay cạo cạo khóe miệng, cười nhạo: “Nhìn cái gan chuột nhắt của ngươi kìa, nam tử hán đại trượng phu mà như thế thì làm nên trò trống gì! Trách không được làm ở cửa hiệu mấy năm trời vẫn chỉ là tên tiểu nhị một tháng hai đồng bạc!”
Từ Thanh tuy gan bé nhưng được cái có mắt quan sát và tài ăn nói.
Vừa nghe Tùy Hổ nói vậy, y lập tức nịnh nọt: “Đúng là như thế nên mới phải nhờ cậy Hổ gia chiếu cố nhiều hơn! Vụ này thành công, chưởng quầy bọn ta sẽ có hậu tạ riêng, chắc chắn không thiếu phần tốt của ngài!”
Tùy Hổ nhổ toẹt bãi đờm xuống đất, đầu ngón tay mân mê một lưỡi dao mỏng không biết móc từ đâu ra. Nhìn qua thì thấy lưỡi dao đã mòn vẹt, lên nước bóng loáng.
“Vậy thì về nói với chưởng quầy nhà ngươi, ca nhi này cứng đầu hơn ta tưởng. Không dùng biện pháp mạnh e là khó mà cạy miệng được, nhưng ta còn một cách.”
Từ Thanh vội nói: “Xin ngài cứ phân phó!”
Tùy Hổ nhướng đôi lông mày rậm như hai con chạch chết, cười xấu xa: “Trước đây ngươi bảo ta ca nhi này có đứa con trai, tuổi còn nhỏ, giống hệt tiểu cha nó, mặt mũi trắng trẻo. Vừa nãy ta ở trong đó dùng an nguy của thằng bé dọa hắn một chút, quả nhiên hắn sợ mất mật. Chi bằng ngươi về bảo chưởng quầy chi thêm ít tiền, ta dẫn huynh đệ vào thôn nghĩ cách bắt luôn thằng nhãi con kia về. Đến lúc đó trói lại ném trước mặt hắn, xem hắn còn dám không khai nữa không!”
Từ Thanh nghe xong liền thấy không ổn, nhưng Tùy Hổ hung thần ác sát, gã chỉ đành căng da đầu nói: “Hổ gia, ngài quả nhiên anh minh. Chỉ là chưởng quầy chúng tôi dặn, đợi lấy được phối phương thì chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không! Bắt một ca nhi, người khác chỉ nghĩ hắn bị mẹ mìn bắt cóc, sau này thả về, hắn cũng chẳng dám nói lung tung vì danh tiết của quả phu lang là quan trọng nhất. Nhưng nếu bắt thêm cả con trai hắn, chẳng phải là nói rõ cho người trong thôn biết chuyện này có uẩn khúc sao?”
Tùy Hổ nghe Từ Thanh nói, mũi hừ lạnh một tiếng, đập bàn quát: “Cái này không được, cái kia cũng không xong! Chúng ta tuy nhận tiền làm việc nhưng cũng không phải để các ngươi sai khiến! Vừa muốn phối phương lại vừa muốn sạch sẽ không dính líu quan lại, nằm mơ giữa ban ngày à!”
Từ Thanh cúi đầu không dám ho he, trong lòng thầm rủa chưởng quầy nghĩ ra cái ý tưởng ngu ngốc gì không biết. Nếu cho y chọn lại, thà làm tiểu nhị thêm mấy năm nữa chứ nhất định không nhận lời đi tìm Tùy Hổ.
Ngay sau đó, y lại phải dùng lời ngon ngọt khuyên giải một hồi, Tùy Hổ mới chịu nghe, tạm thời từ bỏ ý định bắt cóc con trai Khương Việt.
Chờ Từ Thanh đi rồi, Tùy Hổ càng nghĩ càng nhớ đến tư vị của ca nhi đang bị nhốt dưới hầm, đặc biệt là đôi mắt trong veo như hạt mã não đen láy kia.
Nghĩ đến đây, gã thở hắt ra một hơi đầy tà niệm, đưa tay vào trong áo gãi gãi ngực, rồi khoác áo ngoài lên, định bụng quay lại lầu xanh tìm nhân tình giải khuây.
Chỉ là Tùy Hổ không ngờ rằng, tình cảnh nhân tình của gã lúc này cũng chẳng khá khẩm gì.
Người được Bùi Triệt ủy thác là một thiếu niên thân thủ phi phàm tên là Biện Thắng, từ nhỏ bị bỏ rơi ở chùa, được các nhà sư nuôi lớn.
Lớn lên có lẽ do không có duyên với cửa Phật nên không xuống tóc xuất gia mà một mình hành tẩu giang hồ, tình cờ quen biết Bùi Triệt. Hai người chỉ hận gặp nhau quá muộn nên đã kết nghĩa huynh đệ.
Cậu ta vốn định đến Liên Hương Lâu dò la xem gần đây có mua quan nhi mới hay tôi tớ nào không. Ai ngờ lúc đang rình trên mái nhà lại tình cờ nghe được hai tiểu quan nhi nói chuyện phiếm, trong đó có một người ăn mặc đầy vẻ châu quang bảo khí.
Qua cuộc đối thoại, Biện Thắng biết được tiểu quan nhi này có hoa danh là Mộc Cẩn, chính là nhân tình của trùm du côn Tùy Hổ.
Y nhắc đến việc gần đây Tùy Hổ đang làm một vụ lớn với cửa hiệu Ngụy thị danh tiếng lẫy lừng trên trấn. Chờ sự việc thành công sẽ kiếm được mấy trăm lượng bạc, đến lúc đó không những trả hết nợ cờ bạc mà biết đâu còn có thể chuộc thân cho y.
Biện Thắng nghe đến đây liền dỏng tai lên, bởi cậu nhớ Bùi Triệt từng nhắc qua chuyện cửa hiệu Ngụy thị từng muốn làm ăn mảng nến thực vật nhưng bị từ chối.
Biện Thắng đảo mắt suy tính một hồi, rồi xoay người lẻn lên lầu ba, nấp sẵn trong phòng Mộc Cẩn.
Đợi Mộc Cẩn trở về phòng, cậu bất ngờ hiện thân. Mộc Cẩn kinh hãi định hét lên thì đã bị điểm huyệt câm.
Kẻ hèn mọn như tiểu quan nhi ở lầu xanh hạng hai này đâu đã thấy trận thế này bao giờ, hai chân lập tức run lẩy bẩy.
Người tới không nhanh không chậm nói rằng mình không cướp của, không ham sắc, cũng không giết người, chỉ đến để hỏi vài câu.
Mộc Cẩn liều mạng chớp mắt ra hiệu sẽ không lên tiếng mới được giải huyệt.
Sau một hồi dọa nạt, kẻ thần bí hỏi gì, y đáp nấy. Có thể thấy y cũng là kẻ hám hư vinh và tham sống sợ chết.
Vì thế chỉ chưa đầy nửa nén nhang sau, Bùi Triệt đã biết được Tùy Hổ và cửa hiệu Ngụy thị đang thực hiện một phi vụ mờ ám, dường như có liên quan đến một ca nhi.
Hỏi thêm nữa thì Mộc Cẩn cũng hoàn toàn mù tịt.
Biện Thắng dọa y không được nói lung tung, nếu không sẽ có vô vàn cách khiến y biến mất không một tiếng động. Mộc Cẩn gật đầu lia lịa. Đợi khi người kia nhảy qua cửa sổ biến mất, y mới đổ sụp xuống ghế, mồ hôi đầm đìa, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.
Biện Thắng là người lanh lợi, trước khi báo tin cho Bùi Triệt, cậu còn ghé qua đầu đường gần cửa hiệu Ngụy thị, tìm hai nhóc ăn mày thường xuyên xin ăn ở đó.
Chỉ tốn vài đồng bạc lẻ đã dò được tin tức hữu dụng. Tiểu khất cái nói gần đây từng thấy một tiểu nhị của cửa hiệu Ngụy thị lén lút gặp thủ hạ của Tùy Hổ ở con hẻm phía sau.
Vì Tùy Hổ danh tiếng lớn nên đám ăn mày lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm đều biết mặt thủ hạ của hắn, nhưng tên tiểu nhị kia thì bọn chúng không biết tên.
Bùi Triệt đã nắm chắc trong lòng, không chậm trễ, hào phóng đến trạm dịch thuê một người đưa tin cưỡi ngựa, trả thêm tiền để hắn phi nước đại đến thôn Thạch Khảm báo tin.
Vài canh giờ sau, Nghiêm Chi Mặc cùng Diêu Chước, cả hai đều phong trần mệt mỏi, xuất hiện tại Tây Song Các.
“Sao A Chước cũng đi theo thế này? Vết thương của đệ ấy mới sắp lành, đừng để bị va chạm nữa.”
Thích Đăng Hiểu bụng mang dạ chửa, cả ngày nay cũng lo lắng không yên. Giờ thấy Diêu Chước đến, y vội kéo người ngồi xuống rồi trách nhẹ.
“Việt ca nhi gặp chuyện, ta làm sao yên tâm ngồi ở nhà được, nên nằng nặc đòi phu quân đưa đi cùng, vốn hắn cũng không chịu đâu.”
Diêu Chước biết mình đến cũng không giúp được gì nhiều, nhưng thà đi còn hơn ngồi nhà thấp thỏm chờ tin.
Bốn người mặt đối mặt, nghe Bùi Triệt kể lại đầu đuôi câu chuyện, ai nấy nhìn nhau đều nhận thấy sự việc vô cùng nan giải.
Ngồi một lát thì Biện Thắng cũng đến. Sau màn giới thiệu, Biện Thắng uống ngụm trà rồi thuật lại những đặc điểm nhận dạng của tên tiểu nhị cửa hiệu Ngụy thị theo lời miêu tả của tiểu khất cái.
Không đợi Nghiêm Chi Mặc mở miệng, Diêu Chước là người đầu tiên phản ứng lại.
“Là Từ Thanh!”
Hết chương 63.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 63
10.0/10 từ 18 lượt.
