Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 62
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Khương Việt mất tích sang ngày thứ hai, bầu không khí nôn nóng bao trùm toàn bộ Nghiêm gia.
Phương Nhị Nương làm việc một mình bên ngoài, cứ chốc chốc lại ngó ra cổng sân, rồi lại thở dài thườn thượt.
Còn trong phòng, Diêu Chước đã không biết là lần thứ mấy trong ngày để kim thêu đâm vào tay mình.
Y tâm thần không yên, nhìn chằm chằm giọt máu rỉ ra trên đầu ngón tay đến ngẩn người, rồi lại đưa lên môi, nhẹ nhàng m*t đi.
Trên mặt giày đang thêu dở dính một vệt máu nhỏ, Diêu Chước nhìn một lúc, đặt sang một bên, định bụng lát nữa sẽ chấm chút xà phòng cọ sạch.
Cửu Nguyệt và Thập Lục hai hôm nay dường như cũng cảm nhận được tâm trạng chủ nhân đang trầm xuống, không còn nô đùa tùy hứng như mọi ngày. Phần lớn thời gian chúng đều im lặng nằm ngoan ngoãn bên cạnh Diêu Chước. Nếu y đưa tay sờ đầu chúng, chúng sẽ thích ý ngửa bụng ra, chọc cho gương mặt Diêu Chước giãn ra đôi chút.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Diêu Chước nhìn sắc trời, trong lòng vừa ngóng trông Nghiêm Chi Mặc – người đã cùng trưởng thôn lên trấn báo quan – mang về tin tức tốt, lại vừa sợ hắn tuy trở về nhưng lại mang theo tin dữ.
Y và Khương Việt là đôi bạn từ thuở thiếu niên, trải qua bao năm mới xóa bỏ hiềm khích lúc trước, tính đến nay mới được hơn tháng.
Hiểu lầm nhiều năm, tổn thương chưa dứt vẫn nằm ngang giữa hai người, giống như món đồ sứ có vết nứt được tu bổ lại, dù tay nghề thợ gắn sứ có tinh diệu đến đâu thì vẫn có thể tìm thấy khe hở.
Bọn họ ở chung tóm lại vẫn xen lẫn chút xa lạ và khoảng cách. Thế nhưng khi Khương Việt ly kỳ mất tích, Diêu Chước mới ý thức được, đối phương chung quy vẫn là người bạn tốt nhất của y ngày xưa.
Là người bạn mà cho dù phu quân của hắn không chịu đứng ra làm chứng cho mình, cuối cùng lại để người duy nhất biết chuyện phải vùi th*n d*** hoàng thổ, chính bản thân y cũng sẽ lựa chọn buông bỏ tất cả vì người bạn này.
Suy nghĩ của Diêu Chước đang dập dờn giữa quá khứ và hiện tại thì nghe thấy tiếng Nghiêm Chi Mặc ra lệnh cho lừa dừng lại văng vẳng từ xa.
Trong sân, Phương Nhị Nương cũng giật mình, vội vàng lau tay, vào nhà giúp Diêu Chước đẩy xe lăn.
Khi xe lăn ra đến sân, Nghiêm Chi Mặc đã tạm buộc con lừa vào cọc gỗ trước cửa, đang sải bước đi vào.
“Phu quân, có tin tức gì không?” Diêu Chước ngồi trên xe lăn, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Chi Mặc.
Nghiêm Chi Mặc không nỡ làm y thất vọng, nhưng cũng không thể không nói sự thật.
“Vẫn chưa có.”
Giọng nói lộ ra vẻ khàn đặc.
Ánh mắt Diêu Chước tối sầm lại, phía sau Phương Nhị Nương cũng khẽ lắc đầu theo.
Khương Việt là một ca nhi, tuy thủ tiết nhiều năm nhưng vẫn còn trẻ, dung mạo lại ưa nhìn, mà lại mất tích trong đêm mưa…
Thực ra rất nhiều người đã nghĩ đến kết cục xấu nhất, chỉ là những người thân cận như họ đều không muốn chấp nhận mà thôi.
Diêu Chước miễn cưỡng thu lại cảm xúc, đến khi nhận ra thì tay mình đã nằm gọn trong tay Nghiêm Chi Mặc.
Y yên tâm phần nào, giờ phút này ở cự ly gần, thấy môi Nghiêm Chi Mặc khô khốc, lòng y chợt thắt lại.
“Trong phòng có nước trà, chàng vào nghỉ ngơi một chút đi.”
Nghiêm Chi Mặc trời vừa sáng đã đánh xe cùng trưởng thôn lên trấn, đi lại mất mấy canh giờ, sớm đã khô miệng đắng lưỡi, tứ chi rã rời.
Nghe vậy hắn cũng không gượng ép nữa, đẩy xe lăn của Diêu Chước đi vào trong phòng.
Phương Nhị Nương biết ý không quấy rầy hai phu phu nói chuyện, tự đi ra cổng, định dắt con lừa vào chuồng gia súc.
Vào phòng, Nghiêm Chi Mặc ngồi xuống, rót liền ba chén trà ấm uống cạn mới cảm thấy cổ họng đang bốc khói được xoa dịu đôi chút.
Diêu Chước ở bên cạnh giúp hắn bóp vai. Đánh xe luôn phải gồng vai nắm dây cương, thời gian lâu dễ bị đau nhức vai cổ. Nghiêm Chi Mặc từng nhắc qua một lần, y liền nhớ kỹ.
Đợi cổ họng Nghiêm Chi Mặc đỡ hơn, hắn mới kể lại từng chuyện mắt thấy tai nghe trên trấn.
Sáng sớm hôm qua, Thù ca nhi gõ cửa tìm đến, họ mới biết Khương Việt cả đêm không về.
Lập tức báo cho trưởng thôn, tập hợp trai tráng trong thôn, dọc theo đường từ thôn Thạch Khảm đến thị trấn tìm kiếm kỹ càng.
Chưa nói đến đây là lệnh của trưởng thôn, người trong thôn dù ngày thường kiêng dè Khương Việt, nhưng ai cũng biết hiện tại Khương Việt đang làm việc cho nhà Nghiêm đồng sinh. Mà Nghiêm đồng sinh gần đây kiếm được tiền nên nổi như cồn, chẳng ai muốn đắc tội.
Nhờ lý do đó mà người trong thôn tìm kiếm cũng coi như tận tâm tận lực, nhưng một ngày trôi qua, vẫn không có kết quả.
Một ngày trôi qua, sự việc không thể trì hoãn thêm, vì thế hôm nay, Nghiêm Chi Mặc đã cùng trưởng thôn lên trấn báo quan.
Bởi vì án kiện không được phép báo vượt cấp, nên không thể trực tiếp lên huyện nha mà chỉ có thể đến trấn thôi.
Đến nơi mới biết, loại án mất tích này ngay cả trấn cũng chẳng mặn mà tiếp nhận, đặc biệt là thôn Thạch Khảm còn có “tiền án”.
Trước đây Diêu Thanh lén lút tư tình, cuỗm tiền bỏ trốn, Diêu gia cũng từng đến báo án mất tích.
Lần đó Diêu gia đút lót tiền bạc, nha sai trấn thự cũng miễn cưỡng để tâm giúp họ tìm, kết quả cuối cùng tra ra Diêu Thanh bỏ trốn cùng với gian phu.
Chuyện đồi phong bại tục này hại trưởng thôn bị trấn trưởng mắng cho một trận té tát, chỉ trích thôn Thạch Khảm nề nếp không nghiêm, bắt trưởng thôn về dạy dỗ lại dân làng, đừng làm mất mặt trấn Bạch Dương.
Lần này trưởng thôn lại đến, trấn trưởng trực tiếp nâng chén trà lên, nhướng mắt, bộ dạng vô cùng mất kiên nhẫn.
Mãi đến khi Nghiêm Chi Mặc đứng ra hành lễ đúng mực, rồi bày tỏ thân phận đồng sinh, sắc mặt trấn trưởng mới dịu đi đôi chút.
Trấn Bạch Dương quản hạt không nhiều thôn, hơn nữa còn có không ít thôn nhỏ bé như hạt vừng dăm ba hộ, nhân khẩu không đông. Mấy đợt khoa cử gần đây, số người đỗ tú tài đếm trên đầu ngón tay, nhờ thế mà vị thế của các đồng sinh cũng được nâng lên.
Huống chi vị đồng sinh trước mắt này dung mạo tuấn lãng, phong độ nhẹ nhàng. Ngày sau nếu thi được công danh, chỉ bằng phong thái này, e là tiền đồ cũng sẽ rất xán lạn.
Dù sao triều đại này tuyển quan, có một mục khảo hạch về dung mạo.
Thân thể tàn tật, dung mạo xấu xí thì không thể làm quan, ngược lại tướng mạo xuất sắc càng dễ được cấp trên coi trọng.
Nghiêm Chi Mặc không biết trấn trưởng đang toan tính điều gì, nhưng thấy ông ta không còn bày ra cái giá của kẻ bề trên nữa, liền trả lại quyền lên tiếng cho trưởng thôn.
Lần này tuy là báo quan đàng hoàng, nhưng chốn công sở nha môn đâu phải nơi trong sạch gì cho cam, vì thế Nghiêm Chi Mặc cũng chuẩn bị chút “quà biếu”.
Hắn là người đọc sách, trực tiếp móc tiền ra thì quá chói mắt, nên đổi sang hình thức khác.
Hắn dâng lên một sọt tre, bên trên là rau dưa và trứng gà bình thường, đều là thổ sản mà nông dân không thiếu.
Nhưng bên dưới lại là nến, xà phòng thơm và hai lọ nước hoa hương cam quýt, đều đóng mác Nghiêm Chước Ký.
Mấy thứ này hiện nay là của hiếm ở trấn Bạch Dương, đem biếu cho trấn trưởng cũng rất xứng tầm.
Trước khi đến, Nghiêm Chi Mặc đã hỏi thăm trưởng thôn, biết được trấn trưởng nhìn bề ngoài uy phong nhưng thực ra rất sợ vợ.
Vợ trấn trưởng có tiếng ghê gớm, chỉ sinh cho ông ta một cô con gái, nhưng bao năm qua do uy quyền của bà vợ quá lớn, ông ta chẳng dám nạp thiếp, còn cưng chiều con gái như hòn ngọc quý trên tay, tuyên bố sau này cùng lắm thì kén rể ở rể.
Hiện giờ phóng mắt khắp cả huyện Song Lâm, không biết bao nhiêu người đang săn lùng sản phẩm của Nghiêm Chước Ký, Nghiêm Chi Mặc tin rằng vợ con trấn trưởng cũng không ngoại lệ.
Cho nên mấy món đồ này có thể nói là đánh trúng tâm ý của trấn trưởng.
Trấn trưởng lúc này mới biết, cửa hiệu Nghiêm Chước Ký đang nổi đình nổi đám trên trấn hóa ra là sản nghiệp của vị đồng sinh trước mắt.
Triều đại này tuy không có quy định cấm người đọc sách kinh doanh, nhưng đa số sĩ tử đều tự cho mình thanh cao, không muốn dính dáng đến chuyện tiền nong dơ bẩn.
Không ngờ vị đồng sinh này không chỉ dính, mà còn làm ăn rất phát đạt.
Xem ra là một người có đầu óc linh hoạt.
Tạo quan hệ tốt với người như vậy, sau này ngày lễ ngày tết chắc chắn không thiếu phần hiếu kính.
Trấn trưởng là một con cáo già, tay thò vào sọt sờ một cái liền hiểu ý Nghiêm Chi Mặc, thái độ lập tức tốt hơn hẳn. Ông ta còn gọi ngay bổ đầu trên trấn đến, sai hắn dẫn người căn cứ theo miêu tả của Nghiêm Chi Mặc vẽ lại chân dung Khương Việt, rồi đi tìm người.
Bên này đã có quan phủ hỗ trợ, “bắt người tay ngắn” nên có vẻ họ sẽ tận lực, Nghiêm Chi Mặc tạm thời yên tâm.
Nhưng cũng không thể hoàn toàn dựa vào quan phủ tìm manh mối. Trấn thự tổng cộng chỉ có một bộ đầu và vài nha sai, chỉ dựa vào họ, nói khó nghe một chút thì có khi tìm được người cũng đã xảy ra chuyện rồi.
Vì thế Nghiêm Chi Mặc lại đến Tây Song Các một chuyến, nhờ cậy Bùi Triệt.
Hắn biết Bùi Triệt có mạng lưới quan hệ riêng khá rộng ở trấn Bạch Dương. Sau khi nghe Nghiêm Chi Mặc kể lại, Bùi Triệt đã đưa ra giả thiết tồi tệ nhất.
Kể đến đây, Nghiêm Chi Mặc lại uống một ngụm nước, cân nhắc từ ngữ một hồi mới nói: “Bùi đại ca nhờ người quen trên trấn đi nghe ngóng ở vài nơi…”
Diêu Chước từ nhỏ lớn lên trong thôn, tuy mệnh đồ lận đận nhưng thực tế chưa trải qua sóng gió lớn nào. Nghiêm Chi Mặc nói mơ hồ như vậy, y tự mình đoán không ra.
Thấy thế, Nghiêm Chi Mặc không khỏi thầm thở dài.
Một lúc lâu sau, hắn mới nắm lấy tay Diêu Chước, kéo lại bên cạnh mười ngón đan vào nhau, rồi nhẹ nhàng nói: “Ta vốn không muốn nói với ngươi quá chi tiết, sợ ngươi suy nghĩ miên man. Nhưng tình thế đã đến nước này, Việt ca nhi lại là bạn tri kỷ của ngươi, tính ra người không nên giấu nhất chính là ngươi.”
Diêu Chước nghe đến đây, hơi thở buông lỏng đôi chút, nhưng ngay sau đó là nỗi lo lắng tăng gấp bội.
Bởi vì Nghiêm Chi Mặc lại nói: “Sở dĩ nói như vậy, là bởi vì Việt ca nhi… rốt cuộc vẫn là một ca nhi, dung mạo lại xinh đẹp. Cho dù là bọn cướp đường, nhìn thấy bộ dạng của hắn, e là cũng sẽ không xuống tay sát hại. Khả năng lớn hơn là bị bán sang nơi khác.”
Nghiêm Chi Mặc quan sát sắc mặt Diêu Chước, thốt ra mấy câu cuối cùng:
“Nếu hắn bị lừa bán, nơi có khả năng xuất hiện nhất là tay buôn người ở trấn bên, thậm chí huyện bên, hoặc là… lầu xanh.”
Hai từ này khiến mí mắt Diêu Chước giật mạnh, móng tay y gần như bấm sâu vào thịt lòng bàn tay, lại bị Nghiêm Chi Mặc từ từ gỡ ra.
“Bùi đại ca cũng có cách riêng, đã nhờ một người bạn có võ công đi dò la tin tức. Đã là buôn bán dân cư, làm nghề này trên trấn cũng chỉ có vài kẻ cố định, bọn họ nắm rất rõ. Dù thế nào đi nữa, chúng ta nhất định sẽ tìm được Việt ca nhi.”
Diêu Chước nghe Nghiêm Chi Mặc trấn an, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chậm rãi tựa vào ngực hắn.
Vì biến cố bất ngờ này, phòng livestream hai ngày nay cũng không còn không khí vui vẻ, trở nên ảm đạm thê lương.
Bởi vì chuyện Khương Việt từng làm trước kia, một bộ phận khán giả vẫn luôn có khúc mắc với cậu ta, mỗi khi ống kính lia đến Khương Việt, nhóm người này đều sẽ phản đối.
Nhưng hiện tại người đã gặp nạn, mọi người đều hiểu sự đáng sợ của thời đại này, một người sống sờ sờ mất tích, khả năng tìm lại được cực kỳ mong manh. Thế nên cũng chẳng ai bàn tán chuyện đúng sai của Khương Việt nữa, ngược lại đều đồng lòng mong cậu ta bình an trở về.
…
Không ai biết rằng, Khương Việt – người đang được không ít người ở đây và cả ở dị thế lo lắng – lúc này đang bị trói chặt chân tay, nhét giẻ vào miệng, vứt lăn lóc trong một căn hầm ngầm.
Hắn đã bị giam ở đây khá lâu. Vì hầm ngầm không thấy ánh mặt trời nên hắn cũng không ước lượng được thời gian trôi qua bao lâu.
Trong hầm chất đống một ít cải thảo, nhìn không ra bất kỳ manh mối nào. Kẻ bắt giữ dường như muốn giữ lại mạng sống cho hắn, trước đó còn cưỡng ép đổ cho hắn một bát nước cơm.
Vết thương trên trán và sau gáy lúc bị bắt đi vẫn còn đau nhức. Trong lúc Khương Việt còn đang mơ màng, đột nhiên bị người túm cổ áo, xốc ngược lên từ góc tường.
Chờ khi hắn hoàn hồn lại thì đã bị trói chặt vào một chiếc ghế bằng dây thừng.
Mảnh vải nhét trong miệng cũng được lấy ra, cậu run rẩy ngước mắt nhìn người đàn ông lạ mặt bịt khăn che mặt đang ngồi đối diện.
Giây tiếp theo, đối phương chồm người tới, kề một con dao vào cổ hắn uy h**p: “Nói ra phương thức làm ngọn nến của Nghiêm gia, ta sẽ tha cho ngươi con đường sống!”
Hết chương 62.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 62
10.0/10 từ 18 lượt.
