Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 47
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Hôm Điêu Tường đến thôn Thạch Khảm lấy hàng, trời mới tờ mờ sáng.
Tiếng bánh xe bò lăn trên đường phá vỡ sự yên tĩnh thường ngày của ngôi làng. Người trong thôn dậy sớm làm việc, tốp năm tốp ba vừa đi vừa ngó nghiêng.
“Chiếc xe bò này từng đến đây một lần rồi, ta nhớ mang máng, hình như là của thương lái chuyên đi buôn ở các thôn khác. Lần trước lúc đi còn dừng ở đầu thôn một lúc.”
“Ta cũng nhớ, lần trước vợ thôn trưởng còn mua hai con thỏ của hắn về cải thiện bữa ăn!”
“Ta còn nghe lỏm được, vợ thôn trưởng còn ưng mấy tấm da thỏ trên xe hắn, định mua một tấm về may tay áo cho con gái út, nhưng mà chẳng ưng màu nào cả. Tay thương lái kia bảo vốn dĩ có tấm đẹp, nhưng bị Nghiêm đồng sinh mua mất rồi, vợ thôn trưởng nghe xong cũng chẳng nói gì.”
“Có thể nói gì được chứ? Lần trước cha thằng nhóc nhà ta tối sang nhà thôn trưởng hỏi chuyện đo ruộng ngày mai, thấy nhà Nghiêm đồng sinh đã thắp nến sáng trưng từ sớm. Loại nến nào mà thắp không biết xót của? Chắc chắn là không mất tiền mua rồi.”
Kể ra thì trước kia các bà các cô còn thắc mắc sao cuộc sống nhà Nghiêm lão nhị bỗng dưng phất lên. Tuy vẫn ở nhà cũ nhưng quần áo đã thay bằng đồ mới tinh tươm, ngay cả tên ca nhi xấu xí ít khi ra khỏi cửa kia trên đầu cũng cài trâm bạc. Nhà cửa lúc nào cũng thơm phức mùi thịt, cứ như bữa nào cũng ăn đồ mặn vậy.
Giờ thì ai cũng biết hắn làm nghề bán nến, còn dựa hơi thôn trưởng làm chỗ dựa, mượn tay thôn trưởng xử lý êm đẹp nhà Nghiêm lão đại và nhà họ Diêu. Người ghen tị có, người ngưỡng mộ có, thậm chí có người còn tiếc rẻ: Sao lúc trước gả cho Nghiêm đồng sinh không phải con gái hay ca nhi nhà mình? Đứa nào chẳng hơn đứt Diêu Chước!
Đúng là mỗi người một số phận, giờ có tiếc đến gãy răng cũng muộn rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, phụ nữ trong thôn cả ngày chẳng có việc gì khác ngoài tụ tập buôn chuyện nhà người ta, âu cũng là thường tình.
Nhưng hễ ai đi ngang qua mà đang đeo gùi trên lưng, nghe thấy chủ đề này đều lảng tránh từ xa. Có người quen biết bị bắt gặp, cũng chỉ chào hỏi qua loa rồi vội vàng đi về phía núi sau.
Nguyên nhân không gì khác, lúc nông nhàn nông dân cũng chẳng chịu ngồi không. Nghe Nghiêm đồng sinh bảo quả cây sơn trên núi phải tranh thủ nhặt hết trước tiết Lập Đông, sau đó sương xuống quả sẽ bị hỏng, hắn không thu mua nữa.
Lúc trước thôn trưởng thông báo chuyện Nghiêm đồng sinh thu mua quả, đã nói rõ ràng: Ai bàn tán lung tung sau lưng, hắn biết được thì dù có mang quả đến tận cửa cũng không thèm lấy.
Vì thế nhà nào cũng sợ dính líu đến mấy chuyện thị phi này, nhỡ đâu có miệng mà không giải thích được, tiền đến tay lại bay mất. Phải biết kiếm thêm được mấy chục văn tiền là ngày tết mâm cơm có thêm món ngon, trong bụng cũng có thêm chút nước béo.
Đầu bên kia, Nghiêm Chi Mặc vừa đón Điêu Tường vào sân, tự nhiên không hay biết những chuyện vụn vặt này trong thôn.
Lần trước Điêu Tường đã dặn, ngày lấy hàng hắn sẽ đến sớm để kịp đi giao hàng khắp nơi, nên Nghiêm Chi Mặc cũng dậy sớm chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Xà phòng tháo khuôn từ hôm trước, phơi nắng đủ ngày nên đã khô cứng và chắc chắn. Bề ngoài trông giống nến, cũng có màu vàng nhạt, khá giống với xà phòng trong ký ức kiếp trước của Nghiêm Chi Mặc. Hơn nữa hai đầu còn in hoa văn, ngay cả Điêu Tường cầm trên tay cũng thấy tinh xảo.
50 bánh xà phòng xếp lại khá nặng, Điêu Tường sợ va đập ảnh hưởng đến mẫu mã nên cẩn thận lót vải rồi mới xếp vào.
Từ khi đặt xà phòng ở chỗ Nghiêm Chi Mặc, mòn mỏi chờ đợi hơn nửa tháng nay, mỗi lần đi bán hàng hắn đều không quên quảng cáo trước. Tuy nói thứ này phải mắt thấy tai nghe mới tin, nhưng cứ khơi gợi sự tò mò của mọi người trước đã.
Còn lại 300 văn tiền hàng đợt này phải thanh toán, Nghiêm Chi Mặc không lấy tiền mà bảo Điêu Tường đổi thành hàng hóa.
Hắn hiện giờ bảy ngày đi trấn một lần, cái gì cũng mua được, nhưng đồ Điêu Tường thu mua từ các thôn mang lên trấn bán giá sẽ cao hơn. Nếu mua trực tiếp ở đây, Điêu Tường nể tình hợp tác lâu dài chỉ lấy chút tiền công vất vả.
Thế là hắn chọn một con gà rừng, một ít nấm phơi khô, đều là loại hiếm gặp trên núi, nghĩ đến mùi vị canh hầm đã thấy thèm.
Ngoài ra lần này Điêu Tường còn kiếm được ít thịt lợn rừng, do một thợ săn bắn được, bán một nửa trong thôn, giữ lại một ít ăn, còn thừa chút đỉnh bán cho hắn. Thịt lợn rừng khó chế biến, ít mỡ, nước dùng không ngọt lại còn hôi. Tay nghề kém nấu lên rất khó nuốt, thường chỉ có tửu lầu trên trấn mới làm cho mấy người thích của lạ.
Nghiêm Chi Mặc rất tự tin vào tay nghề của mình. Tuy kiếp trước môi trường sống đã nghiêm cấm ăn thịt thú rừng, nhưng hắn từng nghe một lão sành ăn chỉ cách ướp thịt lợn rừng. Đã ướp thì thịt để được lâu, nên hắn lấy khá nhiều.
Lúc Điêu Tường đi, Nghiêm Chi Mặc tặng lại hắn mấy mẩu xà phòng vụn, bảo hắn mang đi cho người ta dùng thử hoặc giữ lại dùng cũng được. Điêu Tường hớn hở cất đi, hứa nếu 50 bánh này bán chạy, lần sau đi qua thôn Thạch Khảm sẽ lại ghé đặt hàng.
Khách đi rồi, sân vắng vẻ trở lại, Nghiêm Chi Mặc liền nghe thấy động tĩnh trong phòng.
Hắn múc thêm ấm nước nóng bưng vào, quả nhiên thấy Diêu Chước đã tỉnh.
Đêm qua hai người quấn quýt hơi quá đà, Nghiêm Chi Mặc thì thỏa mãn, còn Diêu Chước ngủ đến tận bây giờ vẫn còn ngái ngủ. Do chân bị thương, tư thế hạn chế nên sáng nay dậy người đau ê ẩm.
Nghiêm Chi Mặc thấy y uống nước nhuận họng, vừa nhẹ nhàng xoa bóp cho y vừa kể chuyện Điêu Tường đến lấy xà phòng từ sớm.
“Hôm nay việc phải làm còn nhiều, lát nữa chắc chắn người trong thôn sẽ đến mua xà phòng, nếu ngươi không khỏe thì cứ nghỉ ngơi trong phòng.” Hắn cầm lược gỗ, chải từng lọn tóc đen dài mượt của Diêu Chước.
Vì tóc dài nên người thời này khi ngủ cũng búi tóc lên. Hôm qua đi ngủ Diêu Chước cũng buộc lỏng phần tóc trên, tất nhiên phần dưới giờ đã rối tung.
“Ta ra ngoài cũng chỉ ngồi thôi mà, có mệt gì đâu, còn giúp ngươi được một tay.”
Gần đây vì bị thương nên y chẳng làm được gì, nếu lúc này có thể làm mà còn lười biếng thì y càng thấy khó chịu hơn. Nghiêm Chi Mặc hiểu tâm ý của y nên không khuyên nữa.
Quả nhiên đúng như Nghiêm Chi Mặc dự đoán, tin tức mẻ xà phòng mới đã ra lò vừa truyền đi, rất nhanh trong sân đã đông nghịt người như lần trước.
Có người muốn mua chung một bánh rồi nhờ cắt đôi, cũng có người mua lần hai, mua luôn hai bánh. Người mua nhiều ra tay khiến những người do dự lúc trước cũng sốt ruột theo, khung cảnh nhất thời hỗn loạn. Cũng may có Diêu Chước ngồi thu tiền, không biết có phải vì cái “ác danh” của y trong thôn hay không mà đám người này ồn ào thì ồn ào, nhưng đến lúc trả tiền thì ai nấy đều sòng phẳng, đếm đủ không thiếu một xu, tiền trao cháo múc ngay tại chỗ.
Mua xong cũng chưa vội về, ngoài việc bàn tán xem xà phòng thơm dùng tốt thế nào, còn có người hỏi thăm nến nhà Nghiêm Chi Mặc bán sao.
Nến thì người nhà nông ít dùng, một bánh xà phòng hai mươi văn dùng được hai tháng, chứ một cây nến đốt chẳng được mấy tối. Cho nên khi có người hỏi, Nghiêm Chi Mặc cũng khá bất ngờ.
Hắn biết Tây Song Các bán giá 25 văn một cây. Vì nến sáp thực vật chi phí rẻ hơn sáp ong, lại là đồ mới lạ nên giá thấp hơn nến sáp ong thông thường để dễ bán.
“Giá nến bên ngoài chắc bà con cũng biết rồi. Đây là đồ nhà tự làm, lại là chỗ hàng xóm láng giềng, ta bán bằng giá xà phòng thơm, cũng tính hai mươi văn. Nếu mua cả hai thứ thì ta giảm giá chín phần (chiết khấu 10%).”
“Chín phần là ý gì?” Lập tức có người hỏi.
Diêu Chước nghe vậy, theo bản năng nhìn sang Nghiêm Chi Mặc. Trước đây y từng nghe Nghiêm Chi Mặc giải thích từ này, lúc này bốn mắt nhìn nhau, Nghiêm Chi Mặc trao cho Diêu Chước ánh mắt khẳng định.
Diêu Chước hiểu ý, cao giọng nói: “Chín phần là một cách tính toán, ý là nếu mua cùng lúc cả hai thứ, tổng cộng sẽ được giảm bốn văn, tức là mỗi thứ giảm hai văn. Nếu mua mỗi loại hai phần thì tổng cộng giảm tám văn.”
Không chỉ vậy, Nghiêm Chi Mặc còn lấy ra một số cây nến bị lỗi, bán rẻ từ ba đến năm văn một cây, thế mà cũng bán được gần hết. Nến ở nông thôn là vật hiếm, có người dùng tiền riêng mua để dành khi nào về nhà mẹ đẻ thì mang theo làm quà.
Đợt xà phòng này chia làm hai mẻ, cách nhau vài ngày, mỗi mẻ 50 bánh. Một nửa giao cho Điêu Tường, nửa còn lại bán trong thôn cả ngày, cuối cùng chỉ còn lại hơn mười bánh.
Đêm xuống, vợ chồng son đóng cửa, kiểm kê lại số tiền hiện có. Trừ hai trăm lượng bán hộp quà nến và nước hoa, tiền lẻ lặt vặt cũng được khoảng mười lượng.
Trong hai trăm lượng kia, Đào thị trả trực tiếp bằng ngân phiếu. Nghiêm Chi Mặc đã ra tiền trang đổi năm mươi lượng thành bạc nén, loại năm lượng một thỏi cho dễ tiêu.
Không thể không nói, hơn hai trăm lượng này vào tay, lòng người vững vàng hơn hẳn. Số tiền này đưa cho bất kỳ ai trong thôn cũng đủ cho cả nhà tiêu xài dư dả cả đời.
“Không ngờ có ngày ta lại được nhìn thấy nhiều tiền thế này trong hộp tiền nhà mình.” Diêu Chước đậy nắp hộp tiền lại, thở phào nhẹ nhõm.
Rồi y sực nhớ ra điều gì, nói với Nghiêm Chi Mặc: “Phu quân, giờ chi tiêu trong nhà đã đủ rồi, cũng có thể lo cho ngươi ăn học. Nếu không có gì thay đổi thì sang năm sẽ đến kỳ thi Viện, tính ra còn gần một năm nữa.”
Tuy Diêu Chước theo Nghiêm Chi Mặc đã mở mang tầm mắt, tư duy không còn hạn hẹp như ca nhi nhà nông bình thường, nhưng rốt cuộc y vẫn cho rằng Nghiêm Chi Mặc nỗ lực kiếm tiền, một là để nuôi gia đình, hai là để có tiền đi học.
Câu nói này cũng nhắc nhở khán giả trong phòng livestream.
Suốt ngày mải mê xem chủ phòng phát triển sự nghiệp và rắc cẩu lương, quên béng mất ảnh vẫn là người đọc sách…
Không biết chủ phòng có định thi tiếp không nhỉ? Nghĩ đến thi cử là thấy khổ rồi, kiếm tiền giỏi thế này thì thi hay không cũng chẳng sao đâu?
Có thể thi lấy cái Tú tài cho oách, gặp quan không phải quỳ, còn được miễn thuế ruộng, sướng hơn nhiều
Tuy không nhìn thấy bình luận kịp thời nhưng suy nghĩ của Nghiêm Chi Mặc cũng tương tự. Nguyên chủ học vẹt bao năm cũng chẳng thấy tiến bộ, hắn giờ thi lại cũng là nước đến chân mới nhảy. Phải biết dùi mài kinh sử mà thi rớt lên rớt xuống cũng là chuyện thường. Một năm, nếu nỗ lực thì thi đậu Tú tài có lẽ không thành vấn đề, còn cao hơn nữa thì tùy duyên.
“Đợi trước tết sắp xếp xong xuôi việc nhà và việc buôn bán đi vào quỹ đạo, sang năm ta sẽ đi thi thử xem sao.”
Diêu Chước gật đầu, thật lòng vui mừng cho Nghiêm Chi Mặc.
“Đợi đến cuối năm chân ta khỏi hẳn, lúc đó ngươi cứ chuyên tâm đọc sách, việc còn lại cứ để ta lo.”
Nghiêm Chi Mặc mỉm cười: “Nghe vậy ta nôn nóng quá. Đợi ta thi đậu tú tài về, ngươi sẽ là tú tài phu lang.”
Nhưng xét cho cùng, thi cử và có đậu hay không đều là chuyện sau này.
Nghiêm Chi Mặc tính toán số tiền này, còn phải giữ lại vốn để làm ăn. Làm một cái hộp quà như lần trước, riêng tiền bao bì đã tốn không ít. Thiết bị chưng cất đơn sơ của hắn sau khi đã nắm rõ nguyên lý cũng nên tìm người nung một bộ bằng sứ chuyên dụng, dùng sẽ thuận tay hơn hiện tại.
Tính toán một hồi, tạm thời còn dư khoảng 50-60 lượng vốn lưu động, chắc là không thành vấn đề. Số tiền này đủ để sắm một món đồ lớn cho gia đình. Đến đây, nghĩ đến việc tháng nào cũng phải đi nhờ xe bò Ma Tam mấy lần, Nghiêm Chi Mặc quyết đoán:
Lên trấn, mua xe lừa.
Hết chương 47.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 47
10.0/10 từ 18 lượt.
