Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 46
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Nghiêm Chi Mặc vừa nói vậy, Diêu Chước liền biết, chắc chắn phu quân lại mua quà cho mình.
Y vừa mong chờ, lại vừa cảm thấy tiền Nghiêm Chi Mặc vất vả kiếm được nên để dành thì hơn, tiêu cho y thật lãng phí. Bộ trang sức lần trước, ngày thường y chỉ dám đeo cây trâm bạc. Khuyên tai và vòng tay đều cất kỹ, thỉnh thoảng nhớ đến thì lấy ra ngắm. Hai thứ đó nếu đeo hàng ngày ở trong thôn thì quá phô trương, vẫn nên khiêm tốn chút cho thỏa đáng. Hơn nữa, chỉ riêng hộp trang sức đó thôi, đặt ở nhà nông dân khác thì cả đời nữ tử hay ca nhi cũng chưa chắc sắm đủ một bộ, y đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Nghiêm Chi Mặc nhìn ánh mắt vừa mong chờ vừa kiềm chế của Diêu Chước, lòng mềm nhũn.
“Đưa tay cho ta.”
Hắn lên tiếng, Diêu Chước theo bản năng đưa tay phải ra. Nghiêm Chi Mặc nhẹ nhàng nắm lấy, ngay sau đó, như làm ảo thuật, trên cổ tay hắn xuất hiện một chiếc vòng tay tết dây đỏ.
“Vòng bạc đeo không tiện làm việc, cái này thì vừa vặn.”
Dây đỏ được tết kiểu nút thắt có thể điều chỉnh độ rộng, nhìn kỹ thì trong sợi dây còn lẫn cả chỉ vàng, dưới ánh mặt trời lấp lánh rất đẹp mắt.
Đeo chiếc vòng vào cổ tay trắng nõn gầy guộc của Diêu Chước, thắt chặt nút dây, Nghiêm Chi Mặc chỉnh lại góc độ một chút.
Trên dây đỏ tất nhiên không trống trơn, mà có xâu bốn hạt gỗ nhỏ xếp thành hàng. Một hạt hình con thỏ con, một hạt hình củ cải, xếp cạnh nhau trông như con thỏ đang ăn củ cải. Hai bên là hai đóa hoa đào, xen giữa con thỏ và củ cải là hai hạt ngọc xanh nhỏ xíu tinh xảo, giống hệt hạt ngọc ở đuôi dây. Bốn hạt gỗ nhỏ xíu bên ngoài đều được phủ một lớp dầu bóng, dính nước cũng không sợ hỏng.
Không chỉ Diêu Chước vui mừng ngắm nghía mãi không thôi, mà khán giả trên livestream cũng nhất thời kinh ngạc.
Tui không theo dõi hết các buổi live, tui đã bỏ lỡ gì thế này? Mấy hạt gỗ kia không phải do Mặc Bảo tự khắc đấy chứ??
Chúc mừng bạn đã đoán đúng! Chủ phòng đã tốn cả đống gỗ vụn mới mài ra được bốn hạt nhỏ xíu này đấy! Ảnh thật sự… tui khóc chết mất!
Cười chết, hồi trước Mặc Bảo còn trốn trong phòng hoặc trong bếp lén lút khắc, mở bình luận hỏi ý kiến fan nữa chứ
Buổi đó tôi có xem nè! Ảnh còn khoe mình có chút tay nghề điêu khắc, tại con dao khắc không thuận tay thôi!
Nhưng mà làm đồ nhỏ khó hơn đồ lớn nhiều, lỡ tay một cái là hỏng luôn không cứu vãn được ~
Lúc trước mình còn nghĩ làm mấy thứ bé tí tẹo chưa bằng móng tay này để làm gì, không ngờ xâu lên lại độc đáo thế
Diêu Chước ngắm đủ rồi, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt hơi oán trách của Nghiêm Chi Mặc.
“Đồ ta tặng đẹp đến thế sao, khiến ngươi chỉ mải nhìn nó mà không thèm nhìn ta?”
Diêu Chước hơi luống cuống.
“Sao có thể, ta chỉ là nhất thời nhìn ngây người thôi.” Diêu Chước lấy hết can đảm, nắm ngược lại tay Nghiêm Chi Mặc, sờ vào đầu ngón tay hắn, đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Phu quân, mấy hạt gỗ này, có phải do ngươi khắc không?”
Nghiêm Chi Mặc sững lại, rồi mỉm cười: “Sao ngươi biết?”
Diêu Chước không ngờ mình đoán đúng thật, niềm vui càng lớn hơn, y rũ mắt nói: “Lúc trước có hai lần ta thấy vạt áo ngươi dính vụn gỗ nhỏ, cứ tưởng là đi xưởng mộc của Phương đại ca dính vào. Nhưng sau đó mấy lần ngươi không đi xưởng mà vẫn có. Còn một lần ngươi bị đứt tay, ta hỏi thì ngươi bảo do cắt rau củ, làm ta đau lòng mãi.”
Không ngờ từng chuyện nhỏ nhặt Diêu Chước đều ghi nhớ trong lòng. Nghiêm Chi Mặc để mặc Diêu Chước nắm tay mình, nói: “Đã lâu ta không khắc gỗ, tay nghề cũng mai một, may mà cũng làm được mấy món đồ chơi nhỏ này, mang sang nhờ Phương đại ca quét dầu giúp. Hôm nay đi trấn, ta tìm cửa hàng trang sức chọn mấy hạt ngọc, nhờ người ta tết dây xâu vào, lúc này mới ra dáng một chút.”
Hắn chỉ vào chiếc vòng tay: “Sinh nhật ngươi năm nay đã qua từ trước khi chúng ta thành thân, cái này coi như quà sinh nhật bù cho ngươi. Ngươi tuổi thỏ*, nên ta làm hình con thỏ. Mấy hạt này gọi là ‘Chuyển Vận Châu’ (hạt may mắn), đúng ra phải làm bằng vàng mới tốt, nhưng hiện tại chưa có điều kiện, ngươi cứ đeo tạm đồ ta khắc, sau này ta sẽ đổi thành vàng cho ngươi.”
*(là tuổi Mão – mèo bên VN)
Diêu Chước nghe đến vàng thì vội nói: “Vàng đâu phải thứ ta xứng dùng, cái này là tốt lắm rồi.”
Y không được đi học, không biết nói lời hay ý đẹp, hồi lâu sau mới khẽ nói: “Phu quân tự tay làm, quý giá hơn vàng nhiều.”
Nói xong lại sờ sờ chiếc vòng, cảm thấy ngàn vàng cũng không đổi. Sờ xong lại nhớ tới lời trách móc vừa rồi của Nghiêm Chi Mặc rằng y chỉ nhìn quà mà lơ là người, y khựng lại, rồi kéo góc áo Nghiêm Chi Mặc, thì thầm câu gì đó.
Nghiêm Chi Mặc ghé sát lại, hơi nhắm mắt. Diêu Chước nín thở, trân trọng đặt một nụ hôn lên môi Nghiêm Chi Mặc.
Nụ hôn này khiến hơi thở của Nghiêm Chi Mặc rối loạn, nhưng nghĩ đến việc đang là ban ngày ban mặt, trong sân còn có người nên đành phải nhịn xuống.
Phương Nhị Nương và Khương Việt biết đợt tới phải làm 500 cây nến nhưng hoàn toàn không thấy mệt. Chút việc cỏn con ở nhà họ Nghiêm so với công việc đồng áng nặng nhọc của phụ nữ nông thôn thì chẳng bõ bèn gì, huống hồ mỗi ngày còn cầm mười văn tiền công, có làm từ sáng sớm đến tối mịt cũng đáng.
Nghiêm gia làm ăn càng tốt thì công việc của họ càng ổn định. Có tiền trong tay, Phương Nhị Nương có thể đóng góp cho gia đình em trai, không mang tiếng ăn bám, dư ra còn tích cóp được chút vốn phòng thân. Còn Khương Việt sống càng thêm tiết kiệm với bản thân, nhưng hào phóng với con trai Thù ca nhi, thằng bé được ăn no mặc ấm nên trông hồng hào hẳn lên, không còn xanh xao vàng vọt như trước.
Nghĩ đến mùa đông này cuộc sống gia đình sẽ dễ thở hơn, động tác trên tay hai người càng thêm nhanh nhẹn.
…
Đợi giường đất và phòng ấm sấy đủ bảy ngày, sáng sớm Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước dọn trở về nhà.
Linh ca nhi mấy ngày nay đã quen chơi đùa với Cửu Nguyệt và Thập Lục, đến lúc chia tay thì quyến luyến không rời, cứ mắt trông mong đi theo một đoạn đường đến tận nhà họ, mãi sau đó Vương đại phu đi khám bệnh mới đích thân sang đón cháu về.
Cửu Nguyệt thì ai quen cũng thân, quấn quýt với Linh ca nhi một hồi. So ra thì Thập Lục lạnh lùng hơn nhiều. Ban ngày thường xuyên không biết nó lẻn đi đâu, có khi ngẩng đầu lên mới phát hiện nó đang nằm phơi nắng trên nóc nhà.
Trong phòng, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước cùng nhau trải giường mới.
Chiếc chăn bông mới may xong vẫn cất trong rương không nỡ lấy ra dùng, nếu lót dưới thân làm đệm thì bông sẽ nhanh bị xẹp cứng. Họ chỉ tháo giặt vỏ của hai chiếc chăn cũ, thay vỏ sạch sẽ vào, trong không khí ngập tràn mùi nắng hòa quyện với mùi xà phòng thơm mát.
Thập Lục đứng ở mép giường nhấp nhổm muốn nhảy lên, bị Diêu Chước ngăn lại. Con mèo nhỏ này vừa nãy không biết chạy đi đâu chơi, chăn mới tinh mà để nó dẫm lên là in đầy dấu chân hoa mai đen sì ngay.
Tuy nhiên, so với giường đất sưởi ấm, thứ khiến người ta tò mò hơn cả là phòng ấm.
Phòng ấm hoàn thành, Nghiêm Chi Mặc cuối cùng cũng có thể lấy đống khoai tây đã tự nảy mầm trong xó bếp ra, cắt miếng để ươm giống.
Khoai tây là loài nhân giống bằng củ, bản thân nó chính là hạt giống. Nghiêm Chi Mặc dựa theo sách bách khoa toàn thư về trồng trọt, cắt củ khoai tây đã nảy mầm thành từng miếng nhỏ, đảm bảo mỗi miếng đều có một mắt mầm.
Giống khoai tây hệ thống cung cấp có tỷ lệ nảy mầm rất cao, cắt hết một củ gần như không phải bỏ đi phần nào. Cắt xong, hắn rải đều lên nắp rổ tre, mang ra ngoài nắng phơi.
Phương Nhị Nương và Khương Việt thấy lạ nhưng cũng không dò hỏi nhiều, chỉ tập trung vào việc của mình.
Nắng cuối thu không gay gắt như mùa hè nhưng cũng đủ dùng. Đến khi mặt trời xuống núi, các miếng khoai tây cắt đã khô mặt, mép hơi teo lại, thế là dùng được.
Hôm qua Nghiêm Chi Mặc nhờ Ma Tam đi thu mua củi ở thôn khác ghé qua một nhà chuyên nung chậu gốm, thu mua được một đống chậu lỗi giá rẻ. Hơi sứt mẻ chút cũng lấy, lúc này bày la liệt trong phòng ấm.
Chậu to thì trồng 2-3 mầm, chậu nhỏ để tránh tranh giành dinh dưỡng thì chỉ trồng một mầm. Khi vùi vào đất, hướng mắt mầm lên trên, phủ đất lại rồi tưới ít nước.
Hạt giống ớt cay cũng tương tự. Trước đó hắn đã ủ trong khăn ẩm cho nứt nanh, giờ chỉ việc trồng vào chậu theo cách tương tự.
Nghiêm Chi Mặc định quan sát vài ngày rồi bón thêm ít phân chuồng. Mấy con gà sau vườn thải ra không ít phân, đều gom lại ở góc tường, đó là thứ tốt để trồng trọt, không nỡ vứt đi.
Diêu Chước chưa từng thấy những thứ Nghiêm Chi Mặc trồng, cũng không biết hắn kiếm ở đâu ra, nhưng y không hề nghi ngờ nửa điểm. Về việc trồng khoai tây và ớt, Nghiêm Chi Mặc không giải thích nhiều, cảm thấy càng nói nhiều càng ly kỳ khó tin, chi bằng đợi ươm giống thành công, thậm chí thu hoạch xong nấu thành món ăn cho Diêu Chước nếm thử là thiết thực nhất.
Đợi đến khi phòng ấm bày đầy chậu cây, Nghiêm Chi Mặc đấm cái eo đau nhức đứng dậy, cảm giác thành tựu tràn đầy.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, hắn mở bình luận ra xem. Không ngoài dự đoán, khán giả đang thi nhau liệt kê tên các món ăn từ khoai tây và ớt. Nghiêm Chi Mặc tạm thời chưa được ăn nên chọn cách nhắm mắt làm ngơ, tắt bình luận đi.
Nhưng trước khi thoát, hắn liếc nhìn thu nhập và điểm tích lũy, thấy rằng qua một thời gian nữa lại có thể đổi thêm đồ mới. Phiền nỗi là điểm tích lũy tăng quá chậm, đổi đồ mới xong chắc chắn lại tốn một khoản. Cứ đà này không biết ngày tháng năm nào mới đợi được cửa hàng nâng cấp.
…
Ngày tháng ở thôn quê trôi qua êm đềm như nước chảy, cứ theo nhịp điệu đều đặn nên cảm thấy rất nhanh.
Thoáng cái đã đến cuối tháng chín, tiết sương giáng đã qua, việc cày bừa vụ thu đã gấp rút hoàn thành trước khi sương xuống. Còn khoảng nửa tháng nữa là Lập Đông, trong thôn sẽ đón chào thời kỳ nông nhàn thực sự.
Trong thời gian đó, Nghiêm Chi Mặc đã giao xong 500 cây nến cho trấn trên, tự nhiên bao gồm cả bộ nến thơm hoa quế và nước hoa hoa quế mà Đào thị đặt hàng.
Vì bao bì của bộ sản phẩm này, hắn thực sự đã bỏ vốn gốc.
Đầu tiên là thức đêm thiết kế hộp quà, mang đến cho Phương lão đại xem. Phương lão đại nói thẳng mình không đủ kỹ thuật làm món này, bèn giới thiệu cho hắn một thợ mộc tay nghề cao trên trấn. Vì cần gấp lại trả giá cao, người ta mới ưu tiên làm ngày làm đêm cho hắn.
Không chỉ nắp hộp thiết kế hai lớp chạm rỗng tinh xảo, bên trong còn chia ngăn theo kích thước nến, một bên còn chừa chỗ để đặt bộ dụng cụ cắt nến bằng đồng.
Hộp gỗ đựng nến đã xong, nhưng nước hoa thì cần một bộ bao bì riêng.
Đựng bình lưu ly thì dùng hộp gỗ có vẻ không hợp. Nghiêm Chi Mặc so sánh kỹ lưỡng, cuối cùng quyết định dùng hộp gấm.
Nhưng hộp gấm không nên quá hoa lệ. Rốt cuộc chọn bình lưu ly là để tôn lên vẻ trong trẻo của nước hoa, vì vậy hộp bên ngoài tốt nhất nên sang trọng, nhã nhặn.
Hắn tự mình đến tiệm vải cắt một miếng gấm màu ngọc bích có vân chìm. Thoạt nhìn như gấm trơn, nhưng thay đổi góc độ sẽ thấy hoa văn chìm ẩn hiện theo ánh sáng. Tìm thợ thủ công bọc miếng vải này làm vỏ hộp, bên trong lót lụa mỏng nhẹ như sương.
Vải lụa được xếp nếp tạo hình như những đám mây, bình lưu ly đặt vào trong, giống như mỹ nhân che nửa mặt, ẩn hiện lung linh, đẹp như mộng ảo.
Đến bước này, ngay cả khán giả cũng cảm thấy thế là quá đủ rồi.
Nhưng Nghiêm Chi Mặc luôn biết cách mang lại bất ngờ. Chỉ thấy hắn lấy ra một bản vẽ đã chuẩn bị trước, nhờ người khắc con dấu. Trên cơ sở logo hoa đào cũ, hắn tối ưu hóa bằng cách khảm một chữ “Nghiêm” viết theo lối chữ Triện vào giữa nh** h**.
Các cửa hàng văn phòng tứ bảo thời này cũng bán các loại giấy hoa tiên (giấy viết thư trang trí), thường là nữ tử, ca nhi nhà giàu biết chữ mua dùng, đương nhiên cũng có nam tử mua để viết thư tình tặng người thương.
Nghiêm Chi Mặc chọn hai tờ giấy rắc vàng kim, đóng con dấu lên trên, rồi cầm bút viết xuống bốn chữ trên mỗi tờ.
Một tờ là: “Kim đình ngọc lộ” (Gió vàng sương ngọc – ý chỉ mùa thu).
Một tờ là: “Thềm ngọc thu quang” (Ánh thu bên thềm ngọc).
Viết xong để khô mực, hắn đặt giấy hoa tiên vào trong hộp gỗ và hộp gấm tương ứng.
Chạy vạy lo liệu xong xuôi, hắn cảm thấy chân mình sắp rã rời. Nhưng khi dâng sản phẩm lên, nhìn thấy thần sắc của Đào thị, hắn biết công sức bỏ ra không uổng phí.
Đào thị vô cùng hài lòng. Vì bộ bao bì này vốn đã tốn kém, lại do chính Nghiêm Chi Mặc thiết kế, tuyệt đối là độc nhất vô nhị. Cuối cùng giao dịch thành công với giá hai trăm lượng bạc.
Hai trăm lượng mua một món quà, lại là vật hiếm lạ mà dù có đến kinh thành cũng chưa chắc tìm được. Nguyên liệu chỉ là hoa quế trồng đầy sân nhà, trước kia làm điểm tâm ăn đến phát ngán, vào tay thư sinh này lại hóa phép màu.
Ân sư của phu quân bà vốn thanh cao, nữ quyến trong nhà cũng không thích những thứ quá xa hoa phô trương. Món quà này vừa tinh xảo, vừa mới lạ, lại tao nhã, đúng là gãi đúng chỗ ngứa.
Đào thị càng nghĩ càng vui, mang về nhà cẩn thận cất kỹ, đợi mấy ngày nữa lão đại nhân ghé qua sẽ mang ra tặng, chắc chắn sẽ giành được nhiều thiện cảm.
Hết chương 46.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 46
10.0/10 từ 18 lượt.
