Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng

Chương 23


Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.


Luật pháp Đại Việt Triều cho phép phu thê, phu phu được hòa li, nhưng nói thì nói vậy, thực tế phần lớn là nam tử bỏ vợ hoặc bỏ phu lang, hiếm có nữ tử hay ca nhi nào chủ động đâm đơn kiện.


Chuyện hòa li, dù có thành công thì thanh danh của nữ tử hay ca nhi cũng coi như hỏng. Đừng nói đến chuyện tái giá, ngay cả người nhà mẹ đẻ cũng sẽ vì thế mà trách móc, cuối cùng rơi vào cảnh không nhà để về, đành phải vào thành bán mình làm nô tỳ.


Vì vậy, nghe tin Phương Nhị Nương không chỉ đơn phương bỏ về nhà mẹ đẻ mà còn công khai đòi hòa li với Trịnh đồ tể, mọi người có mặt đều kinh hãi.


Cùng là người trong thôn, trước kia Diêu Chước cũng từng gặp Phương Nhị Nương vài lần, nàng là một nương tử có dung mạo thanh tú, nhanh nhẹn tháo vát.


Đúng như lời thím kia nói, trong thôn, gả cho đồ tể là mối nhân duyên cực tốt. Nghề mổ heo là nghề gia truyền, dựa vào đó có thịt ăn, có tiền tiêu. Năm đó Phương Nhị Nương được hứa gả cho Trịnh đồ tể, không biết bao nhiêu cô nương ca nhi phải ghen tị đỏ mắt. Nào ngờ mấy năm trôi qua, sự việc lại đến nông nỗi này?


Thím kia nói xong liền vội vàng chạy đến nhà họ Phương xem náo nhiệt, tiện thể giúp thôn mình lấy thanh thế!


Trước khi đi còn không quên dặn dò: “Nghiêm đồng sinh, Chước ca nhi, hai người một là thư sinh yếu đuối, một là tiểu ca nhi, nếu không có việc gì thì mau về nhà đi, đừng dây vào chuyện này. Đám đàn ông kia mà đánh nhau thật thì dao búa không có mắt đâu, coi chừng bị thương đấy!”


Thím không cho họ đi nhưng bản thân lại chạy rất nhanh, hai người cũng chẳng thấy lạ. Ở trong thôn, đừng bao giờ coi thường mấy thím có tuổi này, họ làm việc đồng áng cả đời, sức lực có thể chấp mấy người như Nghiêm Chi Mặc.


Diêu Chước cũng hiểu đạo lý này, dù thế nào y cũng phải đưa phu quân về nhà trước đã.


Bầu trời âm u, mưa gió sắp tới.


Chân trước vừa bước vào cổng sân, hạt mưa đã bắt đầu lất phất rơi. Cũng may chỉ là mưa nhỏ, đi nhanh vài bước cũng chỉ dính chút hơi ẩm.


Hai người vội vàng thu dọn những thứ không chịu được nước mưa vào phòng chứa củi. Nghiêm Chi Mặc mang đồ mua hôm nay vào nhà, còn Diêu Chước đi kiểm tra chuồng gà trước.


Thấy đàn gà con đã sớm chui vào ổ cỏ trú mưa, Diêu Chước cẩn thận kiểm tra rào chắn, rắc thêm nắm thức ăn rồi quay vào bếp nhóm lửa nấu canh gừng.


Y thái mấy lát gừng già còn nguyên vỏ, thêm vài đoạn hành lá, đổ hai chén nước lã vào đun sắc lại còn một chén.


Múc canh ra, lót miếng vải dưới đáy chén, đậy một cái chén khác lên trên, y vội vàng băng qua sân đưa vào phòng cho Nghiêm Chi Mặc.


“Ngươi uống canh gừng đi, rồi thay quần áo khác.”


Nghiêm Chi Mặc bưng chén canh gừng lên uống, Diêu Chước tiếp tục công việc dang dở là thu dọn đồ đạc mới mua.



Quần áo và vải vóc được trải ra trên giường, trên cùng là chiếc gương lược vuông vức mới tinh, bên trong là trang sức và sáp dưỡng da mới mua. Ngoài ra còn có mấy cái bình lọ nhỏ mà Nghiêm Chi Mặc cần.


Mấy thứ này đặt cùng một chỗ, ai nhìn thấy cũng phải đỏ mắt ghen tị. E là đổi thành ca nhi nào khác cũng chỉ ước gì được gả cho Nghiêm Chi Mặc ngay lập tức.


Diêu Chước nâng niu sờ quần áo và vải vóc, quay đầu lại thấy Nghiêm Chi Mặc đang nhấm nháp từng ngụm canh gừng nhỏ xíu như uống thuốc độc. Xem cái điệu bộ kia, không biết đến bao giờ mới uống xong.


Đường phèn và mứt quả mua lần trước vẫn còn, Diêu Chước lấy một viên đường, đi đến bên cạnh Nghiêm Chi Mặc nói: “Phu quân, ngươi uống nhanh lên chút, lát nữa nguội mất tác dụng đấy.”


Dứt lời y đưa viên đường ra trước mặt: “Này, uống xong ta cho ngươi ăn kẹo.”


Nghiêm Chi Mặc ngờ vực Diêu Chước đang dỗ mình như dỗ trẻ con, nhưng khổ nỗi hắn lại rất thích kiểu này.


Cau mày uống cạn chén canh gừng, cảm giác hương vị trong miệng thật sự rất phức tạp.


Diêu Chước cầm viên đường đưa tới bên môi hắn, biết phu quân kỹ tính nên không quên nói: “Ta rửa tay rồi.”


Giây tiếp theo, khi Nghiêm Chi Mặc ngậm lấy viên đường, ma xui quỷ khiến thế nào, đầu lưỡi hắn lướt nhẹ qua đầu ngón tay Diêu Chước.


Diêu Chước rụt tay lại như bị điện giật, Nghiêm Chi Mặc thì suýt nữa nuốt chửng cả viên đường phèn.


Hai người một ngượng ngùng, một nghẹn họng, mặt đều đỏ bừng.


Màn tương tác này khiến bình luận trên livestream cười ngất.


Cái thể loại tình yêu gà bông tiểu học gì thế này, cười chết tui mất


Hai kẻ độc thân từ trong trứng nước là như thế đấy 23333


Chủ phòng hiếm khi chủ động một lần, kết quả lại dọa vợ sợ


Mặc Bảo: Uất ức.jpg


Với cái tiến độ này thì đến bao giờ Mặc Bảo mới dùng đến cái lọ nhỏ kia hả trời!


Trong hiện thực, hai người liếc nhìn nhau, rồi đều quay đi mím môi cười trộm.


Đúng như bình luận nói, cả hai đều là tay mơ mới vào nghề, ngay cả bằng lái cũng là loại đi thi hộ mà có. Lúc đầu ngủ chung giường còn chẳng dám thở mạnh, nắm tay cũng phải thử cả nửa ngày.



Đợi khi cả hai bình tĩnh lại, họ ngồi sát bên nhau, dốc túi tiền ra bàn đếm. 


Lần trước trong nhà chỉ còn hơn trăm đồng tiền, cộng thêm khoản nợ bốn lượng bạc của nhà Nghiêm lão đại. Lần này bán lô nến đầu tiên và ba bản vẽ dụng cụ, thu về tổng cộng 51 lượng.


Sau đó mua quần áo, vải vóc, trang sức, sáp dưỡng da, bình sứ, cộng thêm bữa ăn ở quán, tổng cộng hết tám lượng rưỡi bạc. Tiền đặt cọc thú rừng và tiền xe trên đường về hết 110 văn.


Hai người lúc ra khỏi Tây Song Các đã ghé tiền trang đổi hai thoi bạc năm lượng ra tiền lẻ cho dễ tiêu. Một thoi đổi thành năm mảnh bạc vụn một lượng, thoi còn lại đổi ra tiền đồng.


Vì thế hiện tại kiểm kê lại, còn dư tám thoi bạc lớn, tổng cộng 40 lượng. Hai xâu tiền đồng mỗi xâu một ngàn văn. Cuối cùng là khoảng hơn 500 đồng tiền lẻ để chi tiêu hàng ngày, không xâu lại nữa.


“Phu quân, ngươi nói xem nên giấu tiền ở đâu?” Tiền đồng thì còn đỡ, chứ số bạc kia khiến Diêu Chước hoang mang vô cùng.


“Đợi sau này kiếm được nhiều hơn, gom đủ bạc chẵn thì ta sẽ đi tiền trang đổi thành ngân phiếu. Trước mắt cứ tìm ch* k*n đáo giấu đi, quan trọng là phải chia nhỏ ra, không thể để cùng một chỗ.”


Diêu Chước gật đầu: “Trứng gà không thể để cùng một giỏ, ta hiểu rồi.”


Sự thông minh của ca nhi khiến Nghiêm Chi Mặc thấy ngứa ngáy trong lòng.


“A Chước, tối nay ngươi cài cây trâm mới lên tóc được không?” Nghiêm Chi Mặc đột nhiên hỏi nhỏ.


Lông mi dài của Diêu Chước chớp chớp, thoáng vẻ mờ mịt: “Sao lại là buổi tối? Sáng mai ta cài cho ngươi xem nhé, buổi tối nhìn chưa được mấy cái đã phải tháo tóc đi ngủ rồi mà.”


Bình luận hận sắt không thành thép.


Nghiêm Chi Mặc: Tui hận vợ tui là khúc gỗ!!


Đột nhiên nhớ ra, Chước ca nhi bao nhiêu tuổi nhỉ, có ai biết không?


Lầu trên, thông tin bối cảnh phòng livestream có ghi, Chước ca nhi năm nay mười chín


Mới mười chín?? Nam streamer, phúc của anh còn ở phía sau đấy!



Nghiêm Chi Mặc chưa bao giờ cảm thấy mình vụng về ăn nói như lúc này.


Cân nhắc nửa ngày mới thốt ra được một câu: “Ban ngày vừa mở mắt đã phải bận rộn công việc, không giống buổi tối chỉ có ta và ngươi. Coi như là ta muốn ngắm, được không?”



Không biết Diêu Chước có nghe ra ẩn ý của hắn không, nhưng tóm lại cuối cùng cũng đồng ý.


Cuối cùng tiền được chia làm ba phần, giấu ở những nơi Nghiêm Chi Mặc chọn, người thường không thể ngờ tới. Tuy nhiên vẫn chưa yên tâm lắm, Nghiêm Chi Mặc định thiết kế một cái tủ bảo hiểm có ngăn bí mật, sau này nhờ Phương lão đại đóng.


Vốn dĩ thành thân phải có đồ nội thất mới, nhưng đồ đạc trong căn nhà cũ này hoặc là đồ cũ lau chùi dùng lại, hoặc là chuyển từ nhà Nghiêm lão đại sang, mới nhất cũng chỉ sáu bảy phần. Thực ra nếu không phải trái với lẽ thường, Nghiêm Chi Mặc muốn tổ chức lại một lễ cưới đàng hoàng để Diêu Chước được vẻ vang gả cho mình.


Đến khi sắp xếp xong xuôi mọi việc, cơn mưa lớn ngoài trời đã chuyển thành mưa phùn rả rích, chỉ có gió là vẫn thổi mạnh.


Hai người bàn bạc, Nghiêm Chi Mặc ở nhà nấu cơm tối, còn Diêu Chước sang nhà Phương lão tam xem tình hình thế nào. Trong thôn này họ chỉ qua lại với nhà Phương lão tam, lúc này sang xem có giúp được gì không cũng là phải đạo. Hơn nữa người xảy ra chuyện là Phương gia Nhị Nương, Nghiêm Chi Mặc là nam tử đi sang cũng không tiện.


Diêu Chước đi rồi, Nghiêm Chi Mặc bắt đầu tính xem tối nay ăn gì.


Nói ra thì hiếm có nam tử nào lại quanh quẩn trong bếp núc, nhất là Nghiêm Chi Mặc còn là thư sinh. Nhưng mấy ngày chung sống này, hai người đã quen với nếp sinh hoạt: Diêu Chước nấu bữa sáng, Nghiêm Chi Mặc nấu bữa trưa và tối. Không nói gì khác, chỉ riêng tay nghề của Nghiêm Chi Mặc đã khiến Diêu Chước mỗi ngày đều tràn đầy mong đợi vào bữa cơm.


Xét thấy trưa nay đã ăn một bữa thịnh soạn, tối nay Nghiêm Chi Mặc định làm món gì đó thanh đạm.


Nhào ít bột mì trắng cán mỏng làm mì lát, nấu cùng bí đao và thịt heo thành món canh bí đao thịt băm, có canh có nước, Diêu Chước cũng thích ăn.


Khoảng một nén nhang sau, Diêu Chước trở về. Vì sớm hơn dự kiến nên Nghiêm Chi Mặc lo lắng ra sân đón. Thấy sắc mặt Diêu Chước vẫn tốt, hắn yên tâm phần nào. Nhưng rồi lại thấy Diêu Chước dừng bước ngoài cổng, nhìn ngó xung quanh một hồi mới cúi xuống xách một cái giỏ lên.


Cầm lại xem mới phát hiện trong giỏ có mấy món đồ: một đôi giày vải, một đôi lót giày, và một nắm to mộc nhĩ khô bọc trong vải.


Diêu Chước cầm giày và lót giày lên xem, nói ngay: “Là tay nghề của Việt ca nhi, ta nhìn qua là nhận ra ngay.”


Nghiêm Chi Mặc không ngờ là nhà Khương Việt gửi sang, hắn mải bận rộn trong bếp nên chẳng nghe thấy động tĩnh gì.


“Có lẽ là nhờ bé Thù ca nhi chạy sang đưa.” Nghiêm Chi Mặc nhìn đường kim mũi chỉ trên đôi giày và lót giày, cảm thấy chẳng kém gì hàng bán trong tiệm vải trên trấn. “Tay nghề Việt ca nhi tốt thật, khó cho hắn vẫn còn có lòng nghĩ đến chúng ta.”


Tuy nói vậy nhưng cả hai đều hiểu, chắc là chuyện lần trước con của Khương Việt bị bắt nạt và được Diêu Chước cho đồ ăn đã đến tai Khương Việt. Muộn mất mấy ngày, cuối cùng cũng “có vay có trả”.


“Nhà hắn sống khổ sở, chút đồ này không biết phải chắt chiu từ đâu ra, ta sao nỡ nhận chứ.” Diêu Chước hiếm khi lộ vẻ mặt như vậy.


Nghiêm Chi Mặc thở dài, kéo người vào phòng sưởi ấm bên bếp lửa, thương lượng: “Đã như vậy thì hôm nào đó sang thăm một chuyến đi. Ta thấy hai người các ngươi chẳng qua là thiếu một cơ hội để nói rõ mọi chuyện thôi.”


Trong lòng Diêu Chước phức tạp, hồi lâu sau mới gật đầu, dựa sát vào lòng Nghiêm Chi Mặc.


Trong bữa cơm tối, câu chuyện lại quay về nhà họ Phương.



Ca nhi lùa miếng mì lớn vào miệng, húp ngụm canh bí đao rồi nói tiếp: “Sang đó ta mới biết nguyên do Phương Nhị Nương muốn hòa li với Trịnh đồ tể. Tên Trịnh đồ tể kia tuy có nghề trong tay nhưng lại là kẻ trăng hoa, thường xuyên kiếm được tiền là nướng vào kỹ viện trên trấn uống rượu qua đêm không nói, lại còn dây dưa không rõ với một ca nhi cùng thôn Trịnh gia. Nhị Nương gả sang năm đầu tiên đã mang thai con đầu lòng, đáng tiếc thai không giữ được bị sảy, từ đó về sau mãi không có tin vui. Vậy mà Trịnh đồ tể lại làm cho ca nhi kia to bụng, còn để Phương Nhị Nương phát hiện! Giờ đây thôn Trịnh gia bọn họ còn cắn ngược lại, bảo Nhị Nương là gà mái không biết đẻ trứng, muốn làm nhà họ Trịnh tuyệt tự tuyệt tôn. Trịnh đồ tể vì nối dõi tông đường mới phải làm thế, đem chuyện ngoại tình nói nghe có lý lắm, còn đòi nạp ca nhi kia về làm thiếp nữa chứ!”


Chỉ là một tên đồ tể nhà quê mà cũng muốn hưởng phúc Tề nhân một vợ một thiếp, thật khiến người ta cười rụng răng.


“Vậy giờ Phương Nhị Nương tính sao, nhà họ Phương tính sao?”


Diêu Chước thấy Nghiêm Chi Mặc chưa ăn được mấy miếng, gắp thêm cho hắn một đũa thịt rồi nói tiếp: “Phương đại ca và Phương tam ca đối xử với Nhị Nương rất tốt. Chỉ là mấy năm trước, con gái gả chồng như bát nước đổ đi, gả đi rồi là người nhà họ Trịnh, thôn Trịnh gia lại xa, ít qua lại. Nay biết Nhị Nương chịu uất ức lại quyết tâm muốn hòa li, hai anh em họ Phương muốn đòi lại công bằng cho nàng.”


Y ngừng một chút rồi nói: “Chỉ là Nhị Nương không con cái, điểm này đã đuối lý rồi. Nhị Nương tính tình cũng liệt, nghe nói hôm nay còn tuyên bố, nếu không chịu hòa li thì cứ để Trịnh đồ tể viết giấy hưu thê.”


Đã nói đến mức này thì đủ thấy Phương Nhị Nương đã hoàn toàn đoạn tuyệt tình nghĩa phu thê, hận Trịnh đồ tể đến tận xương tủy.


Hai người nói xong chuyện người ta, thổn thức một hồi. Rốt cuộc cũng là chuyện nhà người khác, đóng cửa lại, nhà ai nấy sống.


Đêm hôm đó, Nghiêm Chi Mặc thấy Diêu Chước quay lưng về phía mình nghịch gương lược, bèn lấy cớ đi rửa mặt, ra khỏi phòng.


Hắn dùng cành liễu đánh răng bên ngoài, súc miệng nước muối, rửa mặt sạch sẽ rồi mới quay vào.


Đẩy cửa ra, thấy ngọn nến mình lấy ra lúc trước đã được thắp lên.


Dưới ánh nến lung linh, Diêu Chước đã trang điểm xong xuôi, ngồi ở mép giường.


Y hiếm khi búi kiểu tóc cầu kỳ dành cho ca nhi, tóc đen buông xõa bờ vai. Một cây trâm bạc cài trên tóc, điểm xuyết vài đóa hoa đào, tóc đen phấn hồng ánh lên sắc xuân vô biên.


Diêu Chước không biết đã bao lâu mình không dụng tâm trang điểm, cũng không biết có đẹp hay không. Hơn nữa y ít nhiều đoán được tâm tư của Nghiêm Chi Mặc, đôi tay càng không biết để vào đâu cho phải.


Nghiêm Chi Mặc chăm chú nhìn Diêu Chước, từng bước một đi tới.


Ngồi xuống bên cạnh tiểu ca nhi, nâng đôi bàn tay thô ráp vì lao động quanh năm lên, Nghiêm Chi Mặc hít sâu một hơi mới miễn cưỡng bình ổn được tâm tình.


Hắn cảm thấy cổ họng khô khốc, lời nói ra dường như lạc điệu, nhưng từng chữ đều chân thành tha thiết.


“Sớm biết thế này, ta nên chuẩn bị một chiếc khăn trùm đầu đỏ và hai chén rượu giao bôi.”


Hắn nói thật chậm, thật nhẹ, như sợ phá vỡ giấc mộng đẹp đẽ này.


“Hoa chúc đêm đẹp, ta coi như… cưới ngươi thêm một lần nữa.”


Hết chương 23.


Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng Story Chương 23
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...