Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 22
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Bóng dáng quen thuộc nhanh chóng biến mất trong đám đông. Diêu Chước thản nhiên quay đầu lại: “Là bọn họ.”
Tuy nhận ra đối phương nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức nhận ra mà thôi.
Đối với người anh cả đã sớm thiên vị người ngoài, và Diêu Thanh – kẻ khiến mình phải mang tiếng xấu mấy năm trời, nếu nói trước kia trong lòng Diêu Chước còn có hận, sau đó là chết lặng, thì hiện tại, y hoàn toàn không còn để tâm nữa.
Phu quân y anh tuấn tài hoa, lại toàn tâm toàn ý với y, trong nhà cũng có nghề kiếm ra tiền, ăn mặc không lo. Đối với những kẻ từng làm tổn thương mình, trước khi bọn họ gặp quả báo, y cảm thấy bố thí cho nửa con mắt cũng là thừa thãi.
Diêu Chước không để tâm, Nghiêm Chi Mặc lại càng không. Vừa rồi liếc nhìn một cái, nhiều nhất cũng chỉ thắc mắc vì sao hai người kia lại lên trấn. Chỉ mong họ đừng âm thầm gây ra chuyện gì rồi lại liên lụy đến nhà mình là được.
Tuy nhiên Nghiêm Chi Mặc nhận ra sự xuất hiện của Diêu lão đại và Diêu Thanh ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của Diêu Chước, nên khi bước vào quán ăn, hắn quyết tâm phải ăn một bữa thật ngon.
Tiểu nhị đã sớm nhìn thấy đôi phu phu này từ trong nhà. Thấy họ bước qua ngạch cửa, hắn vội vàng chạy ra đón.
Tiểu nhị ở những nơi thế này mắt tinh nhất, liếc qua là thấy ngay hai người mặc trang phục may sẵn bằng chất liệu tốt, dáng điệu khi bước vào cũng tự nhiên phóng khoáng chứ không rụt rè như người nhà nông bình thường. Loại người này hiếm khi vào quán ăn, chắc chắn là khách hàng chịu chi!
Chỉ là tuy nghĩ họ chịu chi, nhưng hắn cũng không ngờ vừa vào cửa đã nghe vị tướng công kia nói: “Ta thấy sau tấm bình phong có nhã tọa, không biết đã có người đặt chưa, còn chỗ không?”
Ngay cả Diêu Chước cũng kinh ngạc. Đó là nhã tọa đấy! Quán ăn nhỏ không có phòng riêng này, cùng lắm chỉ ngăn ra được hai chỗ nhã tọa ở góc yên tĩnh cạnh cửa sổ, đâu phải chỗ họ có thể ngồi?
Diêu Chước nhất thời chưa nhìn ra tâm tư của Nghiêm Chi Mặc, nhưng khán giả trên livestream đã nhìn thấu tất cả.
Mặc Bảo chu đáo quá nha, tôi vừa nãy còn nghĩ vào quán ăn phải tháo khẩu trang, Chước ca nhi nói không chừng sẽ ngại ngùng.
Thực ra nhìn vết sẹo của Chước ca nhi quen rồi thấy cũng bình thường mà, giống kiểu trang điểm chiến tổn ấy, không ảnh hưởng nhiều đến nhan sắc.
Chúng ta bình thường mặt mọc cái mụn còn phải tìm cách che đi, huống chi là vết sẹo dài như vậy?
Tiểu nhị nghe Nghiêm Chi Mặc hỏi, vẫn giữ nguyên tắc người đến là khách, quy củ trả lời: “Ngài đến thật khéo, vẫn còn chỗ. Nhưng vì nhã tọa có hạn nên yêu cầu tiêu phí tối thiểu tám đồng bạc, bù lại chúng tôi sẽ tặng một ấm trà và một phần trà bánh.”
Trả lời xong hắn thầm nghĩ, tám đồng bạc đấy, đủ cho người nhà nông ăn tiêu tiết kiệm hai ba tháng trời, sợ là nghe xong sẽ tiếc tiền.
Kết quả Nghiêm Chi Mặc không hề do dự, nói thẳng: “Ta đã biết, làm phiền dẫn đường.”
Ngồi xuống rồi, tiểu nhị bắt đầu báo tên món ăn. Diêu Chước nghe mà ngẩn người, nhiều món y còn chẳng biết là gì. Nghiêm Chi Mặc lại như đã quen thuộc, rất nhanh gọi 3 món mặn, 1 món canh, còn thêm một món điểm tâm ngọt.
Tám đồng bạc nếu muốn tiêu đàng hoàng thì chẳng đáng là bao. Tùy tiện gọi một món mặn cũng đã mất mấy trăm văn, bàn ăn này trong nháy mắt đã tiêu tốn một lượng bạc.
Tui phát hiện tiền này dễ kiếm mà cũng dễ tiêu ghê…
Chủ phòng đi một chuyến này tiêu hết bao nhiêu rồi, không thể không nói tôi hơi đau lòng thay
Chủ phòng: Mua đồ cho vợ, mời vợ đi ăn thì sao nào? Đều là nhu cầu thiết yếu cả, cảm ơn!
Vì ngồi nhã tọa nên tiểu nhị thực hiện đúng lời hứa, pha một ấm trà ngon, không giống trà vụn ở đại sảnh bên ngoài. Ngoài ra còn bưng lên một đĩa trà bánh bốn ngăn. Gọi là trà bánh nhưng thực ra là đồ ăn vặt nhắm trà để giết thời gian trong lúc chờ món. Bốn ngăn lần lượt đựng hạt dưa, đậu phộng rang, đậu tằm chiên và mứt quả.
Nghiêm Chi Mặc tùy tiện bốc ít hạt dưa, Diêu Chước thì bóc đậu phộng, nhưng bóc ba hạt thì ăn một hạt, cuối cùng gom được một nắm đưa hết cho Nghiêm Chi Mặc. Nghiêm Chi Mặc đâu thể ăn mảnh, đưa tay chà sạch vỏ lụa từng hạt rồi chia đều với Diêu Chước.
Đến khi vỏ hạt dưa và vỏ đậu phộng chất thành một đống nhỏ thì món ăn cũng bắt đầu được bưng lên.
Từ lúc đến đây Nghiêm Chi Mặc chưa được ăn cá, nghe tiểu nhị nói quán có cá sông tươi nên gọi một món cá chép kho tàu, con cá nặng chừng hơn hai cân. Sau đó gọi thêm một món mặn là thịt viên tứ hỷ và một món chay là măng nấu nấm kim châm. Thịt viên tứ hỷ tổng cộng bốn viên, mỗi viên to bằng nắm tay. Măng nấu nấm đặt trên nồi đất nhỏ, sắc hương vị đều đầy đủ.
Món canh là canh mướp nấu trứng, món ngọt là chè trôi nước đậu đỏ. Món chính đơn giản là bốn cái màn thầu bột mì trắng to, bưng lên vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Hai người ăn chừng này, bày ra bàn trông vô cùng xa xỉ. Đây là giá cả trên trấn còn hạn chế, nếu lên huyện thành, bàn ăn này e là giá phải gấp đôi.
Diêu Chước nào đã thấy trận thế này bao giờ. Trước kia khi còn là cục cưng trong nhà, ngày tết trên bàn cũng có gà có cá, nhưng đó là một năm mới có một lần, lại chia cho mấy miệng ăn, chủ yếu là cha và anh cả ăn, đến lượt y và nương cũng chẳng được mấy miếng.
Cầm chiếc màn thầu trắng trong tay, Nghiêm Chi Mặc đã gắp một miếng thịt bụng cá đặt vào bát y.
“Ngẩn ra đó làm gì, mau ăn đi.”
Mùi thơm bá đạo của cá kho xộc vào mũi, trong lòng Diêu Chước trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Y cắn một miếng màn thầu rồi mới ăn cá. Trước kia y ít có cơ hội ăn cá, giờ nếm thử thấy hương vị rất ngon, chủ yếu là quán ăn nấu nướng hào phóng dầu mỡ và gia vị.
Nghiêm Chi Mặc nếm thử món chay trước, cảm nhận được nguyên liệu tươi ngon, cách làm cũng thanh đạm vừa miệng. Thịt viên tứ hỷ thì bình thường, còn món cá kho hắn thấy hơi mặn, nhưng nhìn Diêu Chước có vẻ rất thích.
Cuối cùng món tráng miệng được bưng lên là một chung lớn, múc được hai chén. Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước mỗi người một chén, lấp đầy những khe hở cuối cùng trong cái bụng đã no căng.
Đến khi đứng dậy tính tiền, Diêu Chước cảm thấy bữa cơm này đã dồn lên tận cổ họng, cả đời chưa bao giờ no đến thế. Chủ yếu là Nghiêm Chi Mặc tuy là nam tử nhưng sức ăn còn kém cả một ca nhi như y, phần thừa lại y sợ lãng phí nên đành cố gắng ăn hết.
Vì thế khi hai người ghé qua hiệu thuốc bốc thuốc cho Nghiêm Chi Mặc, tiện tay mua thêm một gói viên sơn tra tiêu thực. Lão đại phu bốc thuốc còn không nhịn được nhắc nhở: “Đừng cậy trẻ mà ăn uống không biết tiết chế, ăn hỏng dạ dày thì sau này còn khổ dài dài!”
Nói khiến Diêu Chước chỉ hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống, ra khỏi hiệu thuốc liền nhai sơn tra liên tục. Viên sơn tra nặn rất to, bỏ vào miệng làm má phồng lên một cục, khiến Nghiêm Chi Mặc không nhịn được đưa tay véo một cái.
Diêu Chước bị véo bất ngờ, môi hơi chu lên, nhìn vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Bình luận lại được phen phát cuồng.
Là ai bị ngọt chết rồi? À là toi, thế thì không sao!
Mặc Bảo và Chước ca nhi ăn cơm no căng, tui ăn cẩu lương của hai người bọn họ cũng no căng, bốn bỏ lên năm coi như ta và Mặc Chước đã khóa chặt nhau rồi!
QAQ Tôi không phải đến tham quan cái nhà này, tôi đến để gia nhập cái nhà này!
Để cổ vũ chủ phòng phát thêm đường, phòng livestream lại đón một đợt donate nhỏ.
…
Đồ đạc đã mua đủ, cơm nước no nê, đường về thôn lại thành vấn đề nan giải.
Thuê xe riêng một chuyến cũng không phải không được, nhưng thường là xe ngựa hoặc xe lừa, giá khá đắt. Xe bò thì cơ bản không chở người chuyên biệt mà chủ yếu để chở hàng, đưa hai người về thôn rồi quay lại xe không rất mất thời gian, chẳng ai chịu làm.
Hai người bàn bạc, quyết định cứ đi bộ dọc đường về, nếu gặp xe bò của thôn khác tiện đường thì xin đi nhờ một đoạn, đi được chút nào hay chút nấy, còn hơn là lội bộ suốt hơn một canh giờ. Cho dù chân Diêu Chước không sao thì cái thân thể yếu ớt của Nghiêm Chi Mặc cũng không chịu nổi.
Nghiêm Chi Mặc lại âm thầm ghi thêm một khoản vào sổ: sau này kiếm được tiền, ngoài xây nhà còn phải mua xe.
May mắn là đi chưa được bao lâu, họ gặp một chiếc xe bò của nông dân từ trấn đi ra, về thôn Đông Ninh gần thôn Thạch Khảm. Một đoạn đường dài trùng nhau, chỉ là thôn Đông Ninh gần hơn thôn Thạch Khảm một chút nên xuống xe xong hai người vẫn phải đi bộ thêm một đoạn.
Trên xe chất khá nhiều đồ nhưng miễn cưỡng vẫn ngồi được hai người. Dù sao cũng đánh xe về thôn, kiếm thêm được mười văn tiền cũng là niềm vui bất ngờ.
Lên xe bò, hai người mới biết vị đại ca này là người thương lái nhỏ. Hắn thu mua thú rừng, da thú, thổ sản ở các thôn rồi mang lên thành phố bán, tiện thể nhập một số hàng hóa chỉ thành phố mới có về bán lại cho các thôn.
Thôn Thạch Khảm hắn ít đến vì gần trấn, nhiều người chịu khó đi bộ vài bước lên trấn mua đồ chứ không chịu để thương lái ăn chênh lệch. Hơn nữa thôn Thạch Khảm cũng chẳng có gì đáng giá để hắn thu mua, dần dà hắn cũng ít qua lại.
Nghiêm Chi Mặc nghe nói hắn thu mua thú rừng thì nảy sinh hứng thú. Gà trong nhà còn lâu mới lớn để thịt, thỉnh thoảng lên trấn mua thịt heo cũng được nhưng ăn mãi một món dinh dưỡng rất đơn điệu. Thời này ăn thịt trâu là phạm pháp, thịt dê cũng chưa phổ biến. Vì thế người giàu trên trấn, trên thành phố khi thèm của lạ thường tìm đến các quán ăn có món thú rừng.
Nghiêm Chi Mặc hỏi họ của đại ca này, biết được là họ Điêu, rất dễ nhớ. Thế là hắn đặt cọc với Điêu đại ca một con gà rừng, hai con thỏ, nếu có da thỏ thì cũng để lại cho hắn vài tấm. Để đại ca yên tâm, hắn trả trước một trăm văn tiền cọc.
Đại ca không ngờ chở người một chuyến còn kiếm được mối làm ăn, lập tức trở nên nhiệt tình hẳn. Hắn hứa chỉ cần thu được mấy loại thú rừng này sẽ mang đến tận thôn Thạch Khảm cho họ.
Xe bò đi được một nửa quãng đường thì trời bắt đầu chuyển âm u. Người nhà nông nhìn trời là biết sắp mưa, hơn nữa không quá một canh giờ là mưa xuống, vì thế đại ca quất roi cho bò đi nhanh hơn.
Trước cơn mưa trời tối sầm lại, gió bắt đầu nổi lên. Đúng là “một trận mưa thu một trận hàn”, xe bò không có mái che, Nghiêm Chi Mặc co ro trong áo, rất nhanh đôi tay lộ ra ngoài đã bị gió thổi lạnh buốt.
Diêu Chước thấy đại ca mải đánh xe không rảnh quay đầu lại, bèn lén kéo tay Nghiêm Chi Mặc vào lòng mình ủ ấm. Nghiêm Chi Mặc ban đầu chưa cảm thấy gì, đến khi chạm vào nhiệt độ cơ thể Diêu Chước mới phát hiện lòng bàn tay ca nhi nóng hổi, so với hắn thì hắn quả thực như một tảng băng di động.
“Về nhà ta nấu bát canh gừng cho ngươi, chỉ cầu đừng dính mưa là tốt rồi.”
Nghiêm Chi Mặc ngày ngày uống thuốc, tuy từ đêm tân hôn đến giờ chưa bệnh nặng trận nào nhưng thể chất vẫn không bằng người khác.
Đại ca phía trước nghe thấy câu này, nói vọng lại: “Ta tính rồi, chắc chắn sẽ về kịp trước khi mưa xuống, hai người xuống xe đi nhanh mấy bước là được, không sao đâu!”
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước vâng dạ, chịu trận gió lạnh thêm gần nửa canh giờ trên xe bò. Đợi đến thôn Đông Ninh, mây đen đã áp sát mái nhà.
Tính ra từ đây đi bộ về thôn Thạch Khảm vẫn còn một đoạn, hai người mỗi người đeo giỏ, dìu nhau, chẳng buồn nói chuyện, cứ cắm cúi bước nhanh về phía thôn.
Đến khi nhìn thấy cây cổ thụ đầu thôn, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Trời âm u nhưng người đã toát mồ hôi, mắt thấy mưa còn một lúc nữa mới rơi, cuối cùng cũng có thể thả chậm bước chân, từ từ đi về nhà. Nghiêm Chi Mặc điều chỉnh nhịp thở, lại lần nữa cảm thán thể chất cơ thể này quá kém.
Không ngờ vừa vào thôn chưa được bao lâu, đã thấy không ít người đang làm đồng vác cuốc liềm hối hả chạy về cùng một hướng.
Hai người đều không phải tính thích xem náo nhiệt, nhưng nhìn tư thế này cảm giác sự việc không nhỏ.
Nghiêm Chi Mặc nhíu mày, đưa tay ngăn một thím trông quen mặt lại hỏi thăm. Thím kia vốn đang vội, thấy là vợ chồng son bọn họ liền dừng lại nói: “Các người mới từ bên ngoài về à? Thôn ta xảy ra chuyện lớn rồi! Thôn Trịnh gia kéo một đám đàn ông sang gây sự! Không thấy trai tráng thôn ta cũng chạy ra hết cả rồi sao!”
Thôn Trịnh gia?
Nghiêm Chi Mặc không rành mấy thôn này lắm, nhưng nghe tên thôn lấy theo họ lớn trong thôn thì biết thế lực tông tộc rất mạnh. Loại thôn này sang thôn Thạch Khảm gây sự rất dễ làm cả thôn náo loạn, vì thế không thể coi như chuyện không liên quan đến mình.
Nghiêm Chi Mặc truy hỏi: “Tại sao họ lại sang gây sự?”
Thím kia lắc đầu: “Còn không phải tại Phương gia Nhị Nương sao! Hồi trước gả cho Trịnh đồ tể bên thôn Trịnh gia, đó là mối nhân duyên tốt biết bao! Thôn Trịnh gia ở xa, mấy năm nay chẳng thấy nàng ta về thôn lần nào. Ai ngờ đầu giờ trưa nay, bên đó đột nhiên kéo một đám người sang bảo Phương Nhị Nương bỏ trốn! Đòi bắt nàng ta về! Lúc ấy mới vỡ lẽ Phương Nhị Nương hôm qua đã lén trốn về nhà mẹ đẻ, hiện đang trốn trong nhà Phương lão tam sống chết không chịu ra. Ngươi đoán xem họ cãi nhau vì cái gì?!”
Thím kia dậm chân, thở dài nói: “Phương Nhị Nương thế mà lại đòi hòa ly với Trịnh đồ tể!”
Hết chương 22.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 22
10.0/10 từ 18 lượt.
