Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 121
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Sau khi Thư Vương Hoàn Nguyên Gia đăng cơ, lấy niên hiệu là Cảnh An.
Trong sử sách ghi chép và truyền thuyết dã sử đời sau, ngài gần như là một huyền thoại.
Thứ nhất, suốt đời ngài không lập Hoàng hậu, cũng không nạp hậu cung. Lúc lâm chung, ngài truyền ngôi cho hoàng đệ Hoàn Nguyên Minh, mở ra tiền lệ lập ca nhi làm đế. Hơn nữa, ngài yêu cầu hoàng lăng không đắp không xây, không bia không khắc.
Thứ hai, trong thời gian trị vì, ngài đã thúc đẩy quốc gia phát triển đến một tầm cao chưa từng có. Sức sản xuất nhảy vọt, vô số phát minh và sáng tạo ra đời trong những năm Cảnh An, khiến người đời sau trầm trồ thán phục.
Mà những phát minh này, nghe nói đều xuất phát từ tay một nhân vật bí ẩn khác thời Cảnh An – Hưng Bình Bá.
Hưng Bình Bá là tước vị phong hào. Sử sách ghi lại Hưng Bình Bá vốn là một thư sinh xuất thân nông thôn, sau bỏ văn theo thương. Nhờ cơ duyên xảo hợp mà quen biết Hoàng đế, được trọng dụng. Ông trên thông thiên văn dưới tường địa lý, bách công nông tang không gì không giỏi, hiến vô số kế sách. Với thân phận bình dân, ông được ban tước vị, ban đầu phong Tử tước, sau thăng lên Bá tước, con cháu thế tập, phu lang của ông cũng được phong Nhất phẩm Cáo mệnh.
Bá tánh quê nhà huyện Song Lâm thậm chí còn lập đền thờ sống cho ông, cảm tạ năm xưa Hưng Bình Bá đã thuyết phục Tri huyện đương nhiệm, đi đầu trong việc phổ biến trồng khoai tây, ngô và các giống cây lương thực cao sản. Nhờ vậy, trong một năm nạn đói hoành hành sau đó, huyện Song Lâm không những không gặp khủng hoảng lương thực mà còn dư thừa để chi viện cho các phủ huyện khác.
Từ đó về sau, những loại cây trồng này được phổ biến khắp cả nước. Có thêm các loại lương thực chính mới bổ sung và cân bằng, giá lúa mì, lúa gạo cũng giảm xuống tương ứng. Tất cả những điều đó đã giúp cho quốc gia đang lung lay sắp đổ này có cơ hội nghỉ ngơi lấy lại sức. Sau vài năm dưỡng sức, đời sống ngày càng tốt lên, dần hiện ra cảnh tượng thịnh thế.
……
Quay ngược thời gian trở lại hiện tại, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước vừa mới tiếp nhận thánh chỉ, vẫn còn đầy vẻ không thể tin nổi khi đột nhiên trở thành “Hưng Bình Tử*” và Cáo mệnh phu lang. (*chức Tử tước, thấp hơn Bá tước)
Thánh chỉ nói rằng, đây là để khen ngợi công lao Nghiêm Chi Mặc làm lợi cho nông tang, hiến phương thuốc, cứu hoàng tử, chế hỏa khí…
Không nói đâu xa, chỉ riêng việc Hoàn Nguyên Gia sau khi đăng cơ, giải quyết xong phe cánh Sở Vương soán vị, việc đầu tiên làm là chiếu cáo thiên h* th*n phận Thất hoàng tử của Minh ca nhi, đủ thấy tình cảm thiên vị và mong muốn bù đắp của ngài dành cho hoàng đệ này lớn đến mức nào.
Không chỉ vậy, ngài còn phong Minh ca nhi làm Hợp Dương Vương, ban cả phủ Hợp Dương làm đất phong.
Một là vì Minh ca nhi sống ở Nghiêm trạch lâu ngày, có tình cảm sâu đậm với phủ Hợp Dương. Hai là huyện Song Lâm thuộc phủ Hợp Dương là nơi đi đầu trong việc trồng cây mới, phổ biến nông cụ mới và xây đường xi măng.
Hoàn Nguyên Gia hy vọng Minh ca nhi có thể theo Nghiêm Chi Mặc học hỏi những kiến thức và kỹ năng liên quan, sau này trưởng thành sẽ phò tá mình, trở thành rường cột nước nhà.
Còn Nghiêm Chi Mặc, vốn đã có công bảo vệ Hợp Dương Vương, lại được Hợp Dương Vương nhận làm nghĩa huynh. Có thể thấy, vinh hoa phú quý ngất trời quả thực dễ như trở bàn tay.
Nhưng những thứ đó lại là điều Nghiêm Chi Mặc coi thường nhất.
Ngược lại, khi biết rõ thân phận và thân thế của Minh ca nhi, hai người thực sự thổn thức một hồi.
Nghe nói mẫu phi của Thất hoàng tử là cung nữ Tuyên thị, được Tiên đế vô tình sủng hạnh. Được đế vương để mắt tới, nàng được phong làm Thục nữ – phẩm cấp thấp nhất, ở tại một cung viện hẻo lánh và nhanh chóng bị lãng quên. Ai ngờ chỉ một lần sủng hạnh đó lại mang long thai.
Tuyên thị biết mình ở hậu cung mạng như cỏ rác, cơ hội giữ được đứa trẻ này và sinh nở thuận lợi là cực kỳ mong manh. Nàng cẩn thận từng li từng tí, sống như đi trên băng mỏng, nhưng vẫn không qua mắt được tai mắt của Lệ phi đang được sủng ái.
Nhưng chung quy nàng cũng có chút vận may. Ngày Lệ phi định hại nàng sảy thai, cung nữ thân cận liều chết chạy đến cung Hoàng hậu cầu cứu.
Ai cũng biết Hoàng hậu nương nương là vợ cả của Tiên đế, nhưng năm xưa khi sinh hạ Trưởng công chúa đầu lòng đã bị tổn hại thân thể, từ đó ốm yếu bệnh tật, ít khi quản lý sự vụ. Sau này lại mang thai lần nữa, sinh hạ đích tử duy nhất (Hoàn Nguyên Gia) xong thì càng quanh năm nằm liệt giường.
Nhưng ngày ấy, không ai biết vì sao Hoàng hậu lại động lòng trắc ẩn. Vì một Thục nữ nhỏ bé vô danh, bà đã mang người đi ngay dưới mắt Lệ phi hống hách, sau đó luôn che chở cho Tuyên thị đến khi nàng thuận lợi sinh nở.
Tuyên thị sinh hạ hoàng tử, lẽ ra có thể được phong làm Mỹ nhân. Nào ngờ Thất hoàng tử vừa chào đời không lâu, bệnh tình Hoàng hậu đột ngột trở nặng rồi qua đời.
Trong cung lan truyền tin đồn Thất hoàng tử mệnh cách điềm xấu, khắc chết Hoàng hậu, khiến Tiên đế chán ghét đứa con trai này tột độ. Ngài lập tức hạ lệnh ban chết cho Tuyên thị, đưa Thất hoàng tử đến hành cung nuôi dưỡng, thậm chí không cho ghi tên vào gia phả hoàng gia. Một hoàng tử không có tên trong gia phả thì căn bản không được coi là hoàng tử, do đó mất đi khả năng kế thừa ngôi vị.
Lệ phi tưởng rằng đứa trẻ sơ sinh nhỏ bé ấy chắc chắn đã chết lặng lẽ ở hành cung từ lâu, không ngờ vẫn luôn có người âm thầm giúp đỡ. Người đó chính là Ngũ hoàng tử Hoàn Nguyên Gia, khi ấy mới bảy tám tuổi.
Cứ thế, Thất hoàng tử – tức Minh ca nhi – lớn lên dưới sự bảo vệ của Hoàn Nguyên Gia đến năm 6 tuổi. Nhưng trong một vụ hỏa hoạn ngoài ý muốn ở hành cung, nó vẫn bị người ta bắt cóc ra ngoài định giết người diệt khẩu. Ám vệ đuổi theo tiêu diệt thích khách nhưng bản thân cũng trọng thương, không đủ sức đưa Minh ca nhi về nơi an toàn. Trước khi chết, hắn chỉ cho Minh ca nhi một hướng đi, nhưng sau này Hoàn Nguyên Gia tìm đến đó lại không thấy tung tích Minh ca nhi đâu.
Suốt một năm qua, Hoàn Nguyên Gia vẫn kiên trì tìm kiếm. Không ngờ Minh ca nhi lại lưu lạc đến tận phương Nam, rồi trời xui đất khiến được vợ chồng Nghiêm Chi Mặc nhận nuôi.
Với một đứa trẻ sớm hiểu chuyện như Minh ca nhi, từ khi sinh ra đã nếm đủ ấm lạnh chốn cung đình. Ra khỏi bốn bức tường thành, lưu lạc dân gian mới thấy tình đời trăm thái. Thế gian này có thiện có ác, có khổ có ngọt. Chắc hẳn sau này nhớ lại, quãng thời gian làm “Minh nhị gia” ở Nghiêm trạch sẽ là một nét bình yên nhất trong ký ức.
……
Phòng livestream hôm nay cũng náo nhiệt vô cùng.
Không ngờ tôi xem khu Điền văn mà lại vớ được chủ bá có tiền đồ thế này.
Đây chính là sức hút của thể loại dưỡng thành sao! Hôm nay tan làm tôi phải đi xem lại từ đầu mới được.
Trải nghiệm của Mặc Bảo làm tôi nhớ đến một câu: Chỉ làm việc tốt, đừng hỏi tiền đồ ~
Chước ca nhi nhà chúng ta thành Cáo mệnh phu lang rồi!! Hu hu tôi cảm động quá!
Trong màn hình, Minh ca nhi lúc này đã thay bộ lễ phục Thân vương đúng quy chế, eo đeo đai ngọc, đầu đội mũ miện. Dáng người nhỏ bé nhưng khoác lên bộ đồ này lại thêm vài phần nghiêm trang.
Nhưng vừa mở miệng, vẫn là tiểu ca nhi ôn hòa lễ phép ngày nào.
Nó đỡ vợ chồng Nghiêm Chi Mặc đang hành lễ với mình dậy, trước mặt mọi người nói: “Hai vị đối với ta ơn nặng như núi, sao có thể nhận đại lễ này.”
Các quan lại lớn nhỏ phủ Hợp Dương đứng bên cạnh thấy thế, trong lòng đều hâm mộ không thôi. Trước hôm nay, họ chỉ biết Nghiêm Chi Mặc là một phú thương huyện Song Lâm. Nói là phú thương nhưng cũng chẳng thấy có bệ đỡ thâm hậu gì, chỉ là một tên nhóc mới nổi, chẳng ai để vào mắt. Nào ngờ giờ đây hắn lắc mình một cái, trở thành nửa cái hoàng thân quốc thích.
Sau này có Hợp Dương Vương, thậm chí cả Hoàng đế đương triều chống lưng, còn ai dám không nể mặt Nghiêm Chước Ký?
Thực tế, nhiều năm sau đó, sự phát triển của Nghiêm Chước Ký thực sự thuận buồm xuôi gió. Nguyên nhân không phải do Nghiêm Chi Mặc cậy quyền thế, mà là sản phẩm của Nghiêm Chước Ký vốn dĩ đã đủ đặc biệt, một khi mở rộng phạm vi tiêu thụ gần như tạo thành thế độc quyền.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, nến sáp ong trùng với nguyên liệu dễ kiếm và giá thành rẻ hơn đã phá vỡ hoàn toàn sự cân bằng của thị trường nến dân dụng trước đây. Nến sáp ong mật tự nhiên cũng không biến mất, nhưng để cạnh tranh, họ buộc phải vừa giảm giá vừa nâng cao chất lượng.
Nghiêm Chước Ký còn liên kết với Tây Song Các, không ngừng xây dựng và thu mua thêm nhiều vườn sáp, tiến hành quản lý thống nhất. Họ thay đổi phương pháp nuôi dưỡng thiếu khoa học của một số nông dân trước đây, khiến chất lượng và sản lượng hoa sáp của vườn nhà luôn duy trì ở mức cao, được các xưởng nến khắp nơi ưa chuộng.
Dưới sự cạnh tranh khốc liệt như vậy, có thể thấy chẳng bao lâu nữa, nến sẽ trở thành vật dụng mà đa số mọi người đều dùng được.
Ngoài ra, xà phòng cũng là một trong những nguồn thu quan trọng của Nghiêm Chước Ký. Trước kia xà phòng chỉ có hai loại chính: xà phòng dầu hạt cẩu quýt bán cho dân thường và xà phòng thuốc thêm thảo dược làm đẹp. Sau này trên cơ sở đó, phát triển ra hàng chục loại với công dụng và mùi hương khác nhau. Những thứ từng thịnh hành như bồ kết, đậu tắm… đang dần lùi vào dĩ vãng.
Dòng sản phẩm cao cấp gồm nước hoa, tinh dầu, nến thơm… sau khi Nghiêm Chi Mặc được phong tước vị, toàn bộ được dán nhãn cống phẩm. Ngày chi nhánh Nghiêm Chước Ký ở kinh thành khai trương, các nhà quyền quý tụ tập đông đủ, các quý nữ và quý quân đều lấy việc mua được sản phẩm mới số lượng có hạn ngày hôm đó làm niềm tự hào.
Sau khi tích lũy đủ vốn liếng, Nghiêm Chi Mặc bắt đầu lấn sân sang các ngành nghề khác, xây dựng bản đồ thương nghiệp đã sớm hình thành trong đầu.
Rất nhanh mọi người ngạc nhiên phát hiện ra rất nhiều cái “đầu tiên” đều liên quan đến Hưng Bình Tử lừng danh.
Xưởng giấy đầu tiên sản xuất ra giấy chất lượng tốt giá rẻ, kéo theo giá sách vở cũng giảm xuống.
Xưởng xi măng đầu tiên, bán xi măng có thể xây nhà, làm đường, vừa chắc chắn vừa bền.
……
Sau này hắn thậm chí còn mở tửu lầu riêng, món ăn chủ đạo là thứ gọi là lẩu. Một chiếc nồi kim loại có thể chia thành hai hoặc bốn ngăn tùy chọn. Mỗi ngăn đựng một loại nước dùng hương vị khác nhau, kết hợp với hàng chục loại nguyên liệu nhúng và nước chấm phong phú, lập tức thịnh hành khắp nơi.
Năm Cảnh Nguyên thứ 10, Nghiêm Chước Ký chính thức được ban vinh dự “Hoàng thương”. Cùng năm, quy định thuế thương nghiệp mới được ban bố thực thi, chính sách “trọng nông ức thương” kéo dài cả trăm năm lần đầu tiên bị lung lay.
Năm Cảnh Nguyên thứ 15, Nghiêm Chi Mặc thăng tước “Hưng Bình Bá”.
Vạn Thọ Tiết (sinh nhật Hoàng đế) năm đó, hoàng ân mênh mông, đặc cách cho phép Nghiêm Chi Mặc đưa gia quyến vào cung dự tiệc.
Nghiêm Chi Mặc không ngờ mình xuyên không mà còn có cơ hội du lịch hoàng cung một ngày. Hai người hôm nay vào cung đi cùng Hợp Dương Vương, vị trí ngồi xung quanh đều là ngoại thần có phẩm cấp tương đương.
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước tuân thủ nguyên tắc khiêm tốn, đến chỉ để mở mang tầm mắt. Phần lớn thời gian họ ngồi nghiêm chỉnh, thưởng thức các món ăn.
Diêu Chước ăn một miếng bánh gạo hình cá chép nhỏ, thì thầm với Nghiêm Chi Mặc: “Ta thấy không ngon bằng bánh điểm tâm của Như Ý Cư.”
Nghiêm Chi Mặc cũng nếm thử, gật đầu đồng tình. Cung yến chủ yếu chú trọng bày biện đẹp mắt, thức ăn làm từ lâu, để nguội mới bưng lên. Như miếng bánh gạo này, viền ngoài đã hơi khô cứng, ảnh hưởng đến khẩu cảm. Tất nhiên những lời này họ chỉ dám nói nhỏ với nhau.
Tuy đồ ăn bình thường nhưng màn pháo hoa ở nửa sau yến tiệc lại khiến chuyến đi này không uổng phí.
Nghiêm Chi Mặc ngắm nhìn, chợt nhớ ra điều gì. Hắn gọi Vượng Tài, nhờ mở livestream.
Năm năm trước, Nghiêm Chi Mặc cuối cùng cũng tích đủ điểm, mở khóa “thương thành Hắc Kim” cao cấp nhất. Hắn ngạc nhiên phát hiện thương thành Hắc Kim chỉ có một loại hàng hóa duy nhất: Thẻ chức năng. Nghiêm Chi Mặc không do dự đổi lấy một tấm, nhận được quyền hạn tự do mở tắt livestream.
Theo lời Vượng Tài, nền tảng có vô số phòng livestream, nhưng chủ phòng có thể thăng cấp mở khóa Hắc Kim chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nên rất nhiều người không hề biết có ngày livestream lại có thể muốn mở là mở.
Khoảnh khắc tắt livestream, Nghiêm Chi Mặc không có cảm xúc gì đặc biệt. Từ đó về sau, chỉ khi gặp cảnh tượng thú vị hoặc có ý nghĩa, hắn mới gọi Vượng Tài mở livestream.
Ví dụ như khung cảnh cung yến lần này là một trong những nội dung livestream hiếm hoi đã lâu không lên sóng. Thời gian còn lại, hắn sống cuộc sống bình thường như thể hệ thống không tồn tại.
Dù vậy, trong hậu trường vẫn có người định kỳ donate, ném ngư lôi, giúp thu nhập của hắn luôn ổn định ở mức khả quan.
Vượng Tài nhờ thành tích xuất sắc đã thăng cấp thành hệ thống cao cấp. Hiện tại nó thường xuyên được phái đi huấn luyện hệ thống tân thủ, dạy khóa học “Làm thế nào để tạo ra phòng livestream hot”. Nhưng dù bao nhiêu năm trôi qua, tốc độ phản hồi của nó trước sự triệu hồi của ký chủ vẫn cực nhanh.
Nghiêm Chi Mặc nhìn những dòng chữ lướt qua. Khán giả trong phòng livestream người đến người đi, một số ID quen thuộc ngày đầu đã không còn, nhưng luôn có người mới vào.
Hắn lặng lẽ đọc rất nhiều bình luận, cùng khán giả thưởng thức màn pháo hoa rực rỡ chốn hoàng thành.
Đèn đuốc rực rỡ nở rộ nơi chân trời, rơi xuống như mưa sao, soi sáng màn đêm đen như mực.
Trong đám đông, Nghiêm Chi Mặc lặng lẽ nắm lấy tay Diêu Chước. Động tác này trong mười mấy năm qua hắn không biết đã làm bao nhiêu lần, nhưng lần nào Diêu Chước cũng cảm nhận được tình yêu tràn đầy.
Mười ngón tay đan vào nhau, hai người đứng sát vai.
Diêu Chước nghe Nghiêm Chi Mặc bất chợt nói: “Thêm vài năm nữa, Long Nhi và Nhứ Nhi trưởng thành, chúng ta giao việc kinh doanh cho chúng nó, về hưu đi du ngoạn khắp nơi, được không?”
Hắn vẫn nhớ mình từng nói với Diêu Chước, muốn có ngày cùng y ngắm nhìn hết phong cảnh non sông gấm vóc. Vừa là để cùng Diêu Chước tay trong tay đồng hành, vừa là để bù đắp nỗi tiếc nuối kiếp trước vì bệnh tật mà chẳng đi được đâu.
Trong tiếng pháo hoa nổ liên hồi, Diêu Chước nghiêng đầu ngước lên, nhìn vào đôi mắt sáng ngời vì ánh lửa của phu quân.
Lúc này, Nghiêm Chi Mặc đã bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tương lai.
“Mấy năm nay biên quan thái bình, không cần lo Bắc Nhung xâm phạm, có thể đi ngắm đại mạc cô yên. Hai năm trước hải đảo phía Nam nhờ dỡ bỏ lệnh cấm biển mà phồn hoa hơn nhiều, ta đưa ngươi ra bãi biển ăn hải sản nướng. Giang Nam đi nhiều quá rồi, ngược lại không còn thú vị, nhưng mùa xuân cũng nên đi ngắm hoa, đi thuyền thêm lần nữa. Đến lúc đó chúng ta thuê một chiếc thuyền hoa, ta sẽ đốt pháo hoa cho ngươi xem ngay trên sông.”
Diêu Chước khẽ gật đầu, cười dịu dàng: “Thế nào cũng được, chỉ cần ở bên ngươi thì đi đâu cũng tốt.”
Đáp lại y là cái nắm tay càng thêm chặt của Nghiêm Chi Mặc.
Câu trả lời này giống một lời tâm tình, lại càng tựa một lời hứa hẹn.
Giống như những ngày mưa gió hay nắng đẹp họ đã cùng đi qua, và những năm tháng bốn mùa sẽ cùng nhau đi tiếp trong tương lai.
Livestream có lẽ sẽ kết thúc.
Nhưng cuộc đời dài lâu của hai ta, thanh danh sẽ mãi bất hủ.
HẾT CHÍNH VĂN
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 121
10.0/10 từ 18 lượt.
