Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 120
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
Hai đứa trẻ chào đời đúng lúc, chẳng bao lâu đã được ăn cái Tết đầu tiên.
Đợi qua rằm tháng Giêng, Diêu Chước cũng vừa hết cữ.
Nghiêm Chi Mặc lại đến chỗ Mộc lão bát đặt làm thêm một đống đồ dùng và nội thất trẻ em mới, biến những thứ vốn chỉ chuẩn bị cho một đứa thành hai phần. Cộng thêm số quần áo, giày mũ Diêu Chước tự may và mọi người tặng trước đó, hiện tại cũng không đủ dùng. Huống hồ trước kia may đồ phần lớn chọn màu sắc trung tính, con trai hay ca nhi đều mặc được. Nay biết có một bé ca nhi, Khương Việt, Phương Nhị Nương, Phương tam tẩu và những người khéo tay khác lại tíu tít may thêm những bộ đồ màu sắc tươi sáng, thêu thêm bông hoa, nhành cỏ… náo nhiệt vô cùng.
Một đám người xoay quanh hai đứa trẻ, bận rộn một hồi.
Còn Diêu Chước, ngoài việc ban ngày chơi với con một lúc, hầu như không phải nhọc lòng chuyện gì, sức khỏe hồi phục cực nhanh. Hôm hết cữ, Nghiêm Chi Mặc đặc biệt mời Phương đại phu đến khám lại, biết y không mắc bệnh hậu sản gì mới yên tâm.
Về tên của hai đứa trẻ, Nghiêm Chi Mặc do dự đắn đo gần một tháng mới quyết định. Vì sinh vào ngày giá rét có tuyết rơi, nên hắn lấy ý tứ từ câu thơ liên quan đến “tuyết”.
Anh cả tên là Ngọc Long, em trai tên là Ngọc Nhứ (bông tuyết).
Hai đứa trẻ người cũng như tên, càng lớn càng kháu khỉnh, đáng yêu như ngọc như tuyết.
Tiệc đầy tháng của hai bé được tổ chức hai lần, một lần ở huyện thành và một lần ở trong thôn.
Trong thôn có người ghen tị Diêu Chước lấy chồng tốt, điều duy nhất an ủi bản thân là ca nhi khó sinh nở. Nào ngờ Diêu Chước mới cưới hơn một năm đã sinh cho Nghiêm Chi Mặc một đứa con trai bụ bẫm và một tiểu ca nhi xinh xắn. Thường thì sinh đôi sẽ rất hại sức khỏe người mẹ hoặc tiểu cha, ai ngờ nhìn Diêu Chước được mọi người vây quanh chúc tụng, nào có nửa điểm tiều tụy? Ngược lại vì đã làm tiểu cha của hai đứa trẻ, y dường như càng thêm đằm thắm mặn mà, phong vận hơn xưa. Đứng cạnh Nghiêm Chi Mặc quả thực là một đôi trời sinh.
Trước đó khi đi phát trứng báo hỷ, hai người chuẩn bị phần quà cho người quen trên huyện và bà con trong thôn giống hệt nhau. Họ không muốn tiết kiệm khoản này nên không giống người thường chỉ đưa một hai quả trứng đỏ lấy lệ. Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước chuẩn bị mỗi phần mười quả trứng gà, đựng trong một chiếc giỏ tre nhỏ xinh xắn. Ăn hết trứng, giỏ tre vẫn có thể dùng được. Người nhà quê thích nhất những đồ thực dụng thế này, cầm đi ai cũng khen cái giỏ này bán ngoài chợ ít nhất cũng phải mười văn tiền.
Vì thế, hôm về thôn mở tiệc, nhà nào nhà nấy đi ăn tiệc cũng mang quà cáp rất hậu hĩnh.
Gần đây trong thôn lại râm ran tin đồn Nghiêm đồng sinh có ý định mua ngọn núi sau thôn biến thành núi tư nhân.
Lần trước mở vườn sáp, nhà Phương lão tam được lợi. Lần này nếu khai thác núi riêng, chắc chắn sẽ cần thêm nhân công, ai cũng mong ngóng người nhà mình được chọn. Đến lúc đó không chỉ ngày thường có tiền công, ngay cả ngày nghỉ hàng tháng cũng được trả tiền, lễ tết còn được phát quà và bao lì xì.
Trước kia ai cũng ghen tị với người đi làm thuê trên trấn trên huyện, nay cơ hội ngay trong thôn, ai mà không muốn nhanh chóng nắm bắt? Huống chi quà mừng của nông dân cũng chỉ là chút gạo mì trứng gà. Mâm tiệc nhà họ Nghiêm lại vô cùng hào phóng, đãi cả nhà già trẻ ăn no căng bụng, tính ra tiền quà mừng còn lời chán.
Trên mỗi bàn tiệc có mười món thì năm món là món mặn thịnh soạn: Cá chua ngọt, tôm to luộc nước muối, gà xào ớt, chân giò kho tàu và thịt viên tứ hỷ. Một con cá nặng vài cân, các món còn lại cũng đầy ắp ngọn. Không khí hiện trường náo nhiệt như Tết, ai cũng bảo bữa tiệc này đi không uổng công, ăn còn ngon hơn cả cơm tất niên ở nhà.
Trong tiệc đầy tháng, hai đứa trẻ cũng được bế ra chào mọi người. Ngọc Long và Ngọc Nhứ được quấn trong tã lót xinh đẹp, đội mũ quả dưa móc len tinh xảo. Đây là lần đầu tiên hai bé thấy đông người như vậy, cứ tưởng sẽ khóc quấy, nhưng cuối cùng chỉ có Ngọc Nhứ bĩu môi hừ hừ hai tiếng, nắm chặt nắm tay nhỏ xua xua rồi thôi, không khóc.
Vợ thôn trưởng tấm tắc khen: “Hai đứa trẻ này theo cha ra đời gặp việc lớn, sau này nhất định có tiền đồ rộng mở!”
Diêu Chước cười đáp lễ: “Mượn lời cát tường của thím.”
Sở dĩ Ngọc Nhứ suýt khóc là vì bé nhận được sự chú ý đặc biệt nhiều hơn. Phải biết ca nhi sau khi sinh đều có dựng chí, ví dụ như Diêu Chước có ở sau gáy, chỉ là một chấm đỏ nhỏ. Nhưng dựng chí của tiểu Nhứ ca nhi lại nằm ngay giữa trán, hình dáng cực giống một nh** h**, ai nhìn thấy cũng tấm tắc bảo lạ.
Trẻ con còn nhỏ, ở trong thôn chung quy không tiện bằng trên thành. Chỉ là trước khi rời đi, Nghiêm Chi Mặc cũng đã hoàn tất thủ tục mua ngọn núi sau thôn dưới sự phối hợp của thôn trưởng và trấn trưởng.
Ngọn núi hắn mua bao gồm khu vườn sáp đang hợp tác với Thích Đăng Hiểu, cùng khu vực chính nơi cây sơn và cây cẩu quýt sinh trưởng.
Mua quyền sở hữu một ngọn núi rẻ hơn tưởng tượng nhiều. Một gian cửa hàng hay căn nhà trên thành cũng phải mấy trăm lượng, trong khi cả ngọn núi sau thôn Thạch Khảm chỉ tốn 900 lượng.
Nghiêm Chi Mặc không định thay đổi hiện trạng của những khu vực khác trên núi. Nơi này đã có hệ sinh thái ổn định, là nơi trú ngụ của chim muông thú rừng bao đời nay. Mua làm núi tư nhân chủ yếu để tiện quản lý vườn sáp và thu hoạch quả, chứ không phải để phá hoại tự nhiên.
Tuy nhiên sau này nếu rảnh rỗi, có thể phát quang một khu để xây trang trại nghỉ dưỡng cho gia đình. Đây cũng là một trong những đường lui Nghiêm Chi Mặc chuẩn bị cho mình. Nếu sau này chẳng may gặp thời loạn lạc, lui về ở ẩn nơi núi rừng cũng là lựa chọn tốt nhất.
Theo lý thuyết, sau khi ngọn núi thuộc về Nghiêm Chi Mặc, dân làng muốn lên núi hái lượm hay săn bắn đều phải nộp phí. Nhưng Nghiêm Chi Mặc đã thỏa thuận với trưởng thôn, những hộ dân phẩm hạnh tốt trong thôn vẫn có thể tự do lên núi như trước.
Đương nhiên, hắn cũng đặt ra một số quy tắc yêu cầu dân làng tuân thủ. Ví dụ như không được vào vườn sáp, không được đặt bẫy thú ở những con đường chính để tránh làm người bị thương, không được phá hoại cây sơn, cây cẩu quýt…
Giữa khung cảnh tưởng chừng bình yên này, thực ra cả triều đình lẫn biên cương đều đang dậy sóng.
Chung Tam đã mang tin tức đến vài lần, nói Thư Vương lợi dụng hỏa khí kiểu mới đánh một trận xuất kỳ bất ý, lấy ít thắng nhiều, giáng đòn mạnh vào sĩ khí quân Bắc Nhung. Sau đó thừa thắng xông lên, ép Bắc Nhung phải nhổ trại lùi về ba mươi dặm, giải trừ nguy cơ binh lính áp sát thành Trường Bình.
Nhưng một bên tin chiến thắng liên tiếp báo về, một bên lại là những đấu đá ngấm ngầm nơi triều chính. Về chuyện trong hoàng thành, Chung Tam nói không nhiều, Nghiêm Chi Mặc cũng không cố ý dò hỏi.
Hắn vô cớ có lòng tin rất lớn vào Hoàn Nguyên Gia. Vị Vương gia đang ở nơi tiền tuyến ngàn dặm xa xôi đối kháng ngoại địch ấy dường như lúc nào cũng nắm chắc phần thắng trong tay.
Tuy nhiên muốn đánh lui hoàn toàn Bắc Nhung không phải chuyện một sớm một chiều. Cũng may sau đầu xuân, bộ tộc du mục Bắc Nhung không còn phải đối mặt với vấn đề sống còn vì thiếu lương thực, đồng cỏ dần hồi sinh, ý chí chiến đấu của họ cũng giảm đi nhiều.
Trước đây họ thường dựa vào ưu thế kỵ binh thần tốc, cướp bóc một phen rồi rút lui, lần nào cũng hiệu nghiệm. Nhưng giờ đây, họ đã bị những thứ vũ khí kỳ lạ động một tí là phun lửa, nổ tung người làm cho khiếp vía. Bắc Nhung có tín ngưỡng nguyên thủy của riêng mình, đa phần ngu muội và thành kính. Mỗi lần đất rung núi chuyển, họ thậm chí nghi ngờ mình đã đắc tội thần linh nên bị trời đất trừng phạt. Sau này khi biết đó là vũ khí của kẻ thù, họ lại cho rằng kẻ thù được thần linh phù hộ.
Dưới sự uy h**p khiến Bắc Nhung khiếp đảm ấy là quyết tâm ngày càng kiên định của Hoàn Nguyên Gia.
Hắn đứng trên tường thành, áo choàng đỏ thẫm tung bay trong gió.
Mấy tháng ở biên cương, ngũ quan hắn nhuốm màu phong sương, được mài giũa càng thêm sắc bén, bớt đi vẻ tú mỹ khó phân nam nữ, thêm vào đó là khí chất anh hùng hiên ngang.
Bàn tay đầy vết sẹo cầm một bức thư đã mở. Những nếp gấp trên giấy cho thấy bức thư này đã được đọc đi đọc lại rất nhiều lần.
Nội dung trong đó đều là báo cáo của Chung Tam.
Hiện tại Chung Tam và Nghiêm Chi Mặc đã hiểu nhau hơn, không còn kiểu đưa tin xong là đi ngay như trước, thậm chí y còn chủ động ở lại hỏi Nghiêm Chi Mặc một số vấn đề. Ví dụ như cách chế tạo hỏa khí Nghiêm Chi Mặc lấy từ đâu? Con đường xi măng ở thôn Thạch Khảm có thể áp dụng cho quan đạo nơi khác không? Những phương pháp làm băng, làm muối Nghiêm Chi Mặc từng nhắc đến có thực sự khả thi không?
Nghiêm Chi Mặc bị Chung Tam truy vấn mấy ngày liền, suýt chút nữa muốn đổi tên y thành “Chung Tại Sao”. Hắn biết trong đó chắc chắn có sự chỉ đạo của Hoàn Nguyên Gia nên không cố tình lảng tránh sự điều tra của Chung Tam. Dù sao, dù có đào ba thước đất thì họ cũng không cách nào lôi sự tồn tại của hệ thống và ký ức kiếp trước ra khỏi đầu hắn.
Qua mô tả trong thư, Hoàn Nguyên Gia bắt đầu tưởng tượng viễn cảnh quan đạo của các tướng sĩ đều được rải cái gọi là “đường xi măng”. Đến lúc đó dù là buôn bán, hành quân hay vận chuyển lương thảo đều sẽ làm ít công to.
Phụ hoàng bệnh nặng của hắn thời trẻ cũng từng khí phách hăng hái, muốn làm một vị vua chấn hưng đất nước. Tiếc là lên ngôi được vài năm đã sa vào tửu sắc, ngày càng u mê, chỉ nhờ vào nội tại thâm hậu của vương triều này mới không đến nỗi sụp đổ.
Đi đến ngày hôm nay, Hoàn Nguyên Gia đã nhìn thấy đủ loại tệ nạn ẩn giấu bên trong. Giống như lần Bắc Nhung xâm lược này, cả triều văn võ thế mà không một ai dám đứng ra xin ra trận.
Nếu không sớm tiến hành một cuộc cạo xương trị độc, thay máu triệt để, vương triều này chắc chắn sẽ đi vào con đường suy vong không thể cứu vãn. Nhưng có rất nhiều việc, chỉ khi ngồi lên vị trí kia mới có thể làm được.
Dưới ánh tà dương đỏ như máu, Hoàn Nguyên Gia nhìn về hướng kinh đô, ánh mắt lộ vẻ kiên định vô cùng.
……
Ngày 13 tháng hai, biên cương báo tin thắng trận. Thư Vương Hoàn Nguyên Gia dẫn hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ thọc sâu vào trận địa địch, một kích g**t ch*t tướng quân Bắc Nhung. Bắc Nhung quyết định lui binh, đồng ý trao đổi tù binh, bồi thường hàng ngàn gia súc trâu bò ngựa và vạn lượng vàng bạc.
Ngày 18 tháng hai, Thiên tử bệnh nguy kịch. Dưới sự chứng kiến của ba vị cố mệnh đại thần, ngài lập di chiếu truyền ngôi cho Thư Vương.
Ngày 21 tháng hai.
Thiên tử băng hà.
Đúng đêm hôm đó, sấm xuân nổ từng trận, huyện thành Song Lâm đón một trận mưa to hiếm thấy vào mùa này.
Một tiếng sét đánh ngang trời kèm theo ánh chớp lóe sáng đánh thức Nghiêm Chi Mặc vốn ngủ không sâu giấc. Hắn nghe thấy tiếng hai đứa trẻ ngủ cùng bà vú và Như Ý ở phòng bên cạnh cũng giật mình khóc thét lên, vội vàng khoác áo định chạy sang xem.
Ngay sau đó, Diêu Chước cũng tỉnh. Y dụi mắt, nghe tiếng con khóc còn sốt ruột hơn cả Nghiêm Chi Mặc.
“Ra ra vào vào dễ bị cảm lạnh, ngươi cứ nghỉ ngơi đi, để ta đi xem.”
Vì ca nhi không có sữa nên ban đêm các bé đều uống sữa dê ấm. Hơn nữa Nghiêm Chi Mặc ngủ không sâu, nếu mất ngủ liên tục mấy ngày sẽ đau đầu dữ dội, nên ngay từ đầu bà vú và Như Ý đã được sắp xếp trông trẻ ở phòng bên cạnh.
“Ta đi cùng ngươi. Mưa đêm nay e là nhất thời chưa tạnh được đâu.”
Hai người cùng sang phòng bên, vừa lúc Như Ý mới thắp đèn dầu lên. Bà vú đang vừa đu đưa nôi vừa hát ru. Nghe tiếng bước chân, thấy phu phu Nghiêm Chi Mặc đến, bà vội đứng dậy.
“Tiếng sấm to quá, các tiểu chủ nhân bị giật mình.”
Thấy con vẫn khóc không ngừng, Nghiêm Chi Mặc bế Ngọc Long, Diêu Chước bế Ngọc Nhứ lên dỗ dành. Tiếng sấm ầm ầm không dứt khiến mọi người cũng chẳng còn buồn ngủ. Một lát sau con khóc mệt, lại pha chút sữa cho bé uống.
Thập Lục cũng từ trong ổ chui ra, vươn vai trên sàn rồi nhảy lên bệ cửa sổ, lặng lẽ nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Cửu Nguyệt vốn nằm dưới gầm bàn, lúc này cụp hai tai xuống, nằm rạp dưới chân Nghiêm Chi Mặc không chịu đi.
Nghiêm Chi Mặc cảm thấy trong lòng bất an, nhưng Ngọc Long trong lòng hắn lại là đứa vô tư lự. Uống no sữa, được cha đu đưa dỗ dành một lúc, nó lại chép chép miệng ngủ ngon lành. Chỉ còn Ngọc Nhứ mở to đôi mắt đen láy như hạt nho, lấp lánh nhìn ngó xung quanh.
Nhìn vào mắt con một lát, nỗi nôn nao trong lòng Nghiêm Chi Mặc dường như tan biến hết.
Phòng livestream đêm khuya vốn đã im lìm vì Nghiêm Chi Mặc đi ngủ. Chỉ có một số cú đêm lang thang và khán giả lệch múi giờ tình cờ phát hiện livestream mở lại liền tiện tay bấm vào.
Bảo bối đáng yêu quá, tim dì tan chảy rồi! (ôm ngực ngã xuống đất)
BGM này được đấy, tiếng mưa rơi + tiếng sấm, tiếng ồn trắng hoàn hảo, quyết định bật lên để ngủ.
Quả nhiên có con rồi là mất luôn giấc ngủ trọn vẹn, đừng hỏi sao tôi biết (gương mặt tang thương.jpg).
Đêm càng về khuya.
Dỗ con ngủ xong, đặt nhẹ lại vào nôi, hai phu phu mới trở về phòng mình ngủ tiếp. Tuy đã mặc thêm áo ngoài nhưng đầu xuân đã tắt hệ thống sưởi, đi một vòng vẫn mang theo chút hơi lạnh.
Hai người rúc vào nhau trong chăn, dần dần tay chân ấm lại. Gối đầu lên tiếng mưa rơi rả rích sau cơn sấm, rất nhanh lại chìm vào giấc mộng.
……
Giờ phút này, cùng dưới màn đêm ấy, hoàng thành ngàn dặm xa xôi cũng đang chìm trong một trận mưa to.
Chỉ là thứ bị nước mưa gột rửa không chỉ là bụi bẩn trong thành, mà còn là vô số máu tanh.
Tam hoàng tử Sở Vương do Lệ Quý phi sinh ra mang binh vào cung, mưu toan soán vị, giả mạo thánh chỉ. Ai ngờ Thư Vương vốn lẽ ra đang trên đường khải hoàn hồi triều lại như thần binh từ trên trời giáng xuống.
Cùng với việc Hoàn Nguyên Gia chính thức lên ngôi, cuộc tranh đoạt ngôi vị Thái tử hao tổn tâm huyết và sinh mạng của biết bao người cuối cùng cũng hạ màn.
Sáng sớm hôm sau, tin tức từ hoàng thành theo vó ngựa của vô số người đưa tin lao đi vun vút, truyền về các nơi.
Trong thư viết cùng một tin tức:
Tiên đế băng hà. Tân hoàng đăng cơ.
Hết chương 120.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 120
10.0/10 từ 18 lượt.
