Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Chương 118
Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.
“Các ngươi chưa nghe nói sao? Bắc Nhung lần này tiến quân thần tốc, thế như chẻ tre, đã đánh tới tận thành Trường Bình rồi! Thành Trường Bình là thành trì kiên cố do Thái Tổ dựng nên để trấn giữ Bắc Nhung ngoài quan ải. Hơn trăm năm nay, người Bắc Nhung chưa từng vượt qua được Trường Bình, lần này e là lành ít dữ nhiều.”
“Sao lại không biết, mấy ngày nay đâu đâu cũng bàn tán chuyện này. Ta nghĩ, đến dân đen ở cái nơi khỉ ho cò gáy như chúng ta còn biết thì tình hình thực tế e là càng tồi tệ hơn.”
“Haizz, ai chẳng biết đương kim Thiên tử chỉ là vị vua giữ cơ nghiệp, tuổi càng cao càng lẩm cẩm. Nếu năm xưa không chém đầu cả ba họ lão tướng quân Di Liễu Hề thì đâu đến nỗi giờ không còn tướng tài để dùng?”
……
Nghiêm Chi Mặc cùng Sầm chưởng quầy vừa từ lầu hai Như Ý Cư đi xuống đã nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao của thực khách dưới sảnh. Sầm chưởng quầy mặt mày đau khổ, lau mồ hôi trán, vội ra hiệu cho tiểu nhị nhắc nhở khách khứa.
Tuy huyện Song Lâm cách xa hoàng thành, nhưng chuyện triều chính nhạy cảm, lỡ lọt vào tai kẻ có tâm thì Như Ý Cư cũng vạ lây. Nhưng miệng lưỡi thế gian như nước vỡ đê, chặn sao được hết.
Tiễn Nghiêm Chi Mặc ra cửa, Sầm chưởng quầy nói: “Nghiêm chưởng quầy, việc ngài dặn cứ yên tâm, lát nữa ta sẽ viết thư gửi cho thiếu chủ nhân ngay.”
Nghiêm Chi Mặc gật đầu: “Vậy làm phiền Sầm chưởng quầy.”
Hắn lắc đầu cảm thán: “Triều ta thái bình đã lâu, nay gặp thời buổi rối ren, lòng ai cũng bất an. Hy vọng chút tin tức cỏn con của ta giúp được Lộ công tử. Dân đen chúng ta không cầu đại phú đại quý, chỉ mong bốn bể thái bình mà thôi.”
Sầm chưởng quầy đồng cảm sâu sắc, liên tục gật đầu.
Nghiêm Chi Mặc trở về nhà, vừa bước vào thư phòng, chưa kịp hưởng thụ hơi ấm từ địa long (lò sưởi dưới sàn) thì nghe tiếng gió rít qua, ngay sau đó một bóng người đáp xuống trước mặt.
Dù không phải lần đầu giao tiếp nhưng Nghiêm Chi Mặc vẫn khó thích ứng với sự xuất quỷ nhập thần của đám ám vệ này.
“Chung đại nhân.” Nghiêm Chi Mặc xoay người thi lễ.
Ám vệ trước mặt quan chức Đô úy, lại là cận thần của Vương gia. Đừng nói Nghiêm Chi Mặc, ngay cả Bàng tri huyện gặp cũng phải quỳ lạy. Y là người đứng đầu đội ám vệ bảo vệ Minh ca nhi, võ công cao cường nhưng cực kiệm lời. Từ trước đến nay, số từ Nghiêm Chi Mặc nghe được từ miệng y cộng lại chưa đến mười chữ.
Lúc này, y cũng chỉ im lặng đưa ra một phong thư.
Thư cần Chung Tam đích thân chuyển giao, người gửi là ai không cần nói cũng biết.
Thấy đối phương không có ý rời đi, Nghiêm Chi Mặc mở thư ngay trước mặt y.
Chữ viết hành thảo phóng khoáng, nét bút cứng cáp của Thư Vương Hoàn Nguyên Gia, xem ra được viết trong lúc vội vã. May là Nghiêm Chi Mặc đã quen đọc các loại chữ thảo nên không mất nhiều thời gian để nhận diện.
Nội dung bức thư khiến hắn bất ngờ.
“Vương gia thế mà lại chủ động xin ra trận, lãnh binh xuất chinh Bắc Nhung?”
Hoàn Nguyên Gia là hoàng tử đích xuất duy nhất còn lại. Nếu Hoàng đế thực sự lâm bệnh nặng thì đây chính là thời điểm then chốt để lập Thái tử. Các thế lực chắc chắn đang rắp tâm toan tính, sơ sẩy một chút là mất mạng. Vậy mà Hoàn Nguyên Gia lại chọn lúc này khoác áo giáp ra trận, chẳng khác nào tự nguyện rời khỏi trung tâm cuộc chiến giành quyền lực.
Chung Tam không đáp lời, nhưng Nghiêm Chi Mặc nhận thấy sự lo lắng trong ánh mắt y.
Phần sau bức thư viết rằng: Chuyến đi này kết quả khó lường. Nếu khải hoàn trở về, ngài sẽ đúng hẹn đón Minh ca nhi. Nếu gặp bất trắc, ngài cũng đã dặn dò ám vệ về nơi ở tiếp theo của Minh ca nhi, phu phu Nghiêm Chi Mặc không cần lo lắng. Ngoài ra, thư còn nhắc đến những quan điểm Nghiêm Chi Mặc từng trao đổi, cảm thán nếu sau này hắn chịu ra làm quan, chắc chắn sẽ là nhân tài kiệt xuất.
Đọc xong, Nghiêm Chi Mặc im lặng hồi lâu rồi gấp thư lại, trả cho Chung Tam. Chắc chắn sau đó đối phương sẽ tiêu hủy bức thư để xóa dấu vết. Bản thân Nghiêm Chi Mặc cũng không dại gì giữ lại bức thư của Thư Vương, kẻo sau này rước họa vào thân.
Chung Tam quay người định đi, Nghiêm Chi Mặc gọi giật lại:
“Chung đại nhân, lần trước nghe Vương gia lo lắng mùa đông đến đại quân sẽ thiếu lương thảo. Nay Vương gia đã lãnh binh, tại hạ cũng muốn đóng góp chút tấm lòng.”
Nằm vùng gần Nghiêm trạch bấy lâu, ngoài bảo vệ Minh ca nhi, y còn có nhiệm vụ thu thập thông tin về Nghiêm Chi Mặc. Dù biết chủ nhân mình trí tuệ hơn người, nhưng là ám vệ, ngoài chủ nhân ra, Chung Tam tuyệt đối không dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.
Mọi người trước mặt y dường như không có bí mật, chỉ cần y muốn điều tra. Nhưng Nghiêm Chi Mặc lại năm lần bảy lượt khiến y bất ngờ. Y tận mắt chứng kiến mùa màng bội thu đến kinh ngạc ở thôn Thạch Khảm, nhìn thấy những nông cụ kỳ lạ được cho là do Nghiêm Chi Mặc phát minh. Con đường mới làm ở thôn cũng khác hẳn đường đất thông thường, dùng bùn nhão màu xám (xi măng) đổ lên, khô đi thì cứng như đá, mưa không trôi, bằng phẳng vô cùng.
Đủ loại sáng tạo ấy lại xuất phát từ một thư sinh thôn quê ngay cả tú tài cũng chưa đậu. Trực giác mách bảo y rằng Nghiêm Chi Mặc có xuất thân bất phàm, nhưng điều tra thế nào cũng không tìm ra manh mối.
Nghiêm Chi Mặc kiên nhẫn chờ đợi, cảm nhận ánh mắt dò xét của Chung Tam quét qua người mình từ đầu đến chân như máy X-quang.
“Được.” Hồi lâu sau, cuối cùng hắn cũng chờ được câu trả lời.
Chung Tam nói vậy nghĩa là khi Nghiêm Chi Mặc chuẩn bị xong, y có thể hỗ trợ sắp xếp. Mỗi khi đại quân xuất chinh, đi qua nơi nào cũng có phú thương địa phương quyên góp tiền lương, dù chỉ là làm màu. Nên hành động của Nghiêm Chi Mặc cũng không quá đường đột.
Hắn định bỏ tiền mua một lô lương thực và áo bông. Ngoài ra, hắn sẽ xay số ngô thu hoạch được ở ruộng nhà thành bột để quyên góp. Bột ngô ăn rất no lâu, khi thiếu lương thực, chỉ cần đun nước sôi khuấy một bát cháo ngô cũng có thể cầm cự qua bữa. Trong nhà còn ít phân bón Jinkela mua từ thương thành, trong vòng một tháng nữa có thể dùng nhà kính trồng thêm một lứa khoai tây.
Nếu được, hắn còn muốn kêu gọi các thương hộ khác ở huyện Song Lâm cùng quyên góp.
Cộng tất cả lại, đây là giới hạn hắn có thể làm. Việc này không chỉ giúp Thư Vương, mà còn để đại quân giành thắng lợi, giữ vững thành Trường Bình. Nếu chiến tranh thực sự lan rộng, dân chúng lầm than, thì cái gọi là bàn tay vàng trước hiện thực thảm khốc cũng trở nên vô nghĩa.
……
Có lẽ thấy được sự tận tâm của Nghiêm Chi Mặc trong việc chuẩn bị lương thảo, Chung Tam cũng thỉnh thoảng chia sẻ một số tin tức về đại quân. Và dưới sự ngầm đồng ý của Chung Tam, những tin tức này đều được Nghiêm Chi Mặc kể lại cho Minh ca nhi.
Thoáng chốc đã gần nửa năm kể từ ngày gặp Minh ca nhi. Tiểu ca nhi đang tuổi ăn tuổi lớn, trước kia thiếu dinh dưỡng, nay được bồi bổ thịt trứng sữa đầy đủ nên cao lớn hẳn lên, ra dáng một đứa trẻ lớn. Nghiêm Chi Mặc không cấm nó ra ngoài, nhưng vì thân phận đặc biệt nên nó tự biết hạn chế xuất đầu lộ diện, phần lớn thời gian chỉ quanh quẩn trong sân.
Mỗi khi nhìn Minh ca nhi, Nghiêm Chi Mặc lại nhớ đến bức thư của Thư Vương. Nếu coi Thư Vương là một thế lực trong triều đình, thì nhà mẹ đẻ của Minh ca nhi ít nhất cũng cùng phe với ngài. Không biết vì sao Minh ca nhi bị đưa ra khỏi cung, lưu lạc bên ngoài, Thư Vương vẫn luôn tìm kiếm để che chở cho nó trong khả năng.
Nếu ngày nào đó Thư Vương đăng cơ, Minh ca nhi chắc chắn sẽ được đón về cung, khôi phục thân phận. Nếu không, e là nó sẽ phải sống ẩn dật, lo sợ cả đời dưới sự bảo vệ của ám vệ.
“Chung đại nhân, trong thư là chuyện cơ mật quan trọng, xin hãy nhất định giao tận tay Vương gia, để ngài ấy tự mình mở xem. Nếu trên đường gặp biến cố, xin hãy hủy bỏ nó.”
Chung Tam biết Nghiêm Chi Mặc không phải người thích ra vẻ huyền bí. Hắn nói vậy chắc chắn trong thư có diệu kế giúp được Vương gia. Y ướm thử phong thư, cất vào trong ngực, chỉ để lại tám chữ:
“Người còn thư còn, người mất thư hủy.”
Ngay sau đó, y hiếm hoi đáp lễ Nghiêm Chi Mặc một cái, không đợi Nghiêm Chi Mặc nói gì đã lẩn mình vào bóng đêm biến mất.
Nghiêm Chi Mặc ngẩng đầu nhìn trăng treo lửng lơ trên trời. Vài đám mây trôi qua che khuất ánh trăng trong chốc lát rồi lại tan đi. Dưới gió lạnh, ánh trăng lại tràn ngập sân nhà.
……
Khi mọi người cảm thấy một năm trôi qua vội vã, cái Tết năm ngoái dường như mới hôm nào, thì tháng chạp năm nay đã đến.
Mùa đông này lạnh hơn mọi năm. Nguyên Bảo và Như Ý suốt ngày lo âu, sợ phủ Hợp Dương cũng gặp bão tuyết như quê nhà.
Trong thư viện, học sinh tụ tập bàn tán xôn xao về triều cục và chiến sự biên cương. Thư Vương tuy ít kinh nghiệm cầm quân nhưng với tư cách ứng cử viên sáng giá cho ngôi Thái tử, việc ngài đích thân ra tiền tuyến đã cổ vũ lòng quân rất lớn. Tin chiến thắng và thất bại xen kẽ nhau truyền về cho thấy chiến sự vô cùng căng thẳng.
Ngoài ra, điều mọi người lo lắng nhất là nếu Hoàng đế băng hà sẽ có quốc tang, khoa cử chắc chắn bị hoãn lại. Quốc tang tuy chỉ ba năm, nhưng cộng thêm các biến cố khác, có thể kéo dài thêm một hai năm nữa. Đời người ngắn ngủi, biết bao sĩ tử lỡ dở công danh vì thế.
Cả thư viện lòng người hoang mang, ngay cả bầu trời âm u trắng xóa của huyện thành cũng như nhuốm màu ảm đạm.
Lẽ ra Nghiêm Chi Mặc là người bình thản nhất với khoa cử, hắn nên là người bình tĩnh nhất lúc này. Nhưng tâm trạng hắn gần đây thực sự không liên quan gì đến hai chữ “bình tĩnh”.
Tính ngày tháng, Diêu Chước có thể sinh bất cứ lúc nào. Nhưng hắn không thể xin nghỉ dài hạn ở nhà chờ đợi, dù thư viện cho phép thì Diêu Chước cũng không đồng ý. Vì thế mỗi ngày ra cửa hắn đều thấp thỏm, chỉ khi về đến nhà thấy mọi sự bình an mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đứa trẻ này dường như giống tính hai người cha của nó, thật sự không vội vàng chút nào. Chờ mãi chờ mãi vẫn chưa chịu chui ra.
Thư viện chính thức nghỉ Tết, đến qua rằm tháng Giêng mới học lại. Cửa hàng và xưởng trong nhà năm ngoái cũng nghỉ từ hôm nay. Nhưng năm nay làm ăn tốt nên định mở thêm hai ngày nữa.
Trong tiệm đốt lò than ấm áp như mùa xuân. Trên lầu, vài vị tiểu thư và quý quân tụ tập phẩm trà, thử hương, nghịch đồ móc len và chỉ thêu.
Nghiêm Chi Mặc dạo này ít đến tiệm, nhân dịp thư viện nghỉ liền ghé qua ngồi một ngày, sắp xếp lại sổ sách. Phương Nhị Nương cất những cuốn sổ hắn đã xem xong vào rương niêm phong. Bên ngoài gió bấc rít từng cơn qua khe cửa sổ.
“Gió nổi lên rồi, e là lát nữa tuyết lại rơi.” Phương Nhị Nương nói, “Chủ nhân xem xong thì về sớm đi, kẻo bão tuyết nổi lên đường khó đi.”
Nghiêm Chi Mặc nghe tiếng gió rít, cũng thấy có lý.
“Xem xong cuốn này ta về ngay. Đợi mấy vị khách trên lầu về, các người cũng đóng cửa sớm đi. Mai đến dọn dẹp một chút rồi nghỉ Tết luôn.”
Nói xong hắn cúi đầu xem tiếp, nhưng nhìn vài trang lại thấy tâm thần không yên.
Nghiêm Chi Mặc thở dài: “Thôi, cuốn này ta mang về nhà xem, mai xem xong sẽ mang trả.”
Phương Nhị Nương gật đầu.
Uống ngụm trà, cảm giác bồn chồn càng mãnh liệt. Nghiêm Chi Mặc trấn tĩnh lại, đứng dậy.
Phương Nhị Nương tiễn hắn xuống lầu, biết hắn lo cho Diêu Chước nên an ủi vài câu.
Không ngờ vừa đi đến chân cầu thang thì thấy người gác cổng mới thuê tháng trước chạy hộc tốc vào.
Thấy Nghiêm Chi Mặc, hắn lao tới, thở hổn hển:
“Lão gia, mời ngài mau về nhà! Phu lang e là sắp sinh rồi!”
Hết chương 118.
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Đánh giá:
Truyện Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Story
Chương 118
10.0/10 từ 18 lượt.
