Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 89
Rạng sáng, trong phòng dần yên tĩnh lại, cừu nhỏ đã ngủ mê man, nhưng dù đang ngủ thì vẫn có thể nhìn ra khoé mắt đỏ hoe, khóc quá nhiều, tóc cũng ướt đẫm dán lên hai má, vừa chật vật lại vừa đáng thương.
Người đàn ông bế cậu lên, cúi đầu hôn nhẹ lên đuôi mắt đỏ au vì khóc của cừu nhỏ, vừa trải qua một trận k*ch th*ch khủng khiếp, hắn vừa đến gần, Phương Trầm đã nức nở muốn trốn, hàng mi cũng run rẩy.
Sith thấp giọng, "Xem em sau này còn dám không ngoan nữa không."
Bế Phương Trầm đi tắm, chỉ có lúc ngủ thì thiếu niên mới trở về dáng vẻ ngoan ngoãn, mềm mại cuộn trong lòng hắn.
Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, chỉ cảm thấy yêu thế nào cũng không đủ, đương nhiên, lúc chọc giận người khác cũng thật khiến người ta tức điên.
Tắm rửa xong, hắn đặt cừu nhỏ vào chăn, mỗi lần Phương Trầm ngủ đều như một chiếc bánh gạo nếp dính sát vào hắn, chỉ cần Sith hơi động là thiếu niên sẽ càng ôm chặt hơn.
Sith biết, đó là vì cừu nhỏ của hắn không có cảm giác an toàn.
Nhưng hắn chính là kẻ không an toàn nhất.
Có khi lại hận không thể ngấu nghiến cừu nhỏ rồi nuốt vào bụng, hoà cậu vào xương máu mình, lấp đầy trái tim trống trải.
Ngày hôm sau Phương Trầm tỉnh dậy, suýt thì tưởng mình đã biến thành xác sống, toàn thân đau nhức như đống thịt cừu băm nhuyễn.
Bên cạnh đã không còn ai.
Phương Trầm bĩu môi, hơi hơi không vui.
Hành cậu cả đêm, vậy mà kéo quần lên là đi mất, quá đáng lắm.
Cừu nhỏ nằm trên giường lầm bầm mắng, "Cứt chó, khốn nạn, cặn bã..."
Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, cừu nhỏ nằm trên giường lập tức im bặt, tròn mắt nhìn ra cửa.
Người đàn ông bưng một cái khay bước tới, trên đó là bát cháo trắng nghi ngút khói, ninh rất nhừ, thấy Phương Trầm nhìn mình, hắn khẽ cười, "Bé cưng dậy rồi à?"
Phương Trầm chớp chớp mắt, quay đầu đi, kéo chăn lên che kín đầu.
Sith đặt khay xuống, ngồi xuống cạnh giường, vỗ vỗ cừu nhỏ qua lớp chăn, "Bé ngoan, để anh bế em đi rửa mặt, rồi ăn một ít cháo lót dạ, nhé?"
Phương Trầm nắm chặt chăn, giọng ồm ồm truyền ra, "Đừng động vào em, anh đánh chết em là được rồi, anh bạo hành gia đình."
Sith cố nhịn cười, "Còn có chuyện này? Anh xấu xa đến vậy sao?"
Sao hắn nỡ xuống tay đánh Phương Trầm chứ, một phần lực cũng không dùng đến, chẳng qua muốn trêu cho cậu xấu hổ thôi.
Cả đời này, hắn cũng không thể động vào một sợi tóc của Phương Trầm.
À, đánh mông thì không tính.
Người đàn ông khẽ cười, kéo người lên ôm vào lòng, Phương Trầm giãy hai cái, nhưng cái cơ thể nát này thật sự không còn tí sức nào, cuối cùng chỉ có thể nhũn như con chi chi được người đàn ông bế đi rửa mặt.
Rửa mặt xong quay lại, Sith bế cậu, đút từng thìa từng thìa cháo, Phương Trầm coi người đàn ông thành cái gối dựa, lười biếng làm ổ trong lòng hắn, bụng cậu vẫn còn trương trướng, ăn được hai miếng đã không muốn ăn nữa.
Sith dỗ dành, "Bé ngoan, ăn thêm ít nữa."
Phương Trầm quay mặt đi, "Không muốn, mang đi mang đi."
Người đàn ông dỗ dành thêm vài câu, thấy cậu thật sự không ăn nổi nữa đành thôi, cúi đầu hôn lên má cậu, "Còn ngủ nữa không?"
Phương Trầm ngáp một cái, "Không ngủ nữa, chiều em có tiết rồi."
"Được, vậy em nằm sấp xuống, anh xoa bóp eo cho."
Phương Trầm khá thích được Sith xoa bóp, bàn tay hắn lớn, lại rất biết kiểm soát lực, mỗi lần ấn lên là cậu lại thấy tê tê mềm nhũn cả người.
Qua một đêm, mèo nhỏ lại biến thành hổ con, lười biếng nằm trên giường, mặc kệ người đàn ông ngồi bên cạnh xoa bóp cho mình, cậu gác cằm lên gối ôm, ôm điện thoại tán gẫu với Jaymin.
Jaymin gửi một đường dẫn cho cậu, nói tối nay có ban nhạc nào đó đến WK biểu diễn, hỏi cậu có muốn đi không.
Phương Trầm thích chỗ đông người, lập tức trả lời, "Được được."
Rồi quay sang nói với Sith, "Tối nay em không ăn với anh đâu, em đi xem nhóm nhạc biểu diễn với Jaymin."
Người đàn ông híp mắt không vui.
Lúc ở trang viên thì ngoan ngoãn dính người, vừa khai giảng, được thả ra cái là bắt đầu chạy lung tung.
Sith rất ghét cái cảm giác này, hắn mong Phương Trầm có thể mãi bám dính hắn, mãi mãi dựa vào hắn, mãi mãi chỉ cần hắn.
Dường như chỉ có thế thì trái tim hắn mới có cảm giác được lấp đầy, mới cảm thấy mình là người quan trọng với Phương Trầm.
Hắn cần cảm giác đó.
Đôi khi, thay vì nói là cừu nhỏ dựa dẫm vào hắn, thì nói Sith cần cừu nhỏ dựa dẫm vào mình mới đúng.
Hắn mới là người cần Phương Trầm hơn.
Nhưng hắn không nói ra, chỉ nhàn nhạt "ừm" một tiếng, "Đừng về muộn quá, anh sẽ tới đón, đến lúc đó thì gọi anh, nhé?"
Nói đến đây, Phương Trầm quay đầu đi, lẩm bẩm, "Em đồng ý với anh sẽ dọn về đây ở bao giờ."
Sith nhướn mày, bàn tay mang theo ý đe doạ vỗ nhẹ lên mông Phương Trầm.
Cừu nhỏ lập tức sửa lời, "Ở, ở!"
Khoé môi hắn nhếch lên, đánh một cái xong lại cho cừu nhỏ ăn ngay một quả táo ngọt, "Ngoan, em qua đây ở, muốn ăn gì anh nấu cho, không cần giặt quần áo, cũng không cần làm việc nhà, chỉ cần chờ anh phục vụ em thôi."
Cừu nhỏ nghiêm túc nghĩ một lúc, phát hiện mình thế mà bị dụ thật rồi.
Cậu vùi đầu vào gối, giọng nói ồm ồm, "Nhưng đồ của em vẫn còn ở ký túc."
"Anh đi lấy cho em."
Sith cúi xuống, ghé sát tai cậu, "Tiện thể lấy lại áo sơ mi của anh."
"..."
Buổi chiều tan học, Phương Trầm đi tìm Jaymin, Jaymin vừa thấy Phương Trầm đã kết luận, "Sith về rồi?"
Phương Trầm giật mình, "Sao ông biết?!"
Jaymin nhún vai, "Viết hết lên mặt rồi kìa."
Phương Trầm sờ sờ mặt, "Viết cái gì? Viết là Sith về rồi á? Không thể nào..."
Cậu không cẩn thận đến vậy sao?
Jaymin chỉ vào mặt cậu, "Viết là, được đàn ông tưới tắm xong, rất sướng."
Phương Trầm, "..."
Nói chuyện với người nước ngoài mệt xác quá đi.
Quá thẳng thắn, cậu không đỡ nổi.
Jaymin "chậc chậc" hai tiếng, "Đây là tình yêu đó, vừa thi đấu xong là vội vã về tìm ông, hai người có một buổi hẹn hò ngọt ngào, rồi..."
Khoé miệng Phương Trầm giật giật.
Cậu không tiện nói, không phải Sith vội về tìm cậu, mà là vội về làm cậu.
Cũng chẳng có hẹn hò ngọt ngào gì sất.
Cứ thế mà...
Mặt Phương Trầm hơi nóng lên, kéo Jaymin đi, "Thôi đừng nói nữa, không phải ông bảo tối nay đông lắm à? Đi nhanh đi, chậm chân là không còn chỗ đẹp đâu."
Nhóm nhạc này không quá nổi tiếng, nhưng biểu diễn trong trường, lại miễn phí, nên người đông nghịt.
Phương Trầm bị chen đến mức suýt thì không thở nổi, khó khăn lắm mới lách được ra ngoài, tóc tai đã rối tung như bị sét đánh. Cậu tham lam hít thở không khí dồi dào, rút điện thoại ra chụp một tấm gửi cho Sith, cho hắn xem biển người ở đây, vừa quay đầu lại, đã thấy Jaymin đang nói chuyện thân mật với một anh chàng đẹp trai khác, không khỏi thở dài thườn thượt.
Cậu biết ngay mà.
Quả nhiên không lâu sau, Jaymin hỏi Phương Trầm muốn uống gì, nói là đi mua nước với anh chàng kia.
Phương Trầm xua tay, "Không cần đâu."
Nếu cậu đoán không sai, Jaymin đi chuyến này chắc cũng mất dạng luôn.
Jaymin cười tít mắt với cậu, còn nháy nháy mắt mấy cái mới nhanh chóng cùng anh chàng đẹp trai rời đi.
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Story
Chương 89
10.0/10 từ 25 lượt.
