Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 88


Chịu đựng qua tiết học này, gần như tất cả sinh viên đều kéo lên tầng hai, chỗ có một màn hình lớn phát trực tiếp trận quyền anh của Sith.


Jaymin cũng kéo Phương Trầm đi xem.


Hai người thuận lợi chen được lên hàng trước, lúc này trận đấu đã qua hai hiệp. Trái tim Phương Trầm treo lên, cậu không nhìn bảng điểm, mà ánh mắt tìm kiếm Sith đầu tiên.


Nhìn được một cái rồi, cậu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Ít nhất nhìn sơ qua không thấy bị thương, không bị thương là tốt rồi, cậu thật sự rất sợ nhìn thấy Sith trong trạng thái máu me be bét.


Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng thì thầm bàn tán của người bên cạnh, "Hôm nay Sith đánh ác liệt thật."


"Đúng đấy, đối thủ như Grace, lẽ ra ảnh nên giữ sức mới đúng."


Phương Trầm không hiểu nhiều về quyền anh, cậu căng thẳng kéo tay áo Jaymin, "Làm sao thế? Tình hình không ổn lắm hả?"


Jaymin gãi đầu, "Hôm nay Sith đánh dữ quá, Grace lại là đối thủ mạnh, nếu ảnh muốn KO nhanh..."


Sẽ khá khó.


Còn chưa dứt lời, xung quanh bỗng bùng lên tiếng hò reo.


Phương Trầm ngây người nhìn màn hình, người tên Grace gì đó đã ngã xuống, trọng tài bắt đầu đếm, Sith lẳng lặng đứng một bên, vẻ mặt vừa lạnh lùng vừa dữ dằn, lồng ngực phập phồng, như một con báo săn đang ẩn mình, khiến người ta không cần nghi ngờ, nếu như chọc giận hắn, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm.


Tiếng hò reo kết thúc, tất cả mọi người nín thở chờ phán quyết của trọng tài.


Một giây, hai giây...


Cuối cùng Grace vẫn không thể đứng dậy.


Sith một lần nữa bảo vệ thành công danh hiệu của mình.


Toàn bộ sinh viên đứng xem ở tầng hai nhảy nhót hò reo, Jaymin liên tục túm Phương Trầm mà lắc, "Thắng rồi! Thắng rồi!"


Phương Trầm vẫn còn hơi ngây ra.


Thắng rồi?


Cứ thế mà thắng rồi?



Cậu mới chạy tới xem được có mấy phút mà đã xong rồi?


"Đệch! Đỉnh thật! Quá dữ!" Jaymin kích động buột miệng, "Người đàn ông của ông..."


Nói tới đây bỗng phản ứng lại, nhìn quanh một vòng rồi vội vàng im bặt.


Phương Trầm rốt cuộc phản ứng lại, lúc này mới phát hiện ra người mình đã đổ đầy mồ hôi, khoé môi cậu cong lên, rồi mắt cũng cong theo, cuối cùng vui vẻ nhảy lên cùng Jaymin.


Sith thắng rồi!!!


Cảm giác phấn khích đó kéo dài tới tận giờ ăn trưa, rõ ràng trận đấu quá mức quyết liệt ấy đã để lại ấn tượng mạnh với tất cả mọi người, lúc ở nhà ăn Phương Trầm vẫn còn nghe xung quanh bàn tán về Sith.


Cậu và Jaymin lấy cơm rồi tìm chỗ trống ngồi xuống, bên cạnh có người vừa bình luận vừa khoa tay múa chân.


"Hôm nay Sith đánh quá ác, một cú của ảnh đấm xuống, tớ nhìn thấy mặt Grace cũng méo luôn."


"Không biết ảnh mua bảo hiểm cho tay chưa nữa."


Người đối diện vỗ bàn.


"Tớ dám chắc, một cú của Sith đủ hạ gục cả một con bò điên."


"..."


Có cần lố vậy không.


Phương Trầm im lặng gặm miếng đùi gà, không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm, "Võ Tòng Bắc Mỹ."


Jaymin ngồi đối diện nghe được, tò mò hỏi, "Nghĩa là gì thế?"


Phương Trầm ngượng ngùng giải thích, "Ờm, đại khái là cao thủ đánh đấm của nước tôi, ổng có thể hạ gục cả hổ, rất đỉnh, trong truyền thuyết thì uống rượu cũng ghê lắm."


Jaymin không hiểu lắm, nhưng vẫn gật đầu cho có, "Đỉnh."


Đến khi cơn hưng phấn qua đi, Phương Trầm lại bắt đầu lo lắng đề phòng, đoán chừng mai Sith sẽ về, cái mông của cậu chỉ sợ là lành ít dữ nhiều. Không được nữa thì hay là trốn đi đâu hai ngày nhỉ.


"Trầm? Trầm? Ông có đang nghe không thế?"


Hửm??


Phương Trầm hồi thần, vội hỏi, "Sao thế?"



Phương Trầm lắc đầu ngay tắp lự, "Tôi không đi đâu."


Mai Sith về rồi, giờ cậu thật sự không dám làm loạn nữa.


Jaymin tiếc nuối không thôi, "Vậy thôi."


Cậu ta thở dài, ôm vai Phương Trầm, "Không phải tôi nói đâu, thi thoảng thấy ông nghe lời ảnh quá rồi, không cần vậy đâu, ông cứ nổi loạn lên, thế thì mới k*ch th*ch chứ, đúng không?"


Phương Trầm nghẹn lời, "Không cần đâu, như giờ đã đủ k*ch th*ch lắm rồi."


Jaymin vẫn còn ôm vai cậu, "Tôi nói thật đó, chuyện này ông phải nghe tôi, đàn ông mà, tôi hiểu nhất."


Phương Trầm thoáng do dự, nhỏ giọng hỏi cậu ta, "Vậy ông có thể nói cho tôi, nếu tôi chọc ổng giận rồi thì phải làm sao không?"


Jaymin kêu lên, "Sith mà cũng giận được á? Ảnh thương cậu đến mức muốn nâng cậu lên tận trời luôn cơ mà."


Rồi lại gãi đầu, "Nhưng nếu giận thật... Cái này đơn giản mà, ông cứ tự nộp mình lên cho ảnh là xong!"


Phương Trầm, "..."


Cậu đang sợ cái này luôn đó.


Cậu lắc đầu, "Thôi, để tôi tự nghĩ cách vậy."


Chuẩn bị hậu sự dần từ giờ là vừa.


Hu hu hu.


Ai đến cứu cừu nhỏ đáng thương này điii.


.


Hôm nay Phương Trầm kín tiết, buổi chiều cũng học đến mức đầu óc choáng váng, Phương Trầm mua đại một cái bánh mì ngoài cổng trường rồi định bụng về ký túc xá ngủ một giấc.


Ai ngờ vừa về đến dưới ký túc thì nhìn thấy chiếc xe thể thao quen thuộc đỗ ở đó.


Bước chân của Phương Trầm hơi khựng lại, còn tưởng mình học nhiều quá hoa mắt, cậu dụi dụi mắt, đúng rồi, chính là chiếc xe này.


Phương Trầm tự trấn an bản thân, cũng đâu phải chỉ có Sith lái chiếc xe này, cũng có thể là người khác -- Nhưng giây tiếp theo, cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, hắn quay sang nhìn Phương Trầm, giọng bình thản, "Lên xe, bé cưng."


Trời sập rồi.



Sao ổng về nhanh vậy?!


Không phải vừa mới thi đấu xong sao?!!


Vẻ mặt của người đàn ông đã không còn bình thản như lúc gọi điện, như đã tháo mặt nạ xuống, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm con cừu nhỏ làm loạn trước mặt.


Phương Trầm l**m l**m môi, theo bản năng lùi về sau hai bước, "Em, em về ký túc..."


Sith mỉm cười.


Rồi hỏi, "Muốn anh đi xuống bắt em?"


Phương Trầm ngây người.


Bây giờ? Ở đây?


Vừa mới thi đấu xong, hiện tại Sith chính là chủ đề siêu nóng đó, nếu để hắn xuống xe thật thì đảm bảo ngày mai cả hai cùng dắt tay nhau lên đầu diễn đàn trường luôn.


Nghĩ đến đó, Phương Trầm không dám do dự thêm một giây nào nữa, ôm balo chạy lạch bạch sang cửa bên kia, mở cửa chui tọt vào trong.


Người đàn ông cầm vô lăng, liếc Phương Trầm một cái, ánh mắt dừng trên chiếc bánh mì trong tay cậu, sắc mặt càng xấu hơn, "Chỉ ăn cái này? Đã dặn em phải ăn uống đàng hoàng rồi cơ mà?"


Phương Trầm lí nhí, "Em không đói lắm."


Sith mím môi, không nói gì thêm, lái xe về nhà.


Suốt dọc đường hắn không nói lời nào, khiến Phương Trầm càng lúc càng hoảng, xe vừa vào hầm, chân cậu đã mềm nhũn, không muốn xuống.


Thấy Phương Trầm chậm chạp không nhúc nhích, Sith nhàn nhạt hỏi cậu, "Muốn ở trong xe à? Vậy phải đổi xe khác, xe này không thoải mái."


???


Cừu nhỏ sợ đến mức suýt thì lăn thay vì dùng chân bước xuống xe.


Xuống xe rồi, Sith lại bình thản như không, còn nắm tay Phương Trầm, bóp nhẹ lòng bàn tay mềm mại của cậu, thấp giọng hỏi, "Sao tay toàn mồ hôi vậy?"


Anh nói xem?


Vì sợ chứ sao.


Cừu nhỏ dán lại gần Sith, nịnh nọt, "Chồng ơi, em nhớ anh lắm."



Mỗi câu nói ra, sắc mặt cừu nhỏ lại bay đi một tông màu, cuối cùng khuôn mặt trắng bệch cúi xuống, không dám cả thở mạnh.


Chơi... chơi quá trớn rồi.


Vào nhà, cừu nhỏ ngoan ngoãn đổi giày rồi đi thay sang quần áo mặc nhà, Sith vào bếp nấu ăn.


Hắn đã cho người mua sẵn nguyên liệu mang đến, không làm gì phức tạp, chỉ nấu một bát mì gà xé, vừa bưng lên bàn, những lời tâng bốc của cừu nhỏ không cần tiền mà tuôn ra ào ào.


"Chồng yêu giỏi quá, sao chồng nấu gì cũng ngon hết sảy thế nhỉ, ngửi mùi thôi đã ch** n**c miếng rồi."


Sith cười như không cười nhìn cậu, "Sao bảo không đói?"


Phương Trầm nghẹn họng.


Người đàn ông hất cằm, "Ăn đi, ăn chậm thôi, đừng để bị bỏng, anh đi tắm."


Vừa nghe người đàn ông nói muốn đi tắm, trong đầu Phương Trầm đã vang lên tiếng còi báo động inh ỏi, cậu tự hỏi nhân lúc Sith đang tắm tông cửa chạy ra, xác suất thành công lớn đến đâu, mà xác suất bị tóm về mà còn sống nhỏ bao nhiêu.


Cuối cùng chỉ có thể lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa mà tiếp tục ngồi đó ăn mì.


Chờ Sith ra ngoài, bát mì đã cạn đáy, người đàn ông đi tới vừa định dọn bàn thì Phương Trầm vội ôm chặt bát, "Em... em vẫn chưa no."


Sith cười một tiếng.


Hắn nâng tay bóp nhẹ sau gáy Phương Trầm, như đang chuẩn bị xách một con mèo, giọng thản nhiên, "Muốn kéo dài thời gian à bé cưng, đề nghị em không nên ăn quá nhiều, sợ em không tiêu hoá kịp lại nôn ra hết."


Phương Trầm nghe vậy thì cả người cứng đờ, gần như là phản ứng theo bản năng xoay người muốn chạy, nhưng đã bị người đàn ông dễ dàng ôm ngang eo lên, "Bé cưng nói là rất nhớ anh mà? Chạy cái gì chứ."


Người đàn ông trên sàn đấu ra tay dứt khoát KO đối thủ, trong miệng của các bạn học là "Võ Tòng Bắc Mỹ" một cú có thể hạ gục cả con bò điên, lúc này kẹp Phương Trầm không khác gì kẹp một con gà.


Hắn vỗ vỗ mông Phương Trầm, lời nói mang theo cảnh cáo rõ ràng.


"Bé cưng, tốt nhất là em ngoan ngoãn cho anh."


--- Lời tác giả ---


Nhân lúc bạn trai không có nhà tui cố tình gọi video chọc giận ổng, còn ấy ấy rồi th* d*c ngay trước mặt ổng.


Bấm nhận cuộc gọi cho ổng nghe người lạ đến xin làm quen với tui.


Nói với người ta là ổng rất bạo lực, nói phương diện kia của ổng không được.


Tui chính là con cừu dũng cảm nhất!


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 88
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...