Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 67


Ốm mấy ngày, miệng cũng nhạt nhẽo liền mấy ngày, cái kẻ tên Sith này, đang làm người nước ngoài êm đẹp, tự nhiên lại đi học mấy thứ dưỡng sinh của Trung Quốc, còn học nấu cả một đống thuốc bổ cho Phương Trầm, hại cậu ăn đến mức chỉ muốn lén trốn ra ngoài gặm vội hai cái hamburger lấy lại vị giác.


Hôm nay thi xong môn cuối.


Cuối cùng cũng chính thức bước vào kỳ nghỉ.


Phương Trầm đã khỏi hẳn, nhưng vẫn bị Sith bọc kín mít như một cục tuyết, đầu đội mũ dày, cổ còn quàng khăn len đỏ, chỉ chừa mỗi đôi mắt lộ ra bên ngoài.


Từ phòng thi đi ra, Sith đưa thẳng cậu về ký túc xá thu dọn đồ dùng cần thiết.


Sith vốn còn muốn đi lên cùng, nhưng Phương Trầm không đồng ý, "Không có nhiều đồ đâu, em tự dọn được, anh chờ dưới em ở dưới này đi."


Cậu còn xách theo hai túi lớn đồ ăn vặt mua cho bạn cùng phòng.


Lúc về đến nơi, bạn cùng phòng cũng đang ở nhà, "Trầm, lâu lắm mới thấy ông về đó."


"Ừa! Kỳ nghỉ này tôi chuyển ra ngoài ở."


Rồi đưa túi đồ ăn vặt qua, "Cho ông này."


"Oa! Cảm ơn nha! Nhưng ông đi đâu ở thế."


Phương Trầm ngập ngừng hai giây, đáp nhỏ như muỗi kêu, "Đến chỗ bạn trai tôi."


Bạn cùng phòng chớp chớp mắt, "Ông hẹn hò rồi!"


Phương Trầm khẽ gật đầu.



Bạn cùng phòng tức thì truy hỏi, "Là cái người lúc trước mập mờ với ông đó hả?"


Hỏi gì mà trúng điểm đau thế.


"... Ừ."


"Trời đất!!" Đôi mắt của bạn cùng phòng sáng như đèn pha ô tô, "Ảnh là ai vậy, cũng là sinh viên trường mình đúng không?"


"Anh ấy... Đúng, cũng là sinh viên trường mình." Phương Trầm trả lời nước đôi, vội lảng đi, "Tôi đi dọn đồ đây, yên tâm, đến lúc khai giảng tôi lại về."


Bạn cùng phòng cười híp mắt vẫy tay, "Sống chung hạnh phúc nha!"


Phương Trầm, "... Ừa nè!"


Về phòng mở tủ quần áo ra, bên trong toàn là đồ của nguyên chủ để lại, Sith vốn không chịu để cậu quay về lấy, vì đã mua cho cậu đồ mới hết rồi, nhưng Phương Trầm quen sống tiết kiệm, không thích lãng phí.


Cậu nhét đại vài bộ vào vali, rồi mở ngăn kéo lật lật.


Một lúc sau, chợt có tiếng gõ cửa.


Phương Trầm mở cửa, bạn cùng phòng đưa cho cậu một cái hộp, "Cảm ơn đồ ăn vặt của ông nha, nè! Quà của tôi, coi như... chúc mừng ông hẹn hò!"


Phương Trầm vô thức nhận lấy, "Cám ơn nhé... Cái gì thế?"


"Lúc trước tôi mua cho mình dùng, sau lại không dùng đến, ông yên tâm, mới tinh đấy." Bạn cùng phòng còn nháy mắt với cậu một cái.


Nghe cậu ta nói vậy làm Phương Trầm càng tò mò hơn, vừa định mở ra xem thì Sith gọi điện.


"Bé cưng, dọn đồ xong chưa? Có cần anh lên đón em không."



"Xong rồi xong rồi, em xuống ngay đây!"


Phương Trầm vẫy tay với bạn cùng phòng, nhét luôn chiếc hộp vào vali rồi bước nhanh ra hành lang.


Bạn cùng phòng khẽ lắc đầu.


Bị quản nghiêm thế này, xem ra chuyện giường chiếu càng không cần nói.


Chắc chắn là bị ăn sạch.


Xuống đến nơi, Sith đã chờ sẵn ở cửa, nhận lấy vali, rồi ôm Phương Trầm vào lòng, "Đi ăn gì trước không? Lái xe đến nơi phải mất hai ba tiếng."


Phương Trầm lắc đầu, "Em vẫn chưa đói."


"Vậy ăn bánh ngọt nhé, anh mua sẵn để trên xe rồi."


"Vâng!"


Bỏ vali vào xe xong, hai người còn vòng về đón Coco, cún con lông vàng đã lâu rồi không được đi xe, phấn khích đến mức nhảy nhót điên cuồng, Phương Trầm không giữ nổi nó, kết quả Sith vừa liếc một cái thì nó đã im ru.


Phương Trầm nhìn cún con một giây ngoan trở lại, buồn bã không thôi, "Vì sao nó chỉ nghe lời anh? Rõ ràng em rất cưng chiều nó mà."


Sith liếc sang, khẽ cười, "Trong nhà có một người dẹp loạn là đủ rồi."


Nghe y như một gia đình ba người thực thụ.


Phương Trầm không đáp lại anh, cúi đầu chọc chọc đầu Coco.


Hôm nay không cho mi ăn đồ ăn vặt nữa!



Lúc mới xuất phát, một người một chó còn hào hứng không thôi, mở cửa kính cho gió lùa vào, khiến tóc người lông chó đều bay tán loạn.


Nhưng còn chưa được mười phút thì cả hai đã ngủ khò khò, Phương Trầm tựa đầu vào cửa sổ, Coco thì được Phương Trầm ôm trong lòng, một người một chó gần như cùng nhịp thở.


Sith nhìn sang, ánh mắt dừng trên bọn họ, khóe môi khẽ cong lên.


Quãng đường khá dài, Phương Trầm ngủ rồi tỉnh, tỉnh thì ăn, đến gần tối mới tới nơi.


Xe dừng lại, Sith nhẹ nhàng vỗ má Phương Trầm, "Bé cưng, dậy nào."


Phương Trầm mơ màng mở mắt ra, "Đến, đến rồi?"


"Ừ."


Vẻ mặt mơ màng mềm mại ấy khiến trái tim Sith ngứa ngáy, không nhịn được nhào sang muốn hôn cậu, nhưng còn chưa kịp sơ múi gì thì một cái đầu chó nhô lên, sủa hai tiếng.


Sith lạnh mặt nhìn con chó lông xù không biết sống chết.


Phương Trầm không thèm bận tâm đến trận so đấu hầm hè của một người một chó bọn họ, quay đầu nhìn sang, hai mắt tức thì mở to, miệng há hốc, "Sith... anh ở trong lâu đài đấy à?"


Sith bật cười, đành lấy lui làm tiến hôn lên má Phương Trầm một cái, "Không lố đến mức đó."


Thế này còn nói là không lố á...


Phương Trầm ngây ngốc nhìn ra bên ngoài, tuy tuyết đã rơi trắng xoá, nhưng cả cái trang viên vẫn phủ kín một màu xanh như đang giữa mùa xuân, trung tâm còn có đài phun nước hình bướm xinh đẹp, lại nhìn vào sâu bên trong, là mấy bức tượng điêu khắc hình thù kỳ cục, một toà lâu đài to kh*ng b* chói mù con mắt đứng chình ình trước một kẻ nghèo mạt rệp là cậu.


"Nhà anh bốn mùa như xuân luôn à?"


"Đồ giả đấy." Sith giải thích, "Mẹ anh là người thuộc trường phái lãng mạn, muốn nơi ở của mình bốn mùa đều có hoa tươi. Tuy hiện tại bà ấy không ở đây nhưng quản gia vẫn giữ thói quen bày biện cây xanh và hoa."



Phương Trầm thật sự không dám nghĩ, một đống xanh xanh chấm vàng đỏ tím bảy sắc cầu vồng này tiêu tốn hết bao nhiêu tiền.


"Đừng ngẩn người nữa, không đói sao? Đã chuẩn bị xong bữa tối rồi."


"À, vâng!"


Phương Trầm xốc lại tinh thần, ôm cún con xuống xe.


Kết quả vừa đặt một chân xuống, đã bị sốc đến mức không dám tiếp tục động. Trước mặt là một hàng người mặc đồng phục chỉnh tề đồng loạt cúi chào, "Chào buổi tối, thưa ngài."


Phương Trầm giật mình, suýt thì nhảy cả lên.


Sith nắm tay cậu, ngón tay cọ nhẹ vào lòng bàn tay để trấn an, rồi dẫn cậu vào trong.


Hắn giới thiệu cho Phương Trầm, "Đây là Dingel, quản gia của trang viên, sau này có vấn đề gì cứ tìm ông ấy."


Quản gia mỉm cười với cậu, "Chào cậu, có cần gì xin cứ dặn dò ạ."


Phương Trầm thật sự không quen với cái giọng điệu này, gượng gạo cười đáp lại ông ấy, lại len lén ghé tai Sith hỏi, "Sao họ lại gọi anh là ngài thế? Rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi rồi?"


Sith bật cười, "Đó là quy tắc của nơi này, ba mẹ anh không ở đây nên anh trở thành chủ nhân của bọn họ, đương nhiên họ phải gọi anh như vậy."


"Doạ chết em rồi."


Phương Trầm nhỏ giọng nói, "Em không muốn hẹn hò với người già quá đâu."


Sith, "..."


Thật sự không thể trách hắn có những buổi tối làm hơi quá.


Cái miệng này của Phương Trầm nhìn thì nho nhỏ xinh xinh nhưng lại rất giỏi nói ra những lời khiến người ta tăng xông.


Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Truyện Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện Story Chương 67
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...